(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 336:
Hai tháng trôi qua, Trường An vẫn tiêu điều như trước. Ngoại trừ Tây Thị vẫn còn Hồ cơ gắng gượng rao hàng, những tiếng rao mời, huyên náo khác cũng thưa thớt hẳn. Nhìn hàng hóa chất đống như núi, những đoàn người gồng gánh nối tiếp nhau không dứt, trên mặt Hồ thương không còn thấy vẻ tươi cười như ngày xưa. Y phục của Hồ cơ cũng ngày càng thiếu vải, vòng eo xoay càng lúc càng nhiều, nhưng đáng tiếc là các gia đình quyền quý đều nghiêm cấm con cháu đến những chốn ăn chơi, tụ họp như vậy.
Tiện Nghi phường hiện tại không còn phần của Vân Diệp, cũng không còn phần của lão Hà. Lão luôn đi theo Vân Diệp, khi Vân Diệp rút ba phần cổ phần ra thì lão Hà cũng không hề nghĩ ngợi mà bán hai phần của mình cho người khác. Các huân quý Trường An có rất nhiều người cầm tiền chờ đợi. Năm phần cổ phần này được bán tán loạn, đều chia nhỏ thành từng nửa phần để bán, cho nên giá cả cũng cao hơn nhiều. Ai cũng muốn con cháu mình có được một nguồn thu vĩnh cửu, vì vậy Tiện Nghi phường trở thành một lựa chọn tốt nhất.
Chẳng cần tự mình đi lại mua sắm vất vả. Tiện Nghi phường có đủ mọi thứ, khoảng cách lại gần, hàng hóa chất lượng, chẳng cần tốn công đi xa. Các cổ đông khi mua còn được giảm giá, so với bên ngoài lợi hơn rất nhiều. Mua hàng trả sau, cuối tháng mới thanh toán một lần, khấu trừ đi khoản lãi từ cổ phần. Đến cuối tháng, vào một ngày cố định, gia chủ hoặc đương gia phu nhân chỉ việc ở nhà chờ quản sự tới cửa. Nhà mình một tháng dùng bao nhiêu, tốn bao nhiêu đều có ghi chép tường tận để tiện kiểm tra, có thể ngăn quản sự giở trò. Mức sống trong nhà vì thế cao lên, mà chi phí lại giảm tối thiểu một thành.
Ở những nhà đó, sau khi các đương gia phu nhân phát hiện ra công năng này, thì bất cứ thứ gì mua được ở Tiện Nghi phường đều tuyệt đối không mua ở bên ngoài. Chưởng quỹ Tiện Nghi phường lại còn hết sức giảm giá cho các đại hộ, chỉ cần tiêu đến một hạn mức nào đó, thì đến cuối tháng sẽ có hóa đơn đưa tới tận cửa, nhận được những lời bình phẩm tốt đẹp của các đại hộ.
Đại cổ đông của Tiện Nghi phường là một nữ nhân tên Minh Nguyệt. Nàng chưa bao giờ nhúng tay vào việc điều hành, chỉ là mỗi tháng may ra có năm ngày ngồi xe ngựa vòng quanh Trường An một lượt, xem xét toàn bộ các cửa hàng một lần. Sau đó nàng dẫn theo các xe ngựa chở vàng hoặc bạc cùng hồi cung. Điều đáng nói là những chuyến xe vàng bạc đó đều cùng nàng hồi cung. Hiện tại nếu như các huân quý Trường An còn không biết Minh Nguyệt chính là thiếp thân tỳ nữ của Hoàng hậu nương nương thì quả thật sẽ bị người cười cho thối mũi.
Tình hình kinh doanh bên ngoài cũng trở nên khó khăn đối với các cửa hàng. Giá lương thực đã giảm xuống mức đáng báo động. Lúc này Hoàng hậu nương nương đại từ đại bi muốn chuẩn bị lương thực cho những năm không may gặp tai họa, đã trích phần lớn tiền bạc từ nội phủ, thu mua lương thực khắp thành Trường An. Dù là lúa mạch, đậu tương hay hạt kê, tất cả đều được thu mua. Giá cả cao hơn mặt bằng toàn thành. Nhưng các lương thương lại gào khóc, nguyên nhân chỉ vì nương nương chỉ lấy lương thực của nông hộ, mà không muốn lấy lương thực của thương nhân bọn họ. Trước đây nông hộ bị lương thương chèn ép, lúc này được Hoàng hậu nương nương thu mua, bèn mang hết lương thực dư trong nhà mình bán cho hoàng hậu.
Khi Hoàng hậu nương nương che lụa mỏng ngồi trên chiếc xe ngựa nhỏ đi tới kho lúa, hoàng đế bệ hạ cũng ban chỉ dụ, ra lệnh cho các châu phủ trong thiên hạ, ngoại trừ những nơi gặp tai đang phải cứu tế, còn lại tất cả các nơi đều ph���i dùng giá cao hơn thị trường một thành để thu mua lương thực dư của bách tính, không được làm hại nông hộ. Về phần thương nhân thánh chỉ không nhắc đến, cho nên cũng không thuộc phạm vi trợ giúp của quan phủ.
– Nương nương, năm nay tổng cộng thu mua được 173 vạn gánh lương thực. Lương thực dư thừa của Quan Trung ước chừng đều tập trung ở đây. Dù là lúa mạch, đậu tương hay hạt kê, tất cả đều là loại tốt nhất.
Quan viên quản khố cầm một cái đâm thật dài, tiện tay đâm vào một bao lương. Sau khi rút ra thì đưa cho cung nữ dâng lên cho hoàng hậu nhìn rõ. Trưởng Tôn lấy số lương thực mẫu từ cái đâm đổ ra bàn, lấy tay trải đều ra xem.
Hạt lúa mạch thì to chắc. Nhặt mấy hạt cho vào miệng nhai thì có vị rất tốt, không bị mốc meo, cũng không có mùi lạ, đích thật là lương thực tốt.
Trưởng Tôn đứng lên vén lụa mỏng, nhìn kho lúa đầy ắp có chút xuất thần. Trong mộng nàng cũng chưa từng nghĩ tới việc có thể chỉ dựa vào nội phủ mà thu mua được toàn bộ lương thực dư của Quan Trung. Trong nhà có lương thực, vạn sự không lo. Bách tính không bị tổn thất, còn kẻ nào vì lần này mà sống hay chết thì cũng mặc, ai thèm quản hắn? Uống máu bách tính nhiều năm như vậy, không nôn ra chút coi sao được.
Đại Đường vẫn là một mô hình đại gia tộc tự cấp tự túc khổng lồ như cũ. Trong quân giới có Quân Khí giám, trong việc đóng thuyền và xây cầu có Tương Tác giám. Chỉ cần đủ ngân khố, thiên hạ liền chẳng còn việc gì lớn.
Vân Diệp nói muốn "tẩy bài" một lần nữa. Không biết "tẩy bài" là ý gì, nói chung chính là muốn chỉnh đốn giới thương nhân lần nữa, đẩy lùi thế lực của các đại gia tộc ra khỏi giới thương nhân.
Đã đến cuối tháng chín, rất nhiều thương nhân Trường An từng muốn thắt cổ bỗng nhiên cao hứng hẳn lên. Vài hôm trước đã bắt đầu giảm bớt sự phụ thuộc vào các đại gia tộc. Những kẻ rút lui rất nhanh chóng, một số kẻ không biết xấu hổ còn mang cổ phần danh nghĩa quy đổi thành tiền mặt để rút.
Có một cao nhân tên là Hoàng Chí Ân mở một cửa hàng gọi là tiền trang. Nghe nói ông ta có thế lực cực kỳ lớn mạnh, tài sản nhiều vô kể. Thấy tình cảnh hiện tại của thương nhân thì không đành lòng nhìn bọn họ cửa nát nhà tan, cho nên quyết định xuất tiền của mình ra cho thương hộ vay để xoay sở. Chỉ cần là thương gia đều có thể cầm cố tài sản để lấy tiền mặt về. Giao dịch không rườm rà, không rắc rối, nghe nói lợi tức cũng không cao. Có chuyện tốt như vậy sao? Không phải là lừa đảo chứ?
Tào chưởng quỹ của Cẩm Phong hào thật sự không chống đỡ nổi nữa. Đới gia đã rút cổ phần ra, bất chấp sự sống chết của Tào gia mà vét sạch số tiền dùng để chuẩn bị nhập hàng, còn nhẫn tâm lấy nốt tài sản Tào gia nhiều năm dành dụm, đến mức Tào gia nhẵn như chùi mới chịu thôi.
Hiện tại cũng sắp vào đông, chính là lúc việc kinh doanh vải bố của Cẩm Phong hào tăng mạnh. Cũng sắp đến lúc thu mua vải bố, nhưng cửa hàng không kiếm đâu ra tiền. Nếu như năm nay không chịu nổi thì Cẩm Phong hào sẽ phá sản, vợ con của mình có thể sẽ bị quan phủ biến thành nô lệ. Hiện tại chỉ cần có người rót vốn vào Cẩm Phong hào, thì dù là ác quỷ Tào chưởng quỹ cũng sẽ chấp nhận.
Lão Tào cắn răng nói với đám thương nhân đang vây xung quanh xem: – Chư vị chưởng quỹ, Tào gia ta không chống nổi nữa. Giờ dù là quỷ môn quan lão Tào ta cũng phải xông vào một lần, coi như là người đi trước mở đường. Thời đại này không còn đường sống cho chúng ta nữa rồi.
Các chưởng quỹ đang đứng xem đều khom người thi lễ, nhìn Tào chưởng quỹ vẻ mặt bi phẫn đi vào đại môn tráng lệ kia. Lão không mong Cẩm Phong hào có được một kết cục tốt đẹp nào, chỉ cầu cho bản thân và vợ con có thể tránh được một kiếp là tốt lắm rồi.
Mới vừa vào đại môn liền có thanh y tiểu nhị tiến lên nghênh đón, đưa lão vào một tòa thiên phòng (nhà bên). Qua cửa sổ, lão có thể thấy trong đại sảnh có rất nhiều quầy hàng. Phía sau từng quầy đều có một tiên sinh kế toán. Có vài người là người quen, chỉ là hiện tại đều toàn thân thanh y, ngồi sau quầy uống trà chờ khách hàng tới cửa. Phía trên quầy giăng đầy thiết tuyến (dây sắt), còn có một cái kẹp trúc, bên trên có vài tờ giấy không rõ dùng để làm gì. Trên bàn còn có một thứ đồ kỳ lạ, là một khung gỗ với những chuỗi hạt châu chia làm hai phần, cũng không biết ý nghĩa thế nào. Sự yên ắng kỳ quái khiến cho trong đầu lão Tào nảy sinh ý muốn bỏ chạy.
Hoạt kế bưng cho lão chút nước trà đặc xanh biếc, khiến tâm tình lão thoáng cái an tĩnh lại. Đây là thứ chỉ Vân gia mới có, lão đã từng thấy qua. Chưởng quỹ của Thụy Nguyên hào cũng có lui tới Vân gia, được Vân phủ biếu tặng một ống trúc rộng một tấc, dài nửa thước. Lão Mã từ lúc nhận được đã khoe mọi người một lần, nhưng chỉ cho mọi người ngửi mùi mà không cho ai uống.
Tất cả nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.