Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 291:

Vân Diệp lại suy nghĩ về địa danh Nhị Hiền Trang, bỗng nhiên khẽ ngâm một đoạn Tần khang: "Đệ quan nhĩ văn tự hảo bát quái linh nghiệm, mệnh tiểu tử bàn nhĩ đáo Nhị Hiền trang tiền, nhĩ ngôn thuyết Nhị Hiền trang mạc khả cửu trạm, tu nhất tọa hiền hạ phủ huynh bả thân an giá thất nguyệt nhị thập thất tần mẫu thọ yến, ngã đệ huynh đồng bái thọ cổ gia lâu tiền."

Tân Nguyệt mơ hồ nghe Vân Diệp hát bài kỳ lạ. Nàng chưa từng nghe phu quân hát bao giờ, sao lúc này lại cao hứng ngâm nga? Giọng hát nghe thì cổ quái, khúc điệu khó nghe, nhưng lại ẩn chứa một ý vị hào hùng.

À, thì ra là vậy! Không ngờ có địa danh Nhị Hiền Trang chết tiệt thật sự tồn tại. Tên Đơn Ưng này là con trai của Đơn Hùng Tín. Cha hắn bị Úy Trì Cung đánh bại vào năm Vũ Đức thứ tư, cuối cùng bị giết. Binh lính dưới trướng cũng bị Ngưu Tiến Đạt chôn sống hàng vạn người, thậm chí còn cho ngựa giẫm đạp hai ngày thành đất bằng. Lão Trình mỗi khi nhắc đến chuyện này lại không khỏi cảm khái. Ông và Đơn Hùng Tín vốn có giao tình sâu đậm, cuối cùng lại đành trơ mắt nhìn hắn bị chặt đầu mà không thể cứu được, đó là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời ông. Ngưu Tiến Đạt cũng vì chuyện này mà trằn trọc thâu đêm, miệng luôn bảo sẽ để lại cho Đơn Hùng Tín một "mầm mống". Ai ngờ, cái mầm mống đó giờ đây đã lớn thành một dây leo chứa đầy kịch độc.

Tên tiểu tử từ trên trời rơi xuống này lẽ nào lại muốn dựng vở kịch báo thù? Chuyện này không thể không cẩn trọng. Tên nhóc này hôm nay không ra tay với mình, chứng tỏ hắn không có địch ý với Vân gia. Về phần việc hắn giết Lý Nhị, Vân Diệp vẫn luôn cho rằng đó là đáng đời. Trong tay ông ta nắm giữ món nợ máu của mấy chục vạn người, việc có vài kẻ muốn lấy mạng ông ta cũng là lẽ thường.

Chuyện này phải cẩn thận. Năm xưa Lý Nhị không giết cả nhà Đơn Hùng Tín, chỉ cần hiện tại không biết tên nhóc này muốn lấy mạng mình, biết đâu sẽ bỏ qua cho Đơn Ưng.

Việc này phải chuẩn bị song song hai phương án. Một khi Đơn Ưng vẫn nhất quyết hoàn thành sự nghiệp báo thù của mình, đêm nay chính là đêm cuối cùng của hắn. Nếu hắn còn có thể cứu vãn, chi bằng nhanh chóng đẩy hắn cho hai nhà họ Trình và họ Ngưu, mình thì tránh dính líu vào.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Vân Diệp quyết định đi thăm dò địch. Y không định gả Đại Nha cho Đơn Ưng, nhưng cũng không muốn mang tiếng là kẻ thất hứa. Vậy thì chỉ còn cách phải giành chiến thắng thôi. Điều này Vân Diệp vẫn rất tự tin.

Đẩy cánh cửa gỗ toát mùi thơm gỗ tùng, Vân Diệp phát hiện ra trong tiểu viện vô cùng sạch sẽ, không có mùi máu tanh của một lò mổ. Nền đất được nện phẳng lì. Dưới giàn gỗ có một lớp đất mới đắp lên, hẳn là do tên tiểu tử kia đã dọn sạch đất dính máu rồi phủ thêm một lớp đất mới. Thùng gỗ dùng để luộc lợn đặt úp ở góc tường. Một sợi dây thừng mảnh, sáng lấp lánh như kim loại, được treo ngang tầm yết hầu.

Vân Diệp đưa tay chạm vào sợi dây thừng một cái, sợi dây liền phát ra tiếng ù ù nhẹ. Mẹ kiếp, đây là cơ quan cắt đầu người! Sợi dây thừng này y chưa từng thấy bao giờ, cũng không phải loại sợi thép thông thường. Nếu đúng là sợi thép, Vân Diệp đã sớm hỏi số điện thoại của hắn rồi.

– Loại dây thừng này ngươi có nhiều lắm hả? Hay là tặng ta một ít?

Vân Diệp hỏi vọng vào khoảng sân trống không. Y không tin Đơn Ưng cách mình quá xa. Nếu không đối phó được tên nhóc này, lão binh sẽ phải tìm Tôn Tư Mạc xin loại phấn hoa khiến người ta ngứa ngáy khắp người mất. Lần trước y còn thấy Lão Tôn bảo học trò gom một bao lớn loại đó.

Quả nhiên trên nóc nhà có người trả lời:

– Đó là da của Thiết Tuyến Xà. Con rắn dài hai xích, cả thân chỉ có nửa xích da là dùng được. Ta phải thu thập rất lâu mới được một ít, nhưng nếu ngươi thích thì ta tặng ngươi.

Vân Diệp chẳng chút khách khí, lập tức tháo đầu dây thừng. Nút thắt rất lạ, không phải kiểu thắt nút mà người Quan Trung hay dùng, giống kiểu của thủy thủ, rất phức tạp. Vân Diệp trước kia đã học kiểu thắt nút này rồi. Tìm đúng đầu dây cuối nút thắt mà giật một cái, sợi dây liền tuột ra. Y thong thả cuộn sợi dây thừng lại. Sợi dây đàn hồi dài đến hai ba trượng, cuộn vào tay tuy gọn nhưng lại không hề nhẹ.

Đơn Ưng từ trên nóc nhà nhảy xuống, nhìn Vân Diệp cất sợi dây thừng vào trong ngực rồi mới nói:

– Ngươi là người kỳ lạ nhất mà ta biết. Ngươi có biết không, ta đã quan sát ngươi lâu rồi, nhất là những lời ngươi nói với tên tướng quân Bách Kỵ Ty mấy ngày trước, ta lấy làm lạ lắm. Sao ngươi lại biết rõ chuyện ở nơi đó vậy? Chẳng lẽ ngươi đã đi rất nhiều nơi rồi ư?

Dù mạnh mẽ đến đâu, bản tính trẻ con vẫn lộ rõ. Sự tò mò chính là nhược điểm chí mạng nhất ở lứa tuổi này, giống hệt tính cách của Lý Thái. Vân Diệp ngồi lên một khúc xà gỗ trong sân, tựa lưng vào cái giá phía sau. Với tay ra phía sau cái giá gỗ, y móc được một túi đậu phộng, mở ra xem thấy chưa mốc liền ném vào miệng nhấm nháp ngon lành.

– Sao ngươi biết ta sẽ để đậu phộng sau giá?

Đơn Ưng càng kinh ngạc. Hắn xác định sau khi Vân Diệp vào cửa không hề nhìn phía sau cái giá gỗ. Người hắn tập trung cao độ, hệt như một con báo sắp vồ mồi.

– Nơi thoải mái nhất trong khoảng sân này chính là khúc xà gỗ này. Vừa vặn có thể nằm ngắm sao trời. Ta không tìm ở đây thì tìm ở đâu được chứ? Chẳng lẽ nằm ngây ra ngắm sao mà không có chút gì nhấm nháp sao? Ít nhất cũng phải có chút đồ ăn vặt, nếu không thì cũng là một bầu rượu chứ. Đương nhiên tất cả chỉ là suy đoán của ta. Quan trọng nhất là khi ngươi rang đậu phộng không nên cho nhiều hương liệu như vậy, để ta có thể ngửi thấy.

Đơn Ưng vỗ mạnh lên đầu. Lúc này hắn mới thả lỏng người, thở phào nhẹ nhõm một tiếng.

Ngoài mặt tỏ vẻ thoải mái vậy thôi, nhưng thực ra Vân Diệp rất lo lắng. Hắn nghe thấy những lời mình nói chuyện với Hồng Thành, chứng tỏ tối hôm đó hắn ở không xa mình. Liên quan đến cái mạng nhỏ của mình, Vân Diệp xưa nay chưa từng lơ là cảnh giác. Tối hôm đó các hộ vệ đã kiểm tra vô cùng cẩn thận, không ngờ hắn vẫn có thể tiếp cận mình. Nhớ lại những phương pháp mình t��ng dạy cho lính đặc chủng trước kia, y không khỏi toát mồ hôi lạnh đẫm lưng.

– Ngươi còn muốn giết hoàng đế không?

Vân Diệp quyết định "lật bài ngửa". Thiếu niên là lứa tuổi lỗ mãng nhất, đa nghi nhất. Bọn họ coi thường tất cả, hoài nghi tất cả, cứ nói thẳng ra thì hơn:

– Không giết nữa. Ta đã thề chỉ ra tay một lần. Tối hôm đó tên thái giám ngủ gật trên lầu kia thật sự rất đáng sợ. Ta không nắm chắc có thể thoát thân dưới tay lão ta. Hơn nữa, tối hôm đó những lời ngươi nói rất hay, khiến ta tạm quên đi việc ra tay.

Đơn Ưng rất chân thành, có thể nhìn ra hắn đang nỗ lực lấy thiện cảm của Vân Diệp.

– Tên khốn kiếp nhà ngươi bắt đầu để ý muội muội ta từ bao giờ vậy? Một tên giết lợn nghèo rớt mồng tơi lại dám nhắm vào tiểu thư con nhà quan! Ngươi không thấy xấu hổ sao? Ngươi có nuôi nổi nó không? Đến lúc đó, ngươi giết lợn, còn muội muội ta phải đi nhồi lòng lợn để kiếm sống chắc?

Vân Diệp vừa nhai đậu phộng vừa hỏi, cố ý hạ thấp thân phận mình để nói chuyện ngang hàng với hắn.

Đơn Ưng mặt đỏ bừng. Bị người ta hỏi trúng chỗ thầm kín nhất trong lòng, ai mà có thể tự nhiên cho nổi. Hắn ấp úng mãi nửa ngày, rồi vội vàng chạy vào trong phòng. Lấy ra một cái túi lớn, hắn mở ra trước mặt Vân Diệp. Thứ bên trong lập tức tỏ sáng lấp lánh dưới ánh tịch dương, trên khuôn mặt thiếu niên hiện lên vẻ đắc ý rõ ràng.

Vân Diệp liếc một cái rồi thở dài. Y nhảy từ khúc xà gỗ xuống, cầm lên một cái cốc pha lê màu xanh, nhìn dưới ánh mặt trời. Bên trong cốc toàn là bọt, những chi tiết lưu ly bên trong cũng méo mó, xiêu vẹo. Ở Đại Đường, đây có lẽ là một món tài sản không nhỏ, nhưng trong mắt Vân Diệp, đó chẳng khác nào một đống rác rưởi. Nếu ai ở đời sau mà bỏ mười đồng ra mua một đống rác thế này, chắc chắn sẽ bị người ta cười cho thối mũi.

Y ném thẳng cái cốc pha lê vào đống rác, "choang" một tiếng, nó vỡ tan làm đôi. Mắt Đơn Ưng sắp đỏ lừ lên rồi. Đây là thứ tốt nhất hắn tìm được khi cướp bóc một thương đội Tây Vực, ai ngờ giờ lại vỡ tan tành.

– Tức cái gì mà tức! Một đống rác rưởi thế này mà cũng có mặt mũi lấy ra khoe, thật là mất mặt quá đi. Dùng cái đống rác này mà đòi hỏi lấy muội muội của ta ư? Ngươi không thấy xấu hổ, nhưng ta thì xấu hổ thay cho ngươi đấy! Cất đi, trông thấy ghê tởm.

Vẻ mặt khinh bỉ của Vân Diệp vô cùng cay độc, đánh tan tành lòng tự tôn của Đơn Ưng. Vân Diệp gần như nghe thấy tiếng trái tim hắn tan vỡ. Đơn Ưng rống lên:

– Ngươi có giỏi thì lấy ra thứ đồ lưu ly nào tốt hơn đi, ta sẽ... phục ngươi.

Rốt cuộc là tên tiểu tử thông minh. Lời "tùy ngươi xử trí" vừa đến miệng đã vội đổi thành "phục ngươi". Vân Diệp rất thất vọng, nhìn Đơn Ưng đầy mong đợi:

– Chỉ mỗi "bội phục" thì có ích lợi gì chứ? Không bằng thề thốt mạnh mẽ một chút đi.

– Ngươi tưởng ta là đồ ngốc sao? Nhà ngươi nổi tiếng phú quý ở Trường An, biết đâu nhà ngươi thật sự có thứ tốt hơn. Ta sẽ không mắc lừa đâu. Có giỏi thì lấy ra, ta sẽ phục ngươi.

Vân Diệp lấy từ trong ngực ra một cái gương có chu vi một tấc, thuận tay ném cho Đơn Ưng. Đó là loại pha lê không màu tốt nhất mà Vân gia hiện giờ nghiên cứu được. Vân Diệp dùng thủy ngân ăn mòn tấm bạc, cuối cùng chỉ còn ba mặt kính tròn chừng một tấc là nguyên vẹn. Một cái cho nãi nãi, một cái cho Tân Nguyệt, còn một cái thì y giữ lại. Tiểu Nha đã xin đến tám lần nhưng Vân Diệp không cho, giờ Tiểu Nha vẫn đang giận y.

Đơn Ưng nhận lấy cái gương, chỉ nhìn một cái là mặt hắn xám ngoét. Trong gương phản chiếu rõ ràng đôi mày kiếm, sống mũi thẳng, cả những sợi lông tơ mịn trên môi, đến mí mắt cũng thấy rõ mồn một. Đúng là một mỹ thiếu niên, chỉ có điều sắc mặt hơi kém.

– Còn dám nói đồ của ngươi không phải rác nữa không? Nếu ta đem đồ của ngươi cho Đại Nha xem, nó không cười chết cũng khóc đến chết mất thôi.

Vân Diệp bắt đầu dùng cái lưỡi sắc bén như rắn độc của mình, chuẩn bị hủy diệt toàn bộ lòng tự tin của Đơn Ưng.

Đơn Ưng dùng hai tay cẩn thận trả lại cái gương cho Vân Diệp. Ai ngờ Vân Diệp lại bĩu môi khinh bỉ:

– Cầm lấy đi. Vừa rồi ta lấy dây thừng của ngươi, lại ném vỡ đồ của ngươi, cái này coi như bồi thường. Mai ta sẽ bảo phó dịch trong nhà làm cho ta một cái to bằng lòng bàn tay. Cái gương này bé tí, làm ta cũng chẳng dám lấy ra cho người khác xem.

Đơn Ưng đặt cái gương xuống đất, giơ chân đá gãy một cây cột gỗ to bằng bắp đùi người, đang chôn dưới đất, rồi hỏi Vân Diệp:

– Võ công của ta hẳn là xứng với Đại Nha chứ?

Đó là hi vọng cuối cùng của hắn.

Vân Diệp nhìn cái cột gỗ, lại xắn ống quần của Đơn Ưng lên, chỉ vào chỗ sưng đỏ trên chân hắn mà nói:

– Vẫn chưa tới đâu cả. Muội muội ta là nữ nhi, tất nhiên không học theo cái kiểu thô bỉ của ngươi, hở ra một tí là đi đá cột gỗ. Học võ hay học vấn đều cần sự thuần thục và ngộ tính, có gì ghê gớm đâu chứ? Đại Nha từ nhỏ đã đọc thuộc kinh thư, với toán học cũng đã nhập môn từ lâu rồi. Phải rồi, chỗ ta còn có hai bài tập hôm nay con bé làm. Nếu như ngươi giải được, ta thề sẽ đồng ý hôn sự của hai ngươi. Thiếu niên anh kiệt cũng không dễ tìm, ngươi xem, ta phóng khoáng thề độc nhiều như vậy, chẳng như ngươi chỉ hời hợt nói "ta phục", toàn là lừa người.

Đơn Ưng lập tức giật lấy đề bài. Hắn rất có lòng tin vào mình. Theo một người quỷ dị học võ công mười năm, với đạo học vấn cũng không phải là xa lạ gì. Hắn không cho rằng Đại Nha có được bao nhiêu học vấn. Hắn sở dĩ để mắt đến Đại Nha là vì một nguyên nhân duy nhất: tính tình, cách nói chuyện của Đại Nha đều giống hệt mẫu thân trong ký ức của hắn, khiến một cảm giác thân thiết tự nhiên nảy sinh. Là hậu duệ của kẻ cướp, gặp được nữ tử như thế mà không cướp về nhà thì còn đợi đến bao giờ?

Nhìn đề bài, lòng hắn trùng xuống. Không ngờ trên đó viết gì hắn cũng không biết, chỉ thấy toàn những ký hiệu tròn tròn, gạch gạch, rồi còn có hình hồ lô nữa. Đây rốt cuộc là cái gì vậy?

– Đừng có nghĩ ta lừa ngươi. Những thứ này là học vấn mới từ Tây Vực truyền đến. Đại Nha đã nắm vững thứ học vấn này từ lâu rồi. Trong toán học, nó gọi là "bất đẳng thức", ngươi đã nghe tới bao giờ chưa? Có cần ta giảng kỹ cho một chút không hả? Ngươi suốt ngày ở bên thư viện, lại không thiếu cái ăn cái mặc, đến thư viện học chút kiến thức thì chết ai sao hả? Cứ hôm nay giết người này, mai lại chém người kia.

– Phụ thân ngươi danh tiếng chắc chắn chiếu rọi thiên cổ. Mẫu thân ngươi vì trượng phu mà tuẫn tiết, cũng là một liệt phụ hiếm có. Cả đời bọn họ sống vinh quang, không cần ngươi phải khóc lóc báo thù thay đâu. Mẫu thân ngươi trước lúc lâm chung có nói ngươi nhất định phải báo thù sao?

Vân Diệp đang đặt cược, cược rằng tình yêu thương con của người mẹ là bản năng thiên tính. Bà ta nhất định sẽ không để con mình tự chuốc lấy một kẻ địch hùng mạnh như Lý Nhị, bởi dù thành công hay thất bại, đó cũng không phải là phúc lành.

– Ngươi biết phụ thân ta là ai sao? Biết mẫu thân ta là ai sao? Ngươi biết cả chuyện của họ?

– Nhị Hiền Trang ngoại trừ Đơn Hùng Tín ra thì còn có ai? Công chúa ngoại trừ nữ nhi của Vương Thế Sưng thì còn có ai? Nếu như ngươi không phải là con trai của Đơn Hùng Tín, ngươi nghĩ ta mạo hiểm đến nhà ngươi để đánh rắm chắc? Đã sớm cho đại quân bao vây rồi!

– Mẹ ta trước khi tự sát đã nói ta hãy sống cho tốt, cưới vợ sinh con.

Đơn Ưng mặt lạnh tanh nói. Đột nhiên đứng thẳng dậy, quát thẳng vào mặt Vân Diệp:

– Ta không cam tâm! Sư phụ nói ta là thiên tài luyện võ, thiên hạ bao la, không nơi nào ta không thể đến được. Ta nhất định sẽ vượt qua cơ quan của ngươi, nhất định sẽ gặp được Đại Nha! Nếu ta thua, ta sẽ nghe theo ngươi. Nếu ta thắng, ta cũng không cần ngươi gả Đại Nha cho ta, chỉ cần ngươi nói trước mặt mọi người rằng ta là hảo hán hàng đầu thiên hạ!

Vân Diệp cuối cùng cũng yên tâm, nhìn hắn đầy thương hại:

– Như mong muốn của ngươi.

Tiểu viện tức thì trở nên yên tĩnh. Quản gia Lão Tiền khẽ gõ lên cánh cửa đang mở rộng, được Đơn Ưng cho phép mới bước vào, nói với Vân Diệp:

– Thưa Hầu gia, thư viện phái người tới nói mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi ạ.

Nói rồi, ông ta khom người đứng sau lưng Vân Diệp, không hề nhúc nhích.

Y đã dặn trước khi đến đây rồi: nếu như thư viện đã chuẩn bị xong thì Lão Tiền sẽ thông báo là chưa xong; nếu chưa chuẩn bị xong thì sẽ nói là đã xong. Như vậy, bất kể Vân Diệp có tính toán gì cũng dư dả thời gian để xoay chuyển tình thế. Nghe Lão Tiền nói vậy, Vân Diệp biết thư viện đã xảy ra sự cố. Nói không chừng cái lão già Công Thâu Mộc có cơ quan ác độc hơn, chuẩn bị lấy Đơn Ưng ra thử nghiệm.

– Xưa nay ta làm việc đều không để lại hậu họa. Ngươi yên tâm đi, không ai biết rằng ta đã làm những việc không nên làm. Những kẻ từng nhìn thấy mặt ta đều đã chết rồi.

Trừ việc tuổi còn hơi ít một chút, Đơn Ưng hiểu lòng người khá rõ. Thấy Vân Diệp do dự, hắn liền biết y đang lo mình bại lộ, gây ra rắc rối khác, liền lên tiếng giải thích.

– Ta chỉ không hiểu ngươi lại có liên hệ với kẻ kia như thế nào. Hai ngươi vốn là người ở hai thế giới khác nhau.

Vân Diệp nghĩ thế nào cũng không ra:

– Có một hôm ta xuống nông thôn mua lợn, một nữ nhân dắt theo một đứa bé bỏ chạy, đằng sau có hai đại hán đuổi theo, đuổi kịp liền xé áo nữ nhân kia. Vốn dĩ chuyện đó không liên quan gì đến ta. Gian dâm cướp bóc là việc của cường đạo, cường đạo không làm chuyện xấu thì làm chuyện tốt chắc? Bọn chúng cứ cưỡng hiếp, ta cứ chăn lợn của ta, chẳng ai đụng chạm tới ai.

– Ai ngờ bọn chúng thấy ta đi tới thì cầm một con dao cùn định giết ta. Thế thì bọn chúng sai rồi! Ta đành đem hai tên đó bán cho cái lò than do triều đình mở. Nơi đó loại người nào cũng nhận, chỉ cần sức khỏe cường tráng là được. Quan gia lúc nào cũng thấy không đủ người đào than vì chết quá nhanh, tù nhân cung cấp không đủ. Ta bảo hai tên đó là cường đạo, quan gia chẳng hỏi một câu, còn thưởng cho ta hai quan tiền, lợi hơn cả bán thịt lợn. Còn bảo ta sau này có cường đạo cứ đưa tới chỗ bọn họ, giá cả niêm yết rõ ràng, làm ăn sòng phẳng.

Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free