Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 412:

Bẩm hầu gia, tiểu công tử hoạt bát đáng yêu, không bệnh không tật, ăn rất khỏe. Một mình công chúa không đủ sữa cho tiểu công tử bú, phải mời thêm một vú nuôi mới vừa vặn đủ, e rằng lớn thêm chút nữa thì một vú nuôi cũng không xuể.

Lưu Tiến Bảo biết tính khí của hầu gia, chỉ cần hầu gia đã thông suốt thì không sao cả, thế nên hắn vội lấy chuyện tiểu công tử bú sữa ra để Vân Diệp vui lòng.

Quả nhiên, khóe môi Vân Diệp khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Hắn đặt con dao trong tay xuống, rồi múc nước từ trong chum đưa cho Lưu Tiến Bảo, để hắn rửa tay cho mình.

– Hầu gia, người tới Lĩnh Nam sao không đem hộ vệ? Đám Lão Trang chết hết rồi à?

– Nói bậy nói bạ! Ngươi tưởng hầu gia ta muốn tới Lĩnh Nam à? Bị người ta bắt cóc tới Nam Chiếu, rồi tự lần mò tới Lĩnh Nam, mẹ nó nếm vô số đau khổ! Vừa rồi còn giận không chỗ phát tiết. Nếu ngươi không lấy con ta ra làm ta vui, hôm nay thế nào cũng không thoát được một trận đòn.

Cơ thịt toàn thân Lưu Tiến Bảo căng lên, đôi mắt long sòng sọc đảo bốn phía, muốn tìm hung thủ đã bắt cóc hầu gia.

Vân Diệp đá hắn một phát:

– Rót nước cho tử tế! Hầu gia ta mà đợi các ngươi tới cứu thì đã chết không toàn thây rồi. Bây giờ còn làm sao mà lên mặt được nữa? Đám bắt cóc ta chết hết rồi, không còn kẻ nào sống sót đâu.

– Hầu gia uy vũ…

Sự ngưỡng mộ của Lưu Tiến Bảo dành cho hầu gia cứ thế tuôn trào như sóng vỗ, biến thành những lời tâng bốc nồng nhiệt ào ào kéo đến.

Lâu lắm rồi không có người bợ đít, được nghe những lời này cảm thấy vừa quen thuộc vừa thân thiết. Nỗi bực bội do bị bắt cóc gây ra tức thì tan biến hết. Vẫn là người trong nhà tốt nhất.

Trưởng lão đứng ngoài viện tử, cảnh tượng xảy ra bên trong đều lọt hết vào mắt ông ta. Vị Bảo đại gia uy phong lẫm liệt, có thể tung hoành khắp Ung Châu, giờ đây lại ngoan ngoãn như một chú chó nhỏ trước mặt vị khách của mình.

Từ điểm này, ông ta nhìn ra vị khách của mình nhất định không đơn giản. Nếu như quan hệ giữa mình và khách tiến thêm một bước, nói không chừng trại từ nay có thể kê cao gối mà ngủ yên, sung sướng ngắm nhìn về phía sau, bên sườn núi, lương thực do công chúa ban thưởng hẳn là đã lên đường rồi.

– Trưởng lão, không biết chuyến này ông đi hiến bảo vật kết quả ra sao?

Vân Diệp cười tủm tỉm nói chuyện với lão giả cách hàng rào trúc, vừa có vẻ thô tục vừa pha chút nhã nhặn, quả là thú vị.

– Khách nhân tôn quý, nhờ ơn ngài, công chúa rất thích khối vàng đó. Còn ban thưởng cho lão phu rất nhiều lương thực, vậy là chúng tôi có đủ lương thực để ăn rồi. Lão phu còn được thêm vài vò rượu, tối nay xin mời khách uống cho thoải mái.

– Hay lắm, vậy ta không khách khí nữa. Nhớ gọi thêm Mông Lỗ, bọn ta trò chuyện rất vui vẻ.

– Ngài và Mông Lỗ? Mông Lỗ biết nói tiếng Trung Nguyên từ bao giờ?

– Trưởng lão, ông là người thông thái, chẳng lẽ không biết rằng nói chuyện đâu nhất thiết phải dùng lời nói, còn có những phương thức khác hay sao?

Vân Diệp rất kiêu ngạo khi khoe ra phương pháp giao tiếp bằng tranh vẽ do mình sáng tạo, tự nhủ sau này cứ thế mà nói chuyện với thổ dân.

Trưởng lão gãi đầu, đi tìm tộc nhân hỏi xem lấy đâu ra nhiều chuối đến vậy. Đây là thứ lương thực quý, phơi khô, khi nấu cháo cho thêm vào một ít, chưa kể vị ngon ngọt, quan trọng nhất là ăn no bụng, không biết tìm ở đâu ra nhiều thế?

Vân Diệp vào lầu trúc, Lưu Tiến Bảo đi theo. Đi cùng hắn đều là hộ vệ Vân gia. Gặp được gia chủ, họ kích động không thôi nhưng cũng không quên chức trách, tự giác tản ra canh gác tứ phía.

– Lần này ngươi đi có nói cho người khác không?

Vân Diệp nhíu mày hỏi Lưu Tiến Bảo, trong lòng lo Lý An Lan biết mình tới Lĩnh Nam, như thế sẽ không có lợi để ta nắm bắt hiện trạng chân thực.

– Hầu gia chỉ dặn tiểu nhân đến Mông trại. Đương nhiên tiểu nhân không dám hé răng với bất kỳ ai, ngay cả huynh đệ của mình ở phía dưới cũng chỉ mới biết khi đến đây.

– Không tệ, rốt cuộc Lão Trang cũng dạy bảo được ngươi, đã có khả năng gánh vác trọng trách rồi. Ta tới Lĩnh Nam không ai biết, triều đình không ai biết. Có lẽ bệ hạ biết ta bị Đậu Yến Sơn bắt cóc, nhưng ông ta nằm mơ cũng không ngờ ta lại vượt qua mười vạn đại sơn mà đến được Lĩnh Nam.

– Đậu Yến Sơn?

Thần kinh Lưu Tiến Bảo lại căng lên. Đây là một kẻ hung tàn tột bậc, từng đốt cháy Trường An, uy hiếp hoàng đế, đầu độc hoàng đế, có thể nói ác danh vang dội, khiến người ta không thể không căng thẳng.

– Không phải nói với ngươi rồi à, tên đó đã chết rồi. Nếu không hầu gia của ngươi lấy đâu ra tâm tình nghỉ phép tại cái trại nhỏ này.

– Hầu gia giết á?

Câu này vừa ra khỏi miệng, Lưu Tiến Bảo biết ngay không xong. Vừa rồi mình còn liến thoắng ca ngợi hầu gia dũng mãnh vô địch, giết vài tên trộm vặt như giết mấy con kiến, buột miệng hỏi thế này, chẳng khác nào tự chứng tỏ lúc nãy mình toàn phun ra lời vô nghĩa.

Ăn một cú đá, Lưu Tiến Bảo lại thấy yên tâm, vì hầu gia còn đá người thì tức là không sao cả.

– Hầu gia, ngưu đầu kim là bảo vật hiếm có, sao người không để lại cho tiểu thiếu gia thêm chút phúc khí, hiến cho công chúa làm gì? Đồ tốt là của nhà công chúa cả rồi, cho dù công chúa là mẫu thân của thiếu gia cũng không giống.

– Không giống thế nào?

Vân Diệp tuy đã hiểu rõ nhưng vẫn hỏi lại:

– Thiếu gia là người nhà ta, công chúa không phải. Hầu gia cho thiếu gia cái gì cũng nên, nhưng công chúa thì khác, chỉ một lòng với lãnh địa, ngoài việc nuôi thiếu gia ra thì chẳng bao giờ quan tâm tới Vân gia. Thương hiệu của Vân gia ở Lĩnh Nam cũng phải nộp thuế, lại còn nhiều hơn các nhà khác. Lưu chưởng quầy đã tìm tiểu nhân nói mấy lần rồi, bảo tiểu nhân khuyên công chúa, dù không ưu đãi Vân gia cũng nên đối xử công bằng. Hầu gia nói xem công chúa làm thế có phải là ăn cây táo rào cây sung không?

– Mẹ kiếp, ngươi đúng là đồ lắm mồm! Khối vàng đó không phải để cho công chúa ngắm, mà là để dụ bọn kia. Không có mồi nhử thì làm sao chúng chịu vào núi sâu? Chúng không vào thì làm sao ta giết được? Không giết hết bọn chúng thì làm sao đánh tan dã tâm độc chiếm Lĩnh Nam của Phùng Áng? Còn về chuyện công chúa thu nhiều thuế của Vân gia là đúng rồi. Các thương hiệu ở Lĩnh Nam vốn là để cung cấp tiền cho nàng, nàng muốn dùng thế nào thì cứ dùng thế đó. Một chút tiền cỏn con cũng tranh giành, đúng là chẳng có tiền đồ!

Nghe kế hoạch của hầu gia, Lưu Tiến Bảo kích động tới mức những nốt rỗ trên mặt cũng đỏ ửng lên:

– Hầu gia, người muốn tiểu nhân làm gì cứ sai bảo, nhất định sẽ làm thịt bọn chúng đến mức không còn một mẩu xương.

Lưu Tiến Bảo kích động sắp khóc rồi. Hầu gia nhà mình cuối cùng cũng học được chuyện giết người. Trong mắt hắn, một hầu gia chưa giết người không phải là hầu gia hợp cách. Mình là thanh bảo đao chưa thấy máu không có nơi dụng võ, lãng phí một thân bản lĩnh. Giang thúc nói mình là kẻ giết người bẩm sinh, có ngày sẽ chết dưới đao kiếm. Không sao hết, chỉ cần trước khi chết được giết thống khoái là được.

Vân Diệp bị sát khí của tên này lộ ra làm giật mình. Thứ chó má này đầu óc toàn chuyện giết người, nhìn trạng thái của hắn tựa hồ muốn đi tìm người giết ngay lập tức. Sao cái vùng Quan Trung thanh tú toàn sinh ra bọn điên như vậy.

– Thành thực nói cho ta biết, ngươi tới Lĩnh Nam giết bao nhiêu người rồi?

Không hỏi giết mấy người, tên này toàn thân đầy mùi sát khí, rửa mãi không sạch, chỉ e số người chết trong tay hắn dùng hai bàn tay cũng không đếm xuể.

– Hầu gia, tiểu nhân cũng chỉ theo đại quân ra biển một chuyến. Có một tiểu quốc không chịu cho phép thương đội của chúng ta trao đổi hàng hóa lấy bảo thạch, hương liệu, thế nên Lưu chưởng quầy nổi giận. Thế là Vân gia ta cùng nhà công chúa hợp lực hành động, ba trăm người đã san bằng tiểu quốc đó. Hầu gia, hiện tình thế bất thường, thuyền không kịp về được, nếu không người sẽ thấy cả một thuyền đầy trân châu, bảo thạch to bằng nắm tay, còn có cả miêu nhãn thạch. Lão Lưu đã đặc biệt giấu đi một số bảo thạch cực phẩm, chuẩn bị về nhà dâng cho lão nãi nãi, còn nói rằng đồ tốt của Vân gia mà đưa cho công chúa thì thật đáng tiếc.

Mọi quyền đ���i với bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free