(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 337:
Trà này chưa bao giờ được bán ra bên ngoài, nghe nói chỉ cấp cho hoàng cung, thư viện và một vài trưởng bối thân cận, những người khác có trả bao nhiêu cũng đừng hòng có được. Thụy Nguyên Hào thật có phúc khí, Vân gia cũng có phần trong đó, lần này tuy rút lui nhưng lại không đòi vốn về ngay mà cho lão Mã thời hạn ba năm. Quả là phúc lớn cho lão.
Tay lão Tào kích động run lên một chặp. Nếu đây là sinh ý của Vân gia, thì sự tình cũng không đến nỗi quá bi đát. Vân gia là gia tộc nhân ái nổi danh ở Trường An, mặc dù Hầu gia tính tình cương trực, nhưng đó cũng là khí chất mà một thiếu niên làm quan lớn nên có.
Hoàng Chí Ân cười bước vào thiên phòng, nói với lão Tào:
– Lão Tào à, chúng ta mặc dù chưa gặp mặt, nhưng danh tiếng Cẩm Phong Hào của lão thường ngày ta vẫn nghe qua. Tại hạ Hoàng Chí Ân, tự Bằng Dương, cứ gọi ta là lão Hoàng.
– Hoàng huynh, tiểu đệ đã thực sự đường cùng rồi. Phong ba lần này gần như khiến tiểu đệ phá sản, xin Hoàng huynh ra tay giúp đỡ. Tiểu đệ xin ghi nhớ ân đức của Hoàng huynh tám đời không quên.
– Tào huynh đã sốt ruột như vậy, tiểu đệ cũng không nói vòng vo. Ở tiền trang này thân phận của tiểu đệ và lão huynh như nhau, đều là chưởng quỹ. Có điều, lão huynh không chỉ là chưởng quỹ mà còn là chủ nhân, còn tiểu đệ chỉ là một chưởng quỹ quèn mà thôi. Lão huynh đừng bận tâm tiền này là của ai. Tiểu đệ chỉ có thể nói, mỗi một đồng tiền ở đây đều sạch sẽ, vậy nên cứ yên tâm. Nhưng muốn vay tiền thì cần phải có vật thế chấp. Không biết Tào huynh có thể thế chấp thứ gì?
Tào chưởng quỹ dĩ nhiên biết rõ đạo lý làm ăn, đã chuẩn bị khế đất, khế ước mua bán nhà, khế ước cửa hàng mang theo bên người, hy vọng có thể dùng mấy thứ này vay được đủ tiền.
Một kế toán viên đến kiểm kê các loại khế ước của lão Tào. Lão Tào đôi mắt trông mong nhìn vào chút tài sản cuối cùng của mình, trong lòng khẩn cầu có thể vay được nhiều hơn một chút. Khế đất cùng khế ước mua bán nhà của lão, tính tổng cộng cũng chỉ được tối đa 800 quan. Lão sớm đã biết, với tình hình bi đát của cửa hàng, 800 quan này còn lâu mới đủ.
Lão Tào uống một ngụm trà trong tâm trạng lo lắng, nhưng cũng chỉ ực một cái mà không biết mùi vị ra sao. Lão chỉ thấy các xấp khế ước của mình trượt vòng quanh trên sợi dây sắt. Sau một loạt các âm thanh keng keng, xấp khế ước lại về đến tay Hoàng Chí Ân. Hoàng Chí Ân tháo xấp khế ước khỏi kẹp, nhìn thoáng qua, rồi trả lại cho Tào chưởng quỹ, hỏi:
– Tình hình gần đây của Tào huynh, tiểu đệ cũng đã nắm rõ. Không biết Tào huynh định vay bao nhiêu?
– Không dám giấu giếm Hoàng huynh, tiểu đệ hiện đang rất cần tiền mặt để thu mua ma bố. Hiện tại chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ thu mua, nếu như có thể vay được 2000 quan thì quá tốt.
– Lão Tào à, chúng ta cứ nói thẳng nhé. Cẩm Phong Hào của lão vẫn ổn thỏa mọi bề, chỉ là đang thiếu tiền mặt. Chỉ cần có tiền mặt là sẽ lập tức buôn bán náo nhiệt trở lại. 2000 quan chỉ đủ mua sợi, những chi tiêu khác lão định tính thế nào? Chi bằng lần này cho lão vay 3000 quan, lãi suất một phần năm, lão thấy thế nào? Ba ngàn quan này cũng không cần thế chấp cả nhà cửa của lão, chỉ riêng cửa hàng là đủ rồi.
Hoàng Chí Ân vừa nhìn số liệu kế toán vừa được đưa tới vừa nói với Tào chưởng quỹ.
– Thật sao? Hoàng huynh, cảm tạ huynh, lãi suất một phần năm quả thật rất tốt, tiểu đệ vô cùng cảm tạ.
Tào chưởng quỹ nghe Hoàng Chí Ân nói, liền rưng rưng nước mắt. Trước đây tự miếu có lãi suất tốt nhất cũng là một phần năm. Không ngờ tiền trang lại có thể không nhân lúc nước sôi lửa bỏng mà ép giá, lại đưa ra ưu đãi tốt nhất.
Tào chưởng quỹ cổ họng nghẹn ngào, cố kìm nén những tiếng nấc, chỉ cảm thấy đất trời quay cuồng. Trong đầu chỉ còn văng vẳng lời về lãi suất hằng năm. Phải chăng đây là ông trời có mắt? Ta không thể ngất, nhất định phải cố gắng ký xong hiệp ước, rồi có ngất cũng được. Vạn nhất Hoàng huynh đổi ý thì hỏng hết. Ta nhất định phải bình tĩnh, thật bình tĩnh mới được.
Nhiều năm lăn lộn trên thương trường đã rèn cho lão Tào thói quen bình tĩnh. Lão cẩn thận đọc từng chữ trong hiệp ước. Không sai, lấy Cẩm Phong Hào thế chấp, cho vay 3000 quan tiền, lãi suất hằng năm một phần năm, được phép gia hạn hai lần. Trời đất ơi, đây đâu phải chuyện làm ăn, đây rõ ràng là Bồ Tát hạ phàm rồi!
Con dấu, ấn tay, ký tên. Lão Tào ấn cả năm đầu ngón tay, thậm chí còn hận không thể lấy cả thân mình ra mà đóng dấu. Giờ đã ký xong rồi, chỉ còn việc lấy tiền nữa thôi. Liệt tổ liệt tông phù hộ, con đã có tiền rồi!
– Lão Tào, lão ấn vân tay thế này làm gì? Khế ước đã thành, bên kia đã có thư lại của quan phủ. Chúng ta sẽ lưu một bản ở quan phủ, sau này làm bằng chứng cho chắc chắn.
Hoàng Chí Ân nhìn hai bản hiệp ước đã nát bươm, cảm thấy lão Tào mừng đến mức phát điên rồi.
Vị thư lại này lão Tào cũng quen biết. Đó chính là thư lại của Trường An huyện. Vị thư lại sau khi xem qua khế ước liền nói:
– Hai bên đã đồng ý cả chứ?
Hoàng Chí Ân chỉ gật nhẹ đầu, nhưng lão Tào đã gật đầu lia lịa như bổ củi.
Việc quan phủ đã chuẩn bị sẵn mọi thứ khiến lão Tào càng thêm an tâm. Không đợi lão hỏi, Hoàng Chí Ân đã nói:
– Lão Tào, lão cần đến nông thôn để thu mua ma bố, vậy nên cần rất nhiều tiền. Lão xem thế này có được không, ta đưa một ngàn quan vàng, một ngàn quan bạc, và một ngàn quan tiền. Lão thấy thế nào?
– Hoàng huynh đã nghĩ chu toàn, tiểu đệ nào còn gì phải lo nữa. Cứ như vậy là tốt nhất rồi. Tiền (đồng) để giao dịch với hương dân, bạc để giao dịch với quan phủ, còn vàng thì giao dịch với các thương gia khác. Tiền trang quả thật rất chu đáo, tiểu đệ vô cùng bội phục.
Để tăng thêm sức thuyết phục, Hoàng Chí Ân cố ý dẫn theo lão Tào tới kho bạc. Cửa sắt vừa mở ra, lão Tào liền có cảm giác buồn tiểu không kìm được. Từng thỏi vàng xếp chồng lên nhau, bạc chất đầy giá, tiền đồng chất cao như núi khiến lão có cảm giác nghẹt thở.
Lão Tào nâng thử vàng, cắn thử bạc, chất lượng tiền ��ồng cũng kiểm tra kỹ càng. Xe ngựa bằng sắt chở tiền cũng đã được chuẩn bị sẵn. Khi tiền đã tới tay, những thói quen làm ăn được hun đúc bao nhiêu năm của lão Tào lại bộc lộ.
– Hoàng huynh, đây quả là một khối tài sản khổng lồ. Nếu như tiểu đệ mang tất cả về e rằng sẽ rước họa vào thân. Không biết huynh có thể tiếp tục bảo quản giúp tiểu đệ được không? Tiểu đệ sẽ trả phí bảo quản, huynh thấy thế nào?
– Lão Tào, huynh là khách quen rồi. Tiểu đệ lúc đầu còn tưởng lão huynh quên mất có một cách thức gọi là gửi tiền. Thực ra, ba ngàn quan này lão huynh chắc chắn không thể dùng hết trong phút chốc. Chi bằng cứ tiếp tục để ở đây. Về phần phí bảo quản, lão huynh không cần lo. Mỗi tháng, tiền trang còn trả lãi cho lão, tính theo lãi suất hằng năm là một phần. Cho lão huynh một chứng từ, lão huynh lúc nào cần thì lấy bao nhiêu tùy thích, như vậy sẽ không còn lo rước họa vào nhà nữa.
Tào chưởng quỹ chỉ cảm thấy hôm nay mình thật ngốc nghếch, không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa. Tiền trang liên tiếp gây sốc cho lão. Chuyện tốt như từ trên trời rơi xuống thế này, cớ sao lại đến lượt lão? Bây giờ nhờ người ta bảo quản hộ, đã không mất phí mà lại còn được tiền, đây là cái đạo lý quái quỷ gì vậy?
Lão Tào bèn kéo Hoàng Chí Ân sang một bên, chắp tay vái chào rồi nói:
– Hoàng huynh, đây nào phải là đạo kinh doanh! Hiện giờ tiểu đệ cũng đã vay được tiền rồi, xin ngài cho tiểu đệ biết thêm một vài điều. Rốt cuộc vụ làm ăn này là của ai vậy? Vân gia? Trình gia? Ngưu gia? Hay là cả ba nhà liên kết cùng nhau làm? Nếu không biết rõ nội tình, tiểu đệ trong lòng không thể an tâm.
– Tưởng chuyện gì to tát lắm chứ. Vân, Trình, Ngưu tam gia làm sao dám làm cái việc thu mua nhân tâm thế này? Ngươi không chú ý xem những thủ vệ kho bạc là ai sao? Nhiều năm lăn lộn như vậy chẳng lẽ lại không nhìn ra được sao?
Mắt lão Tào đảo liên hồi như bi xoay. Lão đã không dám nghĩ thêm nữa, nhưng khi quay đầu lại nhìn bộ giáp và trang phục của họ liền nhận ra ngay.
Nếu như ngay cả nội vệ Trường An mà còn không nhận ra thì còn xứng đáng là người Trường An nữa sao?
Lão Tào cố sức giơ tay chỉ lên trời, liền bị Hoàng Chí Ân nắm lấy tay lại:
– Đừng nghĩ lung tung. Đây là tiền của nương nương và thái tử. Thời gian trước, hoàn cảnh các thương nhân không tốt, vô số người tán gia bại sản. Nương nương thấy vậy không đành lòng, bèn gom góp tiền để giúp đỡ họ. Ngươi xem, ngay cả tiền son phấn của người cũng đều được lấy ra. Váy của người giờ ngắn đến mức không che kín được chân. Thái tử điện hạ không đành lòng nhìn nương nương chịu khổ, cũng lấy cả tiền chuẩn bị thành thân của mình mà góp vào, nghe theo ý của Vân Hầu mà lập nên một tiền trang, không phải vì kiếm tiền, mà chỉ muốn các ngươi không phải chịu cảnh nhà tan cửa nát.
Nếu như vừa rồi lão Tào còn sung sướng vì có được mối lợi không ngờ, thì giờ đây trong lòng lão tràn ngập cảm kích và biết ơn. Lão cũng không dám có tâm tư nào khác. Chỉnh đốn lại y phục, mũ mão xong xuôi, liền quỳ rạp trên mặt đất, thành kính lạy về phía hoàng cung.
Lão Tào vẻ mặt nghiêm trang bước ra khỏi tiền trang, nói với các thương nhân đang vây quanh:
– Chúng ta được sống trong thái bình thịnh thế này quả là vạn hạnh. Chư vị ai cần tiền thì hãy mau vào đi. Ai không cần tiền cũng có thể vào góp vui. Lão Tào này xin dùng tính mạng, thân gia ra đảm bảo. Người cần tiền chắc chắn sẽ nhận được tiền, người không cần cũng sẽ cảm thấy mang ơn. Nếu ai còn dám nói hoàng gia không đúng, lão Tào này sẽ liều mạng với kẻ đó!
Nói xong dẫn xe ngựa chở đầy tiền về cửa hàng, chuẩn bị đại triển thân thủ. Từ trước đến giờ, lão chưa từng cảm thấy tự tin như lúc này, đối với tương lai tràn ngập hy vọng. Việc Đới gia rút vốn cho đến lúc này lại khiến lão Tào như trút được gánh nặng ngàn cân.
Tiền trang có được bối cảnh vững chắc như vậy, chỉ cần bản thân kinh doanh tốt, tuân thủ luật pháp, nộp đủ thuế thì không còn gì phải lo lắng. Vốn của ta có phần của hoàng gia, có cả tiền son phấn của Hoàng hậu nương nương. Ai dám động đến, lão đây sẽ liều mạng.
Bên trong tiền trang đang xôn xao náo nhiệt. Vân Diệp nằm trên ghế trúc ở hậu viện dấy lên nỗi thương cảm sâu sắc. Kỳ thực, nghiệp chướng này đều do tự thân y tạo ra. Việc đuổi tất cả các thế lực đại tộc ra khỏi giới thương nhân đã khiến cho họ như thân rơi vào địa ngục. Nhưng thà đau ngắn còn hơn đau dài, giờ chỉ còn trông vào sức chịu đựng của giới thương nhân mà thôi. Thế nhưng, số người thắt cổ nhảy sông đã lên đến cả trăm, thậm chí có cả những gia đình già trẻ lớn bé cùng uống thuốc độc tự sát. Y đã coi thường mạng người từ lúc nào thế này?
Kiếm tiền mà cũng có thể thành Bồ Tát. Lãi suất hằng năm một phần năm thật sự không phải là mức thấp. Thế nhưng so với thế đạo ở đây, người bình thường vay tiền đều phải chịu lãi suất một phần ba thì quả thật có thể xem là Bồ Tát rồi. Thế nhưng, không ai tính toán được rằng, khi tiền gửi càng ngày càng tăng lên, thì tiền vốn của hoàng gia sẽ ngày càng giảm đi, cuối cùng sẽ trở thành một quái vật kiếm tiền từ chính tiền của dân chúng. Hiện tại mới chỉ là thử nghiệm ở Trường An, đợi đến khi có đủ tư bản, dù không muốn, Hoàng hậu và Thái tử cũng sẽ mở rộng tiền trang ra khắp Đại Đường. Đến lúc đó, tiền trang sẽ chẳng khác mấy so với hậu thế.
Hoàng Chí Ân đã chuẩn bị ròng rã ba năm. Nhờ sự nhắc nhở của Vân Diệp, không ngờ đã đưa ra được một biện pháp thoạt trông có vẻ ấu trĩ, nhưng lại rất có hiệu quả, đồng thời thuyết phục Hoàng đế chấp thuận cho hắn thử nghiệm ở Trường An.
Sáng sớm hôm nay, hắn đã gọi Vân Diệp về từ Ngọc Sơn, vì nói rằng không có Vân Diệp tọa trấn thì lòng hắn không kiên định. Mười vạn quan tiền của Hoàng hậu và Thái tử không phải là một số tiền quá lớn, chỉ mong có thể chống đỡ được. Chỉ cần đám thương nhân này không rút hết tiền đi thì sẽ không có vấn đề gì.
Từ sáng sớm, khi lão Tào rời khỏi tiền trang cho đến giờ, hắn đã luôn bận rộn không ngừng. Hắn cũng nghe được tin các thương nhân chen chúc nhau kéo vào, đội ngũ những người muốn vay vẫn xếp hàng dài từ trong tiền trang ra đến tận Chu Tước Đại Nhai.
– Vân Hầu, chưởng quỹ bảo tiểu nhân nhắn với ngài rằng, hiện tại đã xuất ra ba vạn bốn ngàn ba trăm năm mươi quan. Trong số đ��, số tiền được rút đi là một vạn hai ngàn ba trăm bảy mươi quan. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng chúng ta sẽ không đủ tiền. Chưởng quỹ hỏi có cần áp dụng hạn ngạch cho vay hay không?
– Không sao, ngươi cứ bảo với chưởng quỹ, mặc kệ đó là ai, chỉ cần có vật thế chấp thích hợp thì cứ xuất tiền, không cần biết là bao nhiêu. Hiện tại là lúc thương nhân rất cần dùng tiền, nhất định phải cho bọn họ tiền. Tiền ở đây phải như vô cùng vô tận mới đúng.
Trường An có bao nhiêu thương hộ cần vay tiền? Vân Diệp đã tính toán qua, cũng không quá một ngàn nhà. Cho dù bọn họ tất cả đều vay, chẳng qua cũng chỉ là năm mươi vạn quan mà thôi. Huống hồ đã có hoàng gia bảo đảm uy tín. Không ai lại mang tất cả tiền đi. Để ở kho bạc hoàng gia hay quốc khố thì có khác gì nhau đâu? Nếu là người khác thì đám thương nhân nhất định sẽ không yên tâm mà lấy sạch tiền đi. Chỉ có Hoàng hậu và Thái tử mới có thể tạo dựng lòng tin với họ như vậy.
Danh tiếng của Trưởng Tôn quả thực vô cùng đáng giá. Có danh tiếng của nàng, có thể giảm được một nửa số tiền bị rút. Nếu sau này Hoàng hậu biết y làm như vậy, không biết có xử lý y hay không.
Khi tiếng trống điểm canh vang lên trên đường phố, tiền trang cũng chuẩn bị đóng cửa. Đối với những thương gia vẫn còn đang xếp hàng chờ vay vốn, tiền trang liền phát cho họ những tấm thẻ số, dặn ngày mai cứ theo số thứ tự đó mà đến giao dịch, khiến họ rất yên tâm. Nếu như không có lệnh cấm đi lại ban đêm, không chừng Chu Tước Đại Nhai sẽ la liệt thương nhân nằm ngủ chờ sáng.
Thái tử lúc này không có tâm tình nhàn nhã như Vân Diệp. Từ sáng sớm đã an vị ở lầu hai của khách phòng để theo dõi tình hình giao dịch. Qua những lời lẽ cảm kích của lão Tào, hắn nhận ra việc kinh doanh này đối với Lý gia chỉ có trăm lợi mà không có một hại nào. Dù tất cả số tiền này đều được vay ra ngoài, nhưng có sao đâu? Như lời Vân Diệp đã nói, một năm sau tất cả số tiền này sẽ quay trở về, ba năm sau sẽ biến thành trăm vạn quan, và mười năm sau nữa, tiền của tiền trang sẽ còn nhiều hơn cả tiền của Hộ bộ.
Hắn không dám tưởng tượng có ngày tiền trong tay hắn còn nhiều hơn cả quốc khố, đó là một tình cảnh hắn không dám nghĩ tới. Những lời Vân Diệp dặn dò vẫn văng vẳng trong đầu hắn: "Tiền này không phải của riêng ngươi, mà là tiền của bách tính. Nếu Lý gia ngươi không cần giang sơn nữa thì cứ tham ô tiền của tiền trang đi. Ngươi có thể muốn làm gì thì làm, nhưng tuyệt đối không được động vào một đồng tiền không nên cầm. Một khi xảy ra chuyện, nói cho ngươi biết, so với binh đao tai ương còn đáng sợ hơn nhiều." Lý Thừa Càn thầm hạ quyết tâm rằng, một khi tiền trang ổn định, sẽ dùng luật pháp để tách bạch tiền trang và quốc khố, lập ra một cấm lệ cho hậu thế tử tôn.
Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, với sự cẩn trọng và tinh tế nhất dành cho bạn đọc.