Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 404:

Sông ở Nam Chiếu khác với sông ở những nơi khác, có lúc đang sóng nước cuồn cuộn chảy xiết, thoáng chốc đã hóa thành dòng nước chảy rì rì. Dọc đường đi, Vân Diệp nhìn thấy rất nhiều sơn động khổng lồ nuốt chửng dòng nước. Y khiếp sợ tránh xa cửa sông ngầm đó. Địa hình dung nham tạo nên những dòng sông ngầm chằng chịt, y không có gan đi thám hiểm hang động dung nham, việc có thể trôi trên mặt sông đã là một điều may mắn rồi.

Hai bờ tiếng vượn véo von, Thuyền lan đã vượt núi non vạn trùng.

Con mẹ nó! Vân Diệp rất muốn biết tổ mẫu của Lý Bạch là ai mà ông ta còn có tâm tình thơ thẩn được. Mặt sông càng lúc càng hẹp, nước chảy càng lúc càng gấp. Chiếc bè trôi vun vút như ngựa phi, bên tai chỉ còn tiếng gió ù ù, những sườn núi trùng điệp lướt qua sau lưng như bay. Phía trước lại vang lên tiếng động lớn đinh tai nhức óc. Chết tiệt, không lẽ lại là một con thác nữa rồi? Vân Diệp cố sức chèo vào bờ, nhưng sức lực của y chẳng là gì trước dòng nước xiết.

May mắn thay, dường như chiếc bè đã trôi vào một hồ nước nhỏ, dòng chảy chậm lại, song tiếng thác đổ lại càng lớn hơn. Nhân cơ hội cuối cùng, Vân Diệp chống bè tới bên bờ.

Vượng Tài đã nằm lì trên bè suốt hai ngày, giờ đây vội vàng nhảy xuống chỗ nước cạn, lăn lộn trên bãi cát ven bờ. Vân Diệp cắm cọc trúc xuyên qua bè, cố định nó ở bãi cạn, rồi cũng lên bờ. Y nằm ngửa trên bãi cát ấm áp, cảm thấy sống lưng như đang reo lên sung sướng. Sau hai ngày hai đêm bị hành hạ dột tả, điều y khát khao nhất là được ngủ một giấc ngon lành.

Vân Diệp không thể và cũng không dám ngủ. Y cần tìm một nơi ẩn thân an toàn mới có thể yên tâm chợp mắt. Đi nửa vòng quanh cái hồ nhỏ, Vân Diệp phát hiện ra nơi mình đang ở đúng là một nhà tù thiên nhiên. Lối vào duy nhất là dòng sông xiết, còn lối ra duy nhất là thác nước. Không rõ tình hình bờ đối diện ra sao, nhưng theo Vân Diệp, không nên đặt quá nhiều hy vọng.

Vươn mình lên đón ánh mặt trời. Cái khái niệm này ở đây cũng chỉ là tương đối thôi, bởi trong hẻm núi này, suốt cả ngày chẳng mấy khi có ánh nắng.

Có một hõm đá bằng phẳng, tạm đủ để che mưa chắn gió. Nhìn đôi tay bị ngâm nước trắng bệch của mình, Vân Diệp cười khổ. Một kế hoạch bỏ chạy hoàn hảo luôn có sơ hở. Theo quy tắc thám hiểm thời hiện đại thì cứ men theo dòng nước là sẽ đến được thế giới văn minh. Vân Diệp quên mất rằng đây là thời cổ đại, không phải là thế giới có sáu tỉ người kia, nơi chỉ cần có chỗ đặt chân là có người. Giờ đây, tỉ lệ nhìn thấy con người quá thấp.

Toàn bộ Nam Chiếu không có đến một triệu người, về số lượng có khi còn chẳng bằng gấu mèo. Y lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Chặt một cành trúc nhỏ làm chổi, Vân Diệp quét sạch đống lá khô và phân chim bên trong, rồi trải thêm hai tấm thảm. Đây là ngôi nhà tạm thời của mình. Hiện tại, y không nên suy nghĩ quá nhiều, việc cấp bách là nhanh chóng khôi phục thể lực.

Căng những sợi tơ chằng chịt ở cửa động, Vân Diệp cảnh cáo Vượng Tài không được chạm vào. Nó từng nếm mùi rồi, nên giờ đây tuyệt đối không dám tới gần trong vòng hai xích.

Nhìn thức ăn trong bọc, tâm trạng Vân Diệp tồi tệ hẳn. Số lương thực này do Tham Qua gom góp từng chút một từ nhà của dân làng, dùng làm lương thực dự trữ. Vân Diệp đói hai ngày chỉ đành ăn rau dại, nấm rừng cho qua bữa.

Nhìn cái bọc, nước mắt Vân Diệp cứ thế tuôn rơi. Y chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình nợ người khác một mạng sống. Nợ tiền có thể trả, nợ tình có thể trả, nhưng sinh mệnh mỗi người chỉ có một lần. Cái bọc này quá nặng nề.

Gạo rang chín. Vân Diệp vội vàng nhét mấy miếng vào miệng, lại cho Vượng Tài một nắm, rồi cất đi, gối đầu lên bụng Vượng Tài mà ngủ.

Sáng hôm sau, hơi ẩm trong sơn cốc đánh thức Vân Diệp. Thấy Vượng Tài khó chịu đi lại vòng quanh, y liền gỡ sợi tơ, thả Vượng Tài đi. Tự mình cũng ra bờ sông, vốc nước rửa mặt. Mặt sông phản chiếu thân ảnh vặn vẹo của Vân Diệp. Có lẽ, đây mới là hình ảnh chân thực nhất về y lúc này, một người xưa nay vẫn luôn có tâm lý méo mó, vặn vẹo.

Trước khi tìm được lối thoát, việc dự trữ đủ lương thực là lẽ sống còn. Y không dám lãng phí gạo rang nữa, dù Vượng Tài có làm nũng cũng không cho.

Vân Diệp chặt một cây trúc, xẻ đôi, đẽo hết các mấu đi, sau đó buộc lại thành một cái ống trúc. Y lại chặt thêm một đoạn nữa, tạo thành hình lưới, bọc vào đầu ống trúc. Một cái bẫy cá đơn giản đã hoàn thành. Cẩn thận dùng ống trúc buộc vào tảng đá ở đầu thác nước, để nước xiết chảy qua. Nếu có cá chui vào, chúng sẽ bị hút vào ống trúc và cuối cùng rơi vào lưới trúc. Đơn giản mà hiệu quả, Vân Diệp làm ba cái bẫy như vậy.

Chặt một cây trúc vừa tay, làm thành mâu trúc. Y lại chặt vài đốt, khoét một cái lỗ ở đoạn trên cùng, đổ đầy cát vào đó, để trọng tâm hướng về phía trước. Ném thử vài phát, đây đúng là một mũi thương không tệ, chỉ có điều độ chính xác hơi kém.

Quay lại bãi cát, Vượng Tài dùng miệng ủi ra một vật tròn tròn. Trứng ngỗng ư? Nơi này có trứng ngỗng sao? Có điều, nhìn cái miệng dinh dính của Vượng Tài là biết nó đã đánh chén trước rồi. Quả trứng này chắc là phần của Vân Diệp.

Không uổng công mình thương nó. Vân Diệp lấy khăn tay ra, lau sạch lòng trứng dính trên miệng Vượng Tài rồi mới chuẩn bị xử lý quả trứng. Nếu không cần ăn sống thì không nên ăn sống. Y tìm một phiến đá mỏng, đặt lên đó nướng khô, định ăn trứng tươi.

Đập một cái, không vỡ. Lại đập thêm lần nữa, vẫn không vỡ. Vân Diệp gãi đầu, quả trứng này sao mà cứng thế? Y phải đập thật mạnh, vỏ trứng mới chịu vỡ. Nhìn lòng trắng trứng đông lại trên phiến đá, lòng y sung sướng. Chẻ hai cành trúc nhỏ làm đũa, khi lòng đỏ sắp đông lại, Vân Diệp chuyển phiến đá đi, ghé miệng vào lòng đỏ mút một cái. Miệng đầy lòng trứng, Vân Diệp hạnh phúc suýt bật khóc. Mặc dù hơi tanh, nhưng ở nơi hoang dã, chi tiết nhỏ này chẳng cần để ý làm gì.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Vân Diệp cuối cùng cũng biết mình đã ăn trứng gì. Một con cá sấu dài hai mét (chưa tính đuôi) nổi điên trên bãi cát, cái đuôi quật cát tung tóe, há cái mồm lớn đi tìm kẻ trộm trứng khắp nơi. Ngay cả bụi trúc cũng không tha. Miệng lớn của nó cắn đứt những cây trúc to bằng cổ chân, thân hình quay vòng vòng cho đến khi bụi trúc nát bét mới thôi.

Vân Diệp cẩn thận nằm úp trên mặt đất, theo dõi con cá sấu tàn phá khắp nơi. Vượng Tài thì trốn thật xa, thường ngày thích phì mũi nhất cũng không hề phì một tiếng nào, ngây thơ như thánh nhân.

Trứng thì mình cũng đã ăn rồi, đương nhiên không thể trách Vượng Tài. Vấn đề là cái tai họa chết người kia, làm sao mới đuổi nó đi được đây?

Chuyện đánh nhau với cá sấu thì Vân Diệp không bao giờ nghĩ tới. Nếu y mà nóng máu muốn làm anh hùng đồ long, chọc vào thứ sát tinh đó, thì khả năng trở thành một đống phân cá sấu là rất lớn. Vũ khí làm bằng trúc chẳng phải là đối thủ của nó.

Con cá sấu há mồm giật một dây bạch đằng. Thứ dây leo này rất dai, dây to bằng ngón tay cũng đủ treo năm ba tên Vân Diệp, nhưng bị con cá sấu dễ dàng giật đứt.

Một con khỉ đã vô tình trở thành vật tế mạng cho Vượng Tài. Nó vô ý nhảy lên một cái cây đứng trơ trọi, cái cây liền bị con cá sấu cắn đứt. Vân Diệp kinh ngạc nhận ra tốc độ của con cá sấu cực kỳ nhanh. Với thân thủ của con khỉ mà còn không kịp phản ứng đã bị nó nuốt chửng cả da lẫn xương trong miệng. Chỉ hai lần nuốt, toàn bộ con khỉ đã biến mất tăm.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free