(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 303:
Vân Diệp vào phòng, gọi Hà Thiệu đang ngủ say tỉnh dậy, vác hắn lên vai, khó nhọc bước ra ngoài. Hà Thiệu nhịn đau, mặt mũi nhăn nhó đến khó coi, đột nhiên nói:
- Diệp Tử, vừa rồi ta nhìn thấy công chúa hôn mông ngươi.
Đúng là đồ thô bỉ, nhắc đến chuyện này là hắn quên hết đau đớn ngay lập tức, hoàn toàn chìm đắm trong muôn vàn ý nghĩ đen tối. Chuyện công chúa hôn mông, một chuyện động trời thế này mà chỉ mình hắn hay biết, nghĩ thôi cũng khiến máu nóng trào dâng.
Vân Diệp không thể nói với lão Hà rằng đó là Lý An Lan cố ý cắn để nhắc nhở y, vì nếu không lão Hà nhát gan sẽ sợ vỡ mật. Nghĩ một lát, y định kể cho hắn nghe chuyện Lý An Lan có thai, để hắn biết khoản đầu tư của mình ở Lĩnh Nam có triển vọng, chứ không phải đổ sông đổ biển.
- Diệp Tử, thằng bé trong bụng công chúa là con của ngươi phải không? Ta đã nói mà, sao ngươi lại đi ném cả đống tiền vào Lĩnh Nam cái nơi chim chẳng thèm ỉa đó? Muốn phát tài thì hai ta chỉ cần xây thêm vài gian nhà là được, cần gì phải tốn công tốn sức như thế, vừa xa xôi lại khó bề kiểm soát. Giờ thì ta hiểu rồi, hóa ra là dọn đường cho đại công tử, vậy là có lý do cả. Có đại công tử ở đó, ta cũng sẽ đưa lão nhị qua. Sau này đại công tử lớn lên cũng có người kề cận giúp đỡ, phải không nào?
Vân Diệp kinh ngạc nhìn lão Hà, tên chết tiệt này làm sao biết Lý An Lan có thai được chứ, hôn mông một cái thì không thể mang thai. Hà Thiệu lườm Vân Diệp một cái, cười hắc hắc:
- Nhìn cái gì? Ngươi quên trước kia ca ca làm gì sao? Từng làm quản sự giáo phường ti, suốt ngày nhìn ngó thân thể nữ nhân xem có biến hóa gì không, chuyện lớn như mang thai làm sao mà không để tâm cho được, nên đã luyện thành thói quen từ lâu rồi. Công chúa hoài thai ít nhất là hai tháng, tám phần là con trai, Vân gia có hậu duệ rồi! Có cần ca ca dùng chút thủ đoạn lấy đứa bé cho ngươi không? Để công chúa nuôi thì không chà đạp mất cốt nhục của ngươi sao?
- Không cần, cứ để nó theo công chúa đi, nếu không người phụ nữ độc thân điên khùng đó sẽ làm hỏng mọi chuyện.
Vân Diệp tiếp tục khiêng lão Hà ra ngoài, hiện giờ y chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi hoàng cung.
Hoàng môn cuối cùng cũng xuất hiện, nói với Vân Diệp:
- Bệ hạ tuyên Vân hầu vào yết kiến.
Nói xong, liền có bốn hoạn quan mang kiệu mềm khiêng cả hai tới ngoài Điện Cam Lộ. Lão Hà bị bỏ lại ở hành lang, còn Vân Diệp được đỡ, tập tễnh bước vào gặp hoàng đế. Y có cảm giác như bị ném lên chảo lửa, chuyện của Lý An Lan rốt cuộc cũng không thể giấu được Lý Nhị.
Trong đại điện chỉ có hoàng đế, hoàng hậu và thái tử. Tất cả hoạn quan, cung nữ hầu hạ đều không thấy đâu. Còn nói gì được nữa? Bị người ta bắt sống rồi, còn giải thích cái quái gì nữa, chỉ đành ngoan ngoãn nghe bọn họ nói.
- Vân Diệp, Thọ Dương đã có thai rồi. Ngươi nói cho trẫm biết là ai gây ra? Đứa bé trong bụng Thọ Dương là huyết mạch của ai? Lúc ở Lĩnh Nam, hẳn Thọ Dương vẫn chưa lọt vào mắt ngươi cơ mà.
Vân Diệp quỳ rạp xuống đất, đáp:
- Thần kinh sợ, e rằng là của thần.
- A, cũng có chút bản lĩnh đấy, không cãi cọ, không thoái thác, xem ra ngươi cũng là một hán tử. Chỉ là, ngươi để thanh danh hoàng gia vào đâu?
Thấy Vân Diệp thừa nhận rồi, Lý Nhị cười phá lên.
Thanh danh ư? Vân Diệp lẩm bẩm trong lòng: Lý gia các ngươi có thứ đó sao? Ông giết ca ca đệ đệ, ép lão tử phải tiến cung, rồi lại nạp tẩu tử, đệ tức vào hậu cung của mình để dâm ô, chỉ e hai chữ đó đã tuyệt duyên với Lý gia rồi, còn mặt dày mà hỏi ta!
- Thần tự biết tội đáng muôn chết, xin bệ hạ giáng tội.
Còn nói cái gì khác được nữa chứ, Lý Nhị ép y nhận sai, cái thóp to tướng đã nằm trong tay Lý Nhị. Nếu không, động tĩnh lớn ở Lĩnh Nam như thế, ông ta sao yên tâm nổi?
- Gian dâm công chúa, ngươi to gan lắm.
Trường Tôn thị cáo mượn oai hùm:
Đối với hoàng hậu, Vân Diệp khó mà sợ hãi được. Thấy bà ta đổi trắng thay đen, bất chấp sự thật, y liền buột miệng nói:
- Nương nương, lời này nói ngược lại cũng đúng.
Lý Thừa Càn nhịn cười đến đỏ bừng mặt, muốn cười lắm nhưng không dám. Phụ hoàng mẫu hậu không định làm gì Vân Diệp thật, hôm nay phụ hoàng thừa cơ trách mắng Vân Diệp một trận. Mẫu hậu còn nói đánh nặng quá sẽ phạm vào uy nghiêm hoàng gia, chỉ cần đánh một mình Hà Thiệu là được, thái tử và Vân Diệp chỉ cần giáo huấn thôi, không cần đánh y, làm y tổn thương.
Mặt Lý Nhị tức thì tái mét, Trường Tôn thị cũng dở khóc dở cười. Chuyện này bọn họ đã biết rõ từ lâu rồi, nếu Vân Diệp dám gian dâm công chúa thật, dù y là trọng thần, Lý Nhị cũng sẽ chém đầu không chút mềm lòng, Vân gia đừng ai mong sống nổi.
- Trẫm mặc kệ, ngươi làm hỏng danh tiết của An Lan, giờ phải bỏ vợ cưới An Lan. Hơn nữa Vân gia ngươi lại đơn truyền, nay có hậu duệ rồi, là chuyện mừng, thế nào?
Đáng khinh cái mặt lão già này, nói trọng điểm ra đi còn vòng vo! Chẳng qua là muốn tăng thêm cổ phần của hoàng gia ở Lĩnh Nam một chút chứ gì, cần gì phải ép người ta đến mức này chứ? Nếu ta đồng ý cưới Lý An Lan về nhà thì ông ta mất trắng. Mà cũng không còn cách nào khác, ông ta là hoàng đế, đành phải tiếp tục diễn kịch với ông ta. Trong lòng Vân Diệp đã có vô số suy nghĩ hỗn loạn chạy qua, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra đường hoàng đại nghĩa.
- Bệ hạ chặt đầu thần đi, chuyện hưu thê đừng nhắc tới nữa.
Lời này vừa nói ra, Lý Nhị và Trường Tôn thị kỳ thực đều thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ chẳng lo hôn sự của Lý An Lan, cái bọn họ bận tâm là làm sao nắm giữ Lĩnh Nam lâu dài. Vì chính bản thân Lý Nhị cũng không có cách nào đoàn kết lực lượng huân quý, khiến họ cam tâm tình nguyện bỏ tiền của và tinh nhuệ của mình tới vùng man hoang Lĩnh Nam.
Chỉ có Vân Diệp dùng lợi ích liên kết tất cả mọi người lại, như thế mới tạo thành uy hiếp với Lĩnh Nam vương Phùng Áng, mới có thể thực sự sáp nhập Lĩnh Nam vào bản đồ Đại Đường.
- Bệ hạ, trong gian phòng này chỉ có bốn người chúng ta, vi thần cũng coi như là đệ tử của nương nương. Thêm chuyện của An Lan nữa, chúng ta nói là người một nhà c��ng không quá lời. Bệ hạ muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi, cứ đoán già đoán non rất dễ gây hiểu lầm, giao lưu giữa người với người quan trọng lắm. Tiểu tử không giỏi dùng giọng điệu triều đường để nói chuyện với bệ hạ. Nhu cầu của bệ hạ là hàng đầu, lòng tiểu tử hiểu rất rõ. Bệ hạ muốn đạt được mục đích gì, cần làm tới mức nào thì cứ sai bảo, tiểu tử sẽ đi chấp hành là được. Những lời này tiểu tử cũng biết là hơi vô lý, nếu bệ hạ muốn trừng phạt thì nhẹ tay một chút, vừa bị đánh xong, không chịu thêm được nữa.
Vân Diệp bức xúc quá nên nói tuột ra luôn, hai người cứ thử qua thử lại giống như hai thằng ngốc, rõ ràng nói một câu là xong, cần gì phải vòng vo làm gì.
Khuôn mặt đanh lại của Lý Nhị tức thì giãn ra, Trường Tôn thị cười đến gập cả người, Lý Thừa Càn giơ ngón cái lên với Vân Diệp. Dám nói chuyện với cha hắn như thế thì chỉ có một mình Vân Diệp thôi.
Hành vi nấp sau tường nghe lén trong miệng Lý Nhị biến thành chuyện quang minh chính đại:
- Không biết sư phụ ngươi dạy ngươi thế nào, mồm mép bôi mỡ lại còn vô lại. Nói thẳng ra à? Được lắm, có phải ngươi phát hiện ra trẫm ở ngoài tường nghe các ngươi nói chuyện phải không? Làm sao phát hiện ra? Còn nói một đống lời rắm thối một cách đường hoàng, đúng là chỉ muốn đánh cho ngươi ba mươi gậy!
Truyện được truyen.free tâm huyết chuyển ngữ, kính mong quý độc giả ủng hộ bản quyền.