Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 305:

Xe ngựa tới vương phủ, đại môn mở rộng, xe tiến thẳng vào tiền đường. Lý Thừa Càn lúc này mới đỡ Vân Diệp xuống xe. Vừa rồi xe đi gấp, vết thương tựa hồ lại tét ra, máu loang lổ cả quần, trông chẳng khác gì lúc phụ nữ đến kỳ.

Tất cả mọi người đều đứng ở cửa đợi họ lên tiếng. Lý Thừa Càn kích động gật đầu, mọi người tức thì cười hớn hở. Lý Hiếu Cung đấm vào lòng bàn tay, cười lớn quay lại đại sảnh, nơi một tấm bản đồ cực lớn được treo trên tường. Theo phân công trước đó, Lý Tịnh, Lý Hiếu Cung, Úy Trì Cung, Tần Quỳnh, Lý Đại Lượng quây lại, tay không ngừng chỉ trỏ lên bản đồ. Liên tục có gia tướng chắp tay rời đi. Toàn bộ quá trình diễn ra cứ như một cuộc tạo phản, vì tiền bạc mà họ tỏ ra nhiệt tình tột độ.

Trong hậu đường, Vân Diệp nằm trên giường thấp, cố gắng che đi phần mông. Nhưng trước mặt mọi người, tên y sinh đáng ghét kia lại vén lên, nói:

– Hầu gia bị đòn đánh, tuyệt đối không nên che đậy. Để vết thương tiếp xúc với ánh nắng thì tốt hơn.

Năm lão già tinh quái săm soi kỹ vết thương. Tần Quỳnh nói:

– Không sao, vết thương nhỏ thôi, hai ba ngày sẽ lành. Nhưng sao bên trên lại có dấu răng? Ai cắn thế? Sao hạ khẩu độc ác đến vậy?

Tần Quỳnh còn tốt, chỉ bất bình thay cho Vân Diệp bị hành hạ vô nhân tính. Lý Tịnh mới đáng tởm, hình như lão bà của ông ta luôn làm thế, cho nên ông ta quá quen thuộc, liếc mắt một cái rồi bảo:

– Đây là món nợ phong lưu, vết răng trên đó là của nữ tử để lại.

Nói xong còn vỗ đầu Vân Diệp:

– Không chịu học điều tử tế.

Lý Hiếu Cung cười khà khà:

– Vân gia neo người, có nhiều món nợ phong lưu là chuyện thường tình. Lão tổ tông nhà y ắt hẳn đang nóng lòng mong có cháu đích tôn rồi. Vợ lão phu cũng thường nói, Vân gia này không có hậu đại làm người ngoài không khỏi lo lắng. Bà Vân cứ nhìn con cháu nhà ta mà đỏ mắt thèm thuồng, ha ha ha.

– Tiểu tử, lão Lý nói đúng đấy. Cưới thêm vài người đi, dựa vào một bà nương thì làm sao có được mấy đứa con cháu? Đàn ông ở ngoài lao tâm khổ tứ chẳng phải là muốn để lại phúc phần cho con cháu hay sao? Không có hậu đại thì vất vả làm cái gì? Chẳng bằng bại gia cho sướng.

Ngưu Kiến Hổ và Trình Xử Mặc đứng sau không dám hé răng, mím môi cười trộm. Ngưu Kiến Hổ nhớ lại cảnh bị Vân Diệp và Trình Xử Mặc trêu ghẹo mình, lại nhìn cái mông nở hoa của Vân Diệp, lòng khoái trá lắm.

– Nói xem nào, tiểu tử, với sự giảo hoạt của ngươi mà lần này bị đánh thảm như thế, nhất định có nguyên do. Nói cho lão phu nghe đi.

Lý Đại Lượng tinh ý, liền nhận ra manh mối:

– Tiểu tử nhìn thấy m���t vài chuyện phạm pháp, liền cáo trạng với bệ hạ. Ai ngờ kẻ chủ mưu vô cùng độc ác, kiện không thắng, lại còn bị đánh một trận.

Nhớ lại trận đòn oan uổng đó, Vân Diệp tức không chịu nổi. Sau khi Lý Nhị nhận cáo trạng, liền phái quan viên nội phủ đi điều tra. Công sức ở mỏ than đều mất trắng, còn phải bồi thường tiền. Hai quản sự của mỏ than bị giáng cấp, quản sự lò xi măng thì bị thay thế toàn bộ. Tân quản sự mua công cụ phòng bụi từ Vân gia, nghiêm khắc đốc thúc công nhân lò phải đeo, nếu không sẽ bị đuổi việc. Mặc dù mọi chuyện đã được giải quyết, Vân Diệp cũng đã chịu đòn, coi như một bài học cho cái tội làm việc tắc trách của y.

– Tiểu tử, ngươi cáo trạng ai? Giờ đây ở Trường An, ngươi đã là một đại gia, ai còn dám gây sự với ngươi?

Lý Tịnh thấy làm lạ. Vân Diệp chưa bao giờ làm chuyện vô bổ, sao lần này lại lỗ mãng như thế? Càng kỳ lạ hơn là y còn thua kiện.

Lý Thừa Càn cười khổ:

– Hà Thiệu, Diệp Tử và ta là ba tòng phạm. Kẻ chủ mưu chính là phụ hoàng và mẫu hậu của ta. Nguyên nhân là mỏ than bắt người bừa bãi, lò xi măng xem thường tính mạng của người khác. Lý đại tướng quân thử nói xem chúng ta có thể kiện thắng được không? Mỗi người bị đánh một trận.

Mấy lão tướng đồng loạt hít một hơi khí lạnh. Loại chuyện này thường đều do Ngụy Trưng làm, nay xảy ra trên người Vân Diệp khiến người ta khó lòng tưởng tượng được. Mấy người đều nhìn Vân Diệp, muốn y giải thích.

– Chư vị thúc bá không cần phải ngạc nhiên. Tiểu chất xưa nay không nỡ nhìn bách tính chịu khổ, cho nên thấy chuyện bất bình mà im lặng không nói thì trong lòng không yên. Chỉ là muốn kiếm tiền cho an tâm thôi.

– Hay cho câu “kiếm tiền cho an lòng”!

Ngoài cửa có người lớn tiếng khen ngợi.

Là tiếng của Trình Giảo Kim. Chỉ cần nghe tiếng giáp trụ va chạm, Vân Diệp đã biết ngay. Lão Trình còn chưa về nhà, đoán chừng tới binh bộ nộp lệnh xong rồi vội vàng tới nhà Lý Hiếu Cung.

Vân Diệp thấy sống mũi cay cay, ngẩn người, không biết nói gì. Lão Trình không thèm nhìn đám người đang ngồi đó, cầm tấm thảm che lên mông Vân Diệp. Y sinh vừa định mở miệng thì bị Lão Trình xách lên ném ra ngoài, trầm giọng nói:

– Lão tử ăn quân côn vô số, thà xé cả thịt lẫn vải ra chứ không chịu phơi mông ra ngoài! Tiểu tử đi được không? Nếu đi được thì theo lão phu về.

Vân Diệp không nói một lời, khoác vội áo ngoài, đứng dậy. Trình Giảo Kim đá nhi tử một cái, trừng mắt nhìn Ngưu Kiến Hổ. Hai tên đó vội vàng đỡ Vân Diệp đi ra ngoài.

Trình Giảo Kim đi được vài bước, quay đầu lại nói:

– Đều là chủ soái thiên quân vạn mã, đều là hán tử từ đống xác chết mà sống sót trở về, sao người nào cũng ra sức ức hiếp đứa trẻ mười tám tuổi? Trình gia không dính vào chuyện làm ăn ở Lĩnh Nam, chúc các vị tiền vào như nước.

Nói xong, ông sải bước đi ra. Sắc mặt Lý Tịnh lập tức đỏ bừng, đám Lý Hiếu Cung cũng ngượng ngùng không nói.

Tới trước xe, Trình Giảo Kim thấy Vân Diệp đã lên xe thì tung mình lên chiến mã. Vân Diệp vén rèm gọi một tiếng: “Trình bá bá”. Lão Trình nhìn y một cái nói:

– Về nhà hẵng nói.

Rồi kéo cương, con ngựa màu mận chín cất vó đi trước.

Chẳng mấy chốc đã về tới phủ Trình. Trình phu nhân ra đón, nhưng Lão Trình mặt âm trầm không nói một lời, để nha hoàn cởi giáp trụ. Trình phu nhân cúi đầu đứng bên cạnh, không dám nói gì. Trình Xử Mặc thì đã quỳ sẵn giữa sân từ trước, Ngưu Kiến Hổ thấy thế cũng quỳ xuống.

Chỉ khoác áo cộc, Trình Giảo Kim cầm ấm trà uống ừng ực, vỗ rầm lên bàn, nói với Trình phu nhân:

– Ta không ở nhà hơn một năm, nghe nói sản nghiệp trong nhà tăng tiến vùn vụt, vô cùng phát đạt. Phu nhân trị gia giỏi lắm.

Xưa nay đều dạy con trước mặt người, khuyên vợ ở sau lưng. Ngay cả Vân Diệp cũng nghe ra ý châm chọc trong lời Lão Trình. Huống hồ là người vợ đã cùng ông đồng cam cộng khổ bao năm. Lão Trình chuyến này nổi giận thật rồi.

– Trình gia ta có tài cán đến đâu, ta lại không biết ư? Nếu không có Vân gia giúp thì các ngươi phát tài thế nào? Trước kia ngay cả một tửu quán cũng không kinh doanh ra hồn, giờ thì oai phong lẫm liệt lắm, hàng ngàn vạn quan tiền đổ vào nhà như nước lũ. Còn muốn tới Lĩnh Nam kiếm chác, các ngươi không sợ đến một ngày dã tâm sẽ lớn đến mức muốn thôn tính cả thiên hạ hay sao?

– Thư các ngươi gửi tới quân doanh, lão phu đã đọc rồi. Càng xem càng sợ, càng xem càng lo. Nhưng không thể nói được lời nào, cố gắng nhẫn nhịn cho đến khi bệ hạ điều về kinh. Hai nghìn dặm đường, lão phu chạy sáu ngày tới nơi, may mà về kịp. Cái danh tiếng giàu nhất thiên hạ, Trình gia ta không gánh vác nổi, mà Vân gia ngươi cũng không gánh vác nổi đâu. Hiện giờ ngươi ở kinh thành làm việc gì cũng khó khăn, chính là vì ngươi quá thông minh. Nhớ kỹ đây, tiểu tử, nhớ vào trong lòng: chẳng ai muốn giao du với kẻ quá thông minh, thà kết bạn với kẻ ngốc còn hơn là đặt niềm tin vào người thông minh.

Tiểu tử à, đôi khi lão phu thực lòng mong ngươi ngốc một chút, nhưng ngươi luôn thoát khỏi tuyệt cảnh, lại còn không chút sứt mẻ nào. Hoàng đế bắt đầu đánh ngươi, hoàng hậu xưa nay luôn thương ngươi cũng đánh ngươi. Họ chẳng qua chỉ muốn xem giới hạn của ngươi đến đâu. Cho tới hôm nay, họ chưa thăm dò được cực hạn của ngươi. Một nơi nghèo khó trong tay ngươi đã biến thành vùng đất giàu có, khắp nơi là vàng bạc. Các ngươi có thấy ba nghìn lão binh tinh nhuệ mà tiểu tử ngươi đã động vào không? Ngươi biết ba nghìn lão binh đại diện cho điều gì không?

– Có ba nghìn lão binh này, trong vòng một năm ngươi có thể dùng họ làm nòng cốt gây dựng mười vạn đại quân. Một lực lượng khổng lồ như thế, ai mà chẳng rùng mình? Huống hồ Vân gia ngươi nhiều tiền như thế, muốn lương thực có lương thực, đúng là thời cơ trời ban để tạo phản.

– Bệ hạ xuất thân từ quân ngũ mà không nhìn thấu sao? Lý Tịnh được xưng là thần tướng mà không nhìn ra sao? Lý Hiếu Cung, Lý Đại Lượng, Úy Trì Cung có ai là không hiểu rõ, nhưng có ai nhắc nhở ngươi một lời nào không?

– An lòng cái gì chứ? Trong đám văn thần, kẻ từng trải nhiều vô kể. Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Trường Tôn Vô Kỵ, Đường Kiệm, có kẻ nào không phải là lão hồ ly đã quen với cảnh máu tanh đao kiếm? Bọn họ đang đợi, tiểu tử, tất cả bọn họ đều đang chờ đợi ngày dã tâm của ngươi bành trướng.

Nói tới đó, Lão Trình cười ha hả, xoa đầu Vân Diệp:

– Con ngoan, ngươi là đứa trẻ lương thiện thật sự. Đám khốn kiếp lòng dạ xấu xa đó thất vọng hết lần này tới lần khác, vì bọn chúng không nhìn thấy dã tâm của ngươi bành trướng chút nào. Một đứa trẻ mười t��m tuổi khí huyết đang độ sung mãn lại coi thường những ảo vọng mà bọn chúng vẽ ra. Tiền kiếm được ngươi đều dùng để xây thư viện hết. Ha ha, ngươi có biết ta nghe được tin này mà vui mừng đến nhường nào không? Uống rượu suốt cả một đêm.

– May mà ngươi không che giấu hoàng đế dù chỉ một chút. Tất cả đều tiến hành công khai, giữa ban ngày ban mặt, khiến những kẻ khốn nạn giả nhân giả nghĩa muốn gây sự với ngươi không tìm được cớ. Tuyệt nhất là ngươi lấy Hồng Thành làm thủ lĩnh lão binh. Chiêu này hẳn ngay cả bệ hạ cũng không ngờ tới. Không ai thích Bách kỵ ti cả, ngươi lại không kiêng nể gì, nói rõ ràng với bệ hạ: ngươi chỉ muốn phát tài, xây thư viện, thuận tiện để lại chút sản nghiệp cho con cháu.

– Tiểu tử, đứa bé trong bụng Thọ Dương thực sự liên quan tới ngươi à?

Nói một mạch, Lão Trình mới thở hắt ra, tò mò hỏi Vân Diệp. Trình phu nhân cũng như sực tỉnh, vội vàng chuẩn bị cho Lão Trình tắm rửa và cơm nước. Trình Xử Mặc thở phào nhẹ nhõm, đỡ Ngưu Kiến Hổ đứng dậy. Cả hai ân cần lấy rượu nho cho Lão Trình, còn liếc mắt ra hiệu cho Vân Diệp, hy vọng y nói vài câu dễ nghe, để Lão Trình vui vẻ hơn một chút.

Nào đâu biết rằng lúc này Vân Diệp lưng ướt đẫm mồ hôi, sợ hãi không thôi. Y bị tất cả giăng bẫy. Bọn họ không còn chống đối y nữa, tất cả đều mở đường hỗ trợ, tâng bốc, để y phát huy tối đa năng lực cho bọn họ sử dụng. Đây chính là cách người xưa vẫn nói "ghét cho ngọt cho bùi" đây mà.

Trường Tôn thị đã cảnh cáo nhiều lần. Y đã quá tin vào những gì trong Tùy Đường diễn nghĩa rồi, cho rằng danh thần dũng tướng đều là người tốt, thế nhưng lại quên mất một điều: bọn họ đều là đám lão hồ ly đã trải qua vô số mưa gió. Y vẫn còn quá non nớt. Nếu như y có chút dã tâm thôi, sẽ bị bọn họ hùa nhau đẩy lên đến đỉnh điểm. Cảm giác đứng trên đỉnh cao thật mỹ diệu, nhưng cũng rất nguy hiểm. Trên đời này, chỉ có hai người đã vạch trần chuyện này cho y là Lão Trình và Lão Ngưu, cùng lắm có thêm Lý Cương, còn mấy vị khác thì chưa nhận ra.

Giờ nghĩ lại, Ngụy Trưng cứ gây phiền phức cho y chưa chắc đã là ác ý. Kiểm tra nghiêm ngặt công trường phường Hưng Hóa, điều tra các loại sản nghiệp của Vân gia thực chất đều là một cách bảo vệ, ngăn không cho y phạm sai lầm.

Chuyển biến quá nhanh. Người tốt đang tươi cười, chớp mắt đã hóa thành hung tợn. Người xấu đang hầm hầm bỗng hóa ra hiền từ, làm đầu óc Vân Diệp hỗn loạn.

"Như người đứng giữa bụi gai, không chạm vào gai thì không bị thương. Không có tham vọng, thì mãi mãi an lạc như ở cõi niết bàn. Một khi dã tâm nổi lên, sẽ bị đủ loại vết thương. Hữu tâm tức khổ, vô tâm tức nhạc." Vân Diệp đọc đi đọc lại câu này mấy lượt, đột nhiên muốn tới Mạch Tích Sơn một chuyến gặp Đàn Ấn lão tăng. Vùng đất quen thuộc, hoàn cảnh quen thuộc có lẽ sẽ giúp y an tâm được đôi phần.

– Tiểu tử, hỏi ngươi đó, Thọ Dương mang thai con của ngươi à?

Giọng của Trình Giảo Kim như ở trên trời phát ra, kéo Vân Diệp thoát khỏi cơn mơ màng, ngây dại nhìn Lão Trình, không thốt nên lời.

Trình Giảo Kim hỏi:

– Nếu Thọ Dương mang thai con ngươi, chẳng lẽ bệ hạ không xử phạt?

Vân Diệp chỉ vào mông, ra hiệu rằng trận đòn vừa rồi chính là vì chuyện đó.

– Chỉ thế thôi à?

Lão Trình trợn mắt:

– Chỉ thế thôi. Tiểu chất bị đánh đúng hai mươi gậy, không thiếu một gậy nào, gậy nào cũng đánh rất mạnh tay, không hề nương nhẹ chút nào cả.

Lời của Vân Diệp làm Trình Xử Mặc và Ngưu Kiến Hổ hoàn toàn mơ hồ, nhưng lại khiến Lão Trình cười lớn.

– Tiểu tử, hiện giờ ngươi muốn làm điều gì nhất?

– Tiểu chất an bài ổn thỏa việc nhà, chuẩn bị mang kinh sách theo đi tìm Đàn Ấn, học hỏi Phật pháp. Để xem Phật tổ có thể cảm hóa trái tim sắt đá của tiểu chất không, thuận tiện xem liệu Phật tổ có thể ban cho tiểu chất một đứa con không?

Vân Diệp vừa dứt lời, đồng thời vái Trình Giảo Kim một vái thật sâu.

– Đi đi! Đàn Ấn lão tăng nay không ở Mạch Tích Sơn, mà ở Tung Sơn Thiếu Lâm Tự làm giám viện. Trong phong thư trước đây của ông ta còn nhắc đến ngươi, hy vọng có thể cùng ngươi luận đàm Phật pháp. Lão phu muốn xem rốt cuộc là ngươi làm hỏng ông ta hay ông ta cảm hóa ngươi.

Hành động của Vân Diệp làm Trình Giảo Kim tán thưởng. Nhảy ra ngoài tam giới, không ở trong ngũ hành, như thế mới không bị vạn vật quấy nhiễu, mới có nhận thức sáng suốt.

– Xử Mặc, Kiến Hổ, có muốn đi tới Thiếu Lâm Tự mở mang kiến thức không? Chúng ta đều mang gia quyến, đi cho đông vui. Ta nghe nói ở đó có tuyệt nghệ Thập Nhị hạng, tam thập lục môn thần thông, trong chùa có ngọa hổ tàng long, cao nhân vô số. Võ công cao nhất là của một lão già quét sân. Tàng Kinh các không thể không đi, Dịch Cân Kinh, Tẩy Tủy Kinh là chí bảo thiên hạ, không đi sẽ phí hoài.

Để tránh phải đi một mình cô đơn, Vân Diệp cố gắng dụ dỗ hai huynh đệ đi cùng y lên Thiếu Lâm Tự du lịch.

Trình Xử Mặc mắt sáng rực, như chú chó con tội nghiệp nhìn cha mình.

– Muốn đi thì đi, nhìn lão phu làm cái gì. Nhưng tiểu tử này, ngươi từ đâu mà biết những chuyện linh tinh đó? Lão phu tới Thiếu Lâm Tự đâu phải chỉ một hai lần, sao chưa bao giờ nghe thấy? Chẳng lẽ đám lừa trọc đó lừa lão tử?

– Bá phụ cứ nghỉ ngơi cho tốt. Bọn tiểu chất sẽ đi ba tháng, mùa thu sẽ về hiếu kính bá phụ. Nếu như Thiếu Lâm Tự có đồ tốt thật, nhất định mang về cho bá phụ xem.

– Nghỉ ngơi cái rắm! Ngươi làm chuyện ầm ĩ như thế ở Lĩnh Nam, lão phu phải giúp ngươi dọn dẹp cho gọn gàng, thuận tiện kiếm ít tiền tiêu.

– Nhưng cha nói chuyện làm ăn ở đó Trình gia ta không dính vào cơ mà.

Trình Xử Mặc thấy cha mình vừa nói xong đã lập tức nuốt lời, thật không hay ho chút nào.

– Thằng ngốc, Trình gia đương nhiên không dính vào, nhưng mẹ ngươi có thể. Nếu cần thì ta và mẹ con cứ làm thủ tục ly hôn, như thế Trình gia sẽ không dính líu, cứ để Bùi gia dính líu vào là được.

Lão Trình phát huy phong cách vô liêm sỉ của mình đến cực độ, chỉ có điều không biết rằng Trình phu nhân đang nghiến răng ken két ở phía sau lưng.

Bản quyền của những dòng văn này thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc của nó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free