(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 345:
Vân Diệp đều bị những viên xá lợi ấy thu hút. Xưa nay chỉ nghe nói đến thứ này chứ chưa từng thấy bao giờ, phần lớn hậu thế đều cho rằng xá lợi là giả, giờ đây nó lại thực sự bày ra trước mắt Vân Diệp. Xá lợi trắng là xương cốt, đen là tóc, đỏ là cơ thịt, vậy màu xanh là thuộc về bộ phận nào? Điền Tương Tử dù đã chết vẫn không khiến người ta yên lòng, coi như để lại một truyền thuyết về thần tiên. Nhìn vẻ kích động của Lý Thái là biết tin tức này sẽ nhanh chóng lan truyền.
Trước kia nghe người ta nói, khi hỏa táng dùng lửa nhỏ đốt chậm, ở nhiệt độ ấy, xương người đã hóa tro, nhưng vẫn có phần không bị thiêu rụi hoàn toàn. Đó là những khối xương có hình dáng con người như đang ngồi thiền, có thể tượng trưng cho một phần tinh túy. Rất nhiều người khi hỏa táng thân nhân đều hi vọng có thể để lại thứ này, nhưng chưa ai từng thấy bao giờ, chẳng biết thật giả thế nào.
Điều duy nhất có thể khẳng định là hai năm trước, phó dịch từng dùng sừng linh dương đập nát loại đá kim ương mà các Phiên tăng gọi là răng Phật. Chẳng hay sừng linh dương có đập nát được xá lợi không?
- Huynh không giữ lại làm kỷ niệm sao?
- Kỷ niệm cái rắm, người chết thì như đèn tắt, nào có lên được trời, chỉ sống ở cõi nhân gian chịu tội lỗi. Cái xác thối có tác dụng gì chứ? Nếu không phải nể trọng Điền sư, ngay cả thi thể ta cũng chẳng thèm kéo ra khỏi đó. Mấy viên đá này nghe nói rất cát tường, ta định tặng cho mấy cô em gái của hầu gia làm của hồi môn.
Lý Thái sốt sắng hẳn lên. Sinh nhật của cha hắn sắp tới rồi, hắn đang loay hoay không biết tặng quà gì, thì thứ đang bày ra trước mắt chính là lễ vật tốt nhất. Vừa cát tường, lại quý giá, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu mà có. Còn việc xá lợi này là từ cao tăng hay từ Điền Tương Tử, đối với hắn chẳng có gì khác biệt.
- Thích thì cứ lấy mấy viên đi, trông bộ dạng ngươi thèm thuồng đến là mất mặt.
Thấy Lý Thái đang bứt rứt vì không tiện mở lời, Vân Diệp liền lên tiếng giải vây, tránh để lát nữa hắn phải làm cái chuyện như ăn cướp.
Sau khi uống một ngụm rượu lớn, Hi Đồng quệt mép nói:
- Chẳng biết năm xưa hầu gia và sư phụ ngài đã đi bằng cách nào, cái nơi quỷ quái ấy có nửa năm là ban đêm, chỉ có một vầng sáng bạc ở chân trời, tựa như trời sắp hửng sáng. Gió thổi qua như dao cắt thịt, ta nghe thấy tiếng quỷ gào, không ngừng ù ù quanh quẩn bên tai…
Lý Thái nghe mà nước dãi chảy ròng ròng. Tên này có cái thói cứ cái gì chưa thấy qua là lại muốn biết. Tính cách tuy cao ngạo, nhưng gặp cao nhân thì lập tức hạ mình xuống. Hắn dùng đũa không ngừng gắp thức ăn cho Hi Đồng, rượu cũng liên tục rót đầy, phục vụ chu đáo. Nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống, Hi Đồng vỗ đùi đánh đét rồi kể tiếp.
- Trời không đổ tuyết, nhưng gió lốc cứ cuốn tuyết bay lên, nhằm vào khe hở của y phục mà chui vào. Nếu không phải hầu gia đã dặn trước bọn ta phải mặc y phục không được có khe hở, mọi chỗ đều phải dùng đai thắt chặt, thì số người chết cóng trong tuyết trắng đã hơn một nửa rồi. Cái lạnh thì còn chịu được, cứ xây một căn nhà tuyết là xong. Loại hải báo ngốc nghếch mà hầu gia nói thì có khắp bờ biển. Bắt một hai con về lấy mỡ đốt cũng không tệ, toàn thân chúng mỡ màng, chỉ mỗi tội thịt quá tanh, không dễ ăn chút nào.
Vân Diệp lộ vẻ ảm đạm. Hi Đồng nói nhẹ nhàng, nhưng tình hình thực tế chắc chắn đã tồi tệ đến cực điểm. Bản thân mình ngay cả cái lạnh ở thảo nguyên còn chẳng chịu nổi, nói gì đến nơi địa cực lạnh hơn gấp mấy lần. Lý Thái chẳng buồn động đũa vào thức ăn ngon lành bày trước mắt, chỉ tràn đầy khao khát với những điều Hi Đồng đang kể.
Một miếng chân gà vào miệng Hi Đồng, thoáng chốc chỉ còn trơ khúc xương, rồi phun ra. Hắn dùng đũa chỉ con cá trên đĩa:
- Trước kia hầu gia nói trên đời này có côn bằng, ta còn ngỡ ngài nói bậy bạ. Khi đi qua biển, mặt nước có một cột nước cực lớn nhô lên, tưởng là quái vật, ai dè cả một vùng nước lớn lại bị đẩy lên. Nhân lúc mặt trời xuất hiện ngắn ngủi trong ngày, nhìn kỹ thì, trời ạ, đó là một con cá thật lớn.
Nói rồi, hắn giang tay ra. Thấy như thế vẫn không đủ để diễn tả độ lớn.
Hắn liền chỉ vào tòa tiểu lâu của Vân gia, ý nói con cá lớn đến thế đấy.
- Một con cá to bằng cả cái nhà ấy à?
Lý Thái thấy khó tin, liền chất vấn:
- Mơ hả? Cái nhà chỉ to bằng cái đầu cá thôi.
Hi Đồng nhìn Lý Thái cười nhạt, thái độ xem thường sự hạn hẹp trong đầu óc hắn:
- Xin tiên sinh đừng giận, nhưng ta thấy như tiên sinh đang bịa chuyện.
Lý Thái rất dũng cảm. Dù bộ dạng của Hi Đồng rất đáng sợ, hắn vẫn cả gan nói ra nghi vấn của mình:
Chắc hẳn trước kia Hi Đồng cũng từng kể cho người khác nghe, nhưng không ai tin, nên chẳng thể làm gì được. Giờ đây có nhân chứng, tất nhiên hứng thú kể chuyện của hắn tăng mạnh, rồi chỉ vào Vân Diệp mà nói:
- Không tin thì hỏi Vân hầu.
Lý Thái nghi hoặc quay sang nhìn Vân Diệp.
- Hi Đồng nói không sai. Đó vẫn chưa phải là loài cá lớn nhất. Theo ta biết, có một loài cực kình sinh ra long diên hương, tên là mạt hương kình (cá nhà táng). Khi sinh ra đã dài ba trượng, mạt hương kình trưởng thành dài tới bảy tám trượng, trọng lượng tối thiểu cũng đạt một vạn cân. Còn một loài khác tên là Lam kình (cá voi xanh), chỉ riêng một cái lưỡi đã nặng tới sáu nghìn cân. Cho nên Hi Đồng nói thấy con cá to hơn cái nhà thì có là gì.
Lý Thái chắp tay xin lỗi Hi Đồng, rồi rót đầy rượu cho hắn. Hi Đồng hài lòng uống cạn, rồi nói tiếp:
- Bọn ta đi rất lâu, mãi không thấy cực quang mà hầu gia nói. Nhiều người cho rằng ngài lừa dối bọn ta, còn đòi về xé xác hầu gia. Điền sư bảo không cần nóng vội, nếu đêm vĩnh cửu và cự kình mà hầu gia nói đã xuất hiện rồi, thì không có lý do gì lại không có bạch hùng và cực quang. Bảo mọi người chớ nên nóng lòng. Ai ngờ...
Nói tới đó, Hi Đồng nghẹn ngào không kể tiếp được nữa. Lý Thái không chút do dự đưa khăn tay của mình cho hắn, mong Hi Đồng nén bi thương, tiếp tục câu chuyện.
Sau khi khóc một lúc, Hi Đồng cười khổ:
- Ai nấy đều hoài nghi, nào ngờ ngay khoảnh khắc sau đó, bọn họ đã đụng phải bạch hùng. Con vật nặng hơn nghìn cân ấy đã nhào tới cắn xé. Lão Chu còn chưa kịp phản kháng đã bỏ mạng. Lão Lương nổi tiếng mình đồng da sắt, ai dè chỉ một cái tát mà hắn ta đã biến mất tăm. Đợi đến khi bọn ta đồng tâm hiệp lực tiêu diệt con bạch hùng, rồi đi tìm Lão Lương, thì ngực hắn đã lõm sâu đến tận lưng, nội tạng trào ra khỏi miệng, thảm thương vô cùng. Kể từ đó, chẳng còn ai dám nhắc đến chuyện tìm hầu gia để tính sổ nữa.
Lý Thái khoái trá nhai đậu phộng. Loại chuyện này rất hợp khẩu vị hắn. Lão Tiền, người đang bưng thức ăn đứng bên cạnh, cũng nghe đến mê mẩn, cứ lề mề không chịu đi, bảo rằng không có ai hầu hạ thì không tiện.
Đưa một miếng tim lợn vào miệng, Hi Đồng uống thêm một ngụm trà. Thấy trà ngon, hắn lại uống thêm một ngụm nữa, rồi nói:
- Khi ta và Vân hầu chia tay, ta đã nhận lời mang mấy tấm da ở đó về cho ngài. May mà về sau ta đã tìm được một cách hay để giết bạch hùng, nhờ vậy mới giảm thiểu được thương vong. Trong bọc là da của năm con bạch hùng, ta mang tới cho hầu gia, coi như đã hoàn thành một tâm nguyện.
Lý Thái lập tức đứng dậy, chạy tới bên cái bọc, mở ra, rồi bảo Lão Tiền giúp trải tấm da bạch hùng. Lý Thái kêu lên kinh ngạc. Tấm da trải kín chu vi đến năm xích. Có thể tưởng tượng được con bạch hùng này khi còn sống to lớn đến mức nào. Một nghìn cân ư? Chắc chắn Hi Đồng còn đang nói giảm nói tránh.
- Đừng có mà xin xỏ. Trong đó có hai tấm ta sẽ dâng lên bệ hạ, xin văn thư miễn tội cho Hi Đồng. Sau này hắn còn phải sống, không thể cứ mãi lang bạt khắp nơi nữa, vì thế văn thư thân phận rất quan trọng, phải do bệ hạ ban xuống mới được. Số còn lại ta muốn đem bán đấu giá, kiếm ít tiền. Ta sẽ chuẩn bị cho các ngươi một ít đồ làm kỷ niệm, vì thế miễn mở miệng xin xỏ.
Nghe Vân Diệp nói vậy, Lý Thái làu bàu:
- Văn thư đó ta cũng có thể viết, cần gì phải đặc biệt tìm phụ hoàng của ta làm gì.
- Nói vớ vẩn. Văn thư của ngươi làm sao so được với của bệ hạ. Đây là đại sự liên quan đến cả đời Hi Đồng, phải do bệ hạ ban xuống mới được. Chuyện này ngươi nhớ kỹ, đừng có mà xía vào. Ngươi không biết Điền Tương Tử đại diện cho cái gì đâu.
Phiên bản dịch này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free.