Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 32:

Trường An rốt cuộc vẫn còn một ngôi nhà đang đợi mình. Bất kể là lạnh lẽo hay ấm nồng, Vân Diệp đều khao khát được trở về với nó, và sẵn lòng đánh đổi mọi giá vì nó.

Vân Diệp rối bời. Chẳng phải mình luôn né tránh gánh nặng cuộc sống hay sao? Thế mà giờ đây, tinh thần gánh vác của mình lại cao hơn kiếp trước gấp trăm lần. Lẽ nào ý nghĩa của cuộc sống chính là ở đ��: Duy trì sinh mệnh, ràng buộc tình thân, tiễn biệt người già, chiều chuộng trẻ nhỏ, để rồi sau đó được những người trưởng thành chôn vùi vào lòng đất? Hay là biến thành quỷ hồn nơi không gian thứ nguyên, nhìn hết đời này đến đời khác tuần hoàn như vậy?

Đôi khi, có những người lại quên mất loại trách nhiệm này. Có lẽ vì chán ghét nó mà tìm lý do để né tránh; có lẽ vì vinh hoa phú quý, chẳng hạn như Dị Nha giết con; có lẽ vì lý tưởng, chẳng hạn như Triệu Vương để cha ruột chết đói. Hoặc vì đại nghĩa, ví như Lưu Bang chia canh.

Vân Diệp không phải loại cao nhân đó. Chỉ cần kẻ địch kề dao lên cổ vợ con mình, y sẽ làm bất cứ điều gì chúng yêu cầu, tuyệt đối không hề ra điều kiện. Vì thế, y không phải là cao nhân hay danh nhân, đương nhiên sẽ không bao giờ được lịch sử ghi nhớ. Phần đông chúng sinh đều giống y, nếu không thì lịch sử Trung Quốc đã chẳng thể kéo dài 5.000 năm. Kẻ càng biến thái càng dễ được lịch sử ghi nhớ, đó là chân lý. Còn những ai tuân theo quy củ như con kiến thì chẳng ai thèm để ý.

Vân Diệp tuy là m��t con kiến khác biệt, nhưng y quyết định cố gắng trở thành một con kiến bình thường như bao người khác. Cho nên, y cùng những người khác trong quân doanh, khắc khổ huấn luyện, ra sức học theo lời nói, cử chỉ của họ, nỗ lực học tập cổ văn và luyện tập thư pháp.

Mỗi khi như vậy, Vân Diệp lại vô cùng cảm tạ ông chủ Đài Loan khắt khe kia. Chính nhờ ông ta mà Vân Diệp có khả năng đọc chữ phồn thể, viết chữ phồn thể. Mặc dù so với cổ văn thời Đường còn có chút khác biệt, nhưng đối với Vân Diệp thì đã quá đủ rồi. Đến cả Trình Xử Mặc còn chẳng biết chữ nhiều hơn y là mấy.

Mùa thu, mưa cứ rơi mãi không ngớt, không khí ẩm ướt, chăn lạnh băng chẳng có chút hơi ấm nào. Vân Diệp thật sự không sao hiểu nổi: Rõ ràng có thành trì rộng rãi để trú ngụ, vậy mà Lão Trình lại đóng quân ở ngoại thành và hạ nghiêm lệnh không cho binh sĩ vào thành. Dù có hạ thấp yêu cầu một chút, một cái quân doanh đơn giản cũng tốt hơn nhiều so với việc sống trong lều trại ẩm thấp này. Thế nhưng, Lão Trình lại chẳng động lòng, thà ở trong lều xoa bóp đầu gối đau nhức, chửi bới thời tiết quái quỷ chứ nhất quyết không chịu hạ cái lệnh kia.

– Không có hoàng lệnh không được xây trại, đó là đại kỵ đối với tướng lĩnh và cũng là đại kỵ đối với bệ hạ.

Vẫn là huynh đệ của mình tốt nhất, Trình Xử Mặc kín đáo nói cho Vân Diệp nguyên nhân. Vân Diệp gần như quên mất m��nh đang ở một vương triều phong kiến hưng thịnh nhất. Thông thường ở Trường An, Lão Trình có thể tùy ý ngang ngược, không ai dám tìm ông ta gây phiền phức. Nhưng một khi thành tướng nắm quân, quân pháp nghiêm minh giống như thanh kiếm treo trên đầu. Chỉ cần hơi làm trái một chút, nó sẽ không do dự chém xuống.

Ta muốn đi xem khoai tây của ta, kẻ nào dám không tránh?

Thế nhưng, một chuyện lạ đã xảy ra. Vân Diệp vừa mới đi tới gần khu lều cỏ thì hai người trông coi, tay cầm cương đao, đã chặn y lại, hỏi thủ lệnh đâu. Vân Diệp ngớ người ra, nghĩ: "Ta đi xem thứ của ta, còn cần thủ lệnh quỷ quái gì nữa?" Đang định nổi khùng thì thấy người trông coi mắt lóe hàn quang, có vẻ muốn chém xuống. Vân Diệp ngoan ngoãn ngậm miệng, định đi hỏi Lão Trình cho ra nhẽ thì Lý Thừa Càn từ trong đi ra, hiển nhiên tên này cũng đang rảnh rỗi không có việc gì làm. Vân Diệp vội vàng chắp tay hành lễ, Lý Thừa Càn mỉm cười đáp lễ. Không phải là làm cho có, mà là đứng thẳng, hai tay chắp lại, người ngả về phía trước mười lăm độ, lễ nghi hoàn mỹ không thể bới móc được điểm nào.

– Vân huynh muốn xem điềm lành? Mời đi bên này.

Nói rồi, Lý Thừa Càn đưa tay mời khách. Hai người trông coi cho đao vào vỏ, đứng ở hàng rào như hai tảng đá. Vân Diệp cứ ngơ ngác đi vào bên trong, có cảm giác động tác vừa rồi của thái tử điện hạ đáng lẽ phải do mình làm, sao mình lại thành khách rồi?

Có vẻ Lý Thừa Càn nhìn ra nghi hoặc của Vân Diệp, vừa đi vừa giải thích:

– Vân huynh hiến lên trân bảo đã được phụ hoàng coi là điềm lành hàng đầu của Đại Đường, cho thấy Đại Đường có trời cao phù hộ, là chính thống của thiên hạ, cho nên mới có điềm lành giáng thế. Công hiến bảo vật của Vân huynh sẽ được ghi vào sử sách, thật đáng chúc mừng.

Phản ứng đầu tiên của Vân Diệp là vẻ mặt của Lý Thừa Càn thật quá giống tên công vụ viên từng làm giấy tờ nhà đất cho mình, nói mình chỉ có quyền sử dụng, chứ không có quyền sở hữu.

– Thái tử khách khí rồi, có thể cống hiến một phần sức lực cho Đại Đường là vinh hạnh của Vân mỗ.

Nói xong câu này, Vân Diệp cảm thấy mình giống người Nhật Bản, bị ngược đãi xong còn phải tán dương là thoải mái cực kỳ. Hào quang của chủ nghĩa phong kiến cuối cùng cũng đã chiếu rọi đến mình.

Nói chuyện với Lý Thừa Càn thật thích. Lời hắn nói luôn đánh trúng vào tâm khảm người nghe, kết hợp với khuôn mặt tuấn tú, giọng nói thong thả, động tác biến hóa tự nhiên, quả là giáo dục hoàng gia đã được thể hiện một cách tuyệt vời. Khiến ngươi cảm thấy nếu không dâng khoai tây cho hoàng gia thì đúng là đại nghịch bất đạo, thuận tiện còn muốn dâng cả gia sản, xong việc rồi cũng không hối hận. Mình mà có cái bản lĩnh này thì đã làm giám đốc con mẹ nó rồi, còn phải vác ba lô trèo đèo lội suối đi tìm mấy người ngoại quốc để rồi bị lỗ giun kéo tới Đại Đường mà luyện lính đặc chủng sao?

Thôi được, Vân Diệp đầu hàng. Khoai tây coi như đã hiến cho hoàng gia, tất cả châu báu trên đời đều nên hiến lên cho hoàng đế Lý Nhị vĩ đại, vinh quang, vạn vương chi vương.

– Từ ngày hôm trước, lá của điềm lành đã bắt đầu ngả vàng, có phải là đã tới lúc thu hoạch?

Lúc này, Lý Thừa Càn mới chỉ vào lá khoai tây hỏi Vân Diệp, kéo y quay trở lại từ ảo tưởng phấn đấu suốt đời vì Đại Đường. Y lau đi nước dãi sắp chảy ra, nghĩ kỹ lại thời gian sinh trưởng của khoai tây mới phát hiện đúng là sắp đến mùa thu hoạch, liền nói:

– Thời gian sinh trưởng của khoai tây đại khái khoảng năm tháng, hiện đã bốn tháng rưỡi, đã đủ điều kiện thu hoạch. Hạ quan thực sự không rõ khoai tây trồng ở Đại Đường mất bao lâu thì thu hoạch, hay là chúng ta đào một củ lên xem?

Y thèm ăn khoai tây nướng lắm rồi, bèn xúi Lý Thừa Càn đào lên, thuận tiện kiếm vài củ để nướng ăn.

Lý Thừa Càn nghiêm nghị từ chối ý đồ bất lương của Vân Diệp, nói rõ nhất định phải đợi khoai tây chín hẳn mới thu hoạch. Điều này khiến Vân Diệp ủ rũ. Rõ ràng là thứ của mình, vậy mà giờ ngay cả việc đem nướng ăn cũng nguy hiểm tới tính mạng, thời đại phong kiến đúng là không hề có nhân quyền.

Biết sao được, đành chấp nhận thôi. Thời thế xoay vần, buộc người phải thuận theo. Đừng có nói ngươi là người hiện đại văn minh, dưới gối nam nhi có vàng thật đấy, song muốn sống để tuyên bố "trên chỉ quỳ lạy trời, dưới quỳ lạy cha mẹ" thì ngươi phải uốn gối với vô số người khác. Nếu dao kề vào cổ ngươi mà ngươi vẫn không chịu, chậc, vậy thì ta chẳng còn gì để nói với ngươi nữa, nói thì ngươi cũng có nghe được đâu mà tốn công.

Vân Diệp phải cúi đầu trước hoàng quyền. Thế nên y còn phải chịu cảnh trời mưa âm u liên tục năm ngày. Nhìn khắp nơi chỉ thấy ướt sũng, lều trại không thể nào ở nổi nữa. Da trâu ngâm nước trương lên, bốc ra mùi thối khó ngửi. Vân Diệp cảm thấy mình như đang ở trong bãi rác. Cái chăn mỏng manh không ngăn được cái lạnh, may mà có túi ngủ mới tránh khỏi bi kịch. Lão Trình đình chỉ huấn luyện của Vân Diệp và Lý Thừa Càn. Điều này khiến Vân Diệp vừa vui vừa buồn không tả xiết: một mặt là mừng vì thoát khỏi cuộc huấn luyện ma quỷ, mặt khác lại thấy đám Trình Xử Mặc lăn lộn trong vũng bùn còn mình ngồi trong lều cứ cảm giác thiếu vắng điều gì đó.

Tất cả nội dung được dịch và biên tập cẩn trọng bởi truyen.free, hy vọng mang đến những dòng chữ trọn vẹn cảm xúc cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free