(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 356:
Đấm đá tống cổ gã ngốc đi, Vân Diệp nằm thẳng cẳng trên lan can, nghĩ thầm phải nghỉ ngơi thật tốt, chắc chắn không dám vào trong nữa rồi. Có người kéo góc áo, Vân Diệp nghiêng đầu nhìn sang, thấy Thì Thì và Tân Nguyệt đang đứng đó, bèn khó nhọc nặn ra một nụ cười:
– Sao hai nàng không vào? Ca vũ bên trong hay lắm mà. Đừng bận tâm đến ta, ta chỉ hơi mệt, nghỉ một lát là s�� khỏe lại thôi.
– Thiếp ở đây cùng phu quân, có sao đâu. Chàng cứ nằm đi, thiếp nắm tay chàng là được rồi.
Tân Nguyệt nước mắt lưng tròng, ai ức hiếp nàng ư?
Vừa định hỏi, Tân Nguyệt đã đặt tay y lên má mình, nước mắt càng tuôn như mưa.
– Không ai ức hiếp thiếp, cũng không ai dám ức hiếp thiếp. Chỉ là thấy chàng vất vả như vậy, lòng thiếp không đành. Chỉ một mình chàng phải đối phó với toàn bộ người trong kịch viện, thiếp sợ chàng mệt mỏi quá độ. Diệp Tử, chúng ta không cần tiền bạc, chúng ta về nhà được không? Thiếp sẽ hầu hạ chàng ngủ, đắp chăn ấm cho chàng, gác lại mọi chuyện. Về nhà ngủ một giấc đến tận khi trời sáng, như đêm tân hôn của chúng ta, được không?
Lời nàng nói khiến Vân Diệp suýt nữa thì rơi lệ. Không được! Đám khốn kiếp bên trong đều nợ mình, làm sao có thể không đòi lại chứ? Lần này lão tử phải vét sạch Trường An, còn khiến đám khốn đó nợ Lý Nhị. Không được mềm yếu!
Định bật người ngồi dậy nhưng không nổi, Vân Diệp đành gắng gượng bò dậy, vặn vẹo cổ rồi nói với Tân Nguyệt:
– Phu nhân thì hiểu gì chứ. Nàng cứ đi xem ca vũ đi, vui vẻ mà xem mới là chuyện của nàng, chuyện khác là của nam nhân, đừng bận tâm. Ta còn chưa chết được đâu.
Nói xong, y liền đẩy Tân Nguyệt và Thì Thì vào trong, bản thân thì đến trước một cửa sổ, ghé mắt nhìn vào trong. Chỉ thấy ống tay áo của Quan nương tử dập dờn bay múa, tay áo dài ba bốn trượng không hiểu sao lại có thể bay lượn như vậy. Chuyện này còn khó hơn cả múa lưu tinh chùy! Chiếc eo thon mảnh mai như cành dương liễu uốn lượn thành những tư thế cực khó, cặp mông tròn xoe căng chặt sau lớp lụa mỏng, da thịt mập mờ ẩn hiện, khiến nam nhân sôi sùng sục, chỉ muốn đè ngửa ả ra mà khám phá "mỹ cảnh" phía dưới.
Ngay cả Vân Diệp cũng thấy mũi nóng ran, máu có xu thế trào ra. ĐM, lần trước đến Yến Lai lâu, ả ta đâu có diễn trò này. Hoàng đế vừa tới là ả ta hận không thể lột sạch ra. Đúng là yêu tinh!
Vân Diệp không nhớ mình đã nói hai chữ "yêu tinh" lúc nào, chẳng lẽ là tiếng vọng trong lòng? Tiếng vọng mà có thể nói ra lời trong lòng thì quả là hiếm có thật. Nghe thấy phía sau có động tĩnh, y quay đầu lại nhìn thì thấy rất nhiều nữ quyến đã chạy ùa ra ngoài. Kiểu múa của Quan nương tử vốn không phải là thứ mà đám phụ nhân có thể chịu nổi, vả lại, ả ta có múa cho nữ nhân xem đâu. Đoán chừng không chịu nổi bản mặt háo sắc của nam nhân mình, nên đám nữ quyến này mới vội vã tháo chạy ra ngoài.
Tai y bỗng bị xoắn chặt, Trình phu nhân đã nổi giận ngút trời, giật tai Vân Diệp hỏi:
– Ca vũ hay như vậy, sao lại mời con yêu tinh đó vào đây phá hoại? Ngươi nhìn xuống dưới xem, kẻ nào kẻ nấy đều chảy nước dãi ra rồi, còn ra thể thống gì nữa không?
Bà vừa dứt lời, một đám phụ nhân lớn tuổi khác cũng xúm lại vây quanh, có người còn túm cả cổ áo y. Đúng lúc nguy nan thì Hà Thiệu bỗng nhảy ra, hét lớn với Vân Diệp:
– Diệp Tử, Diệp Tử, mau xem kìa! Quan nương tử đang học phi thiên đánh tỳ bà!
Quả là hảo huynh đệ! Thấy cảnh tượng kích thích nên vội vàng chạy đến rủ Vân Diệp xem cùng.
– Chư vị thẩm thẩm, chuyện mời ca cơ, tiểu chất thực sự không hề hay biết. Tất cả đều do Hà Thiệu làm cả, mọi người hãy đi tìm hắn ấy!
Huynh đệ đôi khi sinh ra là để bán đứng nhau, nhất là trong tình huống cấp bách như thế này.
Phụ nữ Đại Đường quả nhiên rất hung hãn, nhất là phu nhân của Phòng Huyền Linh, tay ôm một con ly miêu trắng muốt, vừa kêu lớn vừa lao thẳng về phía Hà Thiệu. Kinh khủng hơn nữa là phu nhân của Úy Trì lại còn biết võ công, hơn nữa công phu rất cao cường. Váy vừa vén lên, chân đã tung ra một cú đá mạnh vào bụng Hà Thiệu. Hà Thiệu người gập lại, liền ngã phịch xuống đất, ộc nước ra. Đám phụ nhân kia chân đấm tay đá tới tấp, thậm chí còn lấy trâm mà đâm, khiến Vân Diệp nhìn mà run cả người.
Mãi sau khi đã hả giận, Hà Thiệu nằm thẳng cẳng trên mặt đất, ngay cả đũng quần cũng in hằn mấy dấu chân nhỏ. Đám phụ nhân mới ngẩng cao đầu đi vào kịch viện.
Vân Diệp vội vàng bế Lão Hà lên. Mặt hắn sưng vù, bầm tím. Lão Hà ôm chặt "tiểu huynh đệ" mà kêu thảm thiết. Một lúc sau, hắn mới ngừng kêu, nói với Vân Diệp:
– Trận đòn này không thể ăn đòn một cách vô ích. Đợi lát nữa bán ��ấu giá, hãm hại vài người được không?
– Chỉ cần huynh muốn thì cứ hại ta cũng được thôi.
– Đáng tiếc ngươi không thấy Quan đại gia cong mông ưỡn ngực mà đàn tỳ bà. Chân giơ lên rất cao, nếu đèn sáng hơn chút nữa thì tốt biết mấy.
Lão Hà ăn đòn đến độ có kinh nghiệm rồi, mặc dù mặt mũi thâm tím nhưng không ảnh hưởng gì đến hành động của hắn. Chỉ là mấy dấu máu ở lưng trông thật khiếp người.
– Ả Quan nương tử đó sao lại vô lễ đến thế? Bệ hạ và Nương nương đang ở đây xem, còn ra thể thống gì nữa chứ.
Nói tới chuyện này, Vân Diệp lại càng thêm tức giận. Đây không phải kỹ viện mà là sân khấu. Biểu diễn phóng khoáng như thế ở đời sau thì không là gì cả, nhưng ở Đại Đường thì dứt khoát là làm mất phong hóa.
– Quan nương tử có hỏi ta là có thể điều chỉnh một chút được không, ta cũng đồng ý rồi. Ai mà ngờ ả ta lại khiêu vũ, lại còn khiêu vũ phóng túng đến vậy.
Hà Thiệu vốn không có sức đề kháng với nữ nhân, trong nhà đã có bảy tám tiểu thiếp mà tên này vẫn không chịu thay đổi tính nào. Quả đúng là trận đòn này không hề oan uổng chút nào.
Bên trong lại một lần nữa oanh động. Vân Diệp vội vàng nhìn vào trong. May mà Công Tôn thị đang múa kiếm, y phục trên người nàng vẫn chỉnh tề, chỉ là không biết múa kiểu gì mà kiếm của nàng ta lại bay ra. Khi sắp đâm vào ngực một thương nhân ở phía trên cùng thì lại bay ngược trở lại. Nhìn kỹ thì té ra chuôi kiếm có buộc một dải lụa trắng, khống chế kiếm bay múa khắp nơi. Con mẹ nó! Chẳng lẽ đây chính là "kiếm khí động tứ phương" mà trong thơ của Đỗ Phủ miêu tả ư?
Tích hữu giai nhân Công Tôn thị Nhất vũ kiếm khí động tứ phương Quán giả như sơn sắc tự tang Thiên địa vị chi cửu đê ngang Hoắc như nghệ xạ cửu nhật lạc Kiểu như quần đế tham long tường Lai như lôi đình thu chấn nộ Bãi như giang hải ngưng thanh quang
Đây chẳng phải là thanh quang gì nữa, mà là sợ tè cả ra quần! Thương nhân kia miệng sùi bọt mép, người bên cạnh đều vội bịt mũi. Không cần tới gần cũng đã biết chuyện gì đang xảy ra.
Một người biểu diễn điệu múa trứ danh khiến hồn phách bay đi, một người khác thì lại mang cả kiếm khí cực hiểm ra trình diễn, tất cả chỉ để đổi lấy một nụ cười của Lý Nhị. Hiện giờ, Lý Nhị đã vượt qua trình độ của Bao Tự, trở thành đối tượng bị toàn bộ Đại Đường vây công, quả là khiến người ta hâm mộ.
Người khác nổi giận thì không sao cả, nhưng Trường Tôn thị nổi giận thì mới thật sự là chết người. Nàng vội vàng đến trước phòng bao của hoàng đế, xin hoạn quan thông báo để được vào. Bước vào phòng bao, thấy Lý Nhị mặt mày vui vẻ, Trường Tôn thị cũng cười tủm tỉm, không ngừng bình phẩm. Hai vợ chồng tựa hồ rất hưởng thụ cảnh tượng này.
Đang định lặng lẽ rút lui thì Lý Nhị lên tiếng:
– Thú vị lắm! Hãy cho Công Tôn thị vào cung dạy một số vũ nương múa kiếm đi.
Đã động sắc tâm rồi sao? Thấy dáng vẻ Trường Tôn thị vẫn thản nhiên như không, Vân Diệp đành khom người vâng dạ. Công Tôn thị chắc hẳn đang nóng ruột đợi tin này lắm rồi.
Cuối cùng, tiếng sáo cũng truyền tới. Biểu diễn âm thanh tự nhiên, mấy danh gia khẩu kỹ đã tái hiện không khí yên tĩnh của non cao rừng thẳm y như thật. Ở bên cây trúc được bọc vải và vẽ hoa văn hình rắn, một màu trắng, một màu xanh, chúng bay đi bay lại. Đôi mắt một con xanh thẳm, một con đỏ rực, dưới ánh đèn trông hệt như hai con rắn thật. Kịch viện tức thì trở nên yên tĩnh lạ thường. Lưỡi rắn không ngừng thè ra thụt vào, đó là do học sinh của thư viện làm, chứ mấy ca cơ còn chưa làm nổi điều đó. Một luồng khói mờ ảo bốc lên, khi khói tan đi, trên mặt đất xuất hiện hai nữ tử kiều mỵ, một áo xanh, một áo trắng, hệt như vừa tỉnh giấc...
Vân Diệp không có thời gian đi xem mấy thứ giả tạo thô thiển đó. Y ra hậu trường cùng Hà Thiệu chuẩn bị cho cuộc bán đấu giá. Phó dịch Vân gia tay bê từng hộp đàn mộc, ngồi sẵn ở hậu trường, mỗi cái đều đã được đánh số.
Trước tiên sẽ đấu giá kim ti nam mộc, giá khởi điểm là ba trăm quan. Chỉ bán mười cây, số còn lại sẽ đem xây cung điện xong mới bán. Gạo tím thì còn chưa đem bán đã bị hoàng gia cùng Vân, Trình, Ngưu gia phân chia sạch sành sanh rồi. Đó là thứ dưỡng sinh tuyệt hảo, chỉ có ở Long Nham Khê, sản lượng ít ỏi, giá thì chẳng đắt đỏ, chỉ là không ai biết mà thôi.
Mọi bản quyền nội dung của chương truyện này thuộc về truyen.free, hãy ghé thăm để đọc trọn vẹn nhé.