Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 379:

Vân Diệp và Tân Nguyệt đến gian phòng thờ linh vị sư phụ. Tân Nguyệt kéo một chiếc bàn kê ngay trước cửa rồi dặn dò hộ vệ rằng tuyệt đối không ai được phép quấy nhiễu, kẻ nào vi phạm sẽ nghiêm trị không tha. Mỗi người đều có điểm yếu, và điểm yếu lớn nhất của Vân Diệp chính là quá khứ mà hắn không thể dứt bỏ.

Hắn ngẩng đầu nhìn linh vị giả, cả bức tranh giả, r���i thắp một nén hương. Đây không phải là tế tổ tiên, mà là thờ cúng một phần quá khứ đã vĩnh viễn mất đi trong hắn.

Ngồi xuống bồ đoàn, hắn cố gắng nhớ lại những gương mặt vừa mơ hồ lại vừa rõ ràng, và thật tự nhiên, chúng dần hòa vào những khuôn mặt quen thuộc hiện tại. Quá khứ, hiện tại, tương lai, tất cả đều là hư ảo. Đối với người đời sau, hắn – một vị khách qua đường vội vã – là người không có tương lai. Với người Đại Đường, hắn lại là kẻ không có quá khứ. Chỉ có hiện tại mới thực sự thuộc về hắn.

Hắn giống như một người đang đứng ở ngã tư đường, bất kể là đi về phía nào, đều là một cuộc hành trình hoàn toàn mới.

Hương đã cháy cạn, và dòng hoài niệm cũng đến lúc phải kết thúc. Cứ mãi chìm đắm trong quá khứ mà không thể dứt ra là hành động vô trách nhiệm với hiện tại. Người có lý trí sẽ không bao giờ chọn cách đắm chìm mãi mãi, dù điều đó có vẻ giống một sự phản bội đi chăng nữa.

Đẩy cửa, Tân Nguyệt vẫn ngồi ở cửa, thanh thản vuốt ve bụng mình, thánh thiện như một pho tượng nữ thần. Vân Diệp ôm nàng vào lòng, thì thầm bên tai:

– Cám ơn nàng.

Lý Thừa Càn đã đến, ngồi đợi trong phòng khách từ rất lâu. Quản gia báo rằng Hầu gia đang tế sư phụ nên không tiện tiếp khách, đáng lẽ hắn phải lịch sự cáo từ. Nhưng nghĩ đến phụ thân và gia gia với đôi mắt thâm quầng, hắn đành gác lại lễ pháp thế tục, ngồi yên lặng chờ đợi trong phòng khách. Đây là lần đầu tiên Lý Thừa Càn đến Vân gia mà lại tĩnh lặng đến vậy.

– Thừa Càn, sao ngươi lại vội vã tới đây? Giờ chắc cổng thành đã đóng rồi.

Lý Thừa Càn vái Vân Diệp một cái thật sâu:

– Hôm nay ngươi tế lễ ân sư, là ngày trọng đại, đáng lẽ ra ta không nên đến làm phiền. Nhưng hoàng tổ và phụ hoàng ngày càng tiều tụy, bị quỷ mị quấy phá khiến ngày ăn không ngon, đêm ngủ không yên. Mẫu hậu cũng chịu ảnh hưởng theo. Ta đã hết cách rồi, Diệp Tử, xin ngươi giúp họ có một giấc ngủ bình yên, dù chỉ là một đêm thôi cũng được.

Tâm bệnh đôi khi cũng truyền nhiễm. Lý Nhị cũng bị tâm bệnh của phụ thân lây nhiễm. Vốn dĩ ngài không sao, nhưng thấy phụ thân kinh hoảng, hoảng loạn, ngài cũng bất giác lo lắng theo. Khi đã lo lắng thì ban đêm khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung, tâm thần bấn loạn, thành ra gặp ác mộng cũng không có gì lạ.

– Chuyện này ngươi không đi tìm Viên Thiên Cương, Lý Thuần Phong, tìm ta e rằng không đúng người lắm.

Hắn không muốn nhúng tay vào chuyện này. Bí mật của hoàng gia càng biết ít càng tốt, nhúng tay vào chẳng những không có lợi mà còn chuốc họa. Chi bằng đẩy việc này cho hai gã thần côn trứ danh kia.

– Vô ích! Pháp sự đã làm hết cả rồi, ngay cả những hòa thượng xưa nay không được trọng dụng cũng đã mời đến, nhưng vẫn vô ích. Đến tối vẫn có ác quỷ quấy nhiễu. Viên Thiên Cương nói đó là do suy nghĩ quá độ gây ra, khiến thần trí hư nhược, tạo cơ hội cho ngoại ma xâm nhập. Pháp lực ông ta thấp kém, không khu trừ được. Ông ta còn bảo mẫu hậu ta đi mời cao nhân khác, ví như ngươi.

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Lý Thừa Càn, Vân Diệp khó lòng từ chối. Hắn biết mình có cách, rất đơn giản: chỉ cần cho cha con họ dùng Phi Ma Tán, đảm bảo sẽ ngủ say như chết, mơ cũng chẳng có. Nhưng nguồn cơn khiến họ không thể ngủ được chính là do bản thân họ tự gây ra. Nếu không trừ bỏ được tâm ma, sớm muộn gì cũng tái phát. Xem ra, không mời hai vị đại môn thần kia thì không ổn rồi.

– Được rồi, chuyện nhỏ thôi. Đám ngoại ma đó khi còn sống đều bị Thái Thượng hoàng và Bệ hạ tiêu diệt, chết rồi thì còn đáng kể gì nữa? Tối nay cứ diệt sạch chúng là xong. Chỉ cần ngươi đi mời hai dũng tướng sát khí đằng đằng, toàn thân giáp trụ, đến canh giữ điện cho Bệ hạ, còn lại cứ giao cho ta.

Nếu đã không thể tránh khỏi, chi bằng thống khoái nhận lời. Dù sao, nếu rụt đầu lại thì bị ăn gậy, thò đầu ra thì ăn đao. Chẳng phải lịch sử đã ghi lại rằng Lý Nhị phải dựa vào hai vị đại môn thần thủ vệ mới có thể ngủ ngon đó sao?

Lý Thừa Càn kích động xoa tay liên tục:

– Ta biết là ngươi có cách mà, ngươi chưa bao giờ khiến ta thất vọng. Ngươi xem nên kiếm hai vị lão soái nào để gác cửa cho phụ hoàng ta?

– Còn phải nói sao? Hai vị Úy Trì và Tần Quốc công là thích hợp nhất. Dặn họ phải toàn thân giáp trụ, vũ khí không được thiếu thốn. Tóm lại, ra trận mặc thế nào thì tối nay cứ mặc như thế. Hôm trước Bệ hạ còn tới nhà dùng bữa, sao không nói với ta chuyện này?

Dù ngoài miệng nói thoải mái, nhưng Vân Diệp lúc này lại nung nấu ý định không tha cho cặp sư đồ đã đẩy hắn vào hố lửa, nếu không, mối hận trong lòng khó mà nguôi ngoai.

Khi Vân Diệp bước vào cửa Chu Tước thì trời đã sẩm tối. Mùa đông ban ngày rất ngắn, gió bắc thổi từ Sóc tới, qua cành cây mang theo tiếng rít gào, quấn quýt trên bầu trời hoàng cung.

Cung nữ, thái giám trong cung đều khép nép chạy, trong mắt không giấu được sự kinh hoàng.

Vân Diệp nhìn xung quanh rồi gật gù, đúng là chỗ thích hợp để quay phim ma, khung cảnh đủ ghê rợn. Thêm vào màn "biểu diễn" của đám thái giám cung nữ, áp suất không khí dường như giảm hẳn. Sống ở nơi như thế này mà không hóa điên mới là lạ. Kẻ nào điên thì vẫn còn là người, còn cứu được.

Đại môn hoàng thành sau lưng đóng rầm một tiếng, cổng thành lập tức biến thành một mảng đen kịt, trông giống như cái miệng lớn lăm le đớp người ta. Vô Thiệt không biết từ đâu lướt ra, đứng sau lưng Vân Diệp. Nếu không quen với tài xuất quỷ nhập thần của lão, có lẽ đã sợ đến đổ bệnh rồi.

– Lần sau xuất hiện có thể làm ra một chút động tĩnh được không? Đột nhiên xuất hiện đằng sau lưng người ta, không có bệnh cũng sẽ bị ngươi dọa cho sinh bệnh.

Vô Thiệt cười khùng khục hỏi:

– Vân hầu là đệ tử thần tiên mà cũng sợ quỷ mị à?

– So ra thì ta sợ người hơn sợ quỷ. Quỷ là thứ mà tin thì có, không tin thì không tồn tại. Ta chỉ thấy người hại người, chứ chưa từng thấy quỷ hại người. Vậy nên gia sư ta mới dạy: "Kính quỷ thần nhi viễn chi." Dù sao, phu tử cũng đã nói, có thể thấy thứ này chẳng có gì đáng sợ.

Hai người vừa trò chuyện vừa đi vào trong thành. Trong thành vẫn rất rộng, đi hết một tuần hương mà vẫn mới chỉ tới bên hồ. Không biết kẻ thiếu đầu óc nào lại trồng đầy hoa sen trong hồ, khô quắt queo dính chặt trên cành. Gió thổi qua phát ra tiếng động rợn người, tựa như tiếng bước chân người đang đi lại.

Đứng ở bên hồ, hắn vươn tay cầm lấy một cái đài sen, lắc lắc, hạt sen bên trong kêu lọc xọc không ngừng.

Vân Diệp cứ thế bước về phía tây. Vô Thiệt hoang mang. Hoàng đế ở phía bắc, đang được sư đồ Viên Thiên Cương bảo hộ để làm phép trong buổi tối quan trọng nhất hôm nay. Vô Thiệt không rõ Vân Diệp tới phía tây làm gì, chắc hẳn ph��i có ý nghĩa đặc biệt, nên vội vàng đuổi theo.

Tối chưa ăn cơm, lại cưỡi ngựa suốt cả đoạn đường dài, chút thức ăn trong bụng cũng không biết đã bị rung lắc mà tiêu biến đi đâu mất rồi. Vân Diệp đi về phía tây chẳng có ý gì khác, chỉ vì Ngự Thiện Phòng nằm ở hướng đó.

Đúng vậy, trù nương của Vân gia nay đã là đại trù (bếp trưởng). Nhìn thấy Vân Diệp tới thì cười híp cả mắt lại. Nhìn dáng vẻ của bà, có vẻ sống trong hoàng cung cũng không tệ. Người bà ngày càng đồ sộ, đi hai bước mà thịt toàn thân cứ rung rinh.

– Hoa Nương, cho ta một con gà quay nhé, có sẵn thì tốt nhất. Ta sắp chết đói rồi, mau lên!

Hoa Nương biết Hầu gia không chịu được đói, muốn ăn là phải có ngay, nếu không sẽ nổi giận. Bà vội vàng lấy trong lò ra một con gà quay béo vàng ruộm, dùng lá sen bọc lại rồi đưa cho Vân Diệp.

Nhận lấy con gà quay Hoa Nương đưa cho, hắn đưa lại cái đài sen kia cho bà ta, nói:

– Đi hái thêm một ít đài sen nữa, lấy hạt sen ra, nấu cháo, cho chút ngân nhĩ, đường vào là được.

Nói xong liền xé gà ăn. Vô Thiệt thực sự không còn kiên nhẫn để đợi hắn ăn xong, tóm lấy hắn kéo về phía Thái Cực cung.

Người khác dám làm thế này thì sẽ không đủ đầu mà chặt, nhưng ở hoàng cung, Vân Diệp là một sự tồn tại đặc thù, ngay cả thái tử cũng không được tùy tiện như hắn. Vô Thiệt tất nhiên biết điều đó.

Trong cung hương khói mịt mù, đàn hương cứ như thứ không mất tiền, chỗ nào cũng có. Một chiếc gương bát quái treo ở cửa. Hắn lấy xuống soi thử, nhìn bộ dạng khó coi, miệng vẫn còn gặm chân gà của mình. Ướm thử trọng lượng, khỏi phải nói, đây là gương mạ vàng. Treo ở cửa thế này thì phí quá! Hắn cho ngay vào lòng, định bụng về sau làm của hồi môn cho Nhuận Nương. Lần trước Viên Thiên Cương tặng quà cho Nhất Nương chỉ có một tờ lá số bát tự, đúng là keo kiệt!

Cha con Lý Nhị, Lý Uyên ngồi ở giữa đại điện. Viên Thiên Cương trang phục đạo sĩ đang múa mộc kiếm đi quanh họ. Nhìn kỹ thì thấy bước chân ông ta cứ theo đồ hình bát quái, từng bước không hề sai lệch. Nhìn mồ hôi trên đầu ông ta thì biết đã đi được một thời gian rồi. Không biết ông ta làm thế nào mà có thể kiên trì lâu đến vậy. Cứ đi vòng tròn như thế, Vân Diệp chỉ đi hai vòng là đã chóng mặt rồi.

Lý Thái, Lý Khác ôm lò hương, vẻ mặt lo lắng đứng ở bên cửa nhìn phụ thân và gia gia.

Cưỡi ngựa là việc khổ cực, nhất là Lý Thừa Càn chê xe ngựa quá chậm nên muốn tranh thủ thời gian. Hông hắn bị xóc nảy đến tưởng chừng như trật khớp mất rồi.

Đại điện trống không, ngoài long ỷ trên cao, ngay cả ghế ngồi cũng không có. Đệm để các quan ngồi khi lên triều cũng chẳng thấy đâu. Hết cách, Vân Diệp đành khoanh chân ngồi trên mặt đất, tiếp tục ăn gà quay của mình, tiện thể xem Viên Thiên Cương biểu diễn "xiếc khỉ".

Từ khi xuyên qua lỗ giun tới đây, Vân Diệp hoàn toàn không tin vào thứ thần ma quỷ quái gì. Hoặc có thể nói, hắn khinh bỉ thần tiên, chờ đợi họ đưa ra chứng cứ về sự tồn tại của mình.

Đại danh của Viên Thiên Cương, Lý Thuần Phong có thể nói là truyền kỳ thiên cổ với những tác phẩm độc nhất vô nhị như "Thôi Bối Đồ", "Xưng Cốt Toán Mệnh". Nhưng sau khi Vân Diệp tìm Viên Thiên Cương xem số, bị ông ta dứt khoát phán rằng hắn mới chỉ mười sáu tuổi thì hắn chẳng còn chút kính trọng nào với lão già này nữa. Rõ ràng lão tử đã sống tới ba mươi mấy năm, vậy mà ngươi lại bảo mười sáu tuổi?

Lại còn phán rằng khi nhỏ hắn vận mệnh gập ghềnh, định sẵn phải lang bạt kỳ hồ thì càng là bố láo bố toét! Lão tử sinh ra cha mẹ vẫn còn đó, là con trai cả trong nhà, được các chị yêu thương vô kể, sống vui vẻ, trưởng thành rồi lập gia đình, tuy không nói là giàu có nhưng cũng chẳng gặp họa lớn gì. Thế mà qua miệng lão ta lại thành "lang bạt kỳ hồ"?

Đó là chuyện Vân Diệp bịa ra, thế mà lão ta còn làm ra cái vẻ cao thâm khó lường.

Lý Thái hít hít mũi, hắn chắc chắn mình đã ngửi thấy mùi gà quay. Mũi hắn thính lắm, ngay cả trong không gian tràn ngập mùi đàn hương nồng nặc thế này cũng có thể ngửi thấy mùi lạ. Đó là ưu điểm hắn luôn tự hào.

Ngẩng đầu nhìn gia gia, phụ thân đang nhắm mắt niệm kinh, mẫu thân quỳ dưới bức tranh Lão Tử cưỡi trâu mà cầu nguyện, không ai chú ý đến mình. Hắn liền len lén quay đầu nhìn lại, chỉ một cái nhìn đã khiến hắn sững sờ.

Chỉ thấy Vân Diệp đang ngồi cách hắn không xa, hai tay ôm một con gà quay gặm, bộ dạng tởm lợm, chẳng có chút phong độ nào. Nhìn thấy người khác ăn, bụng Lý Thái cũng reo lên ùng ục, hắn mới nhớ ra bữa ăn gần nhất của mình là bữa sáng.

Không biết vì sao, cứ thấy Vân Diệp gặm gà quay là mọi lo lắng trong lòng hắn tức thì tan biến sạch. Gã này nhất định có cách trừ hết quỷ mị trong cung thôi.

Lý Thái khẽ dùng mũi bàn chân đá Lý Khác một cái. Lý Khác bất mãn nhìn hắn một cái, ý bảo đây là trường hợp long trọng, không được đùa nghịch, nhưng lại thấy Lý Thái đang ám chỉ ra phía sau một cách thần bí.

Mặc dù không muốn phá hỏng đại sự của gia gia và phụ thân, nhưng không cưỡng lại được sự cám dỗ của tò mò. Quay đầu lại nhìn, hắn cũng phát hiện Vân Diệp đang loay hoay với con gà quay, thậm chí còn lén xé phần phao câu gà không ăn rồi giấu sau cột đại điện.

Viên Thiên Cương múa càng lúc càng nhanh, trường sam phấp phới, ống tay áo vung vẩy. Bước chân từ đồ hình bát quái chuyển sang thất tinh trận. Đứng ở vị trí Thiên Quyền, ông ta quát lớn một tiếng, ống tay áo tung ra vô số giấy vàng. Chỉ cần ông ta đâm kiếm gỗ một lần là có một tờ giấy bay thẳng vào kiếm. Thu tay lại, ông ta lướt kiếm qua đèn thất tinh, tờ giấy lập tức biến thành quả cầu lửa. Ông ta phất ống tay áo thế nào mà không một tờ giấy nào rơi xuống đất. Hỏa cầu trong tay bay tứ phương, lập tức khiến những tờ giấy đang bay phấp phới đều bốc cháy. Kiếm của ông ta vẫn tiếp tục múa, thi thoảng lại gạt quả cầu lửa. Không ngờ, những quả cầu lửa nhỏ dần tụ lại thành một quả cầu lửa lớn, dưới ánh sáng nến trông như một vầng mặt trời. Chỉ là vầng mặt trời này hơi xanh xao. Nếu nói trên đó không bôi phốt pho và lưu huỳnh thì đánh chết Vân Diệp cũng không tin.

Vân Diệp giật mình đến nỗi quên cả con gà đang cầm trên tay. Hắn không thể không phục Viên Thiên Cương. Vì lừa gạt người ta mà lão ta bỏ công khổ luyện đến mức này. Chỉ bằng chiêu này thôi, ra chợ mãi võ cũng kiếm được đầy chậu đầy bát. Nay lại thành thứ thu��c an ủi cho thế giới tinh thần của cha con Lý gia, thật là đáng tiếc. Nhưng bù lại, thù lao lão nhận được nhất định rất khả quan, việc đi mãi võ chẳng thể nào sánh bằng.

Quả cầu lửa dần tắt hẳn, Viên Thiên Cương cũng thu công. Tay trái bắt kiếm quyết, tay phải thi triển chiêu "Tô Tần ôm kiếm", thanh kiếm gỗ liền rơi thẳng vào bao kiếm cổ sau lưng ông ta.

– Bệ hạ, Thái Thượng hoàng, Bần đạo pháp lực thấp kém, chỉ làm được tới đây thôi. Còn lại phải trông cậy vào cao nhân khác trên đời.

Viên Thiên Cương mồ hôi đầm đìa, áo bào và giày bị mồ hôi làm ướt đẫm. Đứng trong đại điện âm lãnh, toàn thân ông ta bốc hơi, tựa như vừa bước ra từ nồi hấp. Nếu ai dám nói Viên Thiên Cương không dốc toàn lực thì đúng là trái với lương tâm.

Tận lực thì có tận lực đấy, nhưng hiệu quả lại là chuyện khác. Trên đời này không phải cứ chuyện gì dốc hết sức mình là sẽ có hiệu quả, đó là một đạo lý hiển nhiên. Chỉ cần là người có chút năng lực tư duy đều sẽ thừa nhận đạo lý này. Viên Thiên Cương đã tận lực, chuyện còn lại thì nằm ngoài năng lực của ông ta, không liên quan gì đến ông ta. Thế là lão già khôn lỏi này có thể rút lui an toàn rồi.

Lý Nhị và Lý Uyên tối nay có ngủ ngon hay không thì Vân Diệp không biết, nhưng hắn dám khẳng định chắc chắn rằng Viên Thiên Cương sẽ ngủ ngon vô cùng.

Trường Tôn thị gian nan đứng dậy, xoa xoa đầu gối nhức mỏi. Sau khi hành lễ với Viên Thiên Cương, bà mới nói:

– Vất vả cho Chân nhân rồi. Chúng ta cũng đã làm hết khả năng rồi, còn lại là tùy số trời. Nếu như có hiệu quả thì tốt nhất, còn nếu vô hiệu thì cũng là do tà ma quá mạnh xâm nhập. Chân nhân hãy sang điện bên cạnh nghỉ ngơi, mai hãy xuất cung.

– Bần đạo không dám nhận lễ của Nương nương. Chỉ là hôm nay tổn hao quá lớn, phải ngay trong đêm trở về để hồi phục nguyên khí. Xin Nương nương phái một hoạn quan đưa bần đạo ra khỏi cung là được rồi.

Viên Thiên Cương vuốt chòm râu ướt sũng, dáng vẻ mỏi mệt cực độ. Vân Diệp dám cá rằng chỉ cần Viên Thiên Cương trở về Thanh Ngưu Quán của mình, ông ta sẽ lập tức mắc một căn bệnh nghiêm trọng, không thể gặp ai, không thể thấy ánh sáng, không thể gặp gió, và nhất là không thể vào cung.

Căn bệnh này khi nào khỏi thì phải xem khi nào Lý Nhị ngủ được ngon giấc.

Viên Thiên Cương mệt mỏi theo hoạn quan rời Thái Cực cung, ngửa đầu nhìn bầu trời sao lấp lánh, thở ra một hơi thật dài. Đang định rời đi thì thấy Vân Diệp miệng ngậm cánh gà chặn đường.

– Vân hầu, thật không ngờ ngài cũng vào cung. Đúng là nhân sinh hà xử bất tương phùng.

Viên Thiên Cương cười tươi roi rói, một chút lo lắng cuối cùng trong lòng cũng tan biến hết. Có kẻ chịu tội thay đến rồi. Nếu thành công, tuyệt đối sẽ có công của mình; còn nếu thất bại, sẽ do một mình Vân Diệp gánh chịu, chẳng liên quan gì tới mình cả.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free