Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 342:

Lý Thái trong bộ đồ lao động sực mùi lông cừu, trời còn chưa sáng đã vội vã đến Trường An. Theo lời hắn nói, hắn muốn xem thử đám quan lại trên triều đường khốn kiếp kia còn chút lương tâm nào không. Hắn và sư phụ đã tám mươi tuổi, ngày đêm vất vả vì sự trường tồn của Đại Đường, thế mà các ngươi không giúp thì thôi, còn ngáng chân sau lưng, rốt cuộc là có ý đồ gì?

Mặt trời mới ló dạng, Thái Cực cung đã tràn ngập ánh sáng. Khi những cột trụ cuối cùng vừa được lau chùi sạch sẽ thì cửa cung đã rộng mở. Hôm nay là đại triều hội. Vân Diệp cầm triều vật, đi theo sau Ngưu Tiến Đạt, sắc mặt bình thản, tựa hồ những tin đồn kia chẳng liên quan gì đến mình. Khi Lão Trình, Lão Ngưu hỏi y có đối sách gì, Vân Diệp chỉ cười không đáp, bảo rằng trời sập thì đã có người cao hơn gánh đỡ, việc gì phải lôi một hầu tước nho nhỏ như mình ra để làm mất mặt. Lão Trình và Lão Ngưu rất tán đồng, chỉ đợi xem kịch vui.

Vân Diệp vươn cổ, không thấy Lý Thái đã về Trường An trước đó một bước, chắc hẳn lúc này đang khóc lóc với Trường Tôn thị. Lý Thừa Càn đứng đầu hàng quan văn, nhìn Vân Diệp có chút lo lắng, nhưng khi thấy y dựa lưng vào cột nhắm mắt dưỡng thần thì liền yên tâm. Hai mươi bản tấu của ngôn quan, mười một bản của quan văn đã được đặt lên bàn Lý Nhị. Ngôn từ trong đó hùng hồn, ý chí kiên cường như bàn thạch, một lòng muốn trừ bỏ "nhọt độc" cho Đại Đường. Mà cái "nhọt độc" đó không ai khác chính là Vân Diệp. Họ không tin rằng dưới muôn vàn mũi dùi công kích như vậy, y có thể bình an vô sự.

Đám đại lão thực sự như Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Đường Kiệm ai nấy đều bình thản như không có chuyện gì. Trong khi đó, đám thị lang, chủ quản các bộ thì kẻ nào kẻ nấy đều hoa chân múa tay, cực kỳ kích động.

Đám huân quý cũng chẳng có hứng thú cãi nhau như thường ngày. Trừ Tần Quỳnh, Lý Tịnh, Úy Trì Cung cau mày lo lắng ra, tất cả đều làm ra vẻ không liên quan gì tới mình. Quan văn công kích quá dữ dội, huân quý không muốn ứng chiến.

Lễ bái đã xong. Không đợi tể tướng báo cáo tình hình thiên hạ với hoàng đế, Ngự sử Hoàng Hựu đã lên tiếng trước. Đây là chuyện cực kỳ vô lễ, nhưng Hoàng Hựu tựa như tên đã lắp vào cung, không thể không bắn. Hôm qua, Ngụy Trưng trách cứ một phen không những không khiến ông ta kiềm chế hơn mà trái lại còn thêm quyết liệt, thậm chí còn liên lạc với rất nhiều quan viên tứ ngũ phẩm, chuẩn bị công kích Vân Diệp.

– Bệ hạ, thần Hoàng Hựu có điều khải tấu.

Lý Nhị nói không chút cảm xúc nào:

– Nói ra.

– Thần xin đàn hặc Lam Điền hầu Vân Diệp về những hành vi bất pháp, tổng cộng hai mươi sáu điều. Thứ nhất, quên hoàng ân, tư lợi. Hai, nuôi dưỡng tử sĩ, mưu đồ làm loạn. Ba, liên kết ngoại phiên, ý đồ bất lương. Bốn, dùng mánh khóe, thủ đoạn mê hoặc lòng người. Năm, chiêu nạp kỳ sĩ thiên hạ để mưu đồ riêng. Sáu, phái tử sĩ tới Lĩnh Nam, mưu đồ tạo phản. Bảy...

Liên tiếp những tội danh lớn được gán xuống đầu. Chỉ cần một tội trong đó được xác thực, thì đi đày Lĩnh Nam câu cá đã là hình phạt nhẹ nhất. Khóe miệng Trường Tôn Vô Kỵ hơi co giật, vẻ mặt Đỗ Như Hối thì cực kỳ thú vị. Phòng Huyền Linh huých nhẹ Ngụy Trưng bên cạnh hỏi nhỏ:

– Hôm qua ông không giáo huấn bọn chúng à?

Ngụy Trưng trợn mắt lên:

– Lão phu chỉ suýt nữa là nói những chuyện đó thực ra do bệ hạ làm. Bọn chúng là lũ ngu xuẩn, tai không lọt tiếng người, gia tài bị tổn thất, nay muốn vơ vét lại từ Vân gia. Bị tiền làm mờ mắt, tự tìm đường chết còn trách được ai nữa.

– Hai mươi sáu, thân là hầu gia đường đường, lại đấu đá với phiên vương chỉ vì một luyến đồng, làm nhục quốc thể. Vi thần đàn hặc Vân Diệp hai mươi sáu điều này, điều nào cũng đã qua tra xét, chuyện nào cũng xác thực, mong bệ hạ giết tên ác tặc này, làm gương cho thiên hạ.

Nói xong liền quỳ lạy không đứng lên nữa, đợi hoàng đế phát quyết. Lúc này có ba mươi mấy người cùng đứng ra hàng, hô to "phụ nghị", cùng khấu đầu, đợi ngày tàn của Vân Diệp.

– Vân Diệp, trước kia trẫm luôn nghĩ ngươi được lòng người, là kẻ thông minh, thuật luồn lách hẳn phải vô cùng thuần thục. Ân sư ngươi đã dạy ngươi thuật đối nhân xử thế, sao lại làm đến mức mấy chục người cùng muốn lấy mạng ngươi? Chuyện này mà xảy ra với Ngụy khanh thì chẳng có gì lạ, nhưng xảy ra với ngươi thì trẫm nghĩ mãi không ra. Nói xem, vì sao lại đến nông nỗi này?

Lý Nhị chuẩn bị xem Vân Diệp mất mặt, ông ta rõ mọi chuyện hơn ai hết. Thấy Vân Diệp bị bao người vây công như thế, bất giác muốn xem thử tiểu tử này sẽ thoát thân thế nào.

Vân Diệp cười khổ bước ra khỏi hàng, đứng thẳng thi lễ với văn võ bá quan toàn triều, nói:

– Hoàng Hựu tiên sinh là vị túc nho học rộng, nhưng lại mang một nỗi áy náy lớn đối với tiền nhân đã khuất. Ông ta bảo, tuổi đã ngũ tuần mà chỉ để lại tám người con trai, trong đó bốn người thật sự đáng tự hào, nên ông ta cảm thấy hổ thẹn. Liền tìm thần hỏi cách tráng dương, quyết tâm sinh thêm mười bảy mười tám tổ tôn nữa mới không phụ lòng tổ tông. Bởi vì thần từ chối nên mới có ngày hôm nay.

Không thể trả lời thẳng những chất vấn đó, hết cách rồi, Vân Diệp đành thuận miệng bịa ra một câu chuyện. Vừa nói ra lập tức xung quanh cười nghiêng ngả. Hoàng Hựu mặt đỏ gay gào lên:

– Nói láo!

Đợi khi triều đường yên tĩnh trở lại, Vân Diệp cười nói:

– Đương nhiên là nói láo! Ta chỉ thuận miệng bịa ra thôi, làm sao có thể bịa giỏi bằng ông được. Hai mươi sáu điều, nhiều quá! Ông tự đặt tay lên ngực mình mà hỏi xem, những tội trạng đó, chính ông có tin không?

– Ta là ngôn quan, nghe đồn và tấu trình là phận sự của lão phu. Ngươi làm ác vô cùng, hôm nay lão phu và ngươi không chết không thôi!

– Lão Hoàng à, chẳng qua là ông muốn góp vốn vào cái hiệu Phúc Thụy gì đó mà trước đây ông từng từ bỏ, nhưng người ta lại đuổi ông ra khỏi cửa. Chỉ vì mấy nghìn quan mà khiến ông nổi giận đến mức này sao? Lại còn muốn dồn ta vào chỗ chết, ông tưởng ông là ai? Chỉ là một tên ngu xuẩn mà thôi. Nếu ta phạm nhiều tội đến vậy, lẽ nào còn phải đợi đến lượt ông phát hiện sao?

Ở Đại Đường, năm mươi tuổi đầu đã có thể coi là tuổi cao đức trọng, vậy mà bị tên tiểu tử mười mấy tuổi chửi mắng trắng trợn. Hoàng Hựu tức đến xì khói:

– Ngươi và kẻ ở thảo nguyên kia có tư tình, dùng lương thảo, đồ sắt để đổi lấy thứ lông cừu vô dụng kia. Bằng chứng xác đáng là nay số lông cừu của ngươi đang bị giữ ở Hoàng Hà. Ngươi còn gì để biện bạch nữa không?

Không đợi Vân Diệp trả lời, một giọng nói căm hận truyền tới:

– Thì ra chính ngươi giữ lông cừu của ta ở sông, không cho vận chuyển qua!

Hoàng Hựu vừa định quay đầu lại xem ai vừa lên tiếng thì nghe th���y tiếng gió rít lên, một cây gậy đã vung tới ngay trước mặt ông ta.

Một tiếng "Bộp!" vang lên, Vân Diệp rùng mình lùi lại hai bước, đoán chừng răng của Hoàng Hựu đã chẳng còn lại mấy chiếc. Lý Thái, toàn thân sực mùi hôi, giận dữ đùng đùng xuất hiện. Càng nghĩ càng giận: mình và sư phụ làm ngày làm đêm không nghỉ, vậy mà lại bị đám người này ngáng trở. Giờ còn muốn giết Vân Diệp. Sống cùng Vân Diệp gần ba năm nay, tầm quan trọng của y đối với mình Lý Thái sao có thể không biết? Lẽ nào lại cứ để y bị giết như vậy sao?

Mặc kệ Hoàng Hựu đã hôn mê bất tỉnh, Lý Thái vẫn cầm gậy đánh tới tấp. Lại nhìn thấy đám quan viên đang quỳ phụ nghị, chẳng cần biết đúng sai, hắn vung gậy đánh loạn xạ vào đám người.

Các vệ sĩ đại điện, sau khi trúng mấy nhát gậy, mới giật được cây gậy từ tay hắn. Lý Thừa Càn vội vàng chạy tới ôm lấy Lý Thái, người đã gầy gò đến mức không còn ra hình người, rồi khóc rống lên. Lý Nhị lúc này mới nhận ra tên điên cuồng kia chính là nhi tử bảo bối của mình. Nhìn thấy thảm cảnh của Lý Thái, lửa giận bốc cao ngút trời.

– Vân Diệp, trong thư viện của ngươi có quỷ hút máu sao? Vì sao Thanh Tước của trẫm chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã tiều tụy ra nông nỗi này? Ngươi phải trả lời rõ cho trẫm, nếu không hai mươi sáu tội danh vừa rồi sẽ đổ hết lên đầu ngươi!

Nhìn Lý Nhị nghiến răng kèn kẹt, đây không còn là một hoàng đế của đế quốc nữa, mà là một người cha thương con đến mức bất chấp mọi lý lẽ.

Truyện này được truyen.free độc quyền xuất bản, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free