(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 346:
— Đạo trưởng chẳng phải thấy người giàu có ở Trường An quá nhiều đó sao? Ai nấy đều cất giấu tiền bạc, nghe đâu tiền tệ lưu thông trên thị trường không còn đủ dùng. Hiện tại, các tiệm bạc đã hạ thấp tỷ lệ quy đổi giữa bạc và đồng, trước đây đồng tiền có giá trị thấp hơn bạc nhiều, nhưng nay một lượng bạc chỉ đổi được chín trăm đồng. Đó là hậu quả do những kẻ cất giấu tiền đồng gây ra, chỉ cần họ chịu tung ra là mọi chuyện sẽ ổn.
— Lão đạo chẳng màng đến những chuyện đó. Vị khách của ngươi tình trạng sức khỏe không mấy khả quan, chưa nói tới nội thương, mà ngón chân chỉ còn lại sáu cái lành lặn, may mắn là ngón cái vẫn còn nguyên vẹn, bằng không, một hán tử cường tráng như vậy cũng xem như phế đi nửa đời người rồi.
— Mất bao lâu thì hắn mới có thể hồi phục như ban đầu?
— Đừng mơ tưởng chuyện đó. Nếu có thể hồi phục được bảy phần như trước đã là may mắn lắm rồi.
Tôn Tư Mạc nói dứt lời liền quay gót. Phương thuốc đã đưa cho Lão Tiền, đợi Hi Đồng tỉnh lại sẽ bắt đầu chữa trị. Ông ta chẳng còn thì giờ để tán gẫu với Vân Diệp, lên xe trâu về Ngọc Sơn. Nếu có thể, hiện tại ông ta chẳng muốn rời Ngọc Sơn nửa bước nào.
Lý Thái lập tức hỏi:
— Pha lê là gì? Ngươi đang bày một ván cờ lớn đúng không?
— Sao, ngươi không còn mơ ước có ngày được đặt chân lên cực quang ngũ sắc nữa sao? Vừa rồi ngươi suy nghĩ, bộ dạng thật đáng sợ, nư���c dãi chảy ròng ròng như một đứa trẻ con. Chắc vừa rồi ngươi nghe nhầm thôi, làm gì có pha lê nào ở đây.
Có lẽ vì đã nắm giữ được một bí mật lớn lao, nên Lý Thái có vẻ đã coi thường mấy trò kiếm tiền vặt vãnh. Hắn không truy hỏi thêm nữa, gọi thị vệ chuẩn bị về cung. Hôm nay có thể nói là một ngày thu hoạch lớn, hai viên xá lợi đủ để hắn khoe khoang trong bữa tiệc sinh nhật của Lý Nhị rồi.
— Đợi chút, ta đi lấy da rồi vào cung cùng ngươi. Chuyện của Hi Đồng giải quyết sớm ngày nào, ta yên tâm ngày đó.
Vân Diệp vội vàng về hậu viện, chẳng biết giờ này hậu viện thế nào rồi. Với tính của Tân Nguyệt, nhìn thấy thứ tốt làm gì có chuyện không tơ tưởng chiếm đoạt.
Quả nhiên đúng như vậy. Mùa thu tuy hơi lạnh, Tân Nguyệt toàn thân bọc trong một tấm da gấu, đang bàn bạc với đám nha hoàn xem nên may thế nào cho đẹp, phần da thừa liệu có làm được một hai chiếc mũ không. Nóng đến đổ mồ hôi cũng không chịu cởi ra. Không biết niềm say mê của phụ nữ với đồ da lông bắt đầu từ bao giờ.
Mặc kệ cô nàng điên rồ kia, V��n Diệp định lấy hai tấm da gấu trên bàn rồi ra ngoài. Việc này chẳng khác nào móc thịt của Tân Nguyệt ra vậy. Nàng nắm chặt lấy da gấu không chịu buông, sống chết cũng không muốn để Vân Diệp mang da gấu của mình đi. Tất cả đều là của nàng, chỉ cần thứ gì đã vào hậu viện Vân gia, dù có là giết một con chuột cũng phải hỏi ý nàng.
— Sao nàng lại không hiểu chuyện đến thế? Hai tấm da gấu này là để tặng cho bệ hạ và nương nương, dùng để cứu một mạng cho khách. Mạng người quý giá hơn hay hai tấm da rách này quý hơn? Hơn nữa, số da này là của người khác.
— Đi xin xỏ thì lấy da chồn trong nhà đi, da gấu thì giữ lại, thiếp còn muốn dùng để làm nôi cho con chúng ta.
Tân Nguyệt cố ý ưỡn bụng lên, để Vân Diệp thấy nàng đang mang thai, không tiện nổi giận.
— Thứ này quý giá cũng chỉ được vài năm. Đợi thương thế của khách lành rồi, nàng muốn bao nhiêu cũng có bấy nhiêu, nàng muốn dùng để làm nội khố, ta cũng chiều theo. Nàng đúng là chẳng có tầm nhìn xa gì cả. Thời gian tới, ta sẽ bán hết số da này để gom tiền, vì công trình giai đoạn hai của thư viện sắp khởi công, không có tiền thì không thể nào được.
Vân Diệp không chịu thỏa hiệp, Tân Nguyệt đành chịu thua. Nàng cắn vào cánh tay hắn hai cái để xả giận, cực kỳ quyến luyến mới chịu buông tấm da ra. Bộ dạng đáng thương đó khiến Vân Diệp nhìn mà đau lòng, liền lấy trong lòng ra hai viên xá lợi để dỗ dành nàng.
— Không thèm đâu! Không cho da gấu, cho người ta hai hòn đá nát bét. Đồ lừa gạt!
Tân Nguyệt giận dỗi ném luôn xá lợi xuống đất.
— Đó không phải là đá thường, đó là xá lợi của một người thông minh tuyệt đỉnh sau khi viên tịch hóa thành, là bảo bối cát tường nhất trên đời này. Mấy tấm da sao có thể sánh bằng.
Không thèm chấp nhặt với phụ nữ có thai, Vân Diệp nói rõ mọi chuyện ra, Tân Nguyệt nhất định sẽ biết lựa chọn thế nào.
— Á!
Tân Nguyệt thét lên một tiếng, vội vàng cúi xuống tìm kiếm xá lợi của mình khắp mặt đất. Trượng phu nàng chưa bao giờ lừa nàng trong những chuyện như thế này, nhất định đó là xá lợi thật, một bảo bối mà ngay cả hoàng gia cũng không có. Có thứ này rồi thì chuyện da gấu có thể tạm gác lại. Chỉ mong vị khách kia sớm khỏe lại, để đi lột da gấu cho nàng.
Hoàng cung luôn có không khí ngột ngạt, đám thái giám nửa đực nửa cái, đám cung nga bôi son đánh phấn, hộ vệ oai vũ hiên ngang, tới ngay cả tượng thú trang trí trên ao nước trông cũng dữ tợn hơn nhà người thường một ch��t.
Hoàng đế sau khi xử lý xong chính vụ một ngày đang chợp mắt một lát. Hoàng hậu đi thỉnh an Thái thượng hoàng chưa về. Vân Diệp vác cái bọc trong lòng nóng như lửa đốt mà đi đi lại lại. Chuyện này không thể nói thẳng với Hoàng đế, bằng không sẽ hỏng việc. Chỉ cần một câu “mang phản nghịch đi chém, tịch thu da gấu làm áo”, thế là vừa trừ được họa lại có lợi, đó chính là tiêu chuẩn làm việc của hoàng gia.
Nếu như là văn nhân, e rằng Hoàng đế còn tỏ ra chút khiêm nhường. Còn võ nhân thì sao? Tính cách kiệt ngạo, không coi ai ra gì. Đã là minh chủ như mình mà còn không chịu quy thuận, lại chạy theo phản tặc, vậy thì chém là đúng rồi, thêm một tên bớt một tên cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Vân Diệp đứng ở tẩm cung của Hoàng hậu có cảm giác giống như Lan Tương Như, vừa phải đạt được mục đích, lại không thể để Hi Đồng mất mạng, đúng là nhiệm vụ gian nan.
Cho nên Vân Diệp tính ra tay từ Hoàng hậu. Khác với những Hoàng hậu khác, Hoàng hậu của Lý Nhị có thể định đoạt một phần ba Đại Đường. Mặc dù tự coi mình là tấm gương không can thiệp vào chuyện triều đường, nhưng trên đời này, nếu có ai nói lời có thể khiến Lý Nhị tin tưởng không chút do dự, thì đó chính là Trường Tôn thị. Giờ phải xem phép tắc thế gian “nữ nhân thích đồ da” có hiệu quả trên người bà hay không.
Trường Tôn thị ở trong cung mãi mãi là con phượng hoàng chói mắt nhất. Dù hơi già, nhưng là sự tồn tại mà các phi tần khác luôn luôn phải ngước nhìn. Nếu Lý Nhị là mặt trời thì Trường Tôn thị chính là mặt trăng.
Mỹ nhân chóng già, tướng quân tóc trắng, đó là phép tắc của thời gian. Cho dù Trường Tôn thị vẫn mỹ lệ, nhưng trong vòng mười mấy năm liên tục sinh năm đứa con khó tránh khỏi khiến thân hình kiêu ngạo của bà biến đổi. May là bà chẳng những mỹ lệ mà trí tuệ cũng thuộc hàng đầu. Khi nhận ra dung mạo không thể sánh bằng trí tuệ, bà đã quyết đoán từ bỏ vẻ ngoài để theo đuổi sự phát triển trí tuệ. Xét từ trạng thái hiện giờ, không thể không nói trí tuệ có tác dụng hơn dung mạo rất nhiều.
Theo như Vân Diệp biết, Lý Nhị ít nhất một tháng thì có đến nửa tháng ở bên Trường Tôn thị. Nửa tháng còn lại là do Trường Tôn thị “đuổi” đi, không có chỗ ngủ nên mới tùy tiện tìm một phi tần khác để ngủ qua đêm.
Tẩm cung của Trường Tôn thị là nơi duy nhất trong hậu cung mà Vân Diệp có thể chờ đợi. Nếu như tới nơi khác thăm đám hậu phi đông đảo của Lý Nhị, hoạn quan mặt lạnh tanh sẽ đứng trước mặt nhìn chằm chằm vào ngươi, nếu như không biết điều, cái giọng the thé của họ sẽ vang vọng khắp hoàng cung.
Ao Thái Dịch vừa mới được ba vị hoàng tử chung tay làm sạch, xứng danh là ao nước sóng biếc dập dờn, liễu rủ phơ phất. Chỉ là bên trong chẳng có lấy một con cá nào, thi thoảng có hai ba con cẩm lý ngư màu đỏ xuất hiện, nhưng cũng chỉ là thoáng qua. Hiện giờ ao của Vân gia lại có nhiều hơn, thời gian trước còn vận chuyển tới thư viện một ít. Cái đám khốn kiếp đó chỉ trong vòng mấy ngày đã biến cá trong ao thành cá nướng và canh cá.
Không phải là không cho chúng ăn thịt, mà là sau khi học được cách nướng cá từ Hoàng Thử, chúng luôn cho rằng tài nghệ của mình bị mai một, không có chỗ để thể hi���n. Bắt một hai con cá nướng cho đồng môn ăn đã trở thành một kiểu thời thượng. Cá bên ngoài đen xì thì có vị gì ngon, mất mặt lắm. Chỉ có cẩm lý ngư màu đỏ trong ao của thư viện mới là trân phẩm vô thượng.
Lý Nhị từ sau khi ăn món cá kho thịt do Vân Diệp làm thì không còn cấm chuyện ăn cá chép nữa. Mặc dù không nói rõ nhưng hiện giờ quan phủ thấy các thương lái rao bán cá chép thì đã ngó lơ rồi.
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.