(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 329:
Trình Xử Mặc dù không muốn nhưng vẫn phải theo Vân Diệp và Ngưu Kiến Hổ trở về Trường An. Để tránh việc đường dài xóc nảy làm ảnh hưởng đến sức khỏe của hai thai phụ, Vân Diệp đã chọn đi thuyền khi về. Tuy hơi chậm nhưng lại êm ái, bình ổn hơn.
Cảnh quan hai bên bờ Hoàng Hà chẳng có gì đáng xem; chỉ toàn bụi cây thấp bé, cỏ hoang xơ xác tạo thành phong cảnh chủ đạo. Mỗi năm một lần, những trận lũ lớn đã phá hủy tất cả những cây cối lớn tại đây. Vân Diệp thích nhất là nằm ở mũi thuyền ngắm mặt nước, tạo thành một bức tranh kỳ lạ: mặt nước tưởng chừng đứng yên mà hai bên bờ lại di động.
Tân Nguyệt ngồi bên cạnh, nắm chặt vạt áo Vân Diệp, lo nàng phu quân sẽ ngã xuống thuyền. Thì Thì thì ở bên kia giữ chân y. Mỗi lần Vân Diệp muốn ghé sát mặt nước để cảm thụ cái thú vui kỳ dị từ sự khác biệt vật tham chiếu mang lại, Tân Nguyệt và Thì Thì lại kéo y lại. Tân Nguyệt sức khỏe không bằng Thì Thì, một mình con bé có thể kéo Vân Diệp.
Mất cả hứng! Hai nữ nhân này đúng là phá hỏng phong cảnh. Vân Diệp xoay người lại, nằm ngửa trên sàn thuyền, nhìn mặt trời qua khe hở của mái che bằng tre. Ở Hoàng Hà, mặt trời tháng sáu dường như đã mất đi uy lực, không còn quá gay gắt nữa.
Y lấy trong lòng ra một quả tùng, bóc vỏ ra thật dễ dàng. Đó là do hạt tùng đã chịu vô số Đại lực kim cương chưởng – không phải đùa đâu, Đại lực kim cương chưởng thật đấy – nên mới giòn tan như vậy.
Giác Viễn đã dành cả đêm rang một túi hạt tùng lớn, cuối cùng dùng chưởng lực đập vỡ vỏ ngoài. Đó là đồ ăn vặt hắn làm riêng cho nữ nhi. Thật đáng thương cho người cha hòa thượng chẳng có gì tốt để cho con, chỉ đành dùng cách này để biểu thị tình cha. Thì Thì không nỡ ăn. Vân Diệp sau khi thử một quả liền dùng bánh hoa quế đổi lấy chỗ hạt tùng của Thì Thì. Tiểu nữ hài thích đồ ngọt, không chịu nổi sự cám dỗ của bánh hoa quế, nên đã bị y "lừa" đổi hết từng nắm hạt tùng một, giờ chẳng còn bao nhiêu nữa.
Tại sao hắn ta lại không dùng công cụ mà nhất quyết phải dùng tay? Vân Diệp không hiểu, nói không chừng hắn ta lại giống cái tên ngốc kia, vì không muốn muỗi đốt mẹ mình mà cởi hết quần áo ra nuôi muỗi. Đúng là một lũ ngốc! Cây ngải mọc khắp nơi, nhổ ít về phơi khô đuổi muỗi là được, sao lại phải dùng cách thức ngu xuẩn như thế?
Mùi hương trên người Đơn Ưng chính là từ thứ này, chỉ là có thêm mấy loại thảo dược, thành ra thứ đuổi muỗi tốt nhất. Vân Diệp vốn định dùng hai trăm quan mua phương pháp đuổi muỗi của hắn, ai ngờ tên này đã trở nên thông minh rồi. Sau khi hỏi rõ Vân Diệp định làm gì, hắn liền đập đầu rầm rầm vào tường. Vân Diệp và Trình Xử Mặc ở bên nhìn mà rùng mình, phòng khách của Hầu gia coi như hỏng bét.
Hiện giờ những người phụ nữ và trẻ nhỏ kia không chỉ làm hương trừ muỗi mà còn làm thêm các công việc khác để kiếm sống. Để mua nguyên vật liệu, Đơn Ưng phải vay Vân Diệp thêm năm trăm quan nữa. Lần này về Trường An, hắn lấy thân phận đội trưởng bảo an trừ nợ. Chuyện ở Lạc Dương thì Tề Thành và Mã Thứ đã làm rất tốt, nhất là Tề Thành mặc áo quan vào, còn ai nhận ra mấy ngày trước hắn cầm chùy giả dạng cướp đi khắp nơi?
Lạc Dương bình lặng như xưa, chuyện cường giả vào thành giết người đã biến thành truyền thuyết mơ hồ. Thêm thời gian nữa, nói không chừng truyền thuyết cũng chẳng còn, Long Tam cũng chưa từng tồn tại. Lưu thứ sử dùng trạch viện của Long Tam biến thành Phúc Thọ Đường, nơi chuyên cưu mang những người cô quả. Thanh danh của thứ sử đại nhân đột nhiên cao vút, người dân thành Lạc Dương còn dâng biểu vạn dân lên triều đình, xin bệ hạ thưởng cho quan viên tốt như Lưu thứ sử. Thế là trên dưới đều hài lòng. Vi Thọ, Đỗ Duyên càng mừng ra mặt, làm ra vẻ công thần trước mặt thứ sử đại nhân, khiến người ta chỉ muốn tát cho một cái.
Hầu Quân Tập giả câm giả điếc. Ông ta nhận định chuyện này chính do ba huynh đệ kia làm, nhưng không tra ra bằng chứng, đành phải chấp nhận công lao của Lưu thứ sử, cắn răng ký tên mình vào biểu vạn dân.
Cuối cùng Vân Diệp không được thấy dung mạo của Hầu Liên Nhi, chỉ ngửi thấy mùi hương ngào ngạt sau bình phong. Không biết có phải nàng dùng nước hoa để tắm không, Vân Diệp rất lo cho Lý Thừa Càn. Nước hoa của Vân gia rất đắt, chẳng biết thái tử điện hạ có cung cấp nổi không?
Hầu phu nhân hết sức vui sướng mời thêm mấy lang trung lần nữa xác nhận Tân Nguyệt và Ngưu thị có thai không, rồi cùng hai nàng trốn trong phòng thủ thỉ suốt một ngày. Sau khi trở về, Tân Nguyệt liền đặt ra vô số quy định với Vân Diệp. Trong đó có việc sau khi uống rượu không được vào phòng ngủ, tối khi ngủ chỉ được cử động nửa thân trên, không được cử động dưới eo. Đó là điều nghiêm cấm, ai vi phạm sẽ bị đuổi khỏi phòng ngủ không dung thứ. Khiến buổi tối Vân Diệp chỉ trở mình một cái đã bị Tân Nguyệt dùng chân đá qua một bên, một người ngủ đầu đông, một người ngủ đầu tây, như vạch ranh giới Hán Sở vậy.
Hầu Kiệt là đứa trẻ ngoan, suýt chút nữa mang sạch cả Hầu gia đi. Mặc dù Vân Diệp nói với hắn, những thứ này không được mang vào thư viện, nhưng hắn không tin, cho rằng có chỗ dựa là Vân Diệp, mang chút đồ không thành vấn đề. Hắn còn chưa biết Lưu Hiến là một tên ác ma thế nào.
Tống gia bị Tân Nguyệt hái sạch hoa lần này gặp vận may lớn. Vân Diệp quyết định chọn mấy chậu thược dược đẹp nhất trong nhà hắn tặng cho Trường Tôn thị, người thích hoa to. Trường Tôn thị chỉ thích hoa không mùi, nói hoa có mùi dễ dụ ong bướm tới, ở trong cung không trang trọng. Loại hoa không mùi lại có thể nở vào mùa đông này nhất định khiến bà ta coi trọng. Đây là vinh quang tột đỉnh của Tống gia, khiến Tống gia đang khóc lóc suốt gần mười ngày lập tức nín khóc. Tống gia lão thái gia, vị lão thái gia si mê hoa cỏ ấy, đích thân đào sáu bồn thược dược, bảo con trai mình theo Vân Diệp tiến kinh hiến cho hoàng hậu.
Thuyền ở Đồng Quan rẽ vào kênh Quảng Thông, bình nguyên Quan Trung tức thì khiến tầm mắt người ta trở nên rộng lớn hơn nhiều. Là gia chủ, Vân Diệp rời đi vào lúc này không thích hợp. Lúa mạch trong ruộng đã thu hoạch, chỉ còn gốc cao hơn một xích. Nông phu triều Đường vẫn giữ thói quen cũ, chỉ thu hoạch bông lúa, không thu gốc, đợi khô rồi sẽ đốt gốc trả lại cho đất.
Không có gia chủ, không biết Vân gia trang thu hoạch ra sao. Vân Diệp thấy các hộ dân trong trang vận chuyển lúa mạch vào kho của Vân gia, nhìn mãi không chán. Tuy chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng không một ai dám xem nhẹ. Vàng bạc châu báu đói không thể ăn, khát không thể uống, chỉ có chất đầy lương thực trong kho thì lòng mới yên được. Đó là thuốc an thần, không thể thiếu.
Khi còn cách Trường An chừng năm mươi dặm, y nhìn thấy Lão Trang dẫn hai hộ vệ cưỡi ngựa phi nước đại bên bờ sông, chụm tay thành loa nói về phía thuyền. Nghe mãi mới ra lão nãi nãi đợi Vân Diệp ở bến đò phía trước.
Có thể khẳng định cụ bà tuyệt đối không tới nghênh tiếp Vân Diệp. Thời gian qua, lão nãi nãi càng ngày càng nhìn Vân Diệp không vừa mắt, vì đã để đại tôn tử của bà cưới người phụ nữ không có danh phận. Chỉ riêng điều đó đã đủ để bà ghét rồi. Hiện giờ nghe khoái mã đưa thư về nhà báo tin vui, sao bà có thể ngồi yên được? Có cả phu phụ Lão Ngưu? Lão Ngưu cũng có mặt à? Ông ta về khi nào?
Do thuận gió, chỉ chốc lát đã tới. Tân Nguyệt ôm bụng đứng ở mũi thuyền cực kỳ đắc chí. Phụ nữ dựa vào cái bụng kiếm thể diện, đó là chân lý bất di bất dịch ở Đại Đường. Thì Thì đỡ Tân Nguyệt, Tiểu Thu cầm ô, nhìn trên bến tàu người đông nghìn nghịt. Tân Nguyệt rướn cái cổ trắng nõn nà, cố nhìn xem người tới nghênh tiếp nàng có đủ quy cách không.
Lên bờ, lão nãi nãi chẳng thèm liếc lấy một cái đến đứa con trai từng coi như bảo bối, gậy cũng chẳng mang theo. Bà nắm tay Tân Nguyệt nhìn khắp lượt, luôn miệng nói bụng đã to lên rồi.
Chưa tới hai tháng mà bụng có thể to lên được mới là chuyện lạ. Lão Tôn bị lão nãi nãi miễn cưỡng gọi tới, bắt mạch cho Tân Nguyệt rồi nói với lão nãi nãi: - Không sai, là mạch hỉ, sắp hai tháng rồi.
Nói xong, ông liền đứng bên Lão Ngưu đang nóng lòng như lửa đốt đợi chiếc thuyền thứ hai cập bến, để bắt mạch cho vợ Ngưu Kiến Hổ, cho Ngưu gia yên tâm.
Vân Diệp thi lễ, Lão Ngưu còn tâm tư nào để ý nữa. Ngưu gia hiện giờ cũng đơn truyền. Vợ Ngưu Kiến Hổ nắm chặt tay Lão Ngưu không buông. Thấy thuyền cập bến hơi mạnh một chút, bà cau mày, chắc là nghĩ đông người không tiện nổi giận, cố nén lòng. Còn bên trong chắc muốn băm vằm người chèo thuyền thành vạn mảnh.
Ngưu phu nhân xuống thuyền, vợ chồng Lão Ngưu chạy ngay tới. Tôn Tư Mạc bắt mạch xong liền cho câu trả lời khẳng định, bấy giờ Ngưu phu nhân mới yên tâm, luôn miệng khen Phật gia của Thiếu Lâm tự linh nghiệm.
Trình gia chỉ có một quản gia tới. Thân phận của Cửu Y còn chưa đủ để vợ chồng Lão Trình đích thân xuất hiện. Trình Xử Mặc không vừa lòng chút nào. Cửu Y cũng như sắp khóc tới nơi, thấy nhà người ta náo nhiệt, nhà mình quạnh quẽ, cả hai đều buồn lòng.
Lão Ngưu cười xong mới nhớ đã lâu lắm rồi chưa gặp Vân Diệp, cười gật đầu với y: - Một năm không gặp, rốt cuộc cũng đã lớn, hiện giờ lại sắp làm cha rồi. Sống cho thật tốt, chuyện thị phi trong triều cũng quản ít thôi. Về thẳng trang tử đi, đừng vào Trường An.
Lời này làm Vân Diệp lo lắng. Hiện giờ y rất mẫn cảm, từ trong lời của Lão Ngưu nghe ra triều đình không hòa bình như bề ngoài, nhất định đấu đá ngầm dữ dội lắm rồi.
Chuyện Lĩnh Nam nói cho cùng vẫn để lại hậu di chứng. Hành động lớn của giới quân đội nhất định khiến giới quan văn bất an. Không được hưởng chút lợi ích nào nên bọn họ liền muốn giành lại chủ động, muốn lấy lại quyền bính đã mất ở những nơi khác. Thảo nguyên rất có khả năng bị đứng mũi chịu sào, dù sao nơi đó có hiềm nghi đã trở thành ruộng dưa của Vân Diệp.
- Ngưu bá bá về, phải chăng thảo nguyên có biến cố? Vân Diệp hỏi: - Hiện giờ một mình Lý Tích cai quản sáu vạn đại quân ở thảo nguyên, cho nên triều đình quyết định phái một số quan viên tới trú ở thảo nguyên, giúp Lý Tích quản lý chuyện dân sự. Ngươi phải có chuẩn bị tâm lý trước, bọn chúng lần này tới kiếm chuyện. Tiểu thiếp của ngươi làm không được khéo léo, bị người ta tóm được đuôi. Hiện giờ các bộ tộc khác trên thảo nguyên đều khóc lóc với bệ hạ, tố cáo ả, hi vọng triều đình có câu trả lời thỏa đáng.
Ngụy Trưng sau nửa năm im tiếng đã nổi giông tố. Ba ngày trước trên đại triều, ông nổi giận chỉ trích huân quý tham lam thành tính, vì tiền tài bất chấp thể diện triều đình, kiếm chác khắp nơi, sai khiến bách tính như trâu bò, dùng tướng sĩ như đạo phỉ. Trong thành Trường An, mùi tiền thối hoắc, ác quan bóc lột, bắt người lao dịch thành thói, tác phường biến thành địa ngục.
Nói tóm lại là bách tính thiên hạ đã tới bờ vực tạo phản, cần phải đả kích nghiêm khắc đám thương nhân bất lương, để giá trị quan của bách tính triều đình quay trở lại thời hoàng kim lấy nông nghiệp làm gốc. Nếu như để mặc cho thương nhân hoành hành không thèm để ý đến lòng người, để dục vọng bành trướng, dân phong thuần phác sẽ không còn nữa. Đó không phải điều Ngụy Trưng mong muốn, thà chết đói cũng phải giữ tiết tháo.
Tài chính của Lý Nhị vừa mới được cải thiện, cuối năm ngoái cuối cùng cũng đã có dư. Trong hộ bộ tuyệt đối không có kẻ bại hoại, chỉ một lòng muốn chất đầy ngân khố. Một khi triều đình dùng đến tiền, mình có thể bỏ tiền ra, đó là trách nhiệm của hộ bộ.
Huân quý cũng kiếm được lợi ích không nhỏ từ mậu dịch hai năm qua, chẳng một ai muốn quay lại thời nghèo khổ đen tối. Từ cần kiệm tới xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ quay lại cần kiệm thì rất khó, đó là đạo lý không bao giờ biến đổi. Lời của Ngụy Trưng chọc giận toàn bộ huân quý, tức thì hứng chịu vô số lời công kích.
Quan văn lần này rất đoàn kết, tới ngay cả Hộ bộ Thượng thư Trường Tôn Vô Kỵ lần này cũng ngậm miệng không nói. Là một huân quý từ võ chức chuyển sang văn chức, ông ta ngồi ở đầu tường xem náo nhiệt.
Lý Thừa Càn thầm lo cho Vân Diệp, không có gì phải nghi ngờ, y là hạch tâm của sự kiện. Vân gia mấy năm qua vọt lên quá nhanh, làn sóng tài phú này có hơn một nửa là do Vân Diệp mang tới. Nghĩ tới mình sắp phải thực hiện cải cách tiền tệ, Lý Thừa Càn lại thấy run sợ.
Lý Nhị chẳng bận tâm tới chút chuyện làm ăn của đám huân quý. Nếu như lòng bách tính ai ai cũng bất mãn với hiện thực, ngôi vị hoàng đế của mình đây rất khó ngồi vững. Sách lược ngu dân không phải là biện pháp hay, nhưng rất hữu dụng.
Thanh tra thiên hạ, đó là quyết định của Lý Nhị. Trước tiên là tra từ nội phủ, Trường Tôn thị lại lần nữa làm gương. Lý Thừa Càn liền biết Vân gia lần này sẽ bị tổn thất lớn. Không một ai dám nhắm vào hoàng gia, ngay cả Ngụy Trưng cũng không dám. Nhưng Vân gia thì khác, không lớn không nhỏ, đem ra làm dê thế tội quá thích hợp. Chỉ e những kẻ được lợi, cũng chính là đám huân quý cũng mang tâm lý như vậy: ai chết mặc ai miễn không phải mình là được.
Triều đình bắt đầu cuộn sóng ngầm. Vân gia vẫn cứ thong dong như cũ. Tân Nguyệt được lão nãi nãi đưa lên Ngọc Sơn, hai bà cháu ở trong tiểu lâu của Vân gia, quyết định một lòng dưỡng thai không hỏi tới nhân gian thế tục. Chuyện nhà giao cả cho Vân Diệp quản lý. Thời khắc phong vân biến ảo này, bà và Tân Nguyệt không ứng phó nổi.
Tiểu Nha không đánh lại Thì Thì khiến nó không cam tâm, thêm vào cả Hàm Hàm cũng không phải là đối thủ của Thì Thì. Sau khi Thì Thì véo lỗ tai cưỡi trên người Hàm Hàm chạy ba vòng, Hàm Hàm thấy Thì Thì là bỏ chạy, không dám tới gần nữa. Không cam lòng ca ca của mình bị người ta chiếm mất, Tiểu Nha liên lạc với Tiểu Tây, Tiểu Bắc, cùng giáo huấn Thì Thì. Kết quả vẫn không tốt. Tiểu Tây, Tiểu Bắc luyện võ cũng không phải là đối thủ của tiểu cô nương Thiếu Lâm tự, bị đánh cho tơi bời hoa lá. Tiểu Đông, Tiểu Nam đã mười một tuổi, tự nhận là đại cô nương, không phá phách cùng Tiểu Nha nữa. Điều này ép Tiểu Nha phải kiếm ngoại binh.
Nhị cô nương của Vũ gia trước giờ thân thiết với Tiểu Nha, chỉ là ở trong tiểu lâu trên núi không dễ ra ngoài. Tiểu Nha quen tiểu cô nương này ở chợ. Bản thân nàng không cẩn thận tính sai tiền, thiếu chút nữa hại bà lão bán rau bị lỗ. May mà tiểu cô nương của Vũ gia sửa lại cho, nên Tiểu Nha không bị bêu xấu. Tiểu cô nương này rất thông minh, hào sảng. Tiểu Nha lập tức coi là tri kỷ, đem những học vấn khô khan ca ca dạy mình dạy hết cho tiểu cô nương. Ngay cả sách mới trong thư phòng ca ca cũng lén lút mang cho Tiểu Vũ mở rộng tầm mắt.
Ngồi xe ngựa vội vã tới Vũ gia, Tiểu Nha đứng ở dưới lầu hô: - Tiểu Vũ, Tiểu Vũ, mau ra đây.
Trên Ngọc Sơn không ai không biết Tiểu Nha, cũng không ai không thích Tiểu Nha. Người lớn trong Vũ gia thấy Tiểu Nha gọi Tiểu Vũ cũng không để ý, mặc cho đám tiểu cô nương quậy phá.
Một tiểu cô nương mặc váy phấn hồng, tóc đen da trắng, xinh đẹp tựa tiên nữ mau chóng chạy xuống. Nàng thuần thục ngồi lên xe ngựa của Tiểu Nha, cầm lấy dây cương, chuẩn bị lên đường. Thực ra xe ngựa của Tiểu Nha không gọi là xe ngựa, phải gọi là xe lừa. Một con lừa già hiền lành màu xám được chọn ra để làm "ngựa" của Tiểu Nha. Tiểu Nha thích đôi tai dài của con lừa, còn cứ hay nói "ngựa" của mình giống thỏ. Tiểu Vũ mấy lần giải thích cho cô bạn rằng đó là con lừa, không phải ngựa, nhưng Tiểu Nha mặc kệ. Nó nhận định lừa của mình là ngựa, vậy nhất định là ngựa, một con ngựa tai dài. Tiểu Vũ thấy không thay đổi được gì, cũng vờ coi như mình ngồi trên xe ngựa. Tiểu Nha cố chấp không ai vặn lại được.
Đồ của mình Tiểu Nha không cho người khác đụng vào, dù là bằng hữu tốt tới đâu cũng không được. Nàng giật lấy dây cương trước, kéo thẳng, con lừa già liền ngoan ngoãn chuyển hướng đi về phía Vân gia. Trong lúc nóng lòng, Tiểu Nha lần đầu sử dụng bạo lực với "ngựa" của mình, ai ngờ con lừa vẫn cứ đủng đỉnh bước đi, thúc giục thế nào cũng hoài công vô ích.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, với mong muốn mang đến trải nghiệm đọc mượt mà và tự nhiên nhất.