(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 411:
Vượng Tài luôn xuất hiện vào lúc Vân Diệp thê thảm nhất, thế mới đúng là huynh đệ. Hai ngày qua có rượu uống, tinh thần y lập tức phấn chấn gấp trăm lần. Ngủ một giấc dậy không thấy Vân Diệp đâu, nó liền dựa vào mùi quen thuộc mà tìm đến tận nơi này. Nó kiêu ngạo kéo xe của Vân Diệp vượt qua cả xe của Mông Na. Đương nhiên, có bảo mã thì không thể thiếu mỹ nữ, nên Vân Diệp buộc cả xe của Mông Na sau xe mình.
Dù Mông Lỗ có cố gắng động viên tinh thần đến mấy, cũng không sánh bằng hành động nhỏ nhoi của vị công tử nhà giàu kia. Không còn gánh nặng nữa, Mông Na sung sướng ôm lấy Vân Diệp hôn chụt một cái, khiến Mông Lỗ như bị kích thích, kéo xe điên cuồng về phía trước.
Vân Diệp cười, đưa tay xoa mặt mình, rồi nắm lấy sợi dây thừng trên xe của cô nương gầy gò nhất, giúp nàng kéo xe. Mông Na cũng đi hỗ trợ những người khác.
Kéo xe là công việc đòi hỏi phải làm một mạch đến nơi. Nếu nghỉ ngơi giữa chừng sẽ càng thêm mệt mỏi, tinh thần chùng xuống, muốn gượng lại sẽ rất khó.
Cuối cùng, đoàn người cũng tới được bên bờ sông. Cường tráng như Mông Lỗ cũng vùi mình xuống dòng nước mát để giải nhiệt. Vân Diệp vội ngăn cản những người khác làm theo, vì sau khi vận động lớn không nên dùng nước lạnh rưới lên đầu, nếu không sẽ dễ sinh bệnh. Y đợi mọi người nghỉ ngơi một lúc cho thân nhiệt giảm xuống mới đi uống nước. Với thói quen của người hiện đại, y tuyệt đối không bao giờ uống nước lã.
Y dùng đao chặt một đoạn trúc, đốt lửa, đun sôi ít nước, rồi tìm một tảng đá sạch sẽ ngồi xuống thong thả nhấp từng ngụm.
Mông Na nhìn Mông Lỗ quần áo xộc xệch ngồi trên mặt đất, lại quay đầu nhìn Vân Diệp nho nhã uống nước, lòng nàng chợt dậy lên những cảm xúc rối bời, hoang mang.
Kéo xe trong nước thì nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ cần giữ cho xe không bị nghiêng lật là được. Dòng sông chảy chậm sẽ đưa những chiếc xe chuối tới tận cửa trại.
Khi còn cách trại rất xa, Mông Na đã kêu thật lớn. Mấy nữ nhân đang giặt y phục bên bờ sông kinh ngạc đứng dậy, phát hiện ra đoàn xe chuối nhỏ, liền vội vàng chạy về trại báo tin.
Tất cả mọi người đều ra nghênh tiếp các thiếu niên thu hoạch lớn trở về. Bọn họ nhảy ùm xuống sông, nhận lấy những chiếc xe từ tay các thiếu niên, cười nói vui vẻ, người thì đấm vai, người thì vỗ nhẹ vào lưng nhau. Mấy lão nhân đứng bên bờ sông mỉm cười. Trẻ con đã leo lên xe ăn chuối, còn một vài phụ nữ vén vạt áo lau nước mắt xúc động.
Vân Diệp thản nhiên đón nhận những lời chúc mừng của mọi người. Những cú đấm vai, ôm chặt, thậm chí là những cử chỉ thân mật của họ y cũng không từ chối. Đột nhiên y nhận ra, việc có ý nghĩa nhất mình từng làm khi đến Đại Đường, chính là đem được một xe chuối về trại. Cảm giác lúc này còn hơn cả cảm giác được phong hầu trên kim điện.
Vượng Tài kiêu ngạo ngẩng cao đầu. Đám trẻ con gãi bụng cho nó, đó chính là khoảnh khắc nó hưởng thụ nhất.
Mông Lỗ rầu rĩ. Dù cả trại đang vui mừng, hắn vẫn thấy lòng mình nặng trĩu. Mông Na thích chàng trai người Hán kia thật rồi. Nếu người đó là một tên lừa gạt, Mông Lỗ nhất định sẽ xông tới liều mạng. Nhưng người đó rất tốt, còn kiếm cho trại đầy ắp chuối tiêu. Có rừng chuối đó, trại không còn lo chết đói nữa, hơn nữa bao đời sau cũng không còn bị đói kém. Mông Lỗ từ nhỏ đã hiểu ơn nghĩa phải đền đáp, huống hồ đây lại là ơn lớn đến thế. Y còn giỏi hơn hắn quá nhiều, nghe trưởng lão nói y biết viết chữ, đó là bản lĩnh ghê gớm lắm, ngay cả trưởng lão cũng không biết viết. Sau này y chắc chắn sẽ trở thành một trưởng lão còn thông minh hơn cả vị trưởng lão hiện tại.
Mông Lỗ cực kỳ yêu Mông Na, chuẩn bị về nhà thu dọn vài bộ y phục ít ỏi, gói ghém chúng lại. Hắn định ngắm nhìn căn nhà mình lần cuối rồi rời đi, nhưng bất chợt Vân Diệp đẩy cửa bước vào. Y cười chào hắn, thuần thục kéo ra một vò rượu dưới gầm giường trúc, rồi lấy hai chiếc cốc từ sau cánh cửa, tự nhiên như thể đang ở nhà mình.
Mông Lỗ càng thêm bi thương. Hắn chợt nhớ ra Vân Diệp ở lại nhà hắn cũng tốt. Y cần một căn nhà để cưới Mông Na. Hiện giờ tre nứa không dễ tìm, hắn đã phải vào núi nửa năm trời mới kiếm đủ trúc. Dù sao hắn cũng không cần nữa, thôi thì tặng lại cho y cũng được.
Vân Diệp vỗ tấm lưng rộng của Mông Lỗ, bảo hắn theo mình. Y bước lên sàn nhà, rượu đặt giữa hai người. Điều lạ là ở giữa còn có một phiến đá.
Vân Diệp uống một ngụm rượu, rồi đẩy vò rượu cho Mông Lỗ. Y lấy một cục than rất chăm chú vẽ một bức tranh nữ tử. Bề ngoài trông rất giống Tân Nguyệt, nhưng thủ pháp vẫn chưa tốt, chẳng thể nào vẽ ra được dung mạo xinh đẹp vốn có của Tân Nguyệt.
Nhớ tới thê tử phương xa, nhớ mỗi nụ cười, mỗi lần cau mày, mỗi khi nàng giận dỗi, nũng nịu, tâm cảnh y dần trở nên bình hòa. Thủ pháp cũng thuần thục hơn nhiều, dung mạo Tân Nguyệt dần dần hiện rõ. Nỗi nhớ nhà càng thêm da diết, Vân Diệp chỉ muốn co cẳng chạy ngay về Trường An, ẩn mình ở Ngọc Sơn mà không ra nữa. Dù là làm ruộng, cũng là một lựa chọn không tồi.
Mông Lỗ nhìn nữ tử mỹ lệ trên phiến đá, lại nhìn Vân Diệp mặt đầy ôn nhu, dường như đã hiểu Vân Diệp muốn nói điều gì, tim hắn đập bình bịch.
Vân Diệp lấy từ trong ngực ra một cái túi nhỏ, mở miệng túi, lấy ra một lọn tóc, cho Mông Lỗ xem rồi thu vào. Y đặt lên vị trí trái tim mình, vỗ nhẹ hai cái, rồi chỉ tay về phía Mông Na đang lén lút bên ngoài, sau đó lại chỉ vào Mông Lỗ, hai ngón tay chụm lại, cười lớn.
Người ngốc đến mấy cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mông Lỗ ôm chầm lấy Vân Diệp, vỗ lưng y cười lớn. Chỉ có Mông Na nhìn trộm chẳng hiểu mô tê gì.
Giữa những người đàn ông luôn có những niềm vui khó hiểu. Mông Lỗ bê tảng đá lên đặt bên giường của Vân Diệp, rồi lại bê thêm một tảng đá lớn hơn nữa đến, dùng than vẽ lên đó. Dù chỉ là những đường nét đơn giản, nhưng ý nghĩa biểu đạt thì vô cùng rõ ràng, đó là hình ảnh hắn và Mông Na lúc nhỏ...
Mông Na càng chẳng hiểu gì. Hai người đàn ông lẽ ra phải đánh nhau lại ngồi xuống cùng uống rượu, còn cười ha hả, vỗ vai nhau trông rất cao hứng. Họ nào có hiểu đối phương nói gì đâu, chỉ có hai từ "Mông Na" là nàng nghe rõ mồn một. Chẳng lẽ bọn họ đang thảo luận xem theo đuổi mình ra sao? Nhưng lại có đến hai người tranh giành?
Nếu như thiên thần đem chàng trai người Hán và Mông Lỗ hòa làm một thì tốt biết bao. Mông Na mắt mơ màng, suy nghĩ miên man.
Vài ngày tiếp theo đó, các nam nhân trong trại bắt đầu một cuộc điều động lớn, vận chuyển về vô số chuối từ sâu trong núi. Cả trại thơm phức mùi chuối. Trên mái nhà toàn chuối sấy khô, nhìn thấy toàn một màu trắng xóa, và màu trắng này cứ thế không ngừng lan rộng ra ngoài trại.
Khi Lưu Tiến Bảo thấy Vân Diệp, y đang cầm dao cắt chuối. Bên cạnh có hai đứa bé giúp đỡ, đặt chuối đã cắt xong lên mành trúc, bày kín rồi đem phơi khô. Dưới đất chất đống vỏ chuối. Vân Diệp cắt chuối rất để tâm, mỗi miếng dày mỏng như nhau, thủ pháp thuần thục, động tác lại đẹp mắt.
Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo vội quỳ sụp xuống. Gia chủ chưa bao giờ dùng ánh mắt như vậy nhìn mình, chẳng lẽ có chuyện gì mình chưa biết đã xảy ra?
Vân Diệp xách nải chuối cuối cùng từ dưới bậc thang lên, bóc vỏ, tiếp tục cắt. Động tác rất nhanh, thoáng cái cả nải chuối đã chia thành miếng mỏng đều nhau. Hai đứa bé đặt lên mành trúc rồi khiêng đi.
– Sức khỏe Dung Nhi có tốt không?
Vừa rồi Vân Diệp đúng là có chút phẫn nộ với đám người Trường An ở Lĩnh Nam, chẳng rõ sự phẫn nộ đó đến từ đâu. Nói chung là có một ngọn lửa vô danh đang hừng hực bùng lên trong lòng. Thoáng chốc, y nghĩ lại thấy hành động của mình có phần vô lý. Nhiệm vụ y giao cho Lưu Tiến Bảo chỉ là bảo vệ nhi tử của mình, những chuyện khác không liên quan đến hắn, nên y đành mượn việc cắt chuối để tâm tình được lắng dịu.
Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.