Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 355:

Vào đến phòng bao, Lý Nhị lập tức cởi giày, đi chân trần trên thảm, thưởng thức cách bài trí bên trong. Nơi nào có thể dùng vàng thì tuyệt đối không dùng đồng, chỗ nào có thể dùng châu ngọc thì nhất quyết không dùng vật liệu kém hơn. Ngay cả rèm ngăn cách giữa phòng bao và ban công cũng được kết bằng toàn trân châu kích cỡ đều tăm tắp. Ông gật gù hài lòng, nói với Trường Tôn thị:

- Trẫm cứ nghĩ tên tiểu tử kia đòi một nghìn quan là tham lam, không ngờ đúng là đáng với cái giá đó. Trẫm rất thích, về bảo nội phủ cấp cho y một nghìn quan.

Trường Tôn thị đang đứng sau tấm rèm nhìn xuống đám đông bên dưới. Nghe Lý Nhị nói vậy, nàng quay đầu lại cười, khoác tay ông và nói:

- Vân Diệp quả là giảo hoạt. Hắn rất biết giá trị của từng đồng tiền bỏ ra. Phòng bao này trang trí tốn kém đến mấy nghìn quan, còn hai bồn cúc này nở đẹp quá chừng. Khi về cung, thiếp sẽ mang theo, để ở đây thật uổng phí, chẳng ai ngắm nghía cả.

Vợ chồng đang trò chuyện vui vẻ thì đột nhiên, đèn trong đại sảnh tối lại, sân khấu bừng sáng. Một người đàn ông béo run rẩy bước lên sân khấu, nhìn ngó xung quanh, đợi đến khi bốn bề tĩnh lặng mới lắp bắp nói:

- Buổi đấu giá hôm nay được… Bệ hạ, nương nương nương… Thái tử điện hạ cùng tất cả các vị đạt quan hiển quý Đại Đường đã đến cổ vũ… Chúng tôi vô cùng cảm kích, chỉ chuẩn bị chút ca vũ, mong không làm mọi người thất vọng.

Khó khăn lắm hắn mới nói xong, mồ hôi chảy xuống như suối. Người ở gần nhìn thấy, chuyện này lập tức được lan truyền, tức thì mọi người cười rộ lên, nhìn tấm lưng ướt đẫm của tên béo lại càng cười sảng khoái.

- Cái loại bạn bè mèo mả gà đồng, kẻ ham tửu sắc như thế mà cũng dám ra mặt. Chắc Vân Diệp hết người rồi sao? Thật mất mặt. Nếu gia tộc ta mà có loại yêu nghiệt phá gia chi tử như thế thì đã đánh chết tươi từ lâu. Uổng phí cho cái kịch viện xây dựng lộng lẫy này. Vân Diệp chỉ có thế mà thôi.

Trong một phòng bao, một vị lão giả tóc bạc phơ cảm thán, thấy đám tiểu tử chẳng có đứa nào làm được việc lớn ra hồn.

Lý Thừa Càn ngồi ở ban công giữa tầng một và tầng hai, cười gập cả người. Mỹ nhân váy vàng bên cạnh phải giữ chặt lấy hắn, chỉ sợ hắn ngã xuống. Giữa hai người tựa hồ không còn khoảng cách gì, vô cùng thân mật.

- Đàn Nhi, nàng biết không, tên đó đóng kịch đấy. Thường ngày hắn cực kỳ lớn gan giảo hoạt, giờ lại sợ tới toát mồ hôi, trong đó nhất định có vấn đề. Nàng đã nói với phụ thân nàng tối nay ngàn vạn lần đừng mua đồ pha lê chưa?

Lý Thừa Càn lúc hỏi vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ của cô nương áo vàng không chịu buông. Trường Nhạc, người đứng giám sát đằng sau, đang định lên tiếng bảo bọn họ tách nhau ra, đó là nhiệm vụ mẫu hậu giao cho nàng.

Ai ngờ, một bàn tay từ phía sau vươn ra bịt lấy miệng nàng, kéo nàng ra khỏi cửa. Một người khác thì ôm lấy chân nàng, vác nàng chạy thẳng vào phòng bao. Các thị vệ trên cầu vượt cứ như không nhìn thấy gì, đứng đó như những cột gỗ.

Khi Trường Nhạc sợ tới mức sắp ngất đi thì được đặt xuống, lại nghe thấy giọng nói quen thuộc ở sau lưng:

- Muội tử ngốc, đại ca rõ ràng muốn hẹn riêng với thê tử của mình, muội ở đó làm gì, chẳng biết gì cả.

Nước mắt chực trào ra của Trường Nhạc tức thì biến mất. Nàng quay đầu lại, chỉ thấy hai huynh đệ Lý Thái, Lý Khác đang nháy mắt làm mặt quỷ với nàng. Những đứa trẻ hiền lành rất ít khi nổi giận, nhưng một khi giận thì lại vô cùng đáng sợ. Nàng tóm lấy tay Lý Thái mà cắn mạnh, không chịu buông ra. Lý Thái kêu la ầm ĩ, còn Lý Khác thì nghiêng người cẩn thận tránh xa hai huynh muội bọn họ, rồi rời về phòng bao của mình.

Vừa về đến phòng bao, hắn đã nghe thấy trên sân khấu chiêng trống rền vang, cùng với một tiếng gầm rú xé tai:

- Nhận lệnh quân chủ, thảo phạt phản thần, ngân vang khúc Phá Trận Nhạc, chung hưởng thái bình.

Lý Khác nghe tới đó, thầm kêu hỏng rồi, vội vàng chạy ra kéo Lý Thái và Trường Nhạc, nói:

- Mau nhả ra! Phá Trận Nhạc sắp bắt đầu rồi, không nghiêm chỉnh sẽ bị mẫu hậu trừng phạt đấy.

Hai người kia mới chịu dừng. Lý Thái xoa tay nói:

- Vân Diệp điên rồi à? Phá Trận Nhạc phải một trăm hai mươi tám người mới diễn được, vậy mà lại mang tới đây diễn!

Nói rồi, hắn nhìn lên sân khấu. Quả nhiên, đúng lúc các giáp sĩ đang múa, những chiếc chiêng, trống khổng lồ, tiếng sáo ngân vang, cùng khúc Quy Tư uyển chuyển du dương hòa quyện vào nhau, làm cho các nhân sĩ Trường An xem mà nhiệt huyết sôi sục.

Với lỗ tai nhét đầy giấy, Vân Diệp đang trò chuyện vui vẻ với Lý Bách Dược, một trong số những người biên soạn Phá Trận Nhạc.

- Vân hầu quả nhiên cao minh. Phá Trận Nhạc diễn tấu trong kịch viện đúng là có hiệu quả tốt nhất. Tiếng chiêng trống vang vọng bên tai, cổ nhạc Quy Tư quấn quýt, đội ngũ trên sân khấu, bên trái hỗ trợ bên phải, người trước thay thế người sau, giống như chiến trận. Mỗi lần biến trận lại đổi nhịp, ứng với mỗi động tác ca vũ. Hầu gia nghe xem, đã tới đoạn giữa rồi đó.

Dù tai đã nhét đầy giấy, ma âm vẫn vọng vào: "Tứ hải hoàng phong bị, thiên niên đức thủy thanh; nhung y canh bất trứ, kim nhật cáo công thành." Một diễn viên hô thì đã đành, đằng này trong kịch viện lại có cả nghìn người hô thì mới thực sự chết người! Kiếp trước đã không thích nhạc Rock and Roll, giờ đúng là tự làm tự chịu. Cũng chỉ hơn trăm người múa tập thể thôi, cảnh hàng vạn người múa ở Thế Vận Hội cũng đã xem rồi. Nhìn một trăm người nhảy nhót múa may như đám ngốc chỉ để làm nổi bật một người mặc giáp trắng ở giữa, Vân Diệp liền nhớ tới hai mươi mốt người vợ của Hi Đồng. Ca tụng công đức thì không sao, đó là quyền lợi của kẻ thắng cuộc, nhưng đã thế thì ông ta cũng nên tìm cho những phụ nữ sắp chết đói kia một người chồng tốt rồi hãy ca tụng chứ.

- Thế nào? Vân hầu thấy có khí thế to lớn không? Tuyệt diệu nhất là nhạc Quy Tư, vừa phấn khích lại mỹ diệu. Trống lớn rung trời, vang xa trăm dặm, đúng là cảm động trời đất.

Lý Bách Dược ghé miệng vào sát tai Vân Diệp hét, không hề biết rằng lúc này y sống không bằng chết, chỉ đợi đọc xong mấy câu cuối cùng: "Chủ thánh khai xương lịch, thần trung phụng đại du; quân khán yển cách hậu, liền thị thái bình thu." để cứu lấy cái mạng mình.

Trong lịch sử, người ta khoác lác rằng Phá Trận Nhạc của Tần vương trang nghiêm, công chính, khí thế bất phàm. Nhưng sự thực Vân Diệp thấy quá vụng về, khiêu vũ mà nhảy chẳng đủ cao, đá chân chẳng đủ thẳng, phối hợp chẳng chỉnh tề. Phối nhạc nghe như tiếng ồn ào hơn là âm nhạc thật sự, nhất là khúc từ do chính Lý Nhị phối, thế là đủ để tưởng tượng nó tệ đến mức nào.

May mắn là tai họa đáng sợ rồi cũng có lúc kết thúc. Giữa tiếng hò la điên cuồng của đám đông, trống không còn được đánh, chiêng không còn được gõ, nhạc Quy Tư như ma âm cũng dần xa. Cuối cùng sống sót qua được rồi! Chưa kịp mừng thì những tiếng hô hào nịnh bợ thối tha: "Bệ hạ bách chiến bách thắng, vạn thọ vô cương!" đã cuồn cuộn vang lên. Nghe Lý Bách Dược bên cạnh reo hò, Vân Diệp cũng đành phải tham gia.

Loạng choạng đẩy cửa ra, Vân Diệp gục lên lan can nghỉ ngơi một lúc lâu mới tỉnh lại, tự nhủ lần sau nếu có tụ hội mà lại có Phá Trận Nhạc thì đánh chết hắn cũng không đi. Hà Thiệu, với gương mặt đỏ bừng và giọng nói khàn đặc, tìm Vân Diệp hỏi về tính toán bước kế tiếp. Từ trạng thái của hắn, Vân Diệp có thể nhận ra hắn rất thích cảm giác này, nhất là khi cuối cùng Lý Nhị lộ diện ở ban công vẫy tay, rất nhiều người đã mặt đẫm lệ.

- Còn làm sao nữa, cứ dựa theo phương án đã thương lượng sẵn mà làm. Ca vũ tối đa nửa canh giờ thôi, tiếp theo thì trông vào huynh. Ta sẽ không xuất hiện, làm cho bọn họ thật vui vẻ rồi sẽ tiến hành đấu giá. Thành bại là ở đó.

- Ca vũ vừa rồi thật tuyệt vời, ta xem tới mũi chảy máu.

Hà Thiệu liếm cái môi dày:

- Rất nhiều người chưa tận hứng, hay là biểu diễn lần nữa?

Truyen.free hân hạnh giới thiệu bản dịch này tới quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free