(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 365:
Thấy nàng vẫn còn thèm ăn lắm, Vân Diệp đành tự tay làm bánh hồng cho nàng.
Hồng gọt vỏ được cho vào cối giã nát, nhào cùng bột và thêm một chút mỡ bò. Cuối cùng, y đặt bánh lên bàn sắt nướng. May mắn thay, mẻ bánh rất thành công, vị ngọt ngào, hương thơm mát lành.
Sự kiên nhẫn của Vân Diệp vốn có hạn, làm một lần là đủ, tuyệt nhiên không có lần thứ hai. Nhưng khi nhìn Na Mộ Nhật mang khay bánh đi biếu nãi nãi, thẩm thẩm, cô cô cùng Hoạn Nương, rồi lại chạy về như một chú cún con, cứ ngong ngóng chờ y làm thêm mẻ nữa, thử hỏi làm sao y nỡ từ chối?
– Chậc chậc chậc, đúng là chỉ nhớ người mới cười, không thèm biết người cũ khóc. Làm đồ ăn mà cũng chẳng có phần của thiếp, xem ra đứa bé trong bụng thiếp đây chẳng còn ai thương nữa rồi.
Tuy rất thân thiết với Na Mộ Nhật, nhưng Tân Nguyệt vẫn chẳng chịu tha ai bằng cái miệng của mình. Nàng ghét nhất là thấy Vân Diệp và Na Mộ Nhật làm gì đó mà gạt mình sang một bên.
Còn nói gì được nữa, giờ đây cuộc sống của y chẳng khác nào dày vò, ngay cả khi ngủ cùng Na Mộ Nhật cũng phải luôn đề phòng Tân Nguyệt xông vào bất chợt.
Khó khăn lắm y mới có cơ hội ở riêng bên Na Mộ Nhật để hoàn thành lễ Chu Công. Trời còn chưa sáng, Vân Diệp mơ màng tỉnh lại, quay đầu nhìn Na Mộ Nhật vẫn đang cuộn tròn trong lòng y ngủ say sưa. Đêm qua cả hai đều quá mệt mỏi, đúng là đêm tân hôn mà. Vân Diệp thích sự ngây thơ, lương thiện của Na Mộ Nhật, càng yêu cả phong tình hoang dại của nàng khi ở trên giường. Na Mộ Nhật dù sao cũng là nữ tử lần đầu nếm trải sự ngọt ngào của nam nữ hoan ái, cứ quấn lấy Vân Diệp chẳng chịu ngủ. Cuối cùng, phải qua canh ba cả hai mới mệt mỏi ôm nhau thiếp đi.
Vân Diệp tỉnh dậy là do bị đánh thức, nhưng không phải bởi Na Mộ Nhật, dù một chiếc đùi của nàng vẫn còn gác lên người y. Đang ngơ ngác thì y thấy Tân Nguyệt. Chưa kịp nói câu nào, y đã bị đẩy sang một bên. Tân Nguyệt lật chăn lên, nhìn tân nương tử trần truồng, rồi lấy bàn tay ngâm nước giếng lạnh sờ lung tung lên người Na Mộ Nhật, khiến nàng kêu thét lên. Sau đó, nàng ta thỏa mãn vỗ mấy cái vào sống lưng tân lang, ngửa đầu cười lớn rồi đắc ý ra ngoài, để lại đôi tân nhân ôm chăn đưa mắt nhìn nhau.
– Muốn ăn thì cứ nói thẳng, đừng có nói móc nói máy làm gì. Ta làm thêm lần nữa là được chứ gì.
Bà nương này bây giờ đúng là sắp phát điên rồi, chẳng thể chọc vào nổi. Vân Diệp tiếp tục công việc vừa rồi, từng chiếc bánh hồng ra lò. Nhưng Tân Nguyệt chiếm lấy phần lớn, y chỉ có thể lấy ba cái cho mình rồi mới đưa cho Na Mộ Nhật một cái. Sự phân chia thật rõ ràng!
Y lắc đầu, kéo cả hai bà nương về phòng rồi nói: "Chúng ta cứ thế này sẽ bị cả nhà cười cho mất. Vậy thì, ba chúng ta cùng tới tiểu lâu mà ở, không mang theo bất kỳ ai, chỉ có ba người thôi, ngay cả nha hoàn cũng không. Sống vài ngày cho thoải mái."
Đề nghị này được cả hai nàng đồng ý, có điều địa điểm không phải tiểu lâu, mà là viện tử ở phường Hưng Hóa. Nha hoàn thì vẫn cần, gia đinh cũng cần, nếu không sẽ bị người ta chê cười mất.
Nhìn cáo mệnh phu nhân ra uy, chỉ tay múa chân, Vân Diệp nói với Na Mộ Nhật: "Với khí thế của nàng thì còn kém xa lắm."
Thấy vậy, Na Mộ Nhật nhận ra mình phải tăng cường học tập. Nàng liền theo sau Tân Nguyệt mà học y hệt, từ cách vấn tóc đến mặc áo, từ cách đi đường đến giọng điệu khi nói chuyện, cái gì cũng học. Thậm chí, nàng còn bắt chước chính xác cả dáng vẻ Tân Nguyệt mắng mỏ nha hoàn.
Gió bắc mạnh lên, chắc chắn thảo nguyên đã có tuyết rơi rồi. Na Mộ Nhật không thể về được, mà Vân Diệp cũng không định để nàng quay lại thảo nguyên lúc này, bởi mùa đông ở đó chẳng khác nào chịu tội. Hiện tại, có quản sự ngoại tộc của Vân gia lo liệu mọi việc ở thảo nguyên, nên Na Mộ Nhật không về cũng không sao. Phải đợi đến khi xuân ấm hoa nở mới nên về, e rằng một đóa hoa thảo nguyên mà cứ ở mãi trong phòng ấm sẽ khô héo mất.
Mấy ngày qua, Na Mộ Nhật luôn miệng nói không biết bò dê ở thảo nguyên có vượt qua được mùa đông an toàn hay không. Vân Diệp biết nàng đang nhớ thảo nguyên lắm rồi.
– Nếu như nhớ thảo nguyên thì cứ hát đi. Chẳng phải nàng luôn muốn hát sao? Cứ hát đi là được!
– Không được đâu, ca ca. Nơi này là Trường An, không phải thảo nguyên. Thiếp mà hát lung tung sẽ bị người ta chê cười mất.
Na Mộ Nhật ngồi xuống cởi giày cho Vân Diệp, rồi thay vào đó là một đôi dép lê đã được sưởi ấm. Nàng ngửa mặt nói với y: "Không sao cả, tối nay ta sẽ đưa nàng tới một nơi. Ở đó, nàng có thể hát thoải mái. Ta sẽ đi cùng nàng, phu nhân cũng đi, chỉ ba chúng ta thôi. Nếu như nàng thích, chúng ta sẽ hát cả đêm. Nàng hát, ta nghe mãi mãi cũng không chán."
Nữ tử Đại Đường chẳng mấy ai chịu nổi những lời tình thoại, bất kể là tài nữ uyên bác chốn đô thị hay thiếu nữ ngây thơ, phóng khoáng của thảo nguyên. Nghe những lời tình tứ tưởng chừng khô khan, giản dị của Vân Diệp, các nàng đều rưng rưng nước mắt, toàn thân nóng bừng, chân nhũn ra. Hiệu quả còn hơn cả thuốc kích dục.
Bụng của Tân Nguyệt càng ngày càng lớn, mọi hành động đều trở nên vất vả. Nhìn nàng cứ như nuốt chửng cả một quả bóng rổ, suốt ngày ôm bụng rên rỉ.
Có mấy lần, Vân Diệp vén y phục của nàng lên, nhìn thấy bụng căng đến phát xanh. Y lo cho nàng lắm, bởi những mạch máu nhỏ trên đó đều hiện rõ mồn một, cứ lo bụng nàng sẽ bị nứt ra.
Phụ nữ có thai làm gì cũng vụng về. Chuyện giúp Tân Nguyệt thay y phục, đi giày dép, Vân Diệp chưa bao giờ mượn tay người khác. Ngay cả ban đêm nàng liên tục thức giấc, mọi việc cũng đều do chính Vân Diệp hầu hạ.
Nàng rất dễ bị chuột rút, nên mỗi ngày đều phải xoa bóp chân. Vân Diệp đã quy định giờ giấc và chưa bao giờ gián đoạn việc này. Còn về phần chuyện bên ngoài gia đình, y coi như điếc đặc, đến cả Trình Xử Mặc hay Ngưu Kiến Hồ cũng hiếm khi gặp được y. Thế là, Trường An lại rộ lên lời đồn đại, cười nhạo Vân Diệp chìm đắm trong ổ ôn nhu, không sao dứt ra được.
Mấy lời đồn đó chỉ là chuyện nhỏ. Tối nay mang đến niềm vui bất ngờ cho Na Mộ Nhật mới là chuyện lớn mà Vân Diệp quan tâm nhất. Còn về phần sứ giả Tiết Duyên Đà chọc giận Tây Đột Quyết, đến nỗi bị người ta xuyên đầu lên ngọn giáo để cảnh cáo bốn phương thì lại càng là chuyện nhỏ, hoàn toàn không nằm trong phạm vi bận tâm của Vân Diệp.
Việc Đại trưởng lão của Thổ Cốc Hồn đập đầu tự tử vào cột của điện Duyên Niên thì lại càng chẳng dính líu gì tới Vân Diệp. Người ta đã muốn chết, có ngăn cũng chẳng thể ngăn nổi.
Lâm chưởng quầy không phụ sự kỳ vọng của mọi người. Theo tin tức truyền về, Quốc chủ Cao Ly rất thích đồ lưu ly, nhất là quả cầu lưu ly, cho rằng đó là thứ hiếm có trên đời. Ông ta bất chấp sự phản đối của các đại thần, độc đoán lấy lương thực tích trữ của ba châu Vĩnh An để đổi lấy ba mươi món đồ lưu ly tinh xảo. Hiện giờ, số lương thực đó đã được vận chuyển tới Liêu Đông. Đỗ đại tướng quân đã khảng khái mua hết, và hôm qua binh bộ đã đem tiền đồng đổi thành vàng gửi vào tài khoản của Vân gia.
Tân Nguyệt đứng trước giường tỉ mỉ trang điểm cho Na Mộ Nhật, cẩn thận tết tóc nàng thành bím, rồi mặc vào chiếc áo da đặc chế của Vân gia. Một thiếu nữ Đột Quyết xinh đẹp tuyệt trần lại xuất hiện trước mặt hai người.
Bóng đêm vừa buông xuống, Na Mộ Nhật đã vội vàng thúc giục Vân Diệp chuẩn bị. Nàng nôn nóng muốn đi xem nơi mình sẽ hát đẹp đẽ đến thế nào, bởi Vân Diệp đã khoe khoang suốt cả ngày rồi.
Chẳng ra ngoài thành, cũng chẳng vào vườn hoàng gia, mà lại ở ngay kịch viện phường Hưng Hóa. Na Mộ Nhật vốn không thích những nơi chỉ ở trong phòng. Tuy không vui, nhưng nàng vẫn cố gắng giả vờ vui vẻ, chỉ là ai cũng thấy rõ vẻ thất vọng trong ánh mắt nàng.
Xe ngựa dừng ở cầu. Mấy quản sự kịch viện của Vân gia thi lễ xong liền đi chuẩn bị. Hôm nay, việc điều khiển đèn đuốc và đảm bảo an toàn đều do họ nắm giữ.
Trên vũ đài, cỏ xanh mọc um tùm cao tới hai tấc. Bảy tám con cừu con trắng như đám mây đang thản nhiên gặm cỏ. Ở giữa sân khấu, một chiếc lều nỉ được dựng lên, cột bên cạnh buộc một con chó lớn. Vượng Tài thì thò đầu vào lều tò mò nhìn ngó – vị "diễn viên quần chúng" này chính là tự chạy tới đây.
Cách đàn cừu không xa là một người chăn cừu. Vừa nhìn thấy những chú cừu con, Na Mộ Nhật đã chạy nhanh tới ôm lấy chúng, nước mắt rưng rưng.
– Phu quân, chàng trồng cỏ lên đá bằng cách nào vậy?
Tân Nguyệt lấy vai huých Vân Diệp rồi giải thích: "Đơn giản lắm, chỉ cần cho đất vào trong bao tải, rồi gieo cỏ lên. Cỏ sẽ tự chui qua những lỗ của bao tải thôi."
Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, tựa như những vì sao lấp lánh trong đêm vắng.