Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 358:

Lão Phòng còn đường sống nữa không?

Ngồi ở hàng ghế đầu, Trình Giảo Kim thấp giọng hỏi Tần Quỳnh. Họ đều bị các nữ quyến đuổi ra ngoài. Mấy ngày qua, chuyện được mặt nhất của các quý bà ở Trường An là được bạn bè mời đến phòng bao xem kịch. Hễ có nữ quyến ra ngoài, cánh đàn ông trong nhà chỉ còn biết lang thang đây đó. Mà hàng đầu toàn những vị quan lớn.

Phòng Huyền Linh mặt mày vàng như nghệ, ra sức nháy mắt với Vân Diệp, ám chỉ y đừng bán món đồ đó cho lão bà nhà mình. Cử chỉ chắp tay vái lạy trông cực kỳ buồn cười, ông ta thực sự nể sợ lão bà.

– Một nghìn một trăm quan.

Một tỳ nữ trong phòng bao số sáu hô giá mới. Mặt già Tiêu Vũ lập tức nhăn nhúm như trái tắc. Chẳng cần nói cũng biết, đó là giá do người vợ mới tục huyền của ông ta hô. Vợ trẻ chồng già nên ngày thường được chiều chuộng quá đà.

Đường Kiệm còn chưa kịp cười nhạo thì ngay trong phòng bao của ông ta đã có người hô giá mới. Thấy toàn những nhà quan hiển quý tranh nhau món đồ, các thương nhân ngồi dưới không dám thở mạnh, sợ sau này bị họ trù dập thì chẳng còn đường nào mà kêu.

Đã khai màn thì không thể để không khí chùng xuống. Vân Diệp lệnh cho nữ quản sự của mình mang bình hương đến từng phòng bao một lượt. Nút bình hé mở, một mùi hương thoảng qua, vừa như hương hoa, vừa như thứ gì đó khêu gợi, quyến rũ lòng người. Mùi hương ấy không quá nồng, nhưng lại khó tan, chỉ cần khẽ lắc một chút là cả phòng ngập tràn hương hoa lan.

Các phu nhân mất hết lý trí thì cực kỳ đáng sợ. Vương phi cũng thế, công tước phu nhân cũng vậy. Dục vọng chiếm hữu điên cuồng trong lòng bỗng bùng cháy. Chỉ mới đi một vòng, giá đã lên tới ba nghìn quan.

Chư vị đại thần phía dưới nhìn Vân Diệp đầy oán hận. Người sức khỏe yếu kém đã bắt đầu run rẩy. Trong thời đại này, mọi người đều chú trọng việc giấu kín gia sản, vờ vĩnh như thể ba bữa còn không đủ ăn. Giờ đây, đột nhiên vì một bình nước hoa mà gia sản đều bị phơi bày. Đến bổng lộc nuôi ngựa của trẫm còn thấy khó, vậy mà ai nấy đều có gia tài vạn quan, phải xử lý ra sao đây? Lý Nhị vừa tức giận lại vừa có chút thương tâm, thì ra cả thiên hạ chỉ mỗi mình là “quỷ nghèo”, đến xây cung điện cũng cần bách tính giúp đỡ.

Hà Gian quận vương Lý Hiếu Cung nghe thấy phòng bao nhà mình báo giá ba nghìn năm trăm quan thì không ngồi yên nổi nữa. Trong lòng ông chỉ còn một suy nghĩ, đó là bịt miệng người đàn bà kia lại.

Không thể để chuyện này tiếp diễn, nếu không ai cũng mất hết thể diện. Chẳng biết tối nay về nhà sẽ có bao nhiêu cáo mệnh phu nhân tam phẩm, tứ phẩm bị ăn đòn. Tiếng búa gõ vang định giá, món đồ thuộc về Hà Gian quận vương. Lý Hiếu Cung chỉ thẳng mặt Vân Diệp lớn tiếng mắng chửi. Ông biết rõ tên tiểu tử này đang trả thù, nhưng chẳng thể làm gì được.

Sau khi đuổi hết các phu nhân sang tiểu sảnh xem buổi trình diễn y phục, Vân Diệp cảm thấy người trong hội trường thở phào nhẹ nhõm hẳn.

Món đồ pha lê đầu tiên được đặt lên bàn, hội trường tức thì náo nhiệt hẳn. Bản thân pha lê phản quang, dưới ánh đèn chiếu rọi mạnh mẽ càng trở nên long lanh, tỏa ra hào quang bốn phía. Nói không phải là bảo vật thì chẳng ai tin.

Vân Diệp không dài dòng giải thích đây là thứ gì. Y thuận tay cầm một pho tượng ngựa pha lê tạo hình "mã đạp phi yến" lên, nói với khách phía dưới:

– Một con ngựa, giá khởi điểm một trăm quan.

Những người đang mong chờ Vân Diệp tuyên bố đây là trân phẩm tuyệt thế, nghe câu nói đó suýt chút nữa thì ngất xỉu. Tiêu Vũ tay run run chỉ vào Vân Diệp, giận đến tím mặt, gạt tay viên quan trẻ đang đỡ mình ra, nhảy ngay lên sân khấu, ngây ngất đi vòng quanh pho tượng ngựa, rồi đuổi Vân Diệp đi chỗ khác.

Tự mình lớn tiếng nói:

– Một con ngựa? Nhãi con vô tri! Bảo vật lọt vào tay ngươi đúng là ném châu ngọc vào gầm giường. Một con ngựa à? Vật này vốn có tên là Mã siêu Long tước. Lão phu thấy những miêu tả về tiêu chuẩn tướng ngựa tốt đều gần như hoàn toàn phù hợp với pho tượng này, không có chỗ nào là không khớp. Lại càng thêm khỏe khoắn, tuấn mỹ, phong cách độc đáo. Ngựa ngẩng cổ hí vang, tứ chi dài chắc khỏe, vó khinh khoái, ba chân vút lên, bay về phía trước, một chân đạp lên Long tước đang quay đầu nhìn lại, ngụ ý vừa lớn gan vừa khôi hài. Một trăm quan thì ngay cả con Long tước dưới chân ngựa cũng không mua nổi! Nếu như không ai muốn, lão phu nguyện bỏ một nghìn quan để thu lấy.

Nói xong chuẩn bị ôm lấy mang về, một tiếng quát lớn đã ngăn ông ta lại. Khổng Dĩnh Đạt tiến lên gạt tay Tiêu Vũ ra:

– Lão Tiêu không thành thực. Ông định dùng một nghìn quan mà mang về sao? Lão phu trả một nghìn năm trăm quan!

Sứ thần Cao Ly Hồ Nguyên Hữu kêu lớn:

– Hai nghìn quan!

Hội trường yên tĩnh trở lại, ai nấy đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Hồ Nguyên Hữu, cứ như nhìn một kẻ điên. Khi người Đại Đường chưa thỏa mãn thì ngoại tộc không được phép mở miệng. Đó là thông lệ từ sau khi Lý Nhị diệt người Đột Quyết.

Tiêu Vũ dường như không nghe thấy mức giá hai nghìn quan, nói với Vân Diệp:

– Tiểu tử, một nghìn sáu trăm quan. Lão phu là người nghèo. Nếu ngươi dám nâng giá, ta đập vỡ luôn, không ai được hết!

– Một nghìn sáu trăm quan, có ai trả giá cao hơn không? Vừa rồi Tiêu công đã nói, đây là bảo bối. Muốn ra giá thì đây là thời khắc cuối cùng. Vân mỗ đếm tới ba, búa đập xuống là không còn cơ hội nữa. Một…

Vân Diệp vừa đếm, Hồ Nguyên Hữu liền lên tiếng:

– Ta trả ba nghìn quan!

Chẳng ai để ý tới hắn, Vân Diệp vẫn đếm:

– Hai… Ba! Xong! Con ngựa này thuộc về Tiêu công!

Búa đập cộp một tiếng, giao dịch hoàn thành. Thực ra Vân Diệp rất muốn bán cho Hồ Nguyên Hữu, nhưng lúc này thể diện quan trọng hơn tiền. Không bán cho ông ta là thành kẻ thù ngay.

Không ai biết loại bảo vật phi phàm này còn có bao nhiêu. Bán đi một món là mất đi một món. Các thương nhân Trường An thấy quan viên đã dẫn đầu, những người còn lại tất nhiên không chịu thua kém, đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Vân Diệp đã phát thẻ bài trước đó. Các đại gia tộc có thực lực cơ bản không tự mình ra tay, mà đều là các quan viên thẳng thắn vô tư trực tiếp tham gia đấu giá.

Vân Diệp lại lấy từ trong rương ra một pho tượng khổng tước, một nhân vật bốn tay cưỡi bên trên. Nhìn là biết không phải phàm vật, mỏ đỏ, lông xanh biếc, sống động như thật. Nhân vật cũng tạo hình tinh xảo, mặt mày hiền từ.

Hồ Nguyên Hữu mắt tóe lửa tham lam. Người Hồ cũng chỉ còn độc con lam khổng tước trong mắt, không còn nghĩ đến thứ gì khác. Nhưng với tình hình vừa nãy thì dù trả giá cao đến mấy cũng không đến lượt mình. Cho nên cả đám quây lại thành vòng, thì thầm một hồi. Hồ Nguyên Hữu được chọn ra làm người phát ngôn, khom người thi lễ với Lý Nhị đang ở ban công, nói lớn:

– Đại Đường Hoàng đế bệ hạ tôn k��nh! Cao Ly xưa nay luôn thân thiện với Đại Đường, hàng năm cung phụng không thiếu chút nào. Vì sao hôm nay chúng tôi bị xỉ nhục như thế ở đây? Xin bệ hạ phán quyết!

Vân Diệp mừng thầm, cuối cùng cũng có cơ hội khiến đám người này phải chịu thiệt rồi. Có bọn họ nâng giá, đám lão già ngồi ở hàng đầu sẽ càng điên cuồng hơn. Y đoán xem Lý Nhị sẽ nói đỡ cho những sứ tiết và thương đội kia như thế nào.

Quả nhiên giọng uể oải của Lý Nhị truyền ra:

– Vân Diệp, không được bỏ qua thỉnh cầu của sứ tiết nữa. Ngươi phải đối xử công bằng với tất cả khách khứa hôm nay. Không phải ngươi nói ai trả giá cao thuộc về người đó à? Cứ theo đó mà làm.

Vân Diệp khom người nhận lệnh, mỉm cười với Hồ Nguyên Hữu:

– Bệ hạ đã lên tiếng, ta nhất định sẽ tuân theo. Món trước không tính, bắt đầu từ lam khổng tước này, ta nhất định sẽ tuân theo lời căn dặn của bệ hạ.

Thấy mục đích đã đạt được, các sứ tiết Cao Ly, Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn cũng không làm khó nữa. Họ trở về chỗ ngồi trong tiếng reo hò của các Hồ th��ơng, chờ đợi phiên đấu giá bắt đầu.

Một phiên tăng mày rậm mắt sâu đi lên nói với Vân Diệp:

– Vân hầu, ngài đừng gọi bức tượng này là "lam khổng tước" nữa. Cẩn thận sau này xuống địa ngục sẽ bị dày vò vô tận.

– Hòa thượng này là ai?

Vân Diệp hỏi Hà Thiệu ở sau lưng. Hà Thiệu cố gắng mở mắt ra, vội vã chắp tay đáp:

– Đây là Cưu Ma Thức đại sư, tới Trung Nguyên đã ba mươi năm, là cao tăng đắc đạo hiếm có. Không được vô lễ!

Vân Diệp bỗng vỡ lẽ, ôm quyền nói:

– Đại sư, đây rõ ràng là một pho tượng khổng tước, sao đại sư lại cứ nói là một bức tượng Phật? Chắc hẳn có duyên cớ mà Vân mỗ không được biết, mong đại sư giải đáp.

Cưu Ma Thức đáp lễ rồi nói:

– Vân hầu là người tục gia, không hiểu chuyện Phật pháp cũng là lẽ thường tình, có thể thông cảm được. Lão tăng xin giải thích cho các vị vậy. Phật gia có một vị đại năng là Khổng Tước Minh Vương, còn gọi là Phật Mẫu. Ngài diệt trừ mọi độc hại, ban phát an lạc cho tất cả chúng sinh hữu tình. Vân hầu hãy xem Phật đà ngồi trên kh��ng tước, với bốn cánh tay, tay cầm liên hoa, quả Câu Duyên, quả Cát Tường, Khổng Tước Vĩ. Trong bốn vật này, liên hoa tượng trưng cho sự kính ái, quả Câu Duyên tượng trưng cho phúc đức, quả Cát Tường tượng trưng cho sự tăng ích, Khổng Tước Vĩ tượng trưng cho việc trừ tai ách. Đây quả là một bảo bối hiếm có c��a Ph���t gia.

Vân Diệp có biết gì đâu. Mẫu tượng đều do Ly Thạch vẽ ra. Ông ta là người uyên bác, lại khinh thường Vân Diệp ngu dốt, tất nhiên sẽ không giảng giải cho y những kiến thức uyên thâm này. Nghe Cưu Ma Thức nói thế, y chỉ thấy đây là thứ tốt có thể bán được giá cao.

– Bần tăng nguyện bỏ hai nghìn quan cầu Vân hầu bức Minh Vương pháp tướng này.

Cưu Ma Thức giàu lắm à? Tự xưng là bần tăng mà chớp mắt đã bỏ ra hai nghìn quan. Phải biết rằng hai nghìn quan tuyệt đối không phải là con số nhỏ. Giá một đấu gạo cũng chỉ bốn đồng, một quan là một nghìn đồng, vậy một nghìn quan có thể mua được bao nhiêu gạo? Hắn rốt cuộc đã thu bao nhiêu tiền của các tín đồ đáng thương? Kinh doanh chùa miếu quả nhiên là một mối làm ăn lớn.

– Đại sư muốn, Vân mỗ đương nhiên sẽ tuân theo. Chỉ là bệ hạ vừa mới có thánh dụ, người nào trả giá cao sẽ được. Chỉ mong đại sư được thỏa mãn tâm nguyện.

Lời vừa dứt, lập tức có người phụ họa. Hồ Nguyên Hữu không cần suy nghĩ đã hô giá:

– Ba nghìn quan!

Lần này hắn quyết chí lấy được. Đừng nói là bảo bối, dù là cục phân chó cũng phải giành cho bằng được. Đó là vấn đề thể diện.

Sứ tiết Tiết Duyên Đà với giọng nói trúc trắc:

– Ba trăm con trâu!

Lý Nhị nằm trên ghế mềm, mặt khẽ co giật. Đại Đường vốn dĩ chưa bao giờ đủ trâu để dùng. Lần này ông đang lo lấy đâu ra tơ lụa, lương thực, lại còn cả đồ sắt trị giá năm nghìn con trâu để đổi cho Tiết Duyên Đà. Nào ngờ, một đống cát lại đổi được ba trăm con trâu.

– Nhị Lang, không thể cứ để mặc Vân Diệp dùng pha lê gây họa nữa. Nếu một con khổng tước đổi lấy ba trăm con trâu, đây gần như là một mối làm ăn không vốn với Đại Đường. Đổi được trâu thì có thể đổi lấy chiến mã, dê, đồ sắt và cả chu sa của Cao Ly. Chúng ta lại chẳng mất gì, nhiều nhất chỉ là một đống cát. Trước đó chúng ta đã tính toán sai rồi.

Trường Tôn thị vừa mới nghĩ tới mình có thể cướp trắng được tài sản của cả thiên hạ thì mặt lập tức đỏ bừng. Lý Nhị cũng ngồi dậy, nghĩ một lúc lại nằm xuống, nói với Trường Tôn thị:

– Hiện Vân Diệp đang ôm một bụng lửa giận. Nếu không để y phát tiết hết, y sẽ không tận tâm làm việc. Lần này cứ để y chơi đùa thật thỏa thích. Chúng ta đã nợ y rất nhiều rồi.

Các thương nhân Trường An chưa có thói quen vung tiền như rác thế này, đều há hốc mồm, nhìn ba nhà dần nâng giá lên. Trong lòng họ hâm mộ, số tiền một món bảo bối kiếm được đủ bằng số tiền họ kiếm cả năm trời.

Nhìn người Tiết Duyên Đà cuối cùng đã lấy đi tượng Khổng Tước Minh Vương từ tay Vân Diệp với giá năm trăm con trâu, mặt vẫn đầy luyến tiếc, các thương nhân Đại Đường cứ như bị giáng một cái tát.

Mỗi lỗ chân lông của Ngụy Trưng như đang cất tiếng ca vang. Bất kể pho tượng Khổng Tước Minh Vương kia đáng giá đến đâu, trong mắt ông ta không bằng được năm trăm con trâu. Kim thạch châu ngọc đói không thể ăn, khát không thể uống được. Có năm trăm con trâu này có thể khai khẩn được biết bao ruộng đất. Đó mới là gốc rễ của Đại Đường.

Vân Diệp lại lấy từ trong rương ra hai pho tượng cự lang lưu ly giống hệt nhau như đúc. Hai pho tượng cự lang này đang hú trăng, răng nanh sắc nhọn, móng vuốt sắc bén, tứ chi chắc khỏe đang quỳ trên mặt đất.

Ánh đèn chiếu vào hai pho tượng cự lang chợt tắt đi. Người trong kịch viện giật mình phát hiện, bốn mắt của hai pho tượng cự lang vẫn phát sáng, ánh sáng xanh lục lập lòe nửa tấc khiến chúng biến thành màu xanh, tựa hồ như có ác linh của sói đang nhập vào hai pho tượng, có thể lao ra cắn người bất cứ lúc nào.

Đèn lại lần nữa bừng sáng, ánh hào quang màu lục dần biến mất. Hai pho tượng cự lang vẫn nằm yên trên bàn, không hề nhúc nhích. Cảnh tượng vừa rồi khiến tất cả mọi người ngỡ như trong mơ, toàn hội trường im phăng phắc.

Gia tộc A Sử Na chính là chúa tể thực sự trên thảo nguyên. Nghe nói tổ tiên của bọn họ là sói. Mỗi một người của gia tộc A Sử Na đều xăm hình sói lên ngực, chính là loại sói hú trăng.

Tiết Duyên Đà lập tức đứng lên, một nghìn con trâu! Vân Diệp chẳng mảy may phản ứng, chỉ quay đầu sang phía người Thổ Cốc Hồn. Vị trưởng lão tuổi cao thở dốc, ra giá một nghìn năm trăm con trâu.

Vân Diệp biết, bọn họ cũng biết, ngay cả Lý Nhị đang nhắm mắt cũng biết. Chỉ cần hai tộc bọn họ đem hai pho tượng sói này tặng cho Tây Đột Quyết sâu trong sa mạc, lập tức sẽ có được một đồng minh hùng mạnh.

Đám Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Lý Tịnh, Đường Kiệm đều đứng bật dậy. Lý Tịnh quát lớn:

– Vân Diệp, thứ này không được bán! Sẽ mang tới phiền phức cho Đại Đường!

Vân Diệp nhếch mép cười:

– Bệ hạ nói rồi, ai trả giá cao thì được.

Tiết Duyên Đà hiện đang nằm dưới sự uy hiếp của thiết kỵ Đại Đường. Lần này tới Đại Đường chính là mong đạt được hiệp nghị với Đại Đường, để không còn bị chiến tranh uy hiếp. Ai ngờ vô tình phát hiện ra thứ bảo vật tốt nhất để hiến tế cho Thiên Lang Thần. Chỉ cần tặng cho người Đột Quyết, nhất định sẽ trở thành đồng minh, cùng tiến cùng lùi. Có liều mạng cũng phải giành cho bằng được.

Người Thổ Cốc Hồn cũng mang tâm tư tương tự. Lần này tới đây là một vị đại trưởng lão, cũng đã phát hiện ra ý nghĩa của pho tượng sói này.

Đám Lý Tịnh lo lắng ra sức khuyên can, Vân Diệp vẫn giữ vẻ mặt của một người làm ăn, chẳng hề động lòng. Để tránh đêm dài lắm mộng, người Tiết Duyên Đà và Thổ Cốc Hồn đã đạt thành hiệp ước. Hai bên tổng cộng bỏ ra hai nghìn con trâu, mua hai pho tượng, mỗi nhà một cái.

Vân Diệp cười ranh mãnh như hồ ly, lấy từ ống tay áo ra một cái chùy nhỏ, đập vào một pho tượng cự lang, tức thì nó vỡ tan thành muôn mảnh.

Dưới ánh mắt đờ đẫn của mọi người, Vân Diệp cười:

– Hiện chỉ còn một pho tượng. Ta muốn giá gấp ba.

Thuận tay gạt những mảnh vỡ của pho tượng cự lang xuống đất, mặc kệ chúng nằm ngổn ngang. Y lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau chùi pho tượng cự lang còn lại. Thấy có vết bẩn không lau đi được, y thổi "khà" một hơi, rồi lấy khăn tay kỳ cọ mấy lượt mới gật gù hài lòng.

Đại trưởng lão Thổ Cốc Hồn run rẩy đi lên sân khấu, ôm lấy những mảnh pha lê vỡ vụn vào lòng, tựa hồ muốn gắn chúng lại. Đôi mắt mờ đục rưng rưng lệ, tay bị những mảnh pha lê cứa mấy vết, máu tươi đầm đìa.

Bản dịch này là một phần tài sản độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free