Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 339:

Chợt Vân Diệp thấy có điều không ổn. Quay đầu lại, sắc mặt hắn lập tức chùng xuống khi thấy không chỉ mình Lý Thừa Càn mà cả Trưởng Tôn hoàng hậu cũng đang đứng ngay sau lưng. Người hoàng tộc có một đặc điểm khó chịu là đi đứng thường không phát ra tiếng động. Lý Thừa Càn và Trưởng Tôn đã đứng đó say sưa quan sát Vân Diệp bận rộn được một lúc lâu, không hề lên tiếng mà đợi đến khi mọi thứ chuẩn bị xong mới chịu lộ diện.

– Đừng có cái mặt khó chịu như thế. Đây là nhà của ta, ta cùng mẫu hậu ăn đồ ngon của nhà mình thì chẳng lẽ còn phải nhìn sắc mặt ngươi sao?

Lý Thừa Càn chẳng thèm để ý đến Xứng Tâm mà đã vội vã chạy vào bếp, tò mò xem Vân Diệp đang định làm gì. Bởi lẽ, một bữa mỹ vị thịnh soạn lúc này tuyệt đối quan trọng hơn tên Xứng Tâm kia nhiều.

– Đúng là quỷ đói đầu thai! Ân sư ngươi có gì tốt thì không học, cứ suốt ngày ăn uống không ngừng nghỉ như vậy. Đại Đường thật bất hạnh, cứ vật gì tốt đẹp đến là ông trời cũng phải bớt xén đi ít nhiều, đến kỳ tài cũng thành ra bộ dạng này. Lần tới nhất định phải cầu xin tổ tông, kẻo lại uổng phí một nhân tài.

Vân Diệp đã sớm phát ngán với cái kiểu “khích lệ” của Trưởng Tôn, bởi nàng ta vừa nói vừa vơ vét hết hải sâm trên bàn, không chừa một miếng, thậm chí còn lấy nốt cả thịt bò. Chưa dừng lại ở đó, nàng còn cho thêm hai con cua vào hộp, bảo là mang về cho hoàng đế ăn đêm, bởi mấy ngày nay Bệ hạ duyệt tấu chương đến khuya, thân thể có vẻ suy yếu khiến nàng lo lắng, nên cần tẩm bổ. Vân Diệp thầm khinh bỉ: Lý Nhị bây giờ giảm béo còn không kịp, bụng đã muốn bung áo ra rồi thì còn tẩm bổ cái nỗi gì nữa.

Vẻ mặt Trưởng Tôn sung sướng, chỉ để lại cho Lý Thừa Càn và Vân Diệp mỗi người một cái càng cua lớn, còn nàng thì tự mình bóc cua nhấm nháp. Mới vài ngày trước, nàng còn là vị Quan Âm Bồ Tát đi thu mua lương thực dư thừa từ khắp nơi của bách tính, thậm chí tự mình đích thân đến hiện trường kiểm tra công việc. Kết quả là bắt được một tên quan nội phủ ngu xuẩn, lập tức ban ba mươi roi ngay tại chỗ. Cảnh tượng đó khiến bách tính cảm động đến rơi nước mắt, dường như thấy được cha mẹ ruột của mình.

Hiện tại nàng lại giống như một nữ vương kiêu ngạo, chỉ ban cho hai vãn bối mỗi người một càng cua, coi đó là ân điển lớn lao. Hải sâm lúc đầu thấy chưa quen mắt, nhưng sau khi nếm thử một chút thì không thể ngừng đũa. Nàng uống liền ba ly rượu nho mà mặt không đổi sắc, hơi thở vẫn đều đều, chỉ b���o năm nay thu hoạch khá, nên chúc mừng một phen.

Trước mặt Trưởng Tôn, Lý Thừa Càn không hề đề cập đến chuyện của Xứng Tâm, Trưởng Tôn cũng không nhắc đến. Ba người sau khi uống hết rượu nho, ăn uống sạch sành sanh, Trưởng Tôn mới mang theo phần đồ ăn đã chuẩn bị cho Lý Nhị rồi trở về Thái Cực cung.

Lý Thừa Càn vô cùng vui vẻ, cùng Vân Diệp vừa ăn màn thầu vừa trò chuyện. Một người ngồi dưới đất, một người nằm trên ghế oặt cổ sang một bên, họ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Cuối cùng, chủ đề lại chuyển sang tiền trang, cả hai cùng nhau đoán xem cuối cùng tiền trang sẽ lời bao nhiêu, rồi lại chửi bới đám huân quý lòng tham không đáy, ôm theo nhiều tiền đến thế.

Câu chuyện của hai thiếu niên cứ thế kéo dài không dứt. Lý Thừa Càn cứ quanh quẩn nói về Hậu Liên Nhi, bảo rằng giờ bản thân không được thấy mặt nàng, lỡ đến lúc thành thân lại gặp phải người mặt rỗ thì sao.

– Ta cũng chưa thấy qua. Khi ta tới Lạc Dương thì Hậu gia không cho ta gặp mặt, chỉ nghe Trình Xử Mặc nói nàng từng lấy chày gỗ ném hắn, có vẻ rất có khí lực, nhưng giọng nói thì lại như của một mỹ nữ hạng nhất. Trình Xử Mặc cũng nói khi còn bé Hậu Liên Nhi rất xinh đẹp, cứ nhìn mẫu thân nàng thì biết, không là mỹ nữ mới là lạ.

Nói xong lời này, Lý Thừa Càn càng thêm lo lắng, bởi kiểu chuyện này tuyệt đối không đáng tin. Trong cái thế giới mà lợn mẹ cũng có thể thành Điêu Thuyền, hắn tuyệt đối không tin vào thẩm mỹ của Trình Xử Mặc.

– Thôi vậy, coi như ngươi vì giang sơn Lý gia mà hiến thân đi. Lão Hậu mấy năm nay mở mang bờ cõi cho Đại Đường, cho nhà ngươi, cũng đáng để ngươi ‘hiến thân’ một lần chứ. Không phải còn một tiểu thư Tô gia sao, ngươi chưa gặp à?

Nhìn vẻ mặt khổ sở của Lý Thừa Càn, Vân Diệp biết hắn vẫn chưa nhìn thấy mặt hai vị "lão bà" tương lai của mình.

– Nếu ngày mai ta đi bái phỏng Tô Thành, ngươi nói liệu ta có thể gặp được con gái ông ấy không?

– Không đời nào đâu. Tô gia hiện tại tuyệt đối sẽ không cho nàng gặp bất cứ nam nhân nào, hơn nữa, ngươi mà đi thì ta lại rất lo lắng.

– Trông ta giống sắc quỷ lắm sao?

�� Có phải sắc quỷ hay không thì ta không biết, nhưng tỉ tỉ ta mà có thai thì ngươi cũng không thoát khỏi liên can đâu. Ngươi với tỉ tỉ đứng ở đầu tàu dang tay, tỉ tỉ còn thả tóc bay trong gió, ánh mắt nhu tình mật ý khiến người ta phải ghen tị. Cho dù hai ngươi không đến được với nhau, thì cũng xem như không thiệt thòi gì rồi.

Vân Diệp thẹn quá hóa giận, nhưng phần nhiều là xấu hổ chứ không phải tức giận.

– Ta phái sáu hộ vệ theo tỉ tỉ, nào ngờ trong đó một người còn chưa tới Lạc Dương thì đã bị thủ hạ của ngươi ném đá cho rụng răng, không thể không trở về. Không có răng mà đi Lĩnh Nam thì chẳng khác nào tự tìm cái chết. Hắn trở về khóc lóc kể lể, nói là do ngươi đánh.

– Tên hỗn đản kia đâu, ta cũng muốn rút lưỡi hắn.

Vân Diệp nhảy dựng lên muốn chạy đi tìm tên hộ vệ đen đủi kia.

– Quên đi. Tên gia hỏa đó rụng sạch răng nên xấu hổ, ta đã phái đến chỗ Lý Ngao rèn luyện rồi. Ngươi đánh sạch răng của hắn, khiến hắn chỉ còn biết húp cháo, ngươi còn muốn thế nào nữa? Mau mau nghiêm túc, nghĩ cách cho ta danh chính ngôn thuận mà thấy mặt 'lão bà' tương lai của ta đi.

– Một người là người kế vị, một người đường đường là hầu tước, lại cả đêm bàn luận làm sao để đàng hoàng gặp mặt dung nhan phụ nữ liệu có thích hợp không? Chúng ta nên bàn làm sao để lừa người khác mà họ không hay biết, như vậy mới hợp với thân phận của chúng ta chứ.

– Rốt cuộc ngươi có đi không, sao mà lắm lời thế.

Lý Thừa Càn không nhịn được nữa, hắn vốn là người thiếu kiên nhẫn như vậy.

– Làm loại chuyện này cần phải có một nội ứng. Hai ta đều không thể vào phủ, nếu không sẽ bại lộ mục đích ngay. Chỉ có cách phái một nội gian đi vào dẫn tiểu thư Tô gia ra ngoài, lúc đó chúng ta mới có thể hành động.

Vân Diệp vuốt mũi nói.

– Ai làm nội gián thì hợp?

Lý Thừa Càn vắt óc tìm nhân tuyển thích hợp.

Nhưng nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được ai. Lúc này, từ phía xa, Trường Nhạc công chúa được cung nữ nâng đỡ đi tới Đông Cung. Vân Diệp đẩy Lý Thừa Càn, nói: "Nhìn kìa, nội gian tới rồi! Trường Nhạc là người rất thích hợp. Ngươi mời Trường Nhạc tới Tô phủ, bảo Trường Nhạc mời tiểu thư Tô gia đến Từ An Tự dâng hương, chẳng phải sẽ có cơ hội sao?"

Nói xong, Vân Diệp cảm thấy hắn rất giống Vương bà.

– Không phải ngươi không biết tính tình của Trường Nhạc sao? Kiểu việc này nàng có chịu tham gia không? Nàng không biết nói dối, làm sao mà được.

Lý Thừa Càn biết tính tình của muội muội, không tin là làm được chuyện này.

– Thừa Càn, ngươi chả hiểu quái gì về nữ nhân! Nữ nhân trời sinh đã biết nói dối, hơn nữa ta còn biết Trường Nhạc đã thèm thuồng những chiếc cầu hoa hương liệu của ngươi rồi. Nếu như ngươi chịu nhả ra, thì có lẽ hình dạng 'lão bà' của ngươi thế nào cũng sẽ biết được thôi.

Hai người còn đang mưu đồ thì Trường Nhạc đã đến trước mặt, làm lễ đúng phép với Lý Thừa Càn, lại chào hỏi Vân Diệp rồi mới nói:

– Đại ca, mẫu hậu nói ngày mai huynh còn phải quan sát tình hình tiền trang, không được phép sai sót, cho nên bảo tiểu muội đến giục huynh về nghỉ ngơi.

Giọng nói rất ôn nhu. Một nữ hài tử đẹp người đẹp nết như vậy mà rơi vào tay tên Trưởng Tôn Xung rồi thì thật uổng phí, Vân Diệp thấy Trường Nhạc như vậy thật không đáng. Trưởng Tôn Xung chính là một tên siêu cấp sắc lang, phong lưu là bản tính, hèn mọn cũng là bản chất của hắn. Có thể chảy nước miếng với bức "Phật môn phi thiên đồ" thì cũng mới chỉ có mình hắn mà thôi.

Quân sư quạt mo liền tranh mở miệng trước:

– Trường Nhạc à, vừa rồi ta cùng với ca ca của cô bàn chuyện hôn sự của hắn, thấy thương thay cho hắn quá, ngay cả thê tử mặt mũi dài ngắn thế nào cũng không biết. Đến khi thành thân, lỡ người ta có tráo bằng nha hoàn thì hắn cũng đành chịu.

Trường Nhạc há hốc miệng. Chỉ có kẻ chán sống mới dám tráo thái tử phi, kiểu chuyện vô lý này chẳng lẽ cũng có thể xảy ra ư? Trước đây Vân Diệp đã từng kể một cố sự nha hoàn tráo chủ, khiến cho Trường Nhạc vốn chưa từng trải phải kinh ngạc.

Lại nhìn dáng vẻ cô độc chán chường của ca ca dưới trăng, nàng không nhịn được bắt đầu lo lắng thay cho ca ca.

– Vậy làm sao bây giờ? Vạn nhất tỉ tỉ Tô gia muốn bỏ trốn thì toi rồi, cả nhà nàng ấy sẽ bị tru diệt hết!

Trường Nhạc vừa lo cho ca ca, lại vừa lo cho Tô gia, sợ một khi không cẩn thận thì máu chảy thành sông.

– Nếu như hai ngày nữa ngươi có thể dẫn tỉ tỉ Tô gia cùng lên Từ An Tự dâng hương, ta và ca ca ngươi lại tình cờ ngang qua, chẳng phải là có thể nhìn thấy được dung nhan của tẩu tẩu rồi sao? Như vậy Tô gia không có cách nào tráo nha hoàn vào được nữa, mọi người đều vui. Ca ca ngươi vừa rồi còn nói, ngươi là muội muội hắn hiểu rõ nhất, ngươi không giúp hắn thì chẳng còn ai giúp hắn. Ngươi xem, Thái tử cũng đã lấy những chiếc cầu hoa hương liệu mà hắn rất thích tặng cho ngươi này, hắn rất thương ngươi đấy, biết không?

Lý Thừa Càn rất phối hợp, đưa những chiếc cầu hoa hương liệu cho Trường Nhạc, còn vỗ vai nàng vô cùng thân thiết.

– Vậy được rồi, ngày kia ta xuất cung nhất định sẽ mời tỉ tỉ Tô gia cùng đi dâng hương. Các huynh nhớ tới đấy nha, vạn nhất bỏ lỡ thì không còn cơ hội nữa đâu.

Nói xong còn an ủi Lý Thừa Càn vài câu mới dẫn theo cung nữ trở về.

Lý Thừa Càn tâm tình hớn hở, lại học được cách rót mật vào tai phụ nữ là thế nào.

– Đừng quên ngươi còn một "giai nhân" nữa, ngươi không định bỏ mặc đấy chứ?

Vân Diệp không cho hắn hí hửng lâu, tạt luôn cho một gáo nước lạnh.

– Mặc kệ đi, không liên quan gì đến ta.

Lý Thừa Càn cũng không để bụng, hình như quả thật không liên quan gì đến hắn.

– Thế là thế nào? Không là của ngươi chẳng lẽ là của ta?

– Ngươi nói quá đúng! Từ giờ trở đi 'nàng' là của ngươi. Ngụy Trưng từng dạy ta rằng phiền não là thứ có thể chuyển đi được. Nếu như bản thân không thể giải quyết, thì có thể chuyển nó cho những người tài giỏi hơn, như vậy sự việc sẽ được giải quyết mà bản thân cũng được thoải mái. Ông ấy nói sức người có hạn, đối với bản thân thì là chuyện cực kỳ khó, nhưng đối với người giỏi thì chẳng là cái khỉ gì. Ta rất đồng tình với việc đó, cho nên đã quyết định chuyển Xứng Tâm cho ngươi, lại còn nói với bên ngoài rằng Xứng Tâm là do ta 'ban' cho ngươi. Như vậy ta sẽ cảm thấy thư thái, ngươi thấy thế nào?

– Lý Thừa Càn, ta giết ngươi.

Vân Diệp có cảm giác bị hãm hại, liền lao tới định đánh hắn một trận. Ai ngờ Lý Thừa Càn sớm đã có chuẩn bị, vừa thấy Vân Diệp lao lên đã vắt chân lên cổ, vừa chạy vừa nói:

– Dù sao thì ngươi cũng thích ôm dưa hấu ngủ, có thêm một người cũng không tính là gì...

Sự đời thường là như vậy, chính vào lúc đắc ý nhất thì họa lại ập đến. Vân Diệp bị Lý Thừa Càn hãm hại, mà họa vô đơn chí, phước bất trùng lai, chưa biết chừng Vân Diệp còn gặp phải những chuyện xúi quẩy khác nữa.

Trường Nhạc chính là một đứa trẻ thành thật, mà Vân Diệp lại quên mất một tật xấu thường thấy ở những đứa trẻ thành thật, đó là mách lại cho người lớn. Ví như Trường Nhạc lúc này đang u sầu kể lại toàn bộ mọi chuyện cho Lý Nhị và Trưởng Tôn nghe.

Trưởng Tôn lộ vẻ tức giận:

– Vân Diệp này sao không dạy những điều tốt một chút? Nhìn lén hôn thê thì có bản lĩnh gì đáng khoe chứ? Còn có lễ nghi hay không? Sao đã vội muốn thành thân ngay rồi, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ bị chê cười sao?

Lý Nhị cười ha ha:

– Cách làm của Vân Diệp rất đúng. Dẫn Thái tử đi xem hôn thê của hắn, tuy có chút hoang đường, thế nhưng cũng chẳng tính là gì. Thiếu niên yêu thích cái đẹp là chuyện nhân luân chính đạo, Trẫm không thấy có gì là không được cả. Tương lai khi thành phu thê cũng là câu chuyện vui để kể lại. Cho dù truyền ra bên ngoài, văn võ đại thần cả triều có cười thì đã sao? Ai mà chẳng có một thời lông bông, mặc bọn chúng đi, nàng không cần bực tức. Trường Nhạc, giúp ca ca và Vân Diệp một lần cũng được.

Trưởng Tôn nặng nhất lễ nghi, "Nữ giới" đại danh đỉnh đỉnh chính là từ tay nàng mà ra, tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hai người Thái tử và Vân Diệp.

– Nàng cho rằng trước lúc chúng ta thành thân ta chưa từng nhìn lén nàng sao?

Lý Nhị cười đểu nói với Trưởng Tôn.

Trưởng Tôn há hốc miệng, nhìn Lý Nhị nói:

– Bệ hạ đã lén nhìn ta?

– Đương nhiên, còn là lúc nàng thay quần áo nữa kìa.

Lý Nhị ngửa mặt lên trời cười to.

Đối với Xứng Tâm, việc tắm gội, trang điểm hàng ngày vô cùng quan trọng. Hiện tại đang ở Đông Cung, không có nha hoàn hầu hạ, cho nên hắn đành phải tự múc một chậu nước, rồi tự mình chải mái tóc dài. Nhìn dung nhan kiều mị phản chiếu trong nước, Xứng Tâm không khỏi mỉm cười nhẹ, lấy tay khẽ chấm lên khuôn mặt kiều diễm phản chiếu trong nước, nhất thời từng vòng rung động lan tỏa.

Khi hắn ngẩng đầu lên, Vân Diệp nhìn mãi cũng không thấy yết hầu. Chết tiệt, rốt cuộc thì là nam hay nữ đây?

– Hầu gia, hắn là nam nhân, chỉ có điều từ nhỏ đã bị nuôi như nữ nhân. Nam nhân ai cũng có hai quả trứng, nhưng hắn thì không có, lúc còn rất nhỏ đã bị cắt đi rồi, cho nên da dẻ mới mịn màng như vậy. 'Chim' hắn cũng không phát triển, trông chẳng khác gì so với hài tử ba, bốn tuổi. Nếu như Hầu gia có hứng thú, tiểu nhân sẽ bảo hắn cởi hết để ngài xem thử một chút.

– Ọe, cút, ngươi cảm thấy lão tử nôn chưa đủ thảm hay sao?

Vân Diệp tung cước đá bay tên hoạn quan vào góc tường, bản thân thì bám vào một cái cây nôn thốc nôn tháo. Sáng sớm Lý Thừa Càn đã lên triều hội, nên đã đẩy luyến đồng của hắn sang cho Vân Diệp, để tránh làm tổn hại danh tiếng của Thái tử hắn.

Hoạn quan tùy thân của Lý Thừa Càn là một nam sủng tiêu chuẩn, nổi tiếng muôn đời. Khi nhìn lướt qua còn tưởng rằng là nữ, có điều giọng nói ồm ồm không thể che giấu được thân phận nam nhi của hắn. Một nữ tử mỹ lệ chải tóc sáng sớm quả thật là một khung cảnh đẹp, nhưng nếu đổi lại là một nam sủng mỹ lệ... Thôi xong rồi, Vân Diệp lại không kìm được mà nôn tiếp.

Xứng Tâm phải được đưa ra khỏi phủ, lúc đó Vân Diệp mới không phải nôn nữa.

Trong lịch sử, thật ra Thừa Càn cũng không phạm phải sai lầm quá lớn nào. Một người yêu thích long dương (đồng tính), lại có khoảng cách quá lớn với triều thần. Hơn nữa chân hắn lại bị thương, khiến hắn dần hoàn toàn biến thành một người tàn nhẫn, hung ác, nham hiểm.

Vân Diệp mở đường phía trước, Xứng Tâm cầm theo một bọc nhỏ, nhút nhát theo sau.

Trình Xử Mặc từ xa đã thấy, miệng há to đến nỗi có thể nhét vừa quả lê, chạy tới nói với Vân Diệp:

– Việc này là lỗi của ca ca. Biết rõ đệ muội đang mang thai, không thể hầu hạ ngươi, khiến ngươi bức bối mà không để mắt đến. Ca ca biết rồi, để ca ca dẫn ngươi đi ăn chơi cho khoan khoái, không cần dẫn về nhà đâu.

Sự việc đập vào mắt khiến Trình Xử Mặc không thể nghĩ ra được điều gì hợp lý hơn. Nhìn khuôn mặt thống khổ vặn vẹo của Trình Xử Mặc, Vân Diệp thầm nghĩ người này thật đáng ghét.

Trình Xử Mặc lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nhìn Xứng Tâm, rồi lại nhìn Vân Diệp hỏi:

– Cút đi, ta không muốn! Ngươi không thích hắn, ta cũng đâu có thích! Từ sáng sớm đến giờ ta đã ói mật xanh mật vàng rồi, đây chẳng phải là hết cách rồi sao? Có cách khác thì ai thèm làm như vậy.

Nội dung văn học này thuộc về truyen.free, độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free