Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 338:

- Kẻ nào nói thế? Cô (tôi) sẽ lập tức đi rút lưỡi hắn! Vương thúc quả thực có biếu ta một người, là nhạc sư tên Xứng Tâm. Nhưng mấy hôm nay ta bận tối mắt tối mũi lo việc tiền trang nên chưa từng gặp mặt, lấy đâu ra chuyện yêu đương chứ?

Lý Thừa Càn nghe vậy thì nhảy dựng lên như đạp phải gai. Đàn ông con trai mà bị gán cho chuyện yêu nam nhân thì ai mà chịu nổi? Hắn còn chưa đến mức vì miếng cơm manh áo mà phải trở thành kẻ biến thái!

- Giả vờ gì nữa! Ngươi diễn cũng đạt đấy chứ. Hồi ta còn ở Ngọc Sơn, từng nghe lén được chuyện này, lúc ấy ngươi còn chưa hay đâu. Ta nghe nói Xứng Tâm kia mặt tươi như hoa, thân mềm như lụa, hơi thở thơm ngát vấn vít lòng người. Bát thúc ngươi khi kể còn nước dãi rớt đầy mồm, bảo rằng đã từng gặp ở Hán vương phủ, đến cả mỹ nữ tuyệt sắc nhất Trường An cũng không thể sánh bằng. Gần đây ngươi siêng năng đến Ngọc Sơn du ngoạn bất chấp công việc bề bộn, nhất định là trong lòng đã có giai nhân tủm tỉm cười rồi. Đếm từng đêm xuân mong ngày gặp gỡ, thật là khiến người khác phải ước ao!

Vân Diệp nói năng khoa trương, giọng điệu quái gở, dáng vẻ kỳ cục, động tác lại buồn cười, khiến Lý Thừa Càn tức đến bốc khói. Hắn lập tức đứng dậy lôi Vân Diệp, đòi kéo y về Đông Cung để kiểm chứng.

- Hôm nay cô (tôi) sẽ lôi ngươi đi xem cái "giai nhân" khiến mọi người nhớ mãi không quên ấy là kẻ quái nào, rồi cô (tôi) sẽ một kiếm chém chết! Ai thích thì cô (tôi) sẽ cho xem thủ cấp giai nhân đó! Dám cười nhạo cô, thật khiến cô tức chết!

- Ngươi đừng túm ta, buông ta ra đi! Ngộ nhỡ bị người khác trông thấy lại hiểu lầm thì ta chỉ còn nước nhảy sông mà chết! Quá buồn nôn! Sao ngươi lại thích nam nhân thế hả? Thừa Càn này, nữ nhân xinh đẹp nhiều như vậy sao ngươi không thích, sao lại giống bát thúc ngươi thế? Ngươi buông tay ra, đừng túm chặt quá ta không thở nổi rồi!

Loại xe ngựa nhẹ (khinh mã xa) hiện giờ rất thịnh hành ở Trường An, các công tử nếu không sở hữu một chiếc thì xấu hổ chẳng dám ra ngoài gặp ai. Tuấn mã thuần một màu, ngẩng cao đầu càng tôn thêm dáng vẻ cao lớn oai vệ. Chỉ cần nhìn ngựa đã thấy chủ nhân ngạo nghễ đến nhường nào, chứ chưa cần gặp mặt người.

Đám hộ vệ vây quanh xe ngựa của Lý Thừa Càn tiến vào Chu Tước môn. Môn quan còn chưa kịp thi lễ, Lý Thừa Càn đã quất ngựa phi thẳng, ngay cả quy tắc không được chạy ngựa trong hoàng cung cũng chẳng thèm để tâm.

Chuyện này đương nhiên sẽ có người bẩm báo lên Hoàng đế và Hoàng hậu. Lý Nhị đang uống r��ợu, nghe vậy chỉ cười tủm tỉm rồi lại tiếp tục bưng chén lên uống. Chắc chắn là có chuyện gì đó kỳ quái xảy ra, nếu không thì Thái tử và Vân Diệp sẽ chẳng vừa om sòm vừa phóng ngựa chạy như điên vào cung như thế.

- Rốt cuộc là chuyện gì, kể rõ ta nghe chút. Thái tử và Vân Diệp vì sao lại cãi nhau ầm ĩ thế?

Trưởng Tôn buông chiếc đũa, hỏi thái giám thân cận của Thái tử.

- Nô tỳ chỉ nghe thấy Vân hầu cười nhạo Thái tử rằng ngài thích một nam nhân tên Xứng Tâm, khiến Thái tử giận dữ, nói tuyệt đối không có chuyện này. Vân hầu lại dùng giọng điệu quái gở càng chọc tức Thái tử thêm, hiện tại Thái tử muốn đi tìm chém tên Xứng Tâm kia, còn đòi Vân hầu phải làm chứng.

Lý Nhị suýt phì rượu ra ngoài, cười đến nỗi không thở nổi. Ông bảo bọn thái giám lui xuống rồi nói với Hoàng hậu:

- Thế nào, trẫm nói có sai không? Hai hôm trước nàng còn lo Thái tử bị đầu độc, trẫm đã bảo có Vân Diệp ở cạnh thì làm sao có chuyện đó. Chuyện này liên quan đến thâm cung, chúng ta không tiện nói ra, hơn nữa còn có thể khiến Thái tử sinh lòng chống đối. Chỉ có Vân Diệp ra mặt mới không gây ra hậu hoạn, y có thể chế giễu, có thể khuyên răn, thậm chí có thể dọa chết. Nói chung là có rất nhiều cách, nhưng tất cả đều xuất phát từ tình bằng hữu, Thừa Càn chắc chắn sẽ không vướng bận trong lòng. Cho nên mới nói có những việc, bằng hữu còn có tác dụng hơn người thân gấp trăm lần. Hiện tại Vân Diệp đã giễu cợt thẳng vào mặt hắn, Thừa Càn dù không muốn cũng sẽ quên đi chuyện yêu nam nhân đó. Nguyên Xương, con càng lúc càng không kiêng nể gì rồi.

Vừa nãy còn nói cười vui vẻ, giờ đây giọng điệu đã trở nên âm trầm. Trưởng Tôn thở dài, đứng phía sau xoa bóp cổ cho ông.

Một đường náo loạn, cuối cùng họ cũng về đến Đông Cung. Trước khi xuống xe, Lý Thừa Càn bỗng nhiên hỏi Vân Diệp:

- Ta đột nhiên nghĩ chuyện này không hề đơn giản. Trước đây dù ta làm gì cũng hình như không ai để tâm. Thúc vương biếu nhạc sư tới cũng chẳng phải là vấn đề gì lớn, thế mà lại bị đồn thành chuyện yêu nam nhân. Chuyện riêng của ta, ngươi chưa bao giờ quản, cũng chưa bao giờ hỏi tới, vậy vì sao lần này ngươi lại dè bỉu ta như vậy? Chuyện này nhất định có nguyên do!

"Bốp bốp bốp!" Tiếng vỗ tay của Vân Diệp vang lên từ trong xe. Sau đó y nhảy xuống xe, nói với Lý Thừa Càn:

- Ta vốn nghĩ phải đến ngày mai ngươi mới có thể ngộ ra, không ngờ bây giờ đã nảy sinh nghi vấn. Tốt lắm! Bệ hạ hao phí tâm huyết trên người ngươi hai năm qua cũng không uổng phí. Giờ đã nảy sinh nghi vấn rồi thì ngươi cũng tự tìm đáp án đi thôi. Ta chui vào bếp trước đây! Vừa rồi mới húp tí cháo mà giờ đã đói cồn cào rồi.

- Ngươi không đi xem mỹ nhân mặt tươi như hoa, thân mịn như tơ đó sao?

Lý Thừa Càn nheo mắt cười với Vân Diệp.

- Nếu là nữ thì ta sẽ có hứng thú, chứ là nam thì quên đi! Ta ghét tất cả những ai đẹp trai hơn ta, cho nên miễn. Nhưng ngươi cứ đi xem đi, biết đâu lại nhất kiến chung tình. Nếu hai ngươi yêu nhau, ta chúc cho các ngươi như chim liền cánh, như cây liền cành. Đến lúc nào các ngươi quyết định tiến thêm một bước, thì nhớ báo cho ta để ta tìm một căn nhà tranh hẻo lánh thơ mộng cho nhé, ha ha!

Vân Diệp nói xong cười phá lên rồi chạy thẳng xuống nhà bếp. Phủ Thái tử đối với hắn mà nói đã quá đỗi quen thuộc. Cho dù thế nào thì chuyện Xứng Tâm cũng là việc riêng của Lý Thừa Càn, Vân Diệp không dại gì mà chõ mũi vào. Mỗi người đều cần có một khoảng không riêng tư của mình. Việc nói cho Lý Thừa Càn biết là trách nhiệm của người làm bằng hữu, còn việc xử trí thế nào lại là do chính Lý Thừa Càn lựa chọn. Vân Diệp cũng không tin, một nam nhân đường đường, là huynh đệ với y bấy lâu như vậy lại có thể thích nam nhân được. Lý Thừa Càn bây giờ đã khác rồi, nghĩ lại Lý Nguyên Xương trong lịch sử vốn hay dùng thủ đoạn dụ dỗ, chẳng phải là Vân Diệp y tự tìm phiền toái sao? Vừa nghĩ đến Lý Nhị cùng Trưởng Tôn, Vân Diệp lại thấy thương thay cho Lý Nguyên Xương. Rơi vào tay hai người gian xảo kia, hắn còn giữ được tính mạng là may mắn lắm rồi.

Người ta vẫn nói không được tùy tiện giết bò, vậy mà trong bếp Thái tử lại có món thịt bò vừa mới nấu xong. Vân Diệp lấy phần ngon nhất bảo đầu bếp gói lại, để mai mang về. Trời ơi! Từ trước tới giờ chưa từng thấy con cua nào to bằng cái bát ô tô thế này, tuyệt đối không thể bỏ qua! Y đá vào mông tên đầu bếp một cái, bảo hắn nhanh đi băm gừng, dấm chua. Không thấy Hầu gia đây đang chảy nước miếng à?

Đầu bếp ở Đông Cung đã quen với việc Vân Diệp lảng vảng trong bếp, nên vừa nghe y nói đã lấy lá sen gói thịt bò lại, rồi đi rửa gừng để băm. Chết tiệt! Tôm he Bột Hải ở đây có cả vại lớn, còn thứ đen đen dưới đáy vại kia là gì? Ôi giời ạ, là hải sâm, mà lại còn sống! Kẻ nào lại có bản lĩnh lớn đến vậy, không có máy bay mà lại có thể vận chuyển hải sâm sống về đến Trường An được?

Mà cần gì bận tâm lắm chuyện như vậy, quan trọng là tối nay có hải sâm để ăn! Mai Tân Nguyệt đã có hải sâm tẩm bổ rồi. Kỹ thuật thái rau của tên đầu bếp béo rất tốt, thịt bò được thái thành từng lát vuông vắn, mỏng tang, giơ lên còn có thể nhìn thấy ánh sáng mờ mờ xuyên qua.

Cua được dùng hành buộc lại, đặt trong lồng hấp, chỉ chốc lát đã đỏ au. Hải sâm cắt thành đoạn, xào với hành, đảo vài cái là xong. Lại làm thêm một nồi bánh màn thầu, bên trên phết mỡ lợn, rắc thêm muối. Đây là món mỹ vị mà người bình thường chưa chắc đã biết. Y nuốt nước bọt, chờ đám đầu bếp bưng món lên. Hôm nay nhất định phải ăn một bữa no nê mới được!

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, xin được đón nhận và lan tỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free