(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 344:
Vân Diệp đương nhiên không hề từ chối. – Thanh Tước, ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện nhé, nghe xong ngươi cứ cười một tiếng là được rồi. Thuở xa xưa, có một vị đế vương anh minh, ông ta có rất nhiều con cái. Khi chúng còn thơ dại, vị đế vương này thường nói rằng con mình nhất định là những đứa trẻ ưu tú nhất trên đời, và quả thực, trời phù hộ, chúng đều kiệt xuất đúng như ông ta mong muốn. Nhưng rồi vấn đề nảy sinh, bởi chỉ có một người được ngồi lên ngai vàng, thế nên...
Lý Thái lắng nghe rất chăm chú, cho đến khi nghe vị đế vương anh minh nọ chết trong cô độc, y không kìm được nước mắt. Y lẩm bẩm: "Chủng qua Hoàng Đài hạ, qua thục tử ly ly. Nhất trích sử qua hảo, nhị trích sử qua cường, tam trích vưu thượng khả, tứ trích bão mạn quy." Lý Thái cứ thế nhẩm đi nhẩm lại lời tự thuật bi thương của vị đế vương trong câu chuyện.
(Dưa trồng Hoàng Đài, dưa chín quả rụng tơi bời. Hái lần đầu được quả tốt, hái lần hai được quả chắc, lần ba vẫn còn hái được, lần cuối thì hái đầy giỏ mang về – Hoàng Đài Qua Từ)
– Diệp Tử, ta biết trên đời này có lẽ có một loại đá gọi là đá Tam Sinh, có thể nhìn thấu quá khứ và tương lai. Ta luôn nghi ngờ bản lĩnh của ngươi, chẳng ai có thể uyên bác như ngươi cả. Ta tự nhận mình rất thông minh, và sự thực cũng chứng minh điều đó. Nhưng ta chỉ không hiểu, vì sao ngươi nhìn thấy được hết mọi chuyện từ đầu đến cuối? Ngươi dựa vào điều gì mà lại đánh giá việc ta còn chưa làm? Nói cho ta biết đi, có phải trên đời thực sự tồn tại đá Tam Sinh không?
Quả thật, Lý Thái đúng là một tên tinh ranh. Đoạn đầu còn bi ai thương cảm, vậy mà đoạn sau đã quay ngoắt lại, chuẩn bị moi từ miệng Vân Diệp ra bí mật mà hắn hằng ao ước được biết.
– Tiểu Thái, ngày mai ta sẽ vô cùng long trọng tiếp đãi một bằng hữu từ xa đến. Nếu có hứng thú thì đi cùng nhé. Nhớ kỹ, ngươi chỉ được nghe, không được nói. Hãy lắng nghe hắn kể những câu chuyện mà ngươi chưa bao giờ nghe, những điều mà ngươi chưa bao giờ được tiếp xúc. Hắn nói sẽ có lễ vật cho ta, ta rất đỗi mong đợi.
– Là bằng hữu thần tiên của ngươi sao? Hôm nay ta không về nữa, ngủ luôn ở nhà ngươi đây. Ta không muốn bỏ lỡ chuyện này một chút nào, từ giờ ta sẽ không rời khỏi ngươi đâu. Nếu có biến hóa gì thì cứ biến hóa ngay trước mặt ta đi, ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi.
Nói chuyện nghiêm túc với Lý Thái quả là một sai lầm, bởi hắn sẽ cố chấp áp đặt cách lý giải của bản thân vào mọi việc. Có lẽ đó cũng là một đức tính của nhà khoa học.
Sắp xếp Lý Thái dạy Lý Thuần Phong tập bàn tính xong, Vân Diệp đến bên cửa sổ, đẩy hai cánh cửa chạm hoa ra. Toàn bộ Ngọc Sơn lập tức như ập vào lòng, khiến y chỉ muốn hóa thành một cơn gió, tự do bay lượn.
Đội ngũ hai trăm người, cuối cùng chỉ còn mình Hi Đồng sống sót trở về, những người khác đều bỏ mạng nơi hoang nguyên lạnh lẽo. Vân Diệp biết đó là tội nghiệt của mình, nên y đã từ chối lời thỉnh cầu muốn được gặp mặt tùy tiện của Hi Đồng. Ngày mai, vào khoảnh khắc mặt trời mọc, đại môn Vân gia sẽ mở rộng, chuẩn bị nghênh tiếp người dũng cảm nhất trên đời, chẳng màng hắn có là trọng phạm bị triều đình truy nã.
Vân Diệp không biết họ đã trải qua đêm tối vĩnh cửu thế nào, cũng chẳng rõ bằng cách nào mà họ có thể sống sót nơi hoang nguyên suốt một năm ròng. Bất kể xuất phát điểm của họ ra sao, họ đều là những anh hùng.
– Ca ca, sao lại khóc?
Đại Nha đứng ở đằng sau, nàng chưa bao giờ thấy ca ca khóc nên vô cùng lo lắng. – Ca ca chỉ đang hoài niệm một vài bằng hữu đã khuất. Họ ai cũng rất dũng cảm, còn ca ca là kẻ nhát gan, vô dụng nhất trong số đó.
Nếu nói đến việc thăm dò tân thế giới, Vân Diệp chắc chắn là người thích hợp nhất. Thế nhưng, vì mục đích ích kỷ của mình, y đã đẩy đám người Điền Tương Tử vào tuyệt địa, để họ ôm theo niềm hy vọng lớn nhất mà chết từng người một trên hoang nguyên. Chẳng biết khi Điền Tương Tử chết đi, ông ấy có nhắm mắt được không?
Thương cảm không thể kéo dài quá lâu, nếu không sẽ sa lầy vào đó. Mặc niệm Điền Tương Tử một lát là đủ rồi, huống hồ vừa nãy mình còn rơi nước mắt, thế là đã đủ để trả cho tội nghiệt của mình.
Khúc Trác đã xách thùng nước đi qua đi lại trước mắt Vân Diệp đến ba chuyến rồi. Khi hắn lén lút đi chuyến thứ tư, liền bị Vân Diệp gọi lại: – Khúc Trác, ngươi không sang đằng kia nhổ cỏ đi, cứ xách nước qua lại thế này là sao?
– Hoàng Thử tiên sinh muốn cửa tiệm của mình được dẫn nước suối vào. Tiên sinh đã chặt rất nhiều trúc, đả thông ống trúc, chuẩn bị nối vào để dẫn nước từ thác xuống. Ông ấy còn nói rằng nước sông Đông Dương bây giờ có mùi chua của nước rửa chân, nên tiểu nhân mới chạy thêm vài chuyến này, cốt là để sau khi Hoàng tiên sinh thành công sẽ lấy nước pha trà dâng các tiên sinh ạ.
– Mẫu thân của ngươi thế nào rồi? Giờ đã có thể đi lại được chưa?
– Vẫn chưa được ạ, Tôn tiên sinh nói thế nào cũng phải ba tháng nữa mới ổn. Hiện giờ chân đã có cảm giác rồi. Tiểu nhân nhận thêm chút việc may vá ở thư viện cho mẫu thân. Hiện giờ mẹ con tiểu nhân sống rất tốt, tạ ơn tiên sinh.
Thấy Khúc Trác xách thùng nước đi, sự u ám trong lòng Vân Diệp cũng dần tan biến. Chẳng lẽ sau khi làm việc ác mà lập tức làm việc thiện thì có thể chữa lành vết thương lòng? Chẳng trách Phật gia nói buông đao thành Phật, chỉ cần tâm hồn thanh thản, không thành Phật cũng thành Phật vậy.
Suy đoán hôm nay của Lý Thái về đá Tam Sinh có lẽ là chính xác. Mình nói không chừng lại là một u hồn thoát kiếp, đã uống canh Mạnh Bà, nên trên đá Tam Sinh làm gì có tên của mình.
Chỉ cần tiếp xúc với Điền Tương Tử, nền tảng vô thần luận của Vân Diệp lại suy yếu đi vài phần. May mà ông ta đã chết rồi.
Nhưng nghĩ đến một nhân vật vĩ đại như vậy lại phải bỏ mình nơi hoang dã, không thể không nói là một sự tiếc nuối không nhỏ. Lý Cương lại nghĩ rất thoáng, chỉ xin Vân Diệp một cỗ quan tài bằng gỗ kim ti, chẳng đòi hỏi thêm gì khác.
Người muốn trường sinh bất tử thì đã chết, còn người có thể chết bất cứ lúc nào thì lại sống đến mức mọc lại cả tóc đen. Lý Nhị vì điều tốt lành này mà đặc biệt khắc một tấm biển, ghi "Bất lão thần tiên".
Ngày mai gặp Hi Đồng, không biết có giữ chân được hắn lại không. Phiêu bạt nửa đời người rồi, thế nào cũng phải có một chỗ dừng chân. Lần này chẳng phải là vì muốn lợi dụng hắn, chỉ là muốn cho hắn một không gian nhỏ của riêng mình, để hắn tự chữa lành vết thương.
Hi Đồng đã đến Trường An ba ngày rồi. Hôm trước hắn đã đưa tin cho phó dịch của Vân gia ở lại Trường An rằng mình đã tới. Hắn vốn dĩ nghĩ Vân Diệp sẽ chọn một nơi yên tĩnh vắng vẻ để gặp mình, không ngờ đích thân quản gia Vân phủ lại đến chỗ hắn ở, nói với hắn rằng Hầu gia đang cung kính chờ đón quý khách tại nhà ở Ngọc Sơn.
Chỉ trong vòng một năm, những đả kích về cả tinh thần lẫn thể xác đã biến một tráng sĩ Quan Tây cao tám thước ngang tàng thành một gã gầy rộc như que củi. Toàn thân hắn lam lũ, không có một đồng nào dính túi, chỉ có cái bọc cực lớn sau lưng mới khiến người ta cảm thấy hắn vẫn còn là con người, chứ không phải ma quỷ.
Hắn đang ở trong nhà một người huynh đệ cũ từ thời trẻ. Người huynh đệ này từng có ơn với Hi Đồng, nhưng gia chủ đã mất vì bệnh, chỉ còn lại hai người con trai và một góa phụ. Nếu không phải vị góa phụ kia cố giữ Hi Đồng ở lại nhà mình thì hắn sớm đã bị hai tên con trai khỏe mạnh kia đuổi đi rồi.
Lão Tiền đến thăm, cả gia đình đều kinh ngạc. Riêng chiếc áo bào gấm Thục trên người Lão Tiền đã có giá trị không nhỏ, đủ mua toàn bộ gia sản nhà họ. Chưa kể đến miếng ngọc bội hoa văn mây đeo ở hông, người con cả vốn là thợ ngọc, ước tính miếng ngọc đó ít nhất cũng phải bốn mươi quan.
Vị quản gia khí thế bất phàm ấy lại hành lễ với một tên ăn mày như Hi Đồng, hơn nữa không hề có chút giả tạo nào, hoàn toàn coi hắn là khách quý. Xe ngựa, hộ vệ đi theo sau vị quản gia, tất cả đều cho thấy một hào môn hiển hách đang mời Hi Đồng về làm khách.
– Hai năm không gặp, không biết Hầu gia nhà ngươi có khỏe không?
Hi Đồng nặn ra một nụ cười: – Cảm ơn quý khách đã hỏi thăm, Hầu gia luôn khỏe mạnh, trong phủ lại sắp có thêm một vị tiểu chủ nhân nữa. Hầu gia nghe tin có cố nhân từ bắc cực trở về thì hết sức mừng rỡ, đang quét dọn đình viện, mở rộng cổng chính để nghênh đón quý khách.
– Người sơn dã như ta không dám đến những chốn long trọng, cứ qua loa là được rồi, thấy là đã sợ rồi. Nghe nói rượu nhà ngươi không tệ, cơm cũng ngon, bảo Hầu gia chuẩn bị một bữa. Tại hạ khốn khổ đã lâu, vừa vặn bồi bổ một chút.
Nói đến đó, Hi Đồng nhe hàm răng trắng ởn, cười cực kỳ sảng khoái.
– Để quý khách được rõ, mỹ tửu của Vân gia có thể xưng là số một Trường An. Chủ nhân hôm qua đã đào bới cả ngày trong vườn hoa, cuối cùng cũng tìm được bình mỹ tửu chôn từ trước dưới gốc mai, chắc chắn là tuyệt hảo. Quý khách là cao nhân hiếm có trên đời, đừng ngại say một trận cùng chủ nhân.
– Không nói chuyện với ngươi nữa. Ta mệt mỏi rồi, ngươi để lại chút tiền rồi đi đi. Nói với chủ nhân nhà ngươi rằng trước khi mặt trời mọc ta sẽ tới quý phủ.
Lão Tiền cúi mình thi lễ, để lại một hộp gỗ đàn rồi cáo từ rời đi.
Hi Đồng không thèm liếc nhìn cái hộp lấy một cái, nói với người phụ nữ lớn tuổi: – Đại tẩu, trong này có chút tiền bạc, tẩu giữ mà phòng thân. Hai đứa con trai của tẩu không đáng để tẩu dựa dẫm, có chút tiền bạc thì sẽ không đến nỗi chết đói.
Một câu của Hi Đồng làm hai huynh đệ kia thẹn đỏ mặt. Thẹn thì thẹn, nhưng mắt vẫn không chớp nhìn cái hộp. Người phụ nữ lớn tuổi với trái tim nguội lạnh nói: – Thúc thúc nói đùa rồi. Vong phu bỏ đi, để lại mình lão phụ chịu tội. Chút tiền bạc này cứ để lại cho chúng, coi như thúc thúc ban thưởng. Mai thúc thúc lên đường, lão phụ sẽ không tiễn nữa.
Hai người họ không thèm để ý tới hai kẻ tham lam kia, ai về phòng người nấy. Hi Đồng vốn nể người phụ nữ lớn tuổi này, định để lại chút tình nghĩa, nhưng hành động của hai đứa con đã khiến bà hoàn toàn thất vọng, và bà đã dùng tiền bạc để chấm dứt mọi ân oán với Hi Đồng.
Nhân lúc cửa thành còn chưa đóng, Hi Đồng vác bọc hành lý lớn, xách đao đi về phía Ngọc Sơn. Hắn không nhờ vả ai cả, một mình bò ra khỏi địa ngục, chẳng cần ai thương hại nữa.
Vết thương cũ trên chân hắn rõ ràng chưa lành, mỗi khi bước đi đều khựng lại một chút, nhưng bước chân sau đó vẫn rất dứt khoát. Hắn dựa vào ý chí này để rời vùng băng giá, trở về Trung Nguyệt đã xa cách lâu ngày. Chỉ cần đưa cái bọc cho Vân Diệp là bản thân sẽ hoàn thành tất cả lời hứa, không còn chút vướng bận gì nữa. Tự do tự tại, sáng uống nước sông Đông, tối nghỉ chân núi Tây, chỉ cần muốn, dù có làm tiểu nhị cho bà chủ quán kia cả đời cũng chẳng sao.
Hắn đi một lúc lại nghỉ một lúc. Mặc dù có không ít xe trâu muốn cho hắn đi nhờ một đoạn đường, nhưng hắn đều cười từ chối. Vân Diệp dùng đại lễ đón đợi, hắn không thể để lễ nghi ấy bị vấy bẩn dù chỉ một chút.
Cẩu Tử mời hắn ăn một cái bánh bao, lão binh mời hắn uống một chén rượu. Tuy đã là đêm khuya, nhưng hắn không dừng lại, cười lớn với lão binh: – Lão tử đã nói, trước khi mặt trời mọc sẽ tới! Bảo Vân Hầu chuẩn bị sẵn cơm rượu đi, lão tử muốn ăn bù!
Trên đời này, chỉ có mình Vân Diệp biết hắn và hai trăm người đã chết kia rốt cuộc đã làm những việc gì. Chết lặng lẽ đến cả một con chó cũng không bằng, đó không phải là điều Hi Đồng mong muốn. Ban đầu tất cả sống vì Bạch Ngọc Kinh thần bí, còn về sau tất cả chỉ sống vì để sống.
Nếu không muốn họ đến cả chó cũng không bằng, thì phải để Vân Diệp biết mình đã làm gì. Huống hồ mình còn mang về chứng cứ xác đáng: năm tấm da gấu trắng.
Nhìn mặt trời vừa ló nửa cái đầu, Hi Đồng thầm mắng một tiếng, rốt cuộc vẫn chậm một chút. Cổng chính Vân gia đã mở rộng, chợ trước cổng không một bóng người, các cửa tiệm đều đóng cửa. Nguyên nhân là vì hôm nay Vân gia có quý khách, tất cả các cửa tiệm đều kinh doanh muộn một canh giờ.
Sau cánh cửa đều là người, qua khe cửa, những ánh mắt tò mò dõi theo. Vốn tưởng khách quý phải là người thế nào, thì ra lại là một tráng hán gầy như bộ xương, nhìn bước chân tập tễnh của hắn, đến gió cũng có thể thổi ngã được.
Người buôn lâu năm có kinh nghiệm nhận ra ngay rằng người này nhất định đã đi rất xa. Đôi giày hiệu Mã gia dưới chân hắn, vốn có thể đi được năm năm, đi ngàn dặm cũng chẳng hỏng, giờ lại rách nát đến thế. Chỉ có ký hiệu độc quyền của Mã gia còn trên giày, trông như một trò đùa cợt. Chưởng quầy của Mã gia rất muốn lao tới đổi một đôi giày mới lấy đôi giày nát kia, bởi vị khách này rốt cuộc đã đi bao nhiêu đường xa? Cái dấu hiệu kia Mã gia mới học được từ Vân gia hai năm trước, mà giờ đôi giày ấy đã tan nát thế này thì quả là vả vào mặt hiệu Mã gia rồi.
Lão Tiền đã thay trang phục xa hoa, hiện mặc áo xanh và đội mũ nồi đứng đợi ở trước cửa. Hi Đồng hơi áy náy, nói: – Ta tới muộn một chút, mặt trời đã mọc rồi.
– Vừa đúng lúc ạ. Hôm nay mặt trời mọc hơi sớm, có lẽ chủ nhân nhà tiểu nhân đang thúc giục.
Lão Tiền trả lời rất dí dỏm. Hi Đồng cười phá lên, nói quả không hổ danh là quản gia của nhà quyền quý, lời nói làm người ta thư thái. Hắn không khách khí nữa, dùng đôi giày bẩn dẫm lên tấm thảm đỏ mà bước vào. Lão Tiền đi bên ngoài thảm để bồi tiếp, thuận tiện nói với hắn rằng ngoài chủ nhân ra còn có một vị khách nữa, thân phận cao quý, không nên mạo phạm. Có điều Lão Tiền nói phí công, Hi Đồng đang chìm đắm trong niềm vinh dự, chẳng nghe lọt tai một lời nào của ông ta.
Dưới bóng râm cuối tấm thảm có một cái chiếu, trên trải một tấm thảm trắng, một cái bàn không lớn đặt bên trên. Vân Diệp ngồi ở chủ vị, còn ở vị trí khách có một thiếu niên gày gò, đôi mắt tràn đầy hiếu kỳ.
Thấy Hi Đồng tới, Vân Diệp vận áo gai màu xanh, tóc xõa sau lưng, thở dài nói: – Hoàn cảnh khủng khiếp như vậy cũng không giữ chân được huynh. Mạng huynh quả thật cứng đến đáng sợ, sau này nhất định phải giảm bớt thời gian ở gần huynh, nếu không sét đánh chỉ nhằm vào ta, không nhằm vào huynh, thế thì ta lỗ nặng. Rồi y quay sang bảo Lý Thái: – Tiểu Thái, đó mới là lời giải thích chính xác nhất cho câu "quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ". Trên đời này luôn có những quái vật sống dai như gián, ta cho ngươi một cảnh báo, hãy tránh xa bọn họ ra.
– Thứ Hầu gia muốn, tại hạ đã mang tới rồi. Tựa hồ không nghe thấy những bình luận chanh chua của Vân Diệp, Hi Đồng cao hứng ném cái bọc xuống đất, rồi ngồi xuống ghế khách một cách đàng hoàng. Hắn nhe răng cười với Lý Thái, coi như chào hỏi.
Khuôn mặt đen đúa chằng chịt vết thương, miệng còn thiếu mất hai cái răng. Nụ cười như vậy khiến toàn thân Lý Thái hơi cứng lại, trong lòng muốn cười nhưng lại hơi sợ. Loại cảm giác này thật kích thích, đúng là dị nhân, không kỳ quái sao gọi là dị nhân được chứ.
Vừa ngồi xuống, mấy nha hoàn ăn mặc đẹp đẽ bê nước ấm tới rửa tay cho Hi Đồng. Đợi bọn họ làm xong, Vân Diệp mới lấy ra hai cục giấy nhỏ nút trong lỗ mũi, thở phào. – Cái bệnh sạch sẽ của Hầu gia ngày càng đáng ghét rồi đấy. Mặc dù y phục của ta có hơi rách, nhưng cũng không đến nỗi bốc mùi đâu.
Cái bệnh của Vân Diệp trở nên nghiêm trọng hơn kể từ khi nhìn thấy Tôn Tư Mạc nuôi nấm mốc. Mỗi ngày không rửa tay đủ tám lần là y không cảm thấy thoải mái.
Vân Diệp ném một bình sứ nhỏ tới: – Nếm thử đi, đồ ngon đó. Huynh đúng là tốt số, ta tìm mãi mới thấy, chẳng có mấy bình như thế trên đời đâu.
Hi Đồng bóc lớp sáp niêm phong bên trên. Một mùi thơm ngào ngạt tức thì tỏa ra. Yết hầu hắn khẽ nuốt, rồi ngửa cổ uống cạn nửa bình rượu mà chẳng buồn thở. Mãi lâu sau, hắn mới thở hắt ra một tiếng, cảm giác như từng lỗ chân lông trên cơ thể đều đang reo hò mãn nguyện.
Ăn một mạch hết sạch cái chân giò đỏ thẫm trước mắt, Hi Đồng lau tay vào vạt áo rồi nói: – Điền sư chết rồi. Ta đem thi thể của người, đến khi gặp rừng mới thiêu. Khi đó tình cảnh quỷ dị, ta quá mệt, liền kiếm một ít gỗ để thiêu thi thể, tính nếu không đủ thì kiếm thêm. Ta lo dã thú sẽ ăn thịt người, ai ngờ chút củi đó đã đốt sạch thi thể, giống như thi thể tự cháy vậy. À phải rồi, thi thể đốt xong có xá lợi. Điền sư không tin Phật, sao lại có thứ này chứ?
Nói xong, hắn liền lấy từ trong áo ra bảy tám viên đá đủ màu sắc đặt lên bàn, rồi tiếp tục tìm món ngon ăn ngấu nghiến.
Bản quyền văn học này thuộc về truyen.free, chúng tôi không khuyến khích sao chép dưới mọi hình thức.