Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 292:

Đơn Ưng nói thản nhiên, nhưng Vân Diệp và Tiền quản gia lại toát mồ hôi lạnh. Cái mỏ than kia là sản nghiệp chung của Vân gia và Trường Tôn thị, Vân gia chiếm hai phần, còn Trường Tôn thị nắm giữ tám phần. Xưa nay Vân gia chỉ biết mỗi tháng nhận tiền, không hề quan tâm tiền từ đâu ra hay được kiếm về bằng cách nào. Nghe Đơn Ưng nói những lời đáng sợ như thế, dường như với hắn, chỉ cần có người đưa đến là bất kể người đó từ đâu tới, là tốt hay xấu.

Vân Diệp trừng mắt nhìn Tiền quản gia, trong lòng tự hỏi: Vân gia đã biến thành quỷ hút máu từ lúc nào vậy? Chỉ vì vài đồng tiền mà đánh cược cả thanh danh, thật chẳng đáng chút nào. Đoán chừng Đơn Ưng biết đó là sản nghiệp của Vân gia, nên cố ý nói ra để chọc tức.

- Chuyện nơi đó dùng người như thế nào đâu có liên quan gì đến ngươi, ngươi vẫn chưa kể chuyện của mình.

Việc Vân gia có thay đổi hay không, và thực ra cũng cần phải thay đổi thật, nhưng tuyệt đối không cho phép người khác châm chọc, đó mới là nguyên tắc.

- Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Hai tên kia bị ta bán vào lò. Trước khi bán, ta phải hỏi cho rõ, nghe chúng khai là chúng định đốt thành Trường An. Ta tất nhiên rất mừng, liền nghe ngóng xem ai là chủ mưu, kết quả đúng là sự thật, kẻ cầm đầu chính là lão bản của tiệm cá kia. Không ngờ Chu Đại Phúc lại là kẻ như vậy. Thế là ta vô tình kể cho ông ta nghe chuyện gia đình ta, ông ta dò xét ta mấy lần, cuối cùng thấy ta có thân thủ không tệ, liền mời ta làm chuyện này, chỉ đơn giản vậy thôi.

Đơn Ưng nói không để lộ sơ hở, vậy hẳn là không hề có sơ hở nào. Còn mấy tên đặc vụ Bách kỵ ty bị chết thì thôi, làm đặc vụ thì mấy ai tử tế đâu? Dù Hồng Thành có chết, Vân Diệp cùng lắm chỉ cần đến nhà hắn phúng viếng, đưa cho cô nhi quả phụ một phần trọng lễ là xong xuôi.

Chủ yếu là tên Đơn Ưng này, Vân Diệp rất muốn đưa về Vân gia. Hắn còn trẻ người non dạ, nhưng võ công cao cường, lại xuất thân từ thế gia cường đạo. Mấy mánh khóe ma quỷ trên giang hồ đoán chừng không qua nổi mắt hắn, đúng là một nhân tài đáng giá. Chỉ có điều, tên này cứ nhắm vào Đại Nha. Vân Diệp không đời nào gả em gái cho hạng vong mạng như hắn; làm tay chân thì còn có thể suy nghĩ, chứ làm em rể thì quên đi.

- Mê trận ở thư viện biến hóa khôn lường, ta e ngươi bị thương. Giờ trời tối rồi, ta thấy mai hãy tiến hành giữa ban ngày đi. Ngươi thích giết lợn thì cứ ở trong hiệu của ngươi, sẽ không ai tới tìm đâu. Nếu mai thất bại, ngươi phải tới thư viện học, tương lai kiếm lấy chút quan chức, rồi lấy vợ tốt để nối dõi tông đường, đừng có lang thang khắp nơi nữa.

- Ngươi chắc chắn ta sẽ thất bại khi vượt mê trận sao?

Đơn Ưng không phục:

- Ngươi thử hỏi quản gia của ta xem có tin ngươi thành công không?

Tiền Thông lắc đầu quầy quậy, ra hiệu rằng ông ta chẳng tin chút nào.

- Dù có lấy vợ, ta cũng chỉ lấy Đại Nha thôi. Đại cữu ca, chuẩn bị của hồi môn đi. Ở đây có mấy phong thư, do sư phụ ta gửi cho Tần Thúc Bảo, Trình Tri Tiết và Lý Thế Tích, ngươi quen biết họ thì giúp ta đưa tới là được, ta sẽ không đi nữa.

Đơn Ưng lấy từ trong người ra ba phong thư đưa cho Vân Diệp. Vân Diệp nhận lấy nhìn chỗ ghi người gửi, trên đó chỉ có bốn chữ "tri danh bất cụ". Hiện giờ, trong số bốn vị tướng ấy, chỉ có Tần Quỳnh đang ở Trường An, hai vị còn lại đều đang cầm quân, có về thì ít nhất cũng phải một tháng nữa. Dù sao có mối quan hệ này là tốt rồi, thân phận của tên này chắc chắn sẽ khiến mấy vị đó phải đau đầu, mình cứ giữ chắc lấy người là được.

- Ba vị đó đều là trưởng bối của ngươi, gọi một tiếng thúc bá thì có chết đâu?

Nghe vậy thì biết, tên tiểu tử này vẫn còn hậm hực.

Lần này Đơn Ưng không phản bác lại Vân Diệp, chỉ cúi đầu xuống nghĩ một lúc rồi nói:

- Ngày mai khi mặt trời mọc, ta sẽ tới thư viện để mở mang kiến thức.

Dứt lời, hắn tung mình đạp lên giá gỗ lấy đà vọt lên nóc nhà, không biết đi đâu.

Về tới nhà, việc đầu tiên Vân Diệp làm là tìm Đại Nha, dặn dò nàng tối nay ngủ cùng Tân Nguyệt, còn mình thì ngủ ở gian ngoài, phải canh chừng thật kỹ. Nếu không để con sói Đơn Ưng tha đi mất, hắn sẽ khóc chết mất thôi.

Hắn hạ lệnh cho các lão binh, chỉ cần có người dám tới hậu viện là dùng trường cung, nỏ cứng để nghênh đón, không cần nương tay.

Mở mắt thao thức suốt cả đêm, trong nhà không xảy ra chuyện gì. Thấy trời sắp sáng, Vân Diệp vặn mình, thò đầu nhìn vào gian trong, thấy Đại Nha và Tân Nguyệt vẫn còn đang ngủ mới yên tâm. Hắn đang xoa mặt định đẩy cửa đi ra ngoài thì nghe giọng Đại Nha vọng tới:

- Ca ca, huynh đừng làm bị thương tên bán thịt lợn kia có được không, hắn không có ác ý.

- Muội ngủ đi, chuyện bên ngoài không cần muội lo, muội cứ lớn lên vui vẻ là được.

Nha đầu này chẳng lẽ lại có thiện cảm với Đơn Ưng rồi sao? Vân Diệp vừa làu bàu vừa rửa mặt, rồi xách một bao thức ăn đặt lên lưng Vượng Tài. Hắn ngồi xe ngựa tới thư viện, các lão binh cưỡi ngựa hộ vệ xung quanh.

Tới thư viện, Lão Công Thâu mặt đỏ kè, tinh thần phơi phới, nhìn sau lưng Vân Diệp:

- Kẻ thách thức mê trận mà ngươi tìm đâu rồi? Tối qua lão phu đã thiết kế thêm hai cơ quan. Không biết người ngươi tìm liệu có thể bình an vượt qua không? Mặc dù không phải là cơ quan độc ác giết người, nhưng muốn vượt qua mà không có thương tích gì thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

- Cứ thử rồi sẽ biết, giờ nói còn quá sớm.

Đơn Ưng từ trên cây bách ở cửa thư viện nhảy xuống, trang phục bó sát người, tóc tết đuôi ngựa buông sau gáy, trông rất uy vũ và tuấn tú.

Vân Diệp lấy bao thức ăn chuẩn bị trước đưa cho Đơn Ưng, để hắn ăn no một bữa rồi hãy vào trận. Bàn tay Lý Thái ở bên cạnh thò ra, không chút khách khí giật lấy cái bao, đặt xuống đất mở ra, lấy một cái bánh nhét vào miệng. Tay còn cầm mấy cái nữa, vừa ư ư a a vừa đưa bánh cho Lão Công Thâu.

Đơn Ưng trừng mắt nhìn Lý Thái, hỏi Vân Diệp:

- Tên này nói gì?

- Hắn nói không cần cho ngươi ăn nhiều đến vậy, ngươi chỉ chốc lát là ra thôi, ăn nhiều làm gì?

Vân Diệp phiên dịch:

- Ta đánh hắn được không?

- Nếu ngươi trở thành học sinh thư viện, với điều kiện không làm hắn bị thương, chỉ cần trong giờ học võ kỹ thì theo lý thuyết là được.

Tốc độ ăn của Đơn Ưng rất nhanh, mười mấy cái bánh bao thoắt cái đã biến mất trong bụng. Hắn mở ấm nước ra uống một hơi trà nguội, chùi mép rồi đi về phía đại môn. Đi được nửa đường, hắn lại quay lại nói với Vân Diệp:

- Hôm qua ta bị ngươi lừa, uổng phí mất một buổi tối, lại để ngươi hoàn thiện cơ quan. Có điều, nể tình ngươi đã mang thức ăn đến cho ta, ta tha thứ cho ngươi.

Hiện giờ chưa tới giờ lên lớp, đám học sinh hiếu sự trong thư viện đã túa ra ngoài hết. Miệng ngậm bánh bao, tay cầm bát cháo, đũa thậm chí còn xi��n hai cái bánh, chúng hứng thú nhìn hắn như xem khỉ làm trò.

Quả nhiên Đơn Ưng nhanh chóng từ cửa đối diện thò đầu nhìn ra ngoài, có vẻ hơi xấu hổ. Đám học sinh thư viện lập tức huýt sáo ầm ĩ. Dưới con mắt chú ý của đám đông, Đơn Ưng bước đi vững vàng quay lại đại môn chuẩn bị vào lần nữa, nhưng vừa bước một bước đã bị hụt chân suýt ngã. Đám học sinh cười rầm trời. May mà thân thủ hắn nhanh nhẹn, một tay chống đất đứng bật dậy, khiến đám học sinh cười nghiêng ngã. Thật ra, đám học sinh thư viện vốn có thói xấu thích xem người khác bị bêu mặt trong mê trận.

Lần này khá lâu sau đó, một loạt tiếng choang choang từ trong mê trận truyền ra.

- Tên tiểu tử này chạm vào cơ quan nỏ rồi, nhưng ngươi đừng lo, không có mũi tên đâu, trúng người chỉ hơi đau một chút, lại dính ít vôi bột. À phải rồi, Tiểu Thái, ta bảo ngươi điều chỉnh lực đạo ở mức ba, làm rồi chứ?

- Ôi chà, đệ tử nghe nhầm, điều chỉnh tới mức bốn rồi ạ. Lần sau sẽ không sai lầm nữa, tiên sinh tha lỗi.

Lý Thái vẫn cái vẻ mặt đáng ghét đó. Vân Diệp chỉ còn biết cầu mong thân thủ Đơn Ưng đủ tốt. Chưa cầu nguyện xong thì nghe bên trong có tiếng động lớn ầm ầm, như có thứ gì đó khổng lồ đang lăn. Chỉ thấy Đơn Ưng lập tức từ trong cửa chạy thục mạng ra thật xa, như chạy tang vậy. Tiếp đó, một tảng đá cực lớn mang theo khí thế thiên quân vạn mã lăn ra ngoài. Vân Diệp nhìn mà mặt mũi tái nhợt.

- Không sao đâu, là quả bóng gỗ rỗng ruột thôi, chỉ quét ít xi măng lên thôi, không chết người đâu.

Lão Công Thâu liếc nhìn Đơn Ưng nằm rạp trên mặt đất:

- Nếu là đá thật thì hắn bị nghiền nát rồi.

Đơn Ưng nằm trên mặt đất nghe câu này mà xấu hổ không nói nên lời. Đám học sinh chết tiệt kia vừa gặm bánh bao vừa vây quanh Đơn Ưng bình luận, còn có kẻ buông lời góp ý giúp hắn, nhưng đa phần chỉ muốn xem hắn bị bêu mặt.

Đơn Ưng thiếu điều cắm đầu xuống đất, trong lòng gào lên: "Đám khốn kiếp các ngươi, đợi lão tử vào thư viện sẽ đánh các ngươi hết một lượt."

Mọi nỗ lực chuyển ngữ văn bản này đều thuộc về truyen.free, mong nhận được sự đồng cảm từ bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free