Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 306:

"Tiểu Ưng này, có muốn đến Thiếu Lâm tự mở mang kiến thức không? Chúng ta cứ dẫn theo cả gia đình, đi cho đông vui. Ta nghe nói ở đó có Thập Nhị Tuyệt Kỹ, Tam Thập Lục Môn Thần Thông, chốn chùa chiền này ngọa hổ tàng long, cao nhân vô số. Võ công cao nhất là một lão già quét sân. Tàng Kinh Các nhất định phải ghé qua, Dịch Cân Kinh, Tẩy Tủy Kinh là những chí bảo hiếm có trên đời, bỏ lỡ thì thật phí hoài."

Mới sáng sớm, Vân Diệp đã bất chấp vết thương, dẫn theo Vượng Tài lén trốn khỏi nhà. Y không thể đến thư viện được, Ngọc Sơn tiên sinh đang chờ hỏi chuyện, chỉ có tiểu viện của Đơn Ưng là an toàn nhất. Tiện thể, y muốn xem liệu có thể lừa Đơn Ưng làm bảo tiêu cho mình không, bởi Đậu Yến Sơn đã để lại cho y nỗi ám ảnh quá lớn.

"Thiếu Lâm tự ư? Đến đó làm cái gì? Toàn một đám lừa trọc, có gì đáng xem đâu. Người qua sáu mươi tuổi thì khí huyết suy kiệt, thân thể cũng cứng đờ, làm gì còn cao thủ nào. Dịch Cân Kinh, Tẩy Tủy Kinh là thứ quái gì, ta chưa bao giờ nghe qua. Sư phụ ta là tuyệt đại cao thủ mà ban đêm còn phải dậy mấy lần. Toàn là lời lừa bịp!"

Đơn Ưng hiện giờ rất thích Vượng Tài. Hắn đứng chải lông cho nó, luôn miệng nói Vượng Tài béo múp, trông thật đáng yêu, chỉ là chẳng cưỡi được. Đi hai bước đã lười, thấy đồ ăn ngon là đứng chôn chân tại chỗ. Một con ngựa tốt như thế mà bị nuôi hỏng rồi.

"Ngươi còn không giảm béo cho Vượng Tài thì đừng trách sao nó không sống nổi quá mười tuổi."

Đơn Ưng xoa cái bụng tròn xoe của Vượng Tài, cảnh cáo:

"Vượng Tài là huynh đệ của ta, ta không nỡ để nó chịu khổ. Vả lại Vượng Tài ngoan ngoãn như vậy, giờ mỗi ngày cũng cố gắng chạy vài dặm."

"Sau đó tiếp tục chạy khắp chợ kiếm ăn chứ gì? Ngựa phải ăn cỏ, cùng lắm là thêm chút đậu. Cả ngày từ sáng tới tối ăn mứt, bánh trái, còn uống cả rượu nữa. Ta còn nhìn thấy có người bán thịt đút thịt chín vào miệng nó, ngươi không sợ nó ăn phải thứ bậy bạ mà sinh bệnh sao?"

Vân Diệp trước giờ rất lo cho sức khỏe của Vượng Tài. Từ khi Vượng Tài đi theo Vân Diệp, dù y có đói cũng nhường Vượng Tài ăn trước. Đến giờ, hậu quả dần dần lộ rõ: nó ngày càng tham ăn, quen miệng với đủ thứ quà vặt. Giờ mà cho nó ăn ít cỏ khô, khác nào muốn lấy mạng nó. Thời gian trước, vì giảm béo cho nó, Vân Diệp đã lấy loại cỏ tươi tốt nhất đút cho nó ăn, ai ngờ nó chẳng thèm động đũa. Đói bụng rồi thì chạy tới phòng Vân Diệp, húc cửa ra, ngậm chặt y phục Vân Diệp, giục y mở cửa để nó ra ngoài mua đồ ăn. Đôi mắt đáng thương của nó hết lần này đến lần khác đã đánh tan quyết tâm vốn khó khăn lắm mới tích góp được của Vân Diệp.

Giờ Đơn Ưng nhắc lại chuyện cũ, làm Vân Diệp lại một lần nữa lo lắng. Ngựa nhà người ta ba bốn tuổi đã đến tuổi động dục rồi, Vượng Tài vẫn ngốc nghếch chỉ biết chạy ra chợ kiếm ăn. Xuân hạ là mùa ngựa giao phối, y chủ động dắt nó vào bầy ngựa cái, ai ngờ nó lại đá cho đàn ngựa cái chạy toán loạn, còn bản thân thì thoải mái nằm ườn trên đống cỏ khô ngủ khì.

Có con ngựa nhà ai lại nằm ngủ như vậy? Ngựa phải đứng ngủ, đó là tập tính đã hình thành từ bao đời tổ tiên, nay đã biến mất hoàn toàn ở Vượng Tài. Một con ngựa có thể sống ba mươi năm, Vân Diệp hy vọng Vượng Tài có thể đi theo mình cả đời, nếu nó không sống nổi mười năm, e rằng y sẽ phát điên mất.

"Có điều ngươi thật may mắn khi gặp được ta. Giao Vượng Tài cho ta, chưa đến nửa năm ta sẽ biến nó thành một chiến mã tốt nhất. Ngươi nhìn lỗ tai nó đi, rồi nhìn lỗ mũi nó, ngực trước, chân sau, nhìn bất cứ chỗ nào cũng thấy đây là một con ngựa tốt, là ngươi hại nó!"

"Ta biết Vượng Tài là con ngựa tốt, chẳng cần ngươi phải nhắc. Nói lại một lần nữa, nó là huynh đệ của ta, không phải chiến mã. Ta không muốn nó chịu khổ, không cần làm chiến mã gì hết, chỉ cần sống lâu trăm tuổi là được. Ai dám đẩy nó lên chiến trường, ta sẽ chém chết kẻ đó!"

Ở hoang nguyên, hai huynh đệ đã bàn bạc rằng cả đời sẽ ăn no uống say, sống tiêu diêu tự tại. Vân Diệp thì ngày càng cách xa mục tiêu đó, y không muốn hạnh phúc của Vượng Tài bị tước đoạt.

"Nó là huynh đệ của ngươi?"

Đơn Ưng tròn mắt hỏi:

"Còn thân hơn huynh đệ!"

"Vậy ngươi định dung túng nó suốt đời?"

"Tất nhiên. Là huynh trưởng, ta sẽ lo cho nó. Việc cưới vợ sinh con, cùng toàn bộ cuộc sống sau này của nó, ta sẽ lo liệu hết. Ta có miếng ăn nào cũng chia cho nó một nửa, rồi cùng nhau sống tiêu diêu. Nếu như chúng ta có thể chết cùng nhau là tốt nhất."

Đơn Ưng không thể nào hiểu được tại sao lúc Vân Diệp một mình trơ trọi trên hoang nguyên, nếu không có Vượng Tài, y sẽ không thể vượt qua được những ngày tháng cô tịch, tang thương ấy. Lúc ấy, ai còn quan tâm nó có phải là ngựa hay không nữa chứ.

"Ta đi Thiếu Lâm tự cùng ngươi, nhưng Vượng Tài phải do ta chăm sóc. Dọc đường, ngươi không được phép can thiệp vào, dù thấy nó có khổ sở cũng không được ý kiến gì. Ngựa vẫn là ngựa, ngươi không thể nuôi nó như một con người. Muốn nó sống lâu trăm tuổi thì phải nghe ta."

Vân Diệp gian nan gật đầu:

"Được, để nó theo ta hai ngày, xử lý xong chuyện trong nhà, chúng ta sẽ lên đường. Đến lúc đó, ta sẽ giao Vượng Tài cho ngươi quản giáo."

Vượng Tài ngoan ngoãn theo sau Vân Diệp về nhà. Giờ đây, đối với y, nhà là một địa ngục. Nãi nãi thì vô cùng cao hứng, vào hoàng cung thỉnh cầu được diện kiến hoàng hậu, biết đâu lại tiện thể gặp được Thọ Dương. Trong mắt lão nhân gia chỉ có cháu đích tôn, nào thèm quan tâm mẫu thân của cháu là ai. Còn Vân Diệp bị trừng phạt thì chẳng nhận được chút đồng tình nào từ lão nhân gia, trái lại còn bị đánh giá là đáng đời.

Dấu răng trên mông rốt cuộc cũng không qua nổi mắt Tân Nguyệt. Nếu là dấu răng của loại nữ nhân ca cơ để lại thì nàng đã chẳng thèm nhìn lấy một cái. Nhưng sau khi nàng biết là của công chúa thì bắt đầu nói bóng nói gió, mỉa mai ngọt ngào. Đến khi nghe tin công chúa có thai thì nàng nổi cơn tam bành.

Không giống như tưởng tượng của Vân Diệp, Tân Nguyệt không khóc, không hề rơi một giọt nước mắt nào. Nàng chỉ cưỡi lên người Vân Diệp, nào cấu xé, nào véo nhéo, chừa mỗi cái mông ra, những chỗ khác trên người y đều bầm tím. Nàng vừa nhéo vừa mắng chửi ả công chúa lẳng lơ đáng bị cho vào lồng thả trôi sông.

Nữ nhi đất Thục ấy mà, khi chưa trải qua thì khóc lóc than rằng không biết sống sao, khi trải qua rồi lại không khóc nữa. Tối vẫn ăn hết ba bát cơm, ánh mắt ác liệt quét khắp bốn phía. Vân Diệp, kẻ đuối lý, thiếu điều muốn vùi đầu vào bát cơm. Đám nha hoàn, phó dịch nơm nớp lo sợ, đến cả lúc đi lại cũng phải khép nép chân tay. Ngay cả Vượng Tài vốn có thói quen sau bữa cơm tìm Vân Diệp trò chuyện cũng bị nàng đá đi chỗ khác.

Nếu như là nam nhân Đại Đường khác thì sớm đã nổi cơn giông tố rồi. Nhưng Vân Diệp thì khác, y là đứa trẻ ngoan thế hệ mới được giáo dục nhiều năm dưới lá cờ đỏ, bộ mặt của chủ nghĩa phong kiến chưa thể xâm phạm được y. Nam nhân khác có thể khoe khoang ba thê bốn thiếp, thậm chí ngủ chung chăn lớn cũng chẳng có vấn đề gì. Còn với y, chỉ có thể mơ tưởng trong đầu. Bị thê tử nắm được điểm yếu nghiêm trọng như thế, mà chỉ bị nàng cưỡi lên người đánh mấy cái thôi, Vân Diệp đã thấy mình quá may mắn rồi, làm gì có chuyện phản kháng.

Chân còn chưa rửa đã chui tọt vào chăn, im thin thít giả chết, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Tân Nguyệt tự bê một chậu nước vào, thô bạo kéo Vân Diệp ngồi dậy. Y chưa kịp phản ứng thì chân đã bị ấn mạnh vào chậu nước, nóng rát. Biết nàng cố ý, Vân Diệp cắn răng không kêu tiếng nào, thầm nghĩ, có giỏi thì nàng cứ biến hai cái chân này thành chân giò luộc đi.

Đôi mắt to của Tân Nguyệt liếc Vân Diệp, tay ra sức kỳ mạnh, miệng nói:

"Hầu gia thối hoắc không chịu rửa chân, không biết công chúa nhìn trúng chàng chỗ nào, chẳng lẽ cô ta thích mùi thối? Thiếp thân nghe nói người Thổ Phồn cả đời mới rửa chân hai lần, sao không gả sang Thổ Phồn luôn đi, đàn ông ở đó mới thích hợp với cô ta, có thể thối cả đời cũng được!"

Lời ví von này thật quá độc địa. Trong thành Trường An đôi khi cũng có một hai sứ giả Thổ Phồn xuất hiện, đúng là loại mà gió thổi đến đâu cũng thối cả mười dặm, còn hữu dụng hơn cả tiếng quát tháo của nha dịch. Người Thổ Phồn vừa xuất hiện là trên đường chẳng còn ai, cuối cùng bị quan sai tuần phố lùa về Hồng Lư Tự, ép không cho ra ngoài.

Rửa chân đúng một nén hương, chân y bị rửa đến trắng bệch. Tân Nguyệt chắc hẳn cảm thấy không thể rửa thêm được nữa, rửa nữa thì hai chân sẽ phế mất, sau đó mình lại phải chăm sóc một tên què cả đời, lỗ vốn quá nên mới chịu tha cho Vân Diệp.

Thường ngày Vân Diệp ngủ bên trong, đàn ông Đại Đường không ai ngủ bên ngoài cả, nửa đêm bị vợ bò qua bò lại trên người thì xui xẻo lắm. Hôm nay thì khác, Tân Nguyệt đẩy Vân Diệp như đẩy bao tải ra ngoài, tự mình chui vào trong ngủ.

"Đi ra, nữ nhân nhà ai lại ngủ bên trong thế này, còn có chút quy củ nào không?"

"Phu quân à, không biết chàng và công chúa ngủ kiểu gì chứ nhà ta cứ ngủ thế này, biết đâu thiếp thân đã sớm hoài thai rồi. Thiếp hỏi người ta, quy củ của hoàng gia lại ngược với quy củ nhà ta. Phu quân và công chúa ngủ với nhau lâu như thế, chẳng lẽ không phát hiện ra điều gì sao?"

Lời này làm Vân Diệp á khẩu không biết nói gì. Chẳng lẽ nói với Tân Nguyệt là mình và công chúa chỉ ngủ với nhau một lần duy nhất, lại còn ở trong ngõ? Lời này chắc chắn sẽ đả kích Tân Nguyệt đến chết thôi, hai người họ vất vả mấy tháng trời còn không bằng người ta một chuyến, làm sao nàng có thể chịu nổi đây.

Tân Nguyệt đột nhiên quay đầu lại, hai mắt sáng như sao nhìn Vân Diệp:

"Phu quân đó, chắc là có tình ý với công chúa rồi. Trong phủ bao nhiêu nha hoàn xinh đẹp, có đứa lượn lờ trước mặt chàng bấy lâu, chẳng phải đều muốn leo lên làm thiếp sao? Phu quân giả ngốc không để ý tới người ta. Thư từ thảo nguyên thiếp cũng xem rồi, người phụ nữ Đột Quyết xinh đẹp ngủ trong lều của chàng cả mùa đông mà vẫn còn trinh thân nguyên vẹn, thiếp xem mà cười đến đứng không vững nổi. Nếu không phải thiếp thân biết chàng không có bệnh, nếu không đã thành trò cười lớn ở Trường An rồi. Chàng làm thế là vì thiếp thân sao?"

Nói xong còn kéo túi thơm trên cổ Vân Diệp ra xem. Vẫn là chiếc túi hương cũ kỹ, đã không còn mùi thơm nữa, bên trong lộ ra một lọn tóc. Tân Nguyệt lấy ra so với tóc trên đầu mình, rồi hài lòng nhét vào, lấy túi kim châm ở đầu giường ra, tỉ mỉ khâu lại từng chút một, rồi tiếp tục nằm xuống, tựa hồ thở phào nhẹ nhõm.

Vân Diệp nhìn mà mắt đỏ hoe, ôm nàng vào lòng. Tân Nguyệt cũng ôm chặt lấy y, rất chặt. Hiểu được nỗi lo sợ vô lý của nàng, Vân Diệp thấy đau xót. Phụ nữ thời đại này là vậy, tuy không giống triều Minh, bị đủ thứ quy tắc trói buộc đến nghẹt thở, nhưng về cơ bản địa vị nhỏ bé thì vẫn giống nhau, tuyệt đối yếu thế trước đàn ông. Nên Vân Diệp luôn dung túng nàng, y thích một Tân Nguyệt hoạt bát, biết giận biết hờn, chứ không phải chỉ là một người vợ một mực nghe lời.

Chậm rãi kể rõ chuyện của mình với công chúa cho nàng nghe. Người Tân Nguyệt đang mềm nhũn dần cứng lại. Nghe đến cuối, không kìm được cơn giận, nàng hất tung tấm chăn mỏng, thân trần ngồi bật dậy, chửi mắng Lý An Lan không ngớt. Nếu Lý An Lan có mặt ở đây, Vân Diệp tin rằng Tân Nguyệt sẽ đánh chết ả ta. Bầu ngực nàng phập phồng không ngừng, đôi nhũ phong trắng như tuyết, tròn trịa, nảy nở mà hoàn mỹ, không quá to, núm vú màu hồng xinh xắn đáng yêu giống như hai củ lạc bóc vỏ khẽ rung rinh, cảnh đẹp đến nỗi làm Vân Diệp nhìn đến hoa cả mắt.

Không thể chịu nổi, con hồ ly tinh này càng ngày càng quyến rũ rồi. Quên cả vết thương, y ngồi dậy, ôm choàng lấy thân hình yêu kiều của nàng, lật người đè lên trên, hôn lên đôi môi nhỏ xinh xinh. Tân Nguyệt lập tức nhiệt tình hưởng ứng. Đồi tuyết mê người dưới bàn tay xoa nắn của Vân Diệp bắt đầu căng đầy, hai nụ đào nhỏ săn chắc lại, cơ thể nàng mỗi lúc một nóng hơn, toàn thân mềm nhũn. Thế nhưng đúng lúc Vân Diệp định tiến vào thì Tân Nguyệt đột nhiên đẩy y ra, đôi má đỏ ửng như hoa đào, thỏ thẻ nói:

"Phu quân, hay là chúng ta cũng thử xuân phong tán."

Vân Diệp đầu đập mạnh xuống gối, mở miệng ngáy khò khò như sấm. Tân Nguyệt tức lắm, giơ tay định nhéo y, nhưng không biết nghĩ gì, mắt đảo một vòng rồi lại thôi…

Chuyện đi du lịch được Tân Nguyệt hưởng ứng cực kỳ nhiệt tình, nhất là nghe nói đến Thiếu Lâm Tự cầu tự thì nàng càng mừng phát điên. Đầu tiên là huy động phụ nữ toàn trang làm tăng bào, ba trăm bộ, đều là vải thượng hạng, màu xanh, màu tím đủ cả. Người xuất gia đi giày cỏ, nàng cũng bện đủ ba trăm đôi. Dầu vừng mang theo hai trăm cân. Vân Diệp nói không cần mang dầu vừng, ở Lạc Dương có bán, vận chuyển thứ này đi mấy trăm dặm thì lợi bất cập hại.

Tân Nguyệt mặc kệ, nhất là khi thấy lão nãi nãi sung sướng trở về từ hoàng cung, nàng liền cắn răng bỏ thêm một trăm quan tiền và mười bình nước hoa. Cũng không biết hòa thượng dùng nước hoa thì có kỳ lạ không, Vân Diệp vừa định hỏi thì thấy Tân Nguyệt mắt đã ướt đẫm như muốn khóc, thế là y đành mặc kệ, để nàng làm theo ý thích.

Lão nãi nãi cầm chén trà, cười tủm tỉm đứng dưới hành lang nhìn Tân Nguyệt bận rộn. Bà vẫy tay gọi Vân Diệp, hai bà cháu cùng đi vào phòng. Tân Nguyệt cắn răng, lau nước mắt, rồi cũng đem chiếc vòng ngọc của mình thêm vào danh sách lễ vật.

"Diệp Nhi, nãi nãi thấy Thọ Dương công chúa là người dễ sinh nở đó, mới hai tháng mà đã lộ rõ rồi. Nhất định là con trai, con gái không lớn nhanh như vậy đâu. Bất kể mang họ gì, tóm lại là cốt nhục của Vân gia là được. Chỉ là Hoàng đế không cho công chúa ở lại, sắp phải theo cái lão Phùng Áng gì đó về Lĩnh Nam. Cháu lại đi Thiếu Lâm Tự vào lúc này, liệu có thỏa đáng không?"

"Chuyện cháu đã an bài cả rồi. Ở lại Trường An chỉ khiến người ta nghị luận, chỉ có gặp nhau giữa đường mới là thượng sách. Nay thế đạo không như xưa, lòng người khó đoán, thật giả lẫn lộn, nhà ta lại càng ở đầu sóng ngọn gió. Nếu không phải vì cái thứ nghiệt chướng trong bụng nàng, cháu nhất định không mạo hiểm như vậy. Vân gia gặp đại nạn, con cháu ít ỏi, bất kể là ai cũng không thể tùy tiện vứt bỏ. Vả lại Vân gia ta không phải là những gia tộc lớn kia, con người luôn được đặt lên hàng đầu. Lần này cháu làm việc xằng bậy, xin nãi nãi trách phạt."

"Không sao, chỉ cần có cháu đích tôn, dù có phải vứt bỏ phú quý cũng không có gì to tát. Chỉ là khổ cho con bé Tân Nguyệt, cháu phải đối đãi với nó thật tốt, đừng để nó có khúc mắc trong lòng. Chỉ có đứa con do nó sinh ra mới là đích truyền chính tông của Vân gia."

Có được cháu đích tôn là mãn nguyện rồi, lão nãi nãi tựa hồ trẻ thêm vài tuổi, đi lại cũng nhanh nhẹn hơn. Bà dặn dò Vân Diệp vài câu rồi đi tìm cô cô để thương lượng chuyện chuẩn bị phó dịch cho Thọ Dương. Mấy phó dịch phương Nam trong nhà lần này sẽ theo Thọ Dương về Lĩnh Nam, coi như một chút công bằng mà Vân gia dành cho nàng.

Lão nãi nãi đã đem vòng tay của mình tặng Thọ Dương. Thấy tiểu lâu của nàng đơn sơ, còn khóc lóc một hồi. Chẳng có cách nào đi tìm Trường Tôn thị gây sự được, bà liền ra lệnh cho phó dịch hỏa tốc mua bán, phải chất đầy tiểu lâu mới thôi. Nhất là thuốc an thai, còn bảo Lão Trang phóng ngựa đi tìm Tôn Tư Mạc, phải mang về cho nàng cả một xe mới chịu. Nghe nha hoàn của nãi nãi kể, Thọ Dương công chúa không từ chối món nào, nhận hết cả, khi không có ai bên cạnh còn khấu đầu tạ ơn lão nãi nãi.

Mọi chuyện trở nên lẫn lộn cả, Vân Diệp cũng chẳng ngờ tới. Giờ đây bão tố sẽ lan tới Lĩnh Nam, cái tiểu quốc hiện vẫn còn đang ở thời kỳ xã hội nô lệ đó sẽ bị đợt sóng gió này nhấn chìm, chẳng còn lại chút gì. Trình Giảo Kim nói không sai, ba nghìn lão binh tinh nhuệ vũ trang đến tận chân răng đi đến đâu cũng là một lực lượng vô địch.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen.free!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free