Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 330:

Khi về đến nhà, Tiểu Nha kể đầu đuôi câu chuyện cho Tiểu Vũ nghe, chuyên dùng những lời lẽ khoa trương để miêu tả sự tàn bạo của Thì Thì, còn Hàm Hàm qua lời nó lại hóa thành một chú heo lương thiện, đáng yêu, bị hại oan uổng. Tiểu Vũ nắm chặt tay, nỗi phẫn nộ dâng trào. Trong lòng nó, Hàm Hàm vốn dĩ phải bị đưa đến lò mổ, rồi thành món ăn ngon trên bàn. Việc bị Thì Thì ngược đãi là hoàn toàn xứng đáng, một thứ phế vật chỉ biết ăn mà chẳng được tích sự gì, đến cả chức năng giải trí cho chủ cũng không còn thì bị ngược đãi là đúng rồi.

Nỗi phẫn nộ của Tiểu Vũ khởi nguồn từ Vân Diệp. Một tiểu cô nương xinh đẹp, lanh lợi như nó mà cũng không lọt vào mắt y, vậy mà y lại chọn một dã nha đầu từ núi hoang làm đồ đệ, thật không thể chấp nhận nổi.

Vân Diệp là người hiền hòa nhất, uyên bác nhất mà Tiểu Vũ từng thấy. Chỉ cần hất nước từ chậu, y có thể tạo ra cầu vồng; y có thể khiến nước tự động chảy qua những ống trúc ngoằn ngoèo vào ruộng của mình; thậm chí còn có thể tạo ra một con chim gỗ bay lượn không ngừng trên không. Trước kia, nó vẫn nghĩ tầm sư học đạo chỉ là chuyện của nam giới. Ai ngờ nữ tử cũng có thể bái sư, vậy tại sao không phải là mình? Tiểu Vũ rất muốn biết rốt cuộc dã nha đầu kia có tài cán gì mà lại được một tông sư như Vân Diệp thu làm môn hạ.

Vân gia luôn luôn náo nhiệt, ai ai cũng dường như cười nói suốt ngày. Không giống như ở nhà nó, mọi người ai cũng rụt rè, e ngại. Phụ thân nó sức khỏe chẳng mấy tốt, mẫu thân thì bản tính nhu nhược. Hai ca ca, dù đang học trong thư viện, nhưng mỗi lần về nhà lại luôn xỉ nhục mẫu thân. Vậy mà mẫu thân còn chẳng dám than thở với phụ thân đang bệnh.

Dưới chòi nghỉ mát trong hậu hoa viên, Thì Thì đang cầm bút lông lóng ngóng vẽ những chữ thật to, tay nắm quản bút một cách vụng về. Mồ hôi trên trán nhỏ tong tong. Nó vội dùng ống tay áo lau đi, may mà không nhỏ vào giấy. Chỉ còn một chữ nữa là bài tập hôm nay sẽ hoàn thành, Thì Thì cảm thấy rất vui.

Đứng ở bên cạnh nhìn rất lâu, Tiểu Vũ bĩu môi. Chưa nói đến nét chữ xiêu vẹo, cả trang giấy còn bị vò nhàu nhĩ, trên đó dính không ít vết mực. Thế này mà cũng là đồ đệ Vân Diệp chọn sao?

Nó giật lấy tờ giấy tập viết của Thì Thì, vò thành cục rồi ném xuống đất, còn cố tình dẫm lên mấy cái, rồi cười nhạo: – Thế này mà cũng gọi là viết chữ à? Chẳng khá hơn giun bò là bao.

Thì Thì ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Vũ: – Vậy ngươi nói xem phải viết thế nào?

Tiểu Vũ cầm lấy bút lông, chẳng mấy chốc đã viết kín một tờ giấy mới. Nét chữ nào cũng thẳng tắp, đẹp đẽ, nhìn là biết đã bỏ không ít công sức luyện tập. Thì Thì gật đầu: – Đúng là chữ đẹp. Sư phụ nói ta chỉ cần chịu khó là có thể viết chữ đẹp như vậy, cho nên chữ ngươi đẹp cũng chẳng có gì lạ. Rồi sẽ có ngày ta đuổi kịp ngươi, chuyện đó đâu phải là bản lĩnh gì ghê gớm. Nhưng ngươi làm hỏng bài tập của ta, còn dẫm lên nó, hành vi này thật quá đáng. Theo lời sư phụ, đó gọi là “ngứa vảy”, cho nên ngươi sẽ bị ăn đòn.

Tiểu Vũ cười phá lên, cười tới đau cả bụng. Nó không tài nào hiểu nổi câu đó, con gái con lứa sao có thể ra tay đánh người được? Đó là việc của mấy mụ đanh đá thôi. Đợi đến khi nó cười đủ, vừa định đứng thẳng dậy thì mũi đã trúng một cú đấm mạnh.

Chưa kịp đứng vững đã ngã lăn ra đất. Thì Thì cưỡi lên người Tiểu Vũ, dùng nắm đấm đánh vào mông Tiểu Vũ. Đánh một cái đếm một lần, đánh đúng bốn mươi chín quyền mới chịu dừng tay. – Ngươi hủy bốn mươi chín chữ của ta, ta đánh ngươi bốn mươi chín cái, hết nợ.

Nói xong không thèm để ý đến Tiểu Vũ đang ôm mũi, ôm mông mà kêu đau, nó quay trở lại đình, lấy một tờ giấy mới, bắt đầu viết lại năm mươi chữ. Sư phụ đã dặn, mỗi ngày không được viết ít hơn năm mươi chữ lớn.

Trước kia bị Tiểu Nha ức hiếp, Thì Thì đều lặng lẽ nín nhịn, cho tới một ngày sư phụ nói: – Thì Thì, mấy ngày qua con chịu ủy khuất, sư phụ đều thấy rõ. Vì sao sư phụ mặc kệ ư? Ta muốn xem con ứng phó với tình huống đó ra sao. Con lựa chọn nhẫn nhịn, đó là đức tính tốt của nữ tử, nhưng lại không phải quy củ của môn phái chúng ta. Nhớ kỹ, ai bắt nạt con thì con phải đáp trả, bất kể là ai. Con có võ công cao mà không dùng thì thật lãng phí. Bọn họ bắt nạt con một lần, con đánh một lần; bắt nạt con hai lần, con đánh hai lần. Ta nghĩ sẽ chẳng ai dám bắt nạt con lần thứ ba đâu. Thế giới này vốn là như vậy. Con chỉ biết nhẫn nhịn sẽ khiến bọn chúng càng được đà lấn tới. Cứ đánh cho hai lần là xong xuôi tất cả.

Từ sau đó, hễ Tiểu Nha tới bắt nạt là bị Thì Thì cưỡi lên người đánh vào mông. Đánh hai lần quả nhiên mọi chuyện yên ổn hơn hẳn. Thì Thì liền đinh ninh lời sư phụ nói đều chính xác.

Mũi Tiểu Vũ chảy máu, mông thì đau nhức. Nó chưa bao giờ bị ngược đãi đến mức này. Vì vốn xinh đẹp đáng yêu, mọi người đều cưng chiều nó, muốn gì được nấy. Vậy mà hôm nay, trận đòn này đã cho nó một bài học nhớ đời, khiến nó hiểu ra rằng chưa tìm hiểu kỹ đối phương mà đã vội ra tay là hành động vô cùng ngu xuẩn.

Tiểu cô nương mũi chảy máu, nước mắt chảy ào ào. Không phải vì thương tâm hay đau đớn, mà bởi vì mũi bị trúng đấm, nước mắt nước mũi tự nhiên sẽ tuôn trào.

Tiểu Nha thè lưỡi, rón rén kéo Tiểu Vũ đi. Nó sợ Thì Thì cũng sẽ đối phó với mình như vậy, mũi bị vỡ chắc chắn sẽ rất đau. Một ma ma nhét hai cục vải vào mũi Tiểu Vũ, máu mới ngừng chảy. Sau khi dùng khăn tay lau mặt cho nó, trông mới khá hơn được một chút.

Tiểu Vũ nhìn mình trong gương, mũi sưng đỏ, lại còn thò ra hai cái cục vải, mắt tròn xoe. Người xấu xí với chiếc mũi sưng đỏ, lòi ra hai cục vải kia chính là mình sao?

Vân Diệp chẳng có tâm trí nào để quản chuyện hậu hoa viên của mình, cứ mặc kệ cho bọn trẻ quậy phá. Cho dù biết Tiểu Vũ chính là Vũ Mị Nương thì Vân Diệp cũng không để ý. Từ khi tới Đại Đường, y đã gặp v�� số đại nhân vật. Vũ Mị, dù là một nhân vật tương đối đặc thù trong số đó, cũng chẳng có gì to tát.

Rồng gặp mây, hổ gặp gió, mỗi một bậc kiêu hùng trỗi dậy đều cần nương theo biến động của thời cuộc. Chỉ khi nào đất trời dậy sóng, họ mới có thể nương theo thế mà vươn mình, khuấy đảo thiên hạ. Nếu như sóng yên biển lặng, cho dù bản lĩnh tày trời cũng chẳng làm nên trò trống gì, cùng lắm chỉ khuấy động được ao nước nhà mình mà thôi. Một nữ nhân, dựa vào vận may cực kỳ to lớn, mới có thể leo lên bảo tọa tối cao vô thượng. Hiện giờ Lý Đường bình an vô sự, Vũ Mị cũng chỉ có thể tìm một người để gả đi, tạo dựng một gia tộc truyền kỳ mà thôi, chẳng có gì ghê gớm.

Vân Diệp còn có chuyện khác phải lo. Y đang ứng phó với đám quan văn trong triều, hay nói cách khác là đang phản công, như chính điều y đã dạy Thì Thì.

Tất cả nhà xưởng của Vân gia đã đóng cửa. Lò xi măng bị phá hủy, lò gạch bị đập bỏ. Xưởng rượu không bán rượu nữa, tất cả đều được cất giữ trong kho riêng. Các quan viên nhìn từng lò xi măng biến thành đống gạch vụn dưới tay trang hộ Vân gia, lòng đau như cắt. Họ liền kéo quản sự Vân gia tới hỏi vì sao lại đập bỏ toàn bộ những "bảo bối" này đi. Câu trả lời nhận được là Vân gia định trồng lương thực ở đó.

Đất đã bị nung lửa thì làm sao mà trồng được hoa màu? Các quan viên Công Bộ trố mắt nhìn. Phải biết rằng rất nhiều thành trì đang chờ xi măng để gia cố, rất nhiều kiến trúc đang chờ gạch để xây. Nay Vân gia phá hết lò, không biết sẽ ảnh hưởng đến bao nhiêu đại sự quốc gia.

Sau khi vận chuyển xong đợt quân lương cuối cùng cho quân đội, hoàn thành hợp đồng, Vân gia liền kiên quyết không nhận thêm bất kỳ đơn đặt hàng mới nào. Họ nói toàn bộ trang hộ phải về trồng trọt, vì năm nay Vân gia định khai hoang ba nghìn mẫu đất, không đủ người làm. Mấy cái việc vặt vãnh này sẽ không làm nữa. Trang hộ mà không trồng trọt thì sao gọi là trang hộ được? Đó là không làm việc đàng hoàng.

Hà Thiệu rút hết cổ phần, chuyển nhượng toàn bộ cho Vân gia. Vân gia cũng đem vốn trả lại cho Hà Thiệu. Ngay cả vốn của thái tử và hoàng hậu cũng được thanh toán rõ ràng, từng xe tiền được kéo thẳng tới hoàng cung.

Vân gia không chơi nữa, ai thích thì cứ chơi. Còn xưởng nước hoa trong nhà, đó cũng chỉ là chút đồ trang điểm do mấy phụ nhân làm ra thôi, có cần phải so đo ở chuyện son phấn này không?

Không chỉ Vân gia, mà cả Trình gia, Ngưu gia cũng đóng xưởng. Trình phu nhân còn đem cả các xưởng rèn, xưởng gỗ sau chùa Từ Ân bán lại cho bách tính làm công. Trình gia, Ngưu gia mấy năm qua cũng đã bán đủ rồi, sau này một lòng chuyên tâm cày cấy, không dính dáng đến chuyện buôn bán nữa, sống bình an ắt sẽ tốt hơn mọi điều.

Mọi nội dung trong bản biên tập này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và đăng tải lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free