Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 33:

Cái lạnh âm u của mùa thu dễ dàng thấm vào xương cốt, gieo mầm bệnh, và Lão Trình chính là một minh chứng sống động. Dù chưa đến tuổi ngũ tuần, bề ngoài trông ông tráng kiện là thế, nhưng hễ về đến lều soái là lại kêu than không ngớt. Đầu gối sưng vù, tối nào Trình Xử Mặc cũng phải xoa bóp để máu lưu thông cho ông, thuốc thang uống hết chén này đến chén khác mà chẳng thấy tác dụng.

Vân Diệp không mang theo thuốc đặc trị viêm khớp, đành lấy thuốc kháng sinh khuyên Lão Trình dùng. Ai ngờ, Lão Trình nhận ra đây là loại thuốc quý giá, dặn Vân Diệp không được tùy tiện đưa cho người khác, kể cả bản thân mình cũng không.

Ngưu Tiến Đạt cũng phải giảm bớt số lần đi tuần. Mỗi khi đến một nơi nào đó, ông chỉ có thể ngồi chứ không đứng nổi, xem ra lão già này cũng bị hành cho khốn đốn. Thời Đường, người trưởng thành mà qua đời sau tuổi 50 đã được coi là hỉ tang. Hệ thống vệ sinh kém phát triển, lương thực thiếu thốn, chiến loạn liên miên khiến tuổi thọ thường không cao. Không như đời sau, khi tuổi 50 lại là lúc các quan viên cao cấp đang tràn đầy chí khí, làm thêm một hai chục năm nữa cũng chẳng thành vấn đề.

Lời khuyên nên ngừng huấn luyện vào ngày mưa đã bị Vân Diệp nuốt ngược vào bụng. Thực tế hiển nhiên, vài năm nữa chính là thời kỳ dùng binh cao độ của Đại Đường, thêm một đội quân tinh nhuệ là thêm một phần thắng. Lão Trình chẳng bận tâm những người kia có bị mầm bệnh hay không, chỉ cần ��ại Đường cường thịnh, ngay cả tính mạng bản thân, ông cũng chẳng để ý.

Phải thừa nhận rằng ông là một người đơn thuần, một quân nhân tốt. Không chỉ ông mà ngay cả đám con ông cháu cha trong quân doanh, phần lớn cũng mang theo giác ngộ này, nên dù khổ cực đến mấy cũng cắn răng chịu đựng.

Vượt chướng ngại vật chỉ dựa vào một sợi dây thừng vắt vẻo trên vách núi hiểm trở, leo từ trên xuống dưới. Vân Diệp chỉ nhìn thôi đã thấy váng đầu, ấy vậy mà bọn họ còn phải mặc giáp trụ để leo lên. Chuyện này đã vượt khỏi kế hoạch huấn luyện Vân Diệp định ra, là do Lão Trình, Lão Ngưu và đám lão tướng bổ sung thêm vào chương trình.

Ba tháng huấn luyện đã đem lại hiệu quả rõ rệt. Đám người kia giờ đây leo tường vượt ngói như đi trên đất bằng, hành quân tập kích trăm dặm dễ như trở bàn tay, đánh lén, ám sát, phá vây, bắt giặc dễ như cơm bữa. Điều duy nhất không ngờ tới là xẻng công binh của Vân Diệp lại được dùng làm vũ khí chính, kết hợp với nỏ cứng và dao găm, chúng trở thành một hệ thống trang bị hoàn chỉnh.

Trong cuộc khảo hạch thường lệ mười ngày trước, một nghìn người bao vây truy sát hai trăm người trong phạm vi năm mươi dặm, kết quả là bị đám kia đánh cho tan tác. Đó còn là giao phong trực diện, nếu để đám Trình Xử Mặc tự do phát huy thì một nghìn người kia e rằng sẽ không còn ai sống sót.

Sau khi đánh giá tỉ mỉ sức chiến đấu của h��, Ngưu Tiến Đạt cho rằng nếu không có đội tinh nhuệ đông gấp mười lần bao vây thì không thể giữ được hai trăm người này. Nếu ở địa hình đặc thù như núi cao, rừng sâu, thành thị thì năng lực của bọn họ quả thật là vô hạn. Đương nhiên, đó là hiệu quả sau hai năm huấn luyện cơ bản. Ngay cả Lão Trình cũng mong đợi một đội quân như thế, tin rằng chẳng bao lâu nữa Lý Nhị bệ hạ sẽ không để đội quân tinh nhuệ này tiêu hao uổng phí tuổi xuân của mình.

Hôm nay là một ngày trọng đại. Lá khoai tây đã khô héo, có thể thu hoạch được rồi. Lý Thừa Càn dậy từ rất sớm, được nội thị hầu hạ rửa ráy xong liền đến lều cỏ. Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cùng các vị quan viên từ thất phẩm trở lên đã mặc triều phục đợi từ lâu. Một hương án dài sáu xích được đặt trên bãi đất trống trước lều cỏ, bên trên bày biện trâu, dê nguyên con, đầu heo, hoa quả, bánh trái, và ở giữa là một lư hương bằng đồng cực lớn.

Vân Diệp mặc quan phục ngũ phẩm, cái màu đỏ nhạt chứ đâu phải màu tím như đám Lão Trình. Tay cầm triều vật gọi là túi kim ngư, đội mũ quan dệt bằng tơ mới toanh, mấy dải lụa đen rủ xuống tự nhiên, trông oai phong lẫm liệt, đoan trang nghiêm nghị, đầy khí phái của một trọng thần.

Vân Diệp quay đầu ngó nghiêng, sao mà bên cạnh toàn là nhân vật cấp đại thúc, ai nấy mặc áo đỏ như cua luộc chín, tinh thần phấn chấn. Nhìn xuống phía dưới, hắn mới vui lên một chút, đám Trình Xử Mặc, Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân mặc lục bào, đội mũ quan trông giống hệt con bọ ngựa. Vân Diệp còn liếc mắt với bọn họ một phen, đang định trò chuyện thì có tiếng Lão Ngưu hắng giọng, hắn vội im bặt ngay.

Đợi ánh mặt trời đầu tiên chiếu tới, Lý Thừa Càn cầm ba nén hương lớn châm vào lư hương. Trừ Lão Ngưu đứng cạnh hương án, những người khác đều theo thái tử quỳ xuống lạy trời. Thái tử dâng hương xong, tay xoa người, lấy từ trong mình ra cuộn lụa vàng, dùng giọng vịt đực ở tuổi vỡ giọng đọc:

- Bệ hạ có biểu tấu với trời, chư thần quỳ bái.

Mọi người quỳ cả rồi, biểu chương của Hoàng đế mới được đọc. Khúc đầu không phải dâng lên trời xanh bao la, mà là dâng lên Thần Nông trong Tam Hoàng, ôn lại công tích của Người, biểu thị cuộc sống hạnh phúc ngày nay đều đến từ di sản của Người. Sau đó, báo cáo về việc có lương thực mới ra đời, xin Thần Nông lão nhân gia tiếp tục phù hộ Đại Đường mưa thuận gió hòa, ngũ cốc bội thu. Xong xuôi, biểu chương được đốt để Thần Nông xem.

Chẳng biết Thần Nông có xem được không, có vui không chứ Vân Diệp thì không vui lắm. Khoai tây mà mình khổ cực vất vả mang theo, giờ đây vinh quang đều thuộc về Thần Nông, thật quá đau lòng.

Năm cái chum lớn được mang ra. Lão Ngưu mắt nhìn không chớp. Mấy tháng qua, Lão Ngưu vì nó mà lo lắng đến héo hon. Ngày ngày tỉ mỉ chăm sóc, tưới nước xới đất, bắt sâu nhổ cỏ, chỉ thiếu mỗi việc rửa lá mỗi ngày một lần. Giờ cuối cùng cũng đến ngày thu hoạch, sao mà không kích động cho được!

Lão Trình thì lại lo chẳng may sản lượng không được cao như Vân Diệp nói thì sẽ phạm tội khi quân. Ông hơi hối hận vì đã đưa chuyện này lên quá sớm.

- Vân đại nhân am hiểu điềm lành nhất, mời ra tay thu hoạch.

Lý Thừa Càn cũng kích động vô cùng, muốn ra tay nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, đành quay lại mời Vân Diệp:

Vân Diệp lấy làm lạ nhìn mọi người, thu hoạch mấy củ khoai tây thì có vấn đề gì à? Hắn đưa tay tóm lấy lá khoai tây, rút mạnh lên. Lão Ngưu thấy vậy mà run lẩy bẩy, cứ như là nhổ trym ông ta vậy. Nhìn những củ khoai tây trong tay Vân Diệp, ai nấy đều hít thật sâu. Chỉ thấy dưới gốc có ba củ khoai tây to bằng nắm đấm, mỗi củ nặng hơn một cân. Chu choa, một cây cho ba cân! Một mẫu trồng nghìn cây chẳng phải có ba nghìn cân sao? Cho dù cây này được chăm sóc tỉ mỉ, ở ruộng lớn không thể có sản lượng như thế, trừ hao đi nhiều lắm cũng phải một nghìn rưỡi cân. Một đảm chừng một trăm hai mươi cân, vậy là được tới mười hai mười ba thạch rồi! Xem ra tên tiểu tử Vân Diệp trước đó đã đề phòng, cố tình báo sản lượng thấp hơn, chỉ nói mức thấp nhất.

Trình Giảo Kim cực kỳ hài lòng, bất kể là do Vân Diệp cẩn thận hay sản lượng vượt dự đoán, thì cũng đều được. Ngưu Tiến Đạt khóc nức nở, Lý Thừa Càn ngồi bệt xuống đất. Mọi người định tiến tới nhìn cho rõ ràng thì Ngưu Tiến Đạt đang khóc bỗng nhảy dựng lên rống to:

- Toàn bộ lui về sau! Còn tiến tới, chém!

Mọi người vội vàng lui về. Vân Diệp gãi đầu:

- Không ổn, sao bé thế?

Mọi người nghe lời này, ngã lăn quay cả đám. Thái tử mặt tươi cười đang định vờ vịt an ủi Vân Diệp, nhưng thấy hắn cầm một tảng đá lớn, “choang” một tiếng, cái chum nứt toác, đất trong chum đổ ra. Hắn dùng tay moi đất, đến khi bới được ba củ khoai tây nữa mới gật đầu hài lòng. Phát hiện xung quanh hơi yên tĩnh, hắn quay lại mới nhận ra mọi người đang trố mắt nhìn những củ khoai trong tay mình. Mất nửa ngày trời Ngưu Tiến Đạt mới hét lên:

- Trời ơi, 50 thạch!

Tất cả nội dung bản dịch này đều thuộc về truyen.free, niềm vui của độc giả là nguồn cảm hứng bất tận của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free