(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 294:
Vân Diệp không nỡ lòng nhìn dáng vẻ thất vọng của Khúc Trác. Cảnh ngộ và sự kiên cường của hắn khiến Vân Diệp có thiện cảm ở một mức độ nhất định.
Y không nghe thấy tiếng thở dài hay tiếng khóc than thất vọng, mà chỉ có tiếng hoan hô. Vân Diệp ngạc nhiên ngẩng đầu lên, phát hiện Khúc Trác đang cười hạnh phúc, không hề ủ rũ, một nụ cười rất đỗi đơn thuần.
Có lẽ nhận thấy vẻ mặt lạ lùng của Vân Diệp, Khúc Trác bèn cất tiếng hỏi lớn:
– Tiên sinh, Ngọc Sơn thư viện là thư viện tốt nhất của Đại Đường, là thư viện hoàng gia, tiên sinh từ chối là vì học thức của vãn sinh chưa đủ phải không?
– Đúng là như thế, chính vì học vấn của ngươi không đủ tiêu chuẩn, không có nguyên nhân khác.
Vân Diệp chợt hiểu ra vì sao hắn hoan hô, liền bật cười:
– Tiên sinh chớ cười, vãn sinh thực sự không biết nhiều chữ, toàn là đồ hình vẽ lại từ bia đá ở miếu mà thôi. Vãn sinh biết học vấn của mình chưa đủ, nên không dám đến thư viện làm học sinh, mà chỉ muốn làm tạp dịch, tiên sinh thấy thế nào?
Câu này khiến Vân Diệp muốn hộc máu. Y bị một tên không biết một cái quái gì cho vào tròng, luôn mồm xưng "vãn sinh", khiến Vân Diệp hoàn toàn nghĩ rằng tên này muốn đến làm học sinh. Ai ngờ hắn chỉ muốn làm tạp dịch! Học sinh không có tư cách, lẽ nào tạp dịch cũng không có tư cách sao?
Từ chối người ta một lần, không tiện từ chối lần thứ hai, đặc biệt tên này còn vận dụng cả kinh nghiệm kiếm việc làm ở đời sau. Vân Diệp muốn xem xem rốt cuộc cái tên yêu nghiệt này sẽ tiến xa đến đâu trong thư viện.
Dù sao bây giờ thư viện toàn yêu nghiệt: vừa có một tên xách thùng nước đi qua; dưới thác nước có một tên đang nghịch khung sắt; trong kho sách có một tên trừ những lúc ăn, ngủ, đi học thì không rời khỏi đó nửa bước; trong bãi cát lúc nào cũng có hai tên ngu xuẩn đánh nhau; bên chỗ Tôn Tư Mạc thì có một tên thích đem sắt, thép, thậm chí cả bạc vay của Úy Trì đại ngốc ném vào axit, chỉ để xem có biến hóa gì.
Mạnh Hữu Đồng suốt ngày nhìn trời, ảo tưởng bản thân có một ngày bay lên. Kim Trúc suốt ngày lôi Hoàng Thử đi tìm mộ cổ. Ly Thạch thì ngồi bên bộ xương rồng, suy tư về quá khứ và tương lai. Triệu Duyên Linh dùng cân để cân nước. Cả nhà họ Công Thâu thì dùng củi để dựng cung điện nhỏ.
Còn những kẻ điên khùng vác dù trên lưng nhảy xuống vách núi, hay lấy châm đâm lên người mình, thao thao bất tuyệt giảng giải với cây cối, thì chẳng đáng kể gì trong thư viện này.
Khúc Trác khom lưng rụt vai, làm ra vẻ nô bộc, nhưng mắt vẫn tham lam dán chặt vào giá sách. Vân Diệp mỉm cười. Đã có không ít yêu nghiệt rồi, thêm một tên nữa thì có sao đâu?
…..
Tục ngữ có câu "bảy mươi ba, tám mươi tư, Diêm Vương không gọi tự đi". Lý Cương bình an vượt qua được cửa ải bảy mươi ba. Ngày mai chuẩn bị thọ, nhưng vì không phải thọ tròn nên ông ta chỉ định mời vài lão hữu đến uống một bữa. Trong nhà chỉ có lão thê và đứa cháu họ xa bầu bạn, khá cô đơn.
Vân Diệp đôi khi cũng áy náy lắm, thấy mình nhốt một ông già bảy mấy tuổi ở thư viện khiến ông không thể đoàn viên với con cái là một hành vi quá đỗi tàn nhẫn. Y muốn mời ông nghỉ một thời gian, ít nhất cũng về thăm nhà một chuyến. Ai ngờ Lý Cương nghe vậy lại cười lớn thoải mái, bảo rằng cả đời mình vốn bình thường vô vị, khó lắm mới có cơ hội lưu danh thiên cổ. Nếu chỉ vì tình cảm riêng tư mà bỏ lỡ thì mới là điều tiếc nuối ngàn đời.
Vân Diệp là một người vô tư. Nếu như Lão Lý không để ý thì đương nhiên y càng chẳng để ý. Đời sau này, thấy nhiều người cô đơn lẻ bóng, Lão Lý có lão thê và cháu ở bên cạnh đã là tốt lắm rồi.
Cháu Lão Lý là chàng trai chất phác, thê tử là cô gái nhà tiểu hộ. Hai vợ chồng họ hiểu rằng chỉ cần chăm sóc tốt cho vợ chồng Lão Lý, cả đời mình sẽ không phải lo cơm áo gạo tiền, nên họ cũng rất tận tâm.
Lão Lý cũng hài lòng, chỉ là đầu mỗi tháng lại ngồi lỳ trong phòng, tính tình trái nết. Cả lão thê lẫn đứa cháu đều tránh xa, không dám chọc ghẹo.
Sau khi cho bánh ga-tô vào lò, Vân Diệp vác cuốc ra vườn hoa. Khi đi thảo nguyên y đã chôn một vò rượu dưới gốc mai, muốn nó thấm chút nhã khí của văn nhân, chẳng biết đã thấm được chút nào chưa. Ngày mai là đại thọ của Lão Lý rồi, thế nào cũng phải có thứ gì đó thật tử tế một chút, tránh bị người ta chê cười.
Quả là gặp ma, y đào nửa ngày trời mà chẳng thấy đâu, thậm chí đào một cái hố cực lớn cũng không tìm thấy.
– Ai trộm mất rượu của ta rồi?
Thấy hầu gia gầm gừ trong vườn hoa, đám phó dịch, nha hoàn nơm nớp lo sợ. Lần đầu tiên Vân gia có chuyện mất đồ. Tân Nguyệt dìu nãi nãi từ trong phòng ra, thấy Vân Diệp đang hầm hầm truy hỏi từng phó dịch một.
– Diệp Nhi, mất cái gì mà phải giận như thế? Nếu như mất rồi thì thôi, nãi nãi đền cho.
Nãi nãi cười tủm tỉm an ủi, hoàn toàn coi y như trẻ con mà dỗ dành, còn Tân Nguyệt ở bên thì cười đến chảy nước mắt.
– Năm ngoài cháu đi có chôn một vò rượu dưới gốc mai, giờ không thấy đâu cả. Cái này cháu chuẩn bị chúc thọ Lý lão tiên sinh vào ngày mai.
Vân Diệp không cam lòng, quyết làm cho ra lẽ:
– Ui chao, cháu ngoan à, vậy cháu tìm nhầm người rồi, không liên quan tới đám phó dịch, cháu phải tìm nãi nãi mới đúng. Cháu không thấy vườn hoa khác với lúc cháu đi à? Gốc mai mà cháu đào ấy, mới được trồng lại vào dịp khai xuân đó, làm gì còn vò rượu nào ở đó nữa.
Nhìn bốn phía xung quanh, tựa hồ khác trước nhiều rồi. Thêm nhiều cây cối, riêng mai có mấy gốc, trước kia cả vườn chỉ có duy nhất một cây. Thế thì toi rồi! Trừ khi đào xới cả lên, chứ không thể nào tìm nổi nữa.
Thôi bỏ, cái vườn hoa này do nãi nãi chuyên môn kiếm loài hoa lạ về trồng, đào hết lên thì được ít mất nhiều. Tìm thứ khác thay thế là được. Nghĩ xem, rượu nho cũng không tệ. Thương đội của Trình gia quanh năm qua lại với Tây Vực, kiếm vài thứ cực phẩm chắc không thành vấn đề.
Đang lúc bực tức, y suýt chút nữa quên mất bánh ga-tô đang ở trong lò. Ước chừng thời gian cũng tới, y liền đem bánh đã nướng chín ra. Cũng may, tổng cộng nướng được ba cái, hai nhỏ một to. Bóc lớp vỏ cháy bên ngoài ra, không phải lo lãng phí, mấy đứa muội muội đã há miệng đợi rồi, bọn chúng thích nhất là ăn lớp vỏ ngoài. Đặt bánh nhỏ lên bánh lớn, giữa hai tầng bánh phết một lớp mật ong, thế là chúng dính chặt vào nhau. Bánh ga-tô ba tầng làm xong, chưa thể quết mứt quả lên được, nếu không sẽ không còn tươi ngon. Đợi đến mai, trước khi tặng, hãy phết, chắc chắn mùi vị sẽ khiến người ta yêu thích.
Dùng vải màn thấm nước phủ lên, dặn dò mấy đứa muội muội tham ăn không được ăn vụng. Y chuẩn bị lắp xe cho Vượng Tài tới Trình gia để "ăn cướp" rượu.
Vượng Tài càng lúc càng béo rồi, cái bụng tròn xoe không biết đã ngốn bao nhiêu thứ. Ngựa đực nhà người ta thì đã vào mùa động dục, chỉ mình nó là thảnh thơi đi khắp nơi kiếm cái ăn. Chẳng biết có phải rời bầy quá sớm khiến nó mất đi bản năng không?
Cúi xuống nhìn chỗ riêng tư của Vượng Tài, không có vấn đề gì cả. Hôm qua còn thấy nó không biết xấu hổ kéo cái thứ lủng lẳng ấy đi khắp chợ. Vậy mà sao nó lại không có chút hứng thú nào với ngựa cái?
Vì vấn đề con cháu của nó, Vân Diệp đã đặc biệt nhốt nó và mấy con ngựa cái vào cùng một chỗ. Mã phu báo lại, ngựa cái cứ sán tới gần, nhưng nó chẳng bao giờ để ý, thậm chí còn bị đám ngựa cái ăn sạch đồ ăn khuya.
Béo phì khiến khả năng tình dục suy giảm chăng? Vấn đề này quá nghiêm trọng rồi. Vượng Tài phải giảm béo, hơn nữa không được trì hoãn! Sau này ra ngoài là phải bắt nó kéo xe, không thể để nó làm theo ý thích nữa.
Nhưng vừa mới lắp xe lên, Vượng Tài liền dụi đầu vào lòng Vân Diệp, ra vẻ tổn thương ghê gớm, cứ như đứa bé bị ngược đãi tìm được người lớn để mách, chỉ thiếu mỗi việc là khóc òa lên mà thôi. Y sợ nhất là chiêu này của nó. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng không đành lòng, liền tháo xe ra.
Vừa tháo xe ra, tật cũ của Vượng Tài lại tái phát, nó cắn áo Vân Diệp đòi ra ngoài.
Cưỡi một con ngựa khác, buộc Vượng Tài phía sau, y thẳng tiến Trình gia.
Trình gia hiện tại không còn thích ở trong thành Trường An nữa. Gần như tất cả các đại tộc đều như vậy, chỉ cần không lên triều là sẽ về nông thôn. Những quy củ trong thành ngày càng khiến người ta không ưa nổi.
Vào Trình gia chẳng bao giờ phải thông báo, gác cửa chỉ khom người gọi một tiếng "thiếu gia", không khác gì gọi Trình Xử Mặc. Dẫn ngựa của Vân Diệp vào chuồng, mời hộ vệ vào phòng gác uống trà. Còn về Vượng Tài, đây cũng là nhà nó. Ở ba nhà Vân, Trình, Ngưu nó có thể đi đâu tùy thích, quen đường thuộc lối tới chỗ cô gái hay cho nó ăn kẹo.
Có những chỗ Vượng Tài có thể tới nhưng Vân Diệp lại không tiện, ví như chỗ Cửu Y. Đã lâu không gặp, nữ tử phong trần ngày nào nay đã thành hào môn quý phụ. Tuy chỉ là thị thiếp, nhưng nàng cũng có phẩm cấp. Theo tước vị Trình gia, nàng được phong cửu phẩm mệnh phụ. Cái bụng của nàng cũng rất giỏi, đã sinh cho Trình Xử Mặc một nữ nhi.
Đây là kết quả tốt nhất. Nếu như sinh nhi tử, một khi công chúa đã về nhà chồng, với tính khí của Thanh Hà công chúa, nàng có thể đi đầu thai rồi.
Phải nói Cửu Y là cô gái tốt số. Trình gia tuy danh là quý tộc, nhưng là quý tộc đời thứ nhất, l��i xuất thân võ tướng, quy củ không khắt khe. Nếu là nhà khác hoặc Trình gia hai mươi năm nữa thì nàng đừng hòng vượt qua cửa ải đó. Nếu có cũng chỉ là thị thiếp được công khai ngủ với chủ nhân thôi, đừng nói tới thân phận. Những nữ tử phong trần như nàng, nếu được chuộc về, chơi bời chán rồi đem tặng người khác cũng là chuyện thường.
Nữ nhi của nàng vừa mới tròn một tuổi, lúc này đang nằm trên cái bụng trần của Trình Xử Mặc ngủ, nhấp nhô theo nhịp thở của phụ thân, như đang nằm trong nôi, ngủ say sưa. Cửu Y ở bên cạnh quạt cho hai cha con, vừa quạt mát vừa đuổi ruồi muỗi, trong mắt ngập tràn hạnh phúc.
Vượng Tài gõ móng lóc cóc đi vào, đó là dấu hiệu Vân Diệp sắp tới. Cửu Y liền chỉnh lại y phục hơi xộc xệch, đứng dậy nghênh tiếp. Do trời nóng bức, lại ở tiểu viện riêng, Cửu Y chỉ mặc một chiếc áo yếm hồng, bên ngoài khoác một lớp lụa mỏng, khoe làn da trắng nõn, khỏe khoắn của thiếu nữ tuổi xuân. Từ vị trí của Vân Diệp có thể nhìn thấy những đường cong mập mờ do tia nắng nghịch ngợm chiếu qua lớp sa m���ng. Quả thực là chỗ cần cong thì cong, chỗ cần tròn thì tròn, khác xa với cô bé mấy năm trước y gặp rồi. Nếu Cửu Y trước kia thế này, Vân Diệp không rõ mình có nhường cho Trình Xử Mặc không? Vì không muốn nhìn những điều không phải, Vân Diệp kín đáo chuyển ánh mắt ra chỗ khác, miệng vẫn mỉm cười tự nhiên.
Những quy củ thế tục không hề tồn tại giữa Vân Diệp và Trình Xử Mặc. Trình Xử Mặc có thể kiệu Tiểu Nha chạy khắp vườn hoa Vân gia, có thể chơi cờ nhảy suốt cả ngày với đám Tiểu Nam, cùng lão nãi nãi và Tân Nguyệt làm cơm mà chẳng phải cố kỵ điều gì. Tình huynh đệ thân thiết cũng chỉ đến thế mà thôi.
Có lẽ mùi sữa trên người tiểu nha đầu rất thơm, Vượng Tài thè lưỡi liếm lên cái mông trắng mịn lộ ra ngoài của tiểu nha đầu. Thấy vị không ngon, nó lắc đầu, mũi phun phì phì, bắn hết nước bọt lên mặt Trình Xử Mặc.
– Mưa à?
Trình Xử Mặc mơ mơ màng màng tỉnh lại, ngơ ngác nhìn bốn phía xung quanh, thấy cái đầu to đùng của Vượng Tài ngay trước mặt, bực mình đẩy nó ra:
– Cút đi, vừa mới ngủ đã tới phá rối!
Bế nha đầu đứng dậy, thấy Vân Diệp, tức thì mỉm cười. Hai huynh đệ thời gian qua không gặp nhau mấy. Trình Xử Mặc bị hoàng đế ban cho chức túc vệ nội thị, suốt ngày làm việc trong hoàng cung, tất nhiên không có nhiều thời gian chạy tới Ngọc Sơn. Giờ gặp nhau, hắn rất vui mừng.
– Ta vừa nghe gác cửa nói hôm nay ngươi nghỉ. Thế nào, công việc tốt chứ?
– Có gì mà tốt với không tốt. Túc vệ toàn là con cháu công huân, đi làm thì bốc phét, hết giờ thì ăn uống, đánh bạc. Đám người do Bách kỵ ti gài vào sẽ xử lý tốt công việc. Ca ca tối đa chỉ mặc áo giáp, làm cột gỗ đứng ngoài cửa điện. Có điều, đó là áo giáp sơn đen thực sự, để ta mặc cho ngươi xem.
Nói rồi nhét nha đầu vào tay Cửu Y, chuẩn bị mặc giáp khoe với Vân Diệp.
– Được rồi, ta đâu phải chưa từng thấy, khoe cái gì chứ? Ngươi đi tìm cho ta thùng rượu nho ngon nhất, lúc về ta sẽ mang theo. Mai là đại thọ của Lý lão tiên sinh, ta tới để lấy rượu.
– Ha ha ha, ngươi biết đấy, rượu ngon nhất thường là vào bụng trước rồi. Có điều trong kho của cha chắc c��n một hai thùng bảo bối cực phẩm. Nếu cha biết ta uống, nhất định sẽ lột da. Nếu biết ngươi lấy đi thì sẽ không nói gì cả, chẳng biết hai ta ai mới là con đẻ của ông ấy. Nghe bảo Úy Trì đại ngốc xin nghỉ tới Nam Sơn kiếm da hổ cho Lý tiên sinh. Chuyện này đã truyền khắp kinh thành rồi, chẳng biết có được không nữa. Chỉ có bãi săn hoàng gia là có hổ, không biết hắn định đi đâu kiếm hổ lột da đây?
Giữa đám công tử nhà giàu, tin tức truyền đi nhanh đến kinh người. Vân Diệp sáng nay mới biết, ai ngờ Trình Xử Mặc đã hay rồi.
– Hắn đi cùng Đoàn Mãnh. Bãi săn hoàng gia người thường không vào được, hai bọn chúng chắc có cách. Săn hổ thôi mà.
Hai người nói chuyện, Vượng Tài bị ghẻ lạnh. Nó thấy đợi mãi mà không ai lấy kẹo cho nó ăn, mất kiên nhẫn lấy đầu ủi Cửu Y, thúc nàng nhanh một chút. Cửu Y cười dẫn Vượng Tài đi ra hậu viện. Mỗi lần Vượng Tài tới đều mang cho nàng niềm vui hiếm có. Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Vượng Tài là nàng thích nhất.
– Trong nhà chuẩn bị thêm ít người, thời gian tới sẽ đi về phía nam. Tốt nhất là người phương nam, am hiểu sông nước. Ta chuẩn bị lập chút gia nghiệp cho mấy nhà chúng ta ở phía nam, tốc độ kiếm tiền ở Trường An chậm quá.
Thư viện chỉ tuyển thêm ba bốn trăm người mà hiện lớp học đã không còn đủ chỗ nữa. Chi phí tăng gấp bội, nhu cầu của các tiên sinh cũng ngày một nhiều. Triệu Duyên Linh nhất định yêu cầu phải có một cái quan tinh đài. Lưu Hiến yêu cầu có một luyện võ trường tốt nhất, vì phòng luyện võ sàn gỗ kia đã quá chật, ảnh hưởng tới hiệu suất luyện công của học sinh. Tôn Tư Mạc thì trù tính xây dựng y viện trong tưởng tượng của mình. Thư mời anh hùng gửi đi khắp nơi, đầu trâu mặt ngựa từ bốn phương tám hướng chẳng bao lâu sẽ tới thư viện, tất cả đều do thư viện bỏ tiền.
Biết đó là chút thủ đoạn của đám người Lý Cương. Bọn họ chẳng hiểu vì sao lại rất sợ Vân Diệp có nhiều tiền. Chỉ cần thư viện tích góp được số tiền kha khá là họ nhất định sẽ nghĩ cách tiêu sạch. Họ muốn khống chế đầu óc Vân Diệp chỉ lo việc kiếm tiền, nhằm giảm bớt khả năng xung đột với các đại lão trong triều, những người mà trước đó đã làm bọn họ sợ chết khiếp.
…….
Mặc áo bào chữ thọ màu nâu, đội mũ cao, ngồi trên ghế thái sư, Lý Cương hết sức oai phong. Trong thư viện luận tuổi tác ông ta đứng đầu, luận về tư lịch thì chắc chắn là lão đại. Cho nên hôm nay không có người ngoài, ông ta chễm chệ ngồi trên ghế chẳng buồn động đậy, nhìn đám học sinh bận rộn khắp sân lấy làm đắc ý. Thời buổi này, sống lâu là thành lão làng.
Trong thư viện có một thói quen kỳ quái là cố gắng không dùng đến phó dịch. Trong nhà nhiều tiên sinh chỉ có một hai nô bộc trung thành, phụ trách một số việc tay chân như lấy nước, chẻ củi, quét sân. Trong vườn cũng trồng rất ít hoa cỏ, đều toàn là rau, loại rau mà chủ nhân đích thân kiếm được. Khoai tây hai năm qua đã có xu hướng lan rộng, các tiên sinh tới Vân gia xin một hai củ về trồng đã trở thành một biểu tượng cho thân phận.
Mùa thu năm ngoái hoàng gia mới trồng khoai tây, một mẫu cho sản lượng kinh người năm nghìn cân, được coi như một điềm lành mang lại lợi ích thực sự. Một số lời bình phẩm về Vân Diệp trên triều đình lập tức tan biến. Đám người đó đều ngậm chặt miệng lại, chỉ sợ người ta biết những lời rác rưởi trước kia do mình đã nói ra. Bất kể Vân Diệp có phải là một tên ác ôn hay không, thì với sự thành công của khoai tây, Vân gia đã đủ bình an hưởng phú quý trăm năm. Từ hoàng cung tới dân gian, không còn chút nghị luận nào về tước vị của Vân Diệp nữa, ai nấy đều cho là xứng đáng.
Hiện tại Vân Diệp gặp ai cũng cười, tỏ ra rất hài lòng với tước vị mình có được. Dù sao tán dương và tâng bốc là hai chuyện khác biệt. Lý Nhị nói trong vòng mười năm sẽ không xét lại vấn đề tước vị của Vân gia, đó là kết quả từ việc Trường Tôn thị đã thì thầm bên gối. Vân Diệp vô cùng cảm kích. Con người phải biết đủ. Dã tâm hoặc kiêu ngạo quá mức sẽ không có kết quả tốt. Một tước vị hầu tước là quá xứng đáng với Vân Diệp ở tuổi mười tám. Nếu phong hàm tới tột đỉnh quá sớm, ngươi bảo hoàng gia sau này sẽ thưởng cái gì cho ngươi nữa? Lúc đó, chỉ có thể ngồi ăn rồi chờ chết m�� thôi.
Đoạn văn được trau chuốt này, từ nay, thuộc quyền sở hữu của truyen.free.