Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 327:

Vân Diệp bật cười. Trước kia, Tân Nguyệt chưa mang thai không dám ngang nhiên sai bảo y như thế. Giờ đây, đứa con đã cho nàng đầy đủ lý do, nhưng thực chất, mọi chuyện là do y gây ra. Dù y ra sức dung túng nàng, song với vẻ uyên bác của một đại gia, dù ở triều đường hay ở nhà, y đều giữ thái độ cao cao tại thượng, điều này đã mang đến cho Tân Nguyệt áp lực rất l��n. Đó không phải là cách vợ chồng chung sống hòa hợp, cần phải thay đổi.

Sau khi dặn nha hoàn dọn dẹp lều xong, Vân Diệp đi đến nhà bếp. Y lập tức nổi giận khi thấy Thì Thì đang bê bát cơm cháy đen sì ngồi ăn.

- Kẻ nào làm chuyện này?

Lão Tiền nghe tiếng Vân Diệp quát, vội vàng chạy tới, giật lấy bát cơm trên tay Thì Thì rồi nói với y:

- Hầu gia, vừa rồi các đầu bếp mải đi nghe tin mừng của hai vị phu nhân nên quên trông lửa, thành ra cơm bị cháy. Lão nô đã bảo họ nấu lại rồi, nhưng chẳng hiểu sao tiểu nương tử lại ăn cơm cháy.

- Sư phụ, không phải họ đưa cho con, mà là con tự lấy. Thấy họ ăn nên con cũng ăn, lương thực không nên lãng phí.

Nếu chuyện này không phải là người khác làm khó Thì Thì thì Vân Diệp sẽ bỏ qua. Thấy cả Lão Tiền cũng ăn cơm cháy, y liền gật đầu, dắt Thì Thì vào bếp, chuẩn bị đích thân trổ tài làm vài món.

Chọn xong nguyên liệu, Vân Diệp liền bắt đầu nấu nướng. Y cho xương sườn đã chặt vào nồi, luộc qua để bỏ máu. Sau đó, y bảo đầu bếp băm thịt làm nhân. Lấy ít rau dại tươi, hạt sen đã ngâm và bỏ tâm, y dùng dao đập nhẹ rồi cho tất cả vào nồi cùng gạo mềm, đun nhỏ lửa. Riêng gà thì rất tiện, đã được luộc sẵn, chỉ cần xé ra là xong. Vân Diệp làm rất nhiều, mỗi món đều đủ cho ba người ăn.

Thì Thì cầm một củ hành rất lớn bóc vỏ. Bên cạnh là gừng đã cạo sạch. Cô bé là một đứa trẻ ngoan, rất thích làm việc. Nếu so với, Tiểu Nha chỉ thích ăn, còn việc nấu cơm đối với nó mà nói thì đúng là một cực hình.

Chẳng hiểu sao mấy nữ nhân này đều thích ăn đồ béo. Vốn y nghĩ thịt viên chỉ cần đảo qua dầu cho có màu một chút rồi hấp chín là được. Nhưng lần trước bảo đầu bếp làm thế, kết quả là ai cũng than vãn không ngon, vì không có mỡ nên ăn khô khốc. Lần này, y quyết định chiên ngập dầu.

Nhìn thịt viên vàng ươm chìm nổi bập bềnh trong chảo mỡ, miệng Thì Thì nhỏ dãi tong tỏng. Vân Diệp dùng vợt vớt thịt đã chín, cho mấy viên vào bát nhỏ của cô bé. Nhìn cô bé cầm bát cẩn thận thổi nguội, mong thức ăn mau nguội, Vân Diệp cảm thấy rất dễ chịu. Đây mới là bộ dạng của một đứa trẻ con! Đám sư trọc kia suýt nữa đã biến cô bé đáng yêu này thành một khúc gỗ rồi.

Thì Thì ăn thịt viên chiên xong tựa hồ vô cùng thỏa mãn. Cô bé cầm thìa nhỏ cẩn thận khuấy canh sen, lúc Vân Diệp cho thêm ít ngân nhĩ vào, Thì Thì chưa bao giờ thấy thứ đó nên tỏ ra rất tò mò.

Hai sư đồ trốn trong bếp, mỗi người gặm một cục xương thật to. Đợi tới khi canh hạt sen đã chín, vậy là hai món ăn, một món canh đã hoàn tất. Đó là bữa tối Vân Diệp dành để an ủi hai nữ nhân đang mang thai và một nữ nhân bị ủy khuất. Mặc dù hơi muộn, có điều chẳng phải có câu "cơm ngon không sợ muộn" đấy sao?

Bảo đầu bếp đi gọi Ngưu Kiến Hổ và Trình Xử Mặc tới, mỗi người một mâm thức ăn. Ngưu Kiến Hổ hơi ngại, cảm thấy làm vậy là hạ thấp thân phận của Vân Diệp, còn Trình Xử Mặc thì một tay cầm mâm, một tay đã vơ sườn cho vào mồm.

- Thân phận là thứ để người ngoài xem, huynh đệ trong nhà mà nói mấy chuyện đó thì buồn cười lắm. Mau mang đi mà dỗ lão bà của mình ấy, Tân Nguyệt đang đợi ăn kìa.

Vân Diệp đánh nhẹ vào bàn tay đang thò lần nữa vào mâm c��a Trình Xử Mặc, rồi đuổi cả hai đi. Y lấy một chậu sườn rán, bảo đầu bếp đưa cho Đơn Ưng. Hắn ăn uống không cầu kỳ, chỉ cần mùi vị ngon, số lượng đủ là được. Tên đó ăn rất khỏe, một bữa ăn ba con gà còn ăn thêm một lồng bánh hấp mới no. Xem ra võ công cao thì sức ăn cũng lớn, cao thủ dựa vào cơm ăn, không có cơm thì cao thủ cũng chẳng đứng vững. Tối nay Đơn Ưng chỉ ăn một bụng cơm cháy, tất nhiên là không no. Giờ vừa vặn có thể bổ sung.

Tân Nguyệt đang gặm một quả xanh do quản gia mang từ Lạc Dương tới. Đợi mãi mới thấy Vân Diệp bê mâm thức ăn đi vào, nàng liền ngồi bật dậy, ra bàn cầm đũa chuẩn bị ăn.

Thì Thì bày từng món ăn ra cho Tân Nguyệt. Tiếng "sư nương" ngọt ngào khiến Tân Nguyệt thích mê, nàng kéo Thì Thì lại, đưa cho cô bé một miếng xương ống để gặm. Phải biết rằng xương ống xưa nay là quyền lợi riêng của Tân Nguyệt, nàng thích ăn tủy bên trong xương, có thể ăn cả canh giờ không chán. Lúc này đem thứ mình thích cho Thì Thì, có thể thấy nàng yêu quý tiểu cô nương này đến nhường nào.

Thì Thì tuy mới ăn rất nhiều thứ nhưng lại bắt đầu gặm xương chóp chép. Tân Nguyệt cũng chẳng còn tí phong thái quý phụ nào cả, hai tay cùng "khởi động", nhét thứ béo ngậy vào miệng. Trông khó coi hết sức. Vân Diệp thở dài, bụng nhủ thầm: nhìn cái kiểu ăn này, không chuẩn bị sơn trà cho bọn họ thì đúng là không được rồi.

Lão Giang cũng thích gặm xương. Cùng Đơn Ưng ngồi dưới trời sao, vừa uống rượu vừa gặm xương, tiêu diêu tự tại. Đêm trong núi se se lạnh, phó dịch đốt một đống lửa lớn, ngồi xung quanh tán gẫu. Vân gia không bao giờ thiếu rượu, phó dịch chỉ cần thích uống là mỗi ngày đều có một chén nhỏ để đỡ thèm. Hai nhà Trình Ngưu cũng có quy củ tương tự, ai nấy cũng lấy hồ lô rượu nhỏ ra, nhấp từng ngụm, rồi nói vài câu chuyện phiếm, tâm tình thư thái, cuộc sống nhàn nhã.

Thiếu Lâm Tự ở đằng sau tối đen như mực, không một ánh đèn nào. Các hòa thượng đều có thói quen mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi, giống như con dân Đại Đường. Nhưng đêm nay, nhất định có hai hòa thượng không ngủ nổi. Vân Diệp nhìn cánh c��ng lớn đóng chặt mà cười thầm.

Không cần phải tìm, dưới cây tùng đã có một vị hòa thượng không ngủ được. Nhớ con thì đến hòa thượng cũng không thể thoát khỏi kiếp phàm tục. Khi Vân Diệp đi tới, Đơn Ưng chỉ lên cành cây, thế nên Vân Diệp biết Giác Viễn nhất định đang ở trên đó. Chẳng biết hắn ngồi trên đó bao lâu rồi, đoán chừng cũng không phải là ít. Cảnh Vân Diệp và Thì Thì cùng làm cơm, cùng ăn nhất định khiến hắn sinh ra rất nhiều cảm xúc. Niềm vui đó vốn thuộc về hắn. Chẳng biết trong lòng hắn, giữa thanh đăng cổ phật và hạnh phúc gia đình, cái nào nặng hơn cái nào.

- Giác Viễn đại sư có muốn say một hồi không?

Vân Diệp lấy ra một cái hồ lô rượu, uống một ngụm lớn rồi hỏi to:

Ở chỗ cao tới ba trượng (khoảng 10 mét), Giác Viễn nhảy thẳng xuống. Tiếng chạm đất rất nhẹ. Hắn đưa tay giật lấy hồ lô rượu trong tay Vân Diệp, ngửa cổ tu ừng ực. Đơn Ưng từ xa nhìn thấy vậy, thì thầm với Lão Giang, cả hai bật cười rộ lên.

Rượu của Vân gia cực mạnh, Đơn Ưng đã thử rồi. Hắn muốn xem tên hòa thượng này bêu xấu, vì hôm nay hắn mới xem Dịch Cân Kinh được một canh giờ đã bị thu lại, đúng là đồ nhỏ nhen.

Quả nhiên, mặt Giác Viễn đỏ bừng, bị rượu mạnh xộc lên làm ho một tràng. Hai kẻ kia càng cười tợn. Giác Viễn sau khi chấn áp hơi rượu xuống, chẳng những không giận mà còn giơ ngón cái lên khen:

- Rượu ngon.

Nhìn biểu hiện của Giác Viễn, Lão Giang cũng khen:

- Tửu lượng khá lắm.

Đối với tri kỷ trong tửu giới, ông ta chưa bao giờ keo kiệt. Lão Giang tháo hồ lô rượu màu vàng bên hông ra, ném tới, giọng nói từ xa xa truyền lại:

- Đại hòa thượng, đây là rượu nước đầu do tửu phường Vân gia chưng cất, rất ngọt. Chỉ là uống vào thì ngày hôm sau đầu sẽ đau như muốn nứt toác. Có điều, với những người thích rượu như chúng ta, được nếm thử loại rượu ngon bậc này, chút đau đầu có đáng là gì? Uống thử xem.

Giác Viễn nhận lấy hồ lô, hai tay chắp lại cảm tạ ý tốt của Lão Giang. Hắn vặn nắp hồ lô, khẽ nhấp một ngụm, để rượu lắng đọng trong miệng, cảm thụ hương vị mỹ diệu của nó. Sau đó nuốt vào, chỉ thấy một lu��ng hơi ấm chảy từ cổ họng xuống dạ dày, rồi tỏa ra toàn thân, đúng là tuyệt phẩm nhân gian.

Vân Diệp cười tủm tỉm nhìn phương thức giao lưu của những võ nhân này. Sư tử có chung ngôn ngữ với sư tử. Họ có thể dữ dằn, hoặc khảng khái; có thể kết giao sinh tử, hoặc liều mạng với nhau, tất cả đều là chuyện trong chớp mắt.

Ý hợp tâm đầu, một chén rượu uống vào là thành huynh đệ sinh tử. Không nói một lời, rút đao ra đánh cũng là chuyện thường tình. Họ rất đơn thuần, ít nhất là Vân Diệp thấy vậy.

- Vân hầu, Thì Thì được làm môn hạ của ngài là phúc phận của nó. Bần tăng chẳng có gì cả, chỉ biết ngày ngày ở trong chùa cầu phúc cho Vân hầu. Ngày sau Thì Thì lớn lên thành người, mong Vân hầu tốn tâm thêm chút, tìm cho nó một nhà tốt để gả đi, sinh con đẻ cái, sống thật hạnh phúc, để nó quên đi người cha làm chuyện xấu xa này, cả đời không còn nhắc tới nữa.

Uống nhiều rượu, khả năng tự kiềm chế tất nhiên cũng giảm xuống. Nhìn nước mắt Giác Viễn chảy dài, Vân Diệp cũng không khỏi thấy khó chịu. Giác Viễn lo rằng c�� người cha như mình sẽ khiến những nhà đàng hoàng xem thường Thì Thì, làm lỡ chuyện đại sự cả đời của con bé. Một người cha làm được đến mức này, đích thực là một người cha đúng nghĩa, bất kể có phải là hòa thượng hay không.

Vân Diệp chỉ vào ngọn đồi đất ở bên cạnh nói:

- Tình thân là thứ không thể cắt đứt. N��m năm đại sư vác đất đắp núi, núi đắp thành rồi, nhưng tình thân lại càng sâu đậm. Một cao tăng mà vừa khóc vừa cười, lại còn uống rượu, thì làm gì còn tâm đạo nữa? Phật gia cũng không nhất thiết phải cắt bỏ mọi thứ mới có thể thành Phật. Những cao tăng đại đức được người ta tưởng nhớ, có ai là không mang lòng thương người, trắc ẩn thế sự, lập vô thượng công đức mới thành Phật? Chứ gõ mõ đọc kinh mà thành Phật thì trên đời này Phật đã quá nhiều rồi. Có lẽ, thành Phật là do ngươi làm thế nào, chứ không phải do ngươi nói thế nào.

- Nam mô a di đà Phật, Vân hầu đúng là người có đại trí tuệ trong nhân gian, Giác Viễn, ngươi ở trong chùa mà còn chưa tỉnh ngộ à?

Một lão tăng gầy đét từ trong bóng tối đi ra. Mắt Đơn Ưng lần đầu tiên lóe lên vẻ cảnh giác.

- Vị hòa thượng này đọc Phật hiệu không giống như đại sư đâu, Giác Viễn đại sư ạ.

Vân Diệp không thèm để ý tới lão hòa thượng đột nhiên xuất hiện. "Mình năm lần bảy lượt cầu kiến đều tránh mặt, coi lão tử là ôn dịch chắc?" y thầm nghĩ.

- Đạo Tín đại sư xuất thân từ Thiên Đài Tông, là đại tông phái trứ danh của Phật môn. Thiếu Lâm tự thực sự không thể bì kịp.

Giác Viễn thi lễ với Đạo Tín xong liền giải thích với Vân Diệp, trong lời nói có ý cảnh báo y rằng lão hòa thượng này không dễ chơi.

Sự vô lễ của Vân Diệp tựa hồ không khiến lão hòa thượng phật lòng chút nào. Ông ta vẫn cười ha hả bước tới, tay cầm một chuỗi tràng hạt không phải vật thường. Dưới ánh lửa chiếu rọi, chuỗi hạt phát ra ánh sáng bảy màu.

"Lão hòa thượng đáng chết này, không biết từ đâu mà biết được mình không chút kháng cự nào với bảo vật thần kỳ. Lại còn lấy bảo bối của Phật gia ra để nói chuyện với mình, làm sao mình còn có thể tiếp tục đóng kịch được nữa chứ!"

- Ái chà chà, té ra là Đạo Tín đại sư! Tiểu tử Vân Diệp bái kiến đại sư. Không biết chuỗi phật châu này đại sư mua ở đâu vậy? Tổ mẫu của tiểu tử một lòng hướng Phật, luôn nói chuỗi tràng hạt bằng gỗ không thuận tay, mấy lần tụng kinh đều đếm nhầm. Nếu có phật châu thế này, tiểu tử nhất định s��� mua về hiếu kính tổ mẫu.

Nghe những lời vô sỉ này của Vân Diệp, hơi rượu của Giác Viễn bay sạch. Hắn hoài nghi liệu mình có gửi gắm nữ nhi nhầm người không. Khúc xương trong tay Đơn Ưng rơi xuống mà hắn cũng không nhận ra. Chỉ có Lão Giang là bội phục thủ đoạn của gia chủ, tấm tắc khen mãi không thôi.

- Chuỗi phật châu này vốn là lão tăng chuẩn bị nhờ Vân hầu chuyển giao cho lão phu nhân. Nghe nói lão phu nhân một lòng hướng Phật, thứ pháp khí này vừa vặn phù hợp với đức hạnh cao quý của lão phu nhân, mong hầu gia chớ chối từ.

Đạo Tín là một cao tăng hiểu thấu nhân tình thế thái, là loại người hoàn toàn khác so với những hòa thượng chất phác chỉ biết gõ mõ tụng kinh. Ông ta từng gặp vô số quan cao hiển quý, hiểu những người này như lòng bàn tay. Việc Vân Diệp mượn cớ đòi phật châu để phát tiết oán hờn việc ông ta năm lần bảy lượt né tránh mình, làm sao qua mắt nổi ông ta. Đó là lẽ thường tình, vả lại cầu người mà không có lễ sao được?

Chuyện bàn rất thuận lợi. Thực ra, Vân Diệp chỉ nói tám chữ: "nguy như trứng chồng, họa trong sớm tối". Có tám chữ này hẳn là đủ rồi. Y nhét chuỗi hạt châu vào trong lòng, khoan khoái chuẩn bị trở về giám sát Tân Nguyệt uống nước sơn trà.

Quay đầu lại thấy ánh mắt lão hòa thượng lập lòe như lửa ma trơi, y lại nói:

- Lão hòa thượng, tiền tài không giữ được, nể tình chuỗi phật châu này, ta tặng thêm cho ông một câu này.

Lời này vừa nói ra, ánh mắt lập tức biến mất, thân hình gầy nhỏ chớp mắt đã ẩn vào màn đêm.

Vân Diệp lắc đầu, nghĩ bụng mình làm vậy coi như cũng không thẹn khi cầm vòng hạt này rồi. Bất kể thế nào, chết chóc bớt được chút nào hay chút ấy. Một khi Lý Nhị bắt đầu ra tay thì hậu quả khó lường, thế nào cũng phải có một bên nhượng bộ. Phật môn là bên yếu thế, nên an phận một chút. Vân Diệp không muốn thấy chuyện thảm khốc "Vũ Tông diệt Phật" tái hiện ở nhân gian.

Trong lều, Lão Thôi đang nổi giận, cầm gậy đánh đầu bếp tới tấp. Tuy Vân gia không ai được phép ức hiếp người khác như thế, nhưng Lão Thôi cho dù vừa mới lập đại công, cũng không thể ngang ngược đến vậy.

Vân Diệp còn chưa đi tới, Lão Thôi đã xông ra, tay cầm bát sơn trà, hỏi Vân Diệp:

- Hầu gia, là ngài bảo nhà bếp đun nước sơn trà cho thiếu phu nhân à?

Chưa bao giờ thấy Lão Thôi nổi giận, nay đã dám chất vấn cả mình, thật là lạ. Vân Diệp quyết định làm rõ sự việc rồi mới xử lý. Thấy Lão Thôi hỏi, y liền gật đầu.

- Hồ đồ! Hầu gia, nước sơn trà không thể cho phụ nữ có thai uống đâu! Uống nhiều sẽ tổn thương tới thai nhi. Hầu gia, sau này đồ ăn thức uống của thiếu phu nhân phải cho lão phu xem qua. Nếu không, không được cho thiếu phu nhân ăn bất cứ thứ gì!

Nói xong, ông ta quay lưng đi thẳng, trước khi đi còn đá đầu bếp một cái.

Vân Diệp xấu hổ chắp tay nhìn theo bóng lưng của ông ta. Người già ở Vân gia Trang là thế đấy, chỉ cần mình làm đúng, thì trừ lão nãi nãi ra, họ có thể vênh mặt với bất cứ ai. Lý Thái, Lý Khác vì thèm dâu nên từng bẻ cành. Bị lão nông đi sau mắng, ông ta còn không cần đền tiền, chỉ muốn hai huynh đệ biết rằng hái quả thì được, nhưng không được phép hủy hoại cây. Cũng may hai huynh đệ giờ cũng biết nông gia vất vả nên không cãi lại. Lão nông cũng không biết thân phận của họ, nếu không thì sợ chết khiếp thôi.

Lý Nhị sau khi biết chuyện này, đã trách mắng hai huynh đệ trước văn võ bá quan, nhưng lại trọng thưởng cho cả hai. Ông còn nói rằng hai đứa chúng không biết nông gia vất vả, không biết tầm quan trọng của cây dâu, vì tham ăn mà phá cây, theo lý phải trừng phạt. Nhưng cả hai biết sai biết hối cải, không ỷ thế ép người là hiếm có, nên phải được thưởng. Công là công, tội là tội, không thể gộp làm một, khiến văn võ bá quan phải tuôn rắm thối hoắc, mù mịt cả trời.

"Không được, phải về nhà thôi! Không có người già chiếu cố thì quá nguy hiểm. Ăn sơn trà cũng có hiềm nghi hãm hại thân nhi tử. Nếu còn du lịch khắp nơi cả tháng nữa, chẳng phải sẽ bị mọi người xa lánh hết sao?" Nhìn ánh mắt lo lắng của đám phó dịch là biết. Lão Tiền đứng đó lau mồ hôi, mặt mày hoảng hốt. Đầu bếp ôm đầu ngồi bệt dưới đất, khóc rất thương tâm.

Vân Diệp an ủi:

- Chuyện này không trách ngươi, là lỗi của ta. Mai chúng ta về nhà, phu nhân giao cho lão nãi nãi chiếu cố. Chúng ta làm nam nhân, chẳng ai hiểu mấy chuyện đó. Trận đòn vừa rồi là ngươi chịu thay ta.

Đầu bếp khóc càng to, vừa khóc vừa nói:

- Hầu gia, tiểu nhân ăn đòn là đáng đời! Nếu không phải Thôi tiên sinh phát hiện sớm, tiểu nhân đã mang nước sơn trà cho phu nhân rồi. Nếu tiểu thiếu gia có làm sao, tiểu nhân sẽ không còn mặt mũi nào mà sống nữa!

Câu này là sự thật, hắn ta sẽ không sống nổi nữa. Cho dù Vân gia có không truy cứu, người trong trang cũng không tha cho hắn. Vân Diệp bảo Lão Tiền an ủi đầu bếp, còn mình thì vén rèm vào lều. Mọi tâm huyết và công sức chuyển ngữ đoạn văn này xin được gửi gắm vào truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free