(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 416:
Một người đàn ông mình mẩy quấn vải bố được người ta đỡ từ trên xe trâu xuống, khiêng vào một chiếc giường trong tửu lâu. Dùng kéo cắt lớp vải băng trên mặt, lộ ra khuôn mặt vô cùng thê thảm, vết đao chằng chịt. Người tinh ý còn nhận ra hắn thiếu hai ngón tay, một nửa bàn chân, cơ bản đã thành phế nhân.
Cho dù cực kỳ khó coi, tất cả mọi người trong tửu lâu lại như thể nhìn thấy tuyệt thế mỹ nữ, ai nấy đều muốn xích lại gần, cố nghe cho rõ mỏ vàng nằm ở đâu.
– Ta chỉ muốn sống sót, vàng bạc chẳng còn liên quan gì đến ta nữa. Thân tàn ma dại thế này rồi, chỉ mong mọi người thương tình cho bát cơm, để không đến nỗi chết đói chết khát.
Phùng Trí Dũng lấy ra một đĩnh bạc nặng năm lượng, ném lên giường. Phế nhân cúi người tạ ơn, ngay lập tức, bạc được ném tới tấp lên giường, chất thành đống. Phế nhân vội xua tay:
– Đủ rồi, đủ rồi. Ta là một phế nhân, có gian phòng trú thân, có tiền ăn cơm là đủ. Mọi người ban thưởng quá nhiều không phải điều hay, trái lại sẽ là bùa đòi mạng của diêm vương.
Phùng Trí Dũng gật đầu:
– Không tệ, ngươi biết đủ đấy. Chính vì điều này mà ta sẽ không hỏi ngươi, vì sao chỉ mình ngươi sống sót. Người thông minh như ngươi giữ được mạng cũng chẳng có gì lạ. Tiền bạc đã đủ thì mau nói đi, chúng ta đang chờ đây. Nếu ngươi dám nói dối, ta sẽ khiến ngươi chết thê thảm gấp bội.
Phế nhân yếu ớt nói:
– Tất nhiên rồi, công tử. Sau này, ta sẽ ở lại trong thành, định mua một căn nhà để trú thân. Nếu công tử phát hiện ta lừa gạt mọi người, cứ việc đến lấy mạng bất cứ lúc nào. Bộ dạng ta thế này không chạy xa được.
Phùng Trí Dũng cũng nhận định như thế:
– Nếu chuyện là thật, khi chúng ta trở về, sẽ có phần thưởng hậu hĩnh hơn cho ngươi, coi như là sự đền đáp. Hãy nói rõ hơn đi.
Phế nhân đang định nói thì nghe thấy tiếng bước chân ầm ầm trên cầu thang. Lưu Tiến Bảo toàn thân giáp trụ đi vào, rút một đĩnh bạc ném lên giường, không nói lời nào, chỉ đợi nghe xem rốt cuộc phế nhân sẽ kể gì.
– Vân gia ngươi đã chiếm hết lợi ích ở Lĩnh Nam, ngay cả mỏ vàng này cũng muốn nhúng tay vào sao?
Một lão già râu dê ngồi gần cửa, ngẩng đầu, cất giọng âm trầm:
– Việc khai thác Lĩnh Nam vốn là ý của hầu gia nhà ta. Vân gia có chiếm thêm một ít cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Trương gia ngươi không phục sao? Có bản lĩnh thì tự nghĩ ra cách phát tài, đừng lẽo đẽo theo sau hầu gia ta mà nhặt nhạnh vụn vặt.
Lưu Tiến Bảo không chút nể nang, liền chửi thẳng vào mặt.
Ngay lập tức, có người cảm thấy gai mắt lên tiếng phản bác:
– Lưu Tiến Bảo, ngươi chẳng qua chỉ là đầu lĩnh hộ vệ của Vân gia. Đợi ta cầu thân công chúa thành công, rồi xem ta sẽ xử lý tên nô tài ngươi thế nào?
Lưu Tiến Bảo liếc nhìn người trẻ tuổi đứng sau lưng Phùng Trí Dũng, cười khẩy:
– Ngươi nhầm rồi. Ta là người hầu cận của tiểu thiếu gia, không phải người hầu của công chúa. Dù ngươi có đạp phải cứt chó mà cưới được công chúa thì cũng chẳng thể quản nổi lão tử này. Chuyện ngươi ve vãn công chúa, không đến lượt kẻ hạ nhân như ta lắm mồm xen vào. Hầu gia nhà ta chẳng bao lâu nữa sẽ đến Lĩnh Nam. Nếu ngươi có gan, cứ đi tìm hầu gia mà nói chuyện muốn cưới công chúa. Đến lúc đó, chẳng cần ngươi tìm ta, hầu gia cũng nhất định tìm đến ngươi, cứ rửa sạch cổ mà chờ chết đi.
Phùng Trí Dũng nghe thế mặt tái mét, hỏi gấp:
– Vân Diệp sắp tới Lĩnh Nam à?
Lưu Tiến Bảo chẳng buồn để ý đến hắn, không ngừng giục giã phế nhân:
– Tiền đã nhận rồi, mau nói mỏ vàng ở đâu? Ta đã chuẩn bị xong rồi.
Phế nhân cười thê lương rồi chỉ mọi người nói:
– Ta khuyên rằng, những kẻ nào không đủ đầu óc, không đủ can đảm thì nên lui ra đi. Không phải ta không muốn cho các ngươi biết, mà là cho các ngươi biết sẽ hại chết các ngươi, uổng mạng. Vàng chưa thấy mà mạng đã mất.
Không một ai rời đi, dù chỉ một người. Trên đời này có quá nhiều người tự cho mình thông minh, luôn nghĩ kẻ khác là kẻ ngốc, kẻ khác thê thảm là do ngu xuẩn, còn mình thì sẽ không như vậy.
– Đoàn người chúng tôi có mười bốn người, chuẩn bị vào núi sâu hái thuốc cho quý nhân ở thành Trường An dùng... Nhện mặt người to bằng bàn tay, đã ai từng thấy chưa? Bị nó cắn một cái huynh đệ ta lập tức toàn thân tím đen, sưng phù mà chết ngắc. Rết đỏ dài cả thước, đã thấy chưa? Thứ đó cắn chân ta, xuyên thủng cả giày da. Nếu không phải đại ca ta chém đứt nửa bàn chân, có lẽ ta đã toi mạng rồi. Đi dọc theo sông, trên cây là chi chít mã hoàng (loại đỉa lớn), ngửi thấy mùi thịt, con nào cũng vươn dài thân ra chực chờ hút máu.
– Còn chưa tới nơi, mười bốn người đếm lại xem còn được mấy? Đúng thế, chỉ còn lại tám người, sáu người kia đều đã bỏ mạng. Cuối cùng tới đó thì thấy cảnh tượng như trời sụp đất tan...
Ngay cả tiếng thở của những người trong phòng cũng trở nên rõ ràng mồn một. Không ngờ nơi chứa mỏ vàng lại hiểm ác đến vậy, sâu trong rừng rậm, chuyện gì cũng có thể xảy đến. Cho nên, một vài kẻ nhát gan đã bắt đầu tính chuyện rút lui.
– Ha ha ha.
Lưu Tiến Bảo cười lớn một cách ngạo nghễ:
– Kẻ nào không có gan cút hết đi cho khuất mắt! Phú quý do hiểm nguy mà có, tổ tông đã dạy rồi. Nếu các ngươi đều rút lui cả, Vân gia ta sẽ tự đi tìm vàng. Đến lúc đó, đừng có mà thèm thuồng là được.
Đã biết địa điểm, không cần thiết phải ở lại đây nữa. Lưu Tiến Bảo quay người rời khỏi tửu lâu. Phế nhân nằm bẹp trên giường, thở dốc, nói một hồi lâu, dường như đã vô cùng mệt mỏi.
Sắc mặt Phùng Trí Dũng biến đổi không ngừng, thiếu niên sau lưng hắn liền nhảy xổ ra:
– Lục ca, chúng ta còn đợi gì nữa? Phùng gia ta chẳng lẽ lại sợ một khu rừng nhỏ bé này sao? Chúng ta chỉ cần dẫn theo nhiều người, nhất định chẳng có gì đáng sợ. Chút độc trùng, dã thú có gì to tát chứ! Ngay cả giao long cha cũng đã giết mấy con rồi, có gặp bất trắc, cũng vừa vặn để tiểu đệ thử đao.
Kẻ vừa lên tiếng chính là Phùng Trí Tuệ, đệ đệ thứ mười tám của hắn, cùng một mẹ sinh ra nên cực kỳ thân thiết. Từ khi gặp Lý An Lan đã mê mẩn, chỉ một lòng muốn chiếm được trái tim công chúa, bỏ Quảng Châu phồn hoa mà chạy tới đây để theo đuổi giai nhân. Những lời dạy của phụ thân, lời căn dặn của Tam ca Trí Đái đều vứt sạch sau đầu. Ở Lĩnh Nam, nếu không phải thân phận công chúa nhạy cảm, lại có vô số hộ vệ dưới trướng, Phùng Trí Tuệ đã sớm ra tay cướp về rồi. Với địa vị Phùng gia, cướp một hai nữ nhân cũng chẳng đáng gì.
Phùng Trí Dũng nói nhỏ bên tai Phùng Trí Tuệ:
– Trí Tuệ, đệ gây phiền toái còn chưa đủ sao? Vân Diệp chẳng bao lâu nữa sẽ tới Lĩnh Nam. Nếu hắn nổi giận, đệ sẽ vô duyên vô cớ chuốc lấy một đại địch cho Phùng gia. Ngay cả cha cũng phải cẩn thận đề phòng Vân Di��p, chúng ta càng phải thận trọng hơn. Kẻ này có quan hệ mờ ám với công chúa, vì công chúa mà hắn đã tận lực nghĩ ra tuyệt kế khiến toàn bộ các huân quý tới Lĩnh Nam phát tài, biến Lĩnh Nam yên ổn thành cục diện long xà hỗn tạp như thế này, sao có thể xem thường chứ. Đệ coi chừng đó, cha đã nói rồi, làm việc gì cũng được, nhưng phải tự làm tự chịu. Ta e rằng Vân Diệp sẽ không tha cho đệ.
Thiếu niên cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu dũng khí. Hắn chưa từng gặp Vân Diệp, chỉ nghe nói là một thiếu niên trạc tuổi mình, sao hắn chịu phục tùng? Lại thêm tin đồn Vân Diệp là nam nhân trong lòng giai nhân, hắn càng không ưa Vân Diệp. Cực kỳ bất mãn với thái độ của ca ca, không giúp mình cưới công chúa đã đành, còn khuyến khích các huynh đệ khác theo đuổi công chúa, thậm chí còn gọi đến vài thổ vương để lấy thanh thế, khiến mình trở thành trò cười cho đám huynh đệ. Giờ lại ngăn cản mình đi tìm mỏ vàng, không biết có âm mưu gì? Chẳng lẽ Lục ca cũng có mưu đồ với công chúa sao?
Nghĩ tới đó, hắn quát lên:
– Tiểu Hầu, ra đây!
Một thiếu niên mắt láo liên từ trong đám đông chui vọt ra, không nói lời nào, đứng bên Phùng Trí Tuệ chờ lệnh.
– Gọi hết huynh đệ của chúng ta tới. Nếu Lục ca không đi tìm vàng thì chúng ta tự đi. Khi phát tài rồi, ai cũng có phần.
Tiểu Hầu cười hì hì rồi lại chui vào đám đông, biến mất. Phùng Trí Dũng cũng chẳng kịp ngăn cản. Phùng Trí Tuệ nói với ca ca:
– Lục ca, huynh cứ tọa trấn Ung Châu, đệ sẽ dẫn người đi tìm vàng. Tìm được mỏ vàng, dù Vân Diệp có tới cũng chẳng là gì. Đến lúc đó, danh vọng của Phùng gia ta sẽ nhấn chìm tên hầu gia bé nhỏ kia ở Lĩnh Nam. Đây không phải là Trường An để hắn hoành hành.
Nói xong hắn đi luôn, chẳng thèm nghe lời khuyên can của Phùng Trí Dũng.
Các đại gia tộc khác đều quan sát. Vàng thì ai mà chẳng thích, nhưng phải còn mạng mà hưởng thụ, không còn mạng thì tất cả đều vô nghĩa.
Vân Diệp và Lưu Phúc Lộc ngồi ngay tại căn phòng bên cạnh, mọi động tĩnh bên kia nghe rõ mồn một. Lưu Phúc Lộc hai ngày qua đã tìm lại được sự ung dung như ngày nào, phẩy quạt nói:
– Hầu gia, kế sách của ngài dường như chưa khiến những kẻ đó trở nên điên cuồng. Nếu như hạ quan là quản sự, cũng sẽ không cho người nhà mình vào rừng mạo hiểm. Lưu Tiến Bảo cũng chuẩn bị đi, hạ quan không rõ đó là do hầu gia sắp đặt, hay là ý riêng của hắn?
– Toàn bộ sắp đặt hôm nay chỉ đến đây là dừng lại. Chỉ cần biết có vàng là đủ rồi. Dục vọng của con người là vô hạn, cứ từ từ rồi chúng sẽ vào rừng. Ít nhất chúng cũng đã biết trong rừng có bảo bối. Giờ đây, nhất định chúng đang nhìn về khu rừng xa, cân nhắc ý chí và quyết tâm của mình. Khi dục vọng nhấn chìm lý trí, chúng sẽ tự động đi thôi. Trước kia chúng còn sợ biển đấy thôi, giờ chẳng phải ngồi bè cũng dám đến các tiểu quốc ngoài biển mà cướp bóc sao? Đại Đường cần duy trì tinh thần thượng võ này, không sợ biển lớn, không sợ sa mạc, không sợ thảo nguyên. Chỉ khi những nơi có hoàn cảnh khốc liệt nhất cũng có dấu chân người Đại Đường thì Đại Đường mới thực sự được xem là cường đại.
– Hành động của Lưu Tiến Bảo là do ta chỉ thị. Ta chỉ muốn xem công chúa điện hạ có ngăn cản hắn không, có bị vàng bạc làm mê muội đầu óc không, có phải ngoài tiền tài ra thì không còn chứa được thứ gì khác nữa hay không?
Vân Diệp nhấp một ngụm trà. Mấy ngày qua hắn không thể thiếu được thứ này. Ai có thể ngờ một vị hầu gia, sau khi ăn cá trong sơn động, lại nhớ nhất là một ấm trà nóng?
– Hầu gia, thứ cho hạ quan to gan mạo muội. Hạ quan cảm thấy mục đích của ngài không chỉ là bồi dưỡng tinh thần thượng võ cho Đại Đường, có phải còn mục đích nào khác nữa không? Chẳng hạn như giết chết vài kẻ?
Lưu Phúc Lộc khi quen biết Vân Diệp, đã biết vị hầu gia này chẳng phải người tốt. Chẳng lẽ mấy năm qua tu tâm dưỡng tính đã thay đổi được lòng dạ một con người sao? Hắn không nghĩ vậy.
– Lão Lưu, bất kỳ mục đích nào trên đời này cũng đều phải xuất phát từ những điểm chính xác, cao quý. Ta là một quý tộc, tất nhiên phải giữ nguyên tắc này. Dưới một mục tiêu lớn, một chút hy sinh nhỏ là cần thiết. Nếu không, làm sao chúng ta có thể cảnh cáo người đời sau về sự nguy hiểm của rừng rậm? Chỉ có điều, ta có thể kiểm soát được kẻ nào sẽ phải hy sinh. Trong đám đông này, chọn ra vài kẻ ngứa mắt cũng là chuyện thường tình của con người, thần linh cũng sẽ không trách tội.
– Lời hầu gia từng lời như châu ngọc, hạ quan vô cùng bội phục. Nếu năm xưa có người nói với hạ quan câu này, hạ quan đã sớm đường mây rộng bước, đâu đến nỗi vì hai trăm quan mà khiến cả nhà suýt chết đói.
Phủ công chúa náo loạn, Lý An Lan sắp phát điên rồi. Danh nghĩa thì đây là nhà mình, nhưng thực tế lời nói của nàng chẳng có tác dụng gì. Ví dụ như lúc này, Lưu Tiến Bảo căn bản không để ý mệnh lệnh của nàng, dẫn theo mười mấy hộ vệ, mang theo vũ khí tốt, thuốc men đầy đủ, muốn vào rừng sâu tìm vàng. Hà gia đại nương tử còn ở bên cạnh cổ vũ, hy vọng hắn mang về cho tiểu thiếu gia một cục vàng to hơn nữa, miệng không ngừng nói:
– Người Vân gia chẳng có gì là không làm được.
Lưu Tiến Bảo mới chính là sự đảm bảo an toàn lớn nhất của Lý An Lan ở Lĩnh Nam. Mặc dù chẳng bao giờ nghe lời, nhưng trong lòng nàng là người đáng tin cậy nhất. Một khi xảy ra chuyện, kẻ sẽ liều mạng bảo vệ hai mẹ con nàng nhất định là người của Vân gia. Dù không phải trung thành với nàng, chỉ cần trung thành với nhi tử của nàng, thì cái gì cũng có thể nhịn được. Thời buổi này, kiếm được một hộ vệ một lòng trung thành khó hơn vạn vàng, vậy mà nàng không hiểu vì sao tất cả người Vân gia đều như vậy.
– Lưu Tiến Bảo, ai cho ngươi cái gan đi tìm vàng? Chuyện này có vấn đề đấy, nói không chừng đây là một cái bẫy. Ngươi dẫn đi một nửa hộ vệ, vậy ta phải làm sao? An toàn của thái tử phải làm sao?
Giọng của Lý An Lan mang theo tiếng gằn nhẹ. Tiểu Linh Đang sợ hãi run rẩy. Trương Chi Hoàn đứng sau lưng Lý An Lan, âm thầm ủng hộ quyết định của công chúa. Hiện giờ Hồng Thành không có mặt ở đây, Lưu Tiến Bảo là chỗ dựa duy nhất của những nữ nhân trong phủ công chúa, tuyệt đối không thể đi.
Lưu Tiến Bảo đấm mạnh vào ngực, nói với công chúa:
– Người Vân gia không có chuyện gì là không làm được. Những năm qua, có huynh đệ nào trong nhà mà không xông pha nam bắc, vượt qua sinh tử quan sao? Ngoài những kẻ ở nhà trang ra, có ai mà không gối đao ngủ từ sáng đến tối? Công chúa nhìn trang bị của bọn tiểu nhân xem, đám nhà quê sao có thể sánh bằng? Giáp trụ do tinh thiết rèn thành, đao thương bất nhập. Triều đình quy định, tư nhân không được có giáp trụ nặng trên ba mươi cân, giáp trụ của Vân gia nặng nhất cũng chỉ hai mươi tám cân, nhưng còn chắc chắn hơn cả quang minh khải năm mươi cân. Có thứ này, dù là núi đao biển lửa cũng có thể qua lại bảy tám lần.
Lý An Lan luôn muốn có thêm giáp trụ của Vân gia, nhưng Tân Nguyệt không cho. Về sau, Vân Diệp làm cho nàng và Linh Đang giáp trụ kiểu nữ, rất đẹp, rất nhỏ nhẹ, nhưng sức phòng hộ lại cực kỳ biến thái. Chỉ có điều, cho Linh Đang thì thật đáng tiếc. Bảo nó mặc vào, Lý An Lan chẳng qua chỉ muốn thử xem sức phòng hộ của giáp trụ ra sao. Đao vừa rút khỏi vỏ, Linh Đang đã ôm đầu ngồi thụp xuống đất, gào thét inh ỏi, phí cả một bộ giáp tốt lành. Bảo nó đưa cho người khác nhưng nó không chịu, nhất định phải giữ lại. Rảnh rỗi là mang ra lau chùi, tra dầu, thậm chí là xức nước hoa lên, thi thoảng còn cười ngốc nghếch với bộ giáp, đúng là hết thuốc chữa rồi.
Lý An Lan đột nhiên nhìn thấy nhi tử mập mạp của mình đang nằm trong lòng Hà gia đại nương tử, liền cướp lấy, nhét vào tay Lưu Tiến Bảo đang vung vẩy minh họa kia, khiến hắn hốt hoảng vứt chùy xuống, cẩn thận ôm lấy tiểu thiếu gia, không dám làm bừa nữa.
Lý An Lan cười nói:
– Thiếu gia nhà ngươi lớn rồi, nên ra ngoài nhìn ngắm thế giới. Lần này ngươi đi, hãy mang thiếu gia theo cùng. Đi tìm vàng tốt lắm, để thiếu gia nhà ngươi mang về cho mẹ nó hai cục lớn vào, không được nhỏ hơn cục vàng trong nhà đâu đấy.
Lưu Tiến Bảo ủ rũ cúi đầu, ôm tiểu thiếu gia mà không nói lời nào, bực bội vẫy tay ra hiệu cho các hộ vệ khác. Đám hộ vệ bĩu môi, lắc đầu rồi tản đi, không vào rừng được nữa rồi.
Nếu như đưa tiểu thiếu gia đi mạo hiểm, riêng Hà gia đại nương tử, cùng với Lão Lưu đã đủ sức xé xác bọn họ rồi. Càng không cần nói đến cha thằng bé còn đang nhìn trộm nữa chứ.
Lý An Lan giành được toàn thắng, gọi Hà gia đại nương tử, dẫn Linh Đang, Trương Chi Hoàn tới kho của nhi tử để chọn bảo bối. Sinh nhật của hoàng đế sắp đến rồi, làm nữ nhi phải có chút tâm ý mới phải. Nàng đã hỏi nhi tử, thằng bé cũng chẳng có ý kiến gì.
Cửa kho vừa mở ra, Lý An Lan đã cảm thấy choáng váng. Trên giá gỗ tùng bày chật kín đủ loại bảo bối. Khi nàng nhìn thấy một con thỏ lưu ly trong suốt ở giữa giá, đôi mắt nàng tròn xoe. Đó là loại kỳ trân gì vậy chứ? Mắt là hồng bảo thạch, không một chút tạp sắc nào. Chỉ riêng con thỏ đã đủ nói lên giá trị vô cùng. Bất kể nàng đi tới đâu, con thỏ kia đều như đang mỉm cười với nàng.
Linh Đang thì đã phát điên rồi, ôm chặt lấy con thỏ không chịu buông tay. Trương Chi Hoàn nhìn con thỏ mà không chớp mắt lấy một cái, không ngừng véo vào bản thân, cho rằng mình đang nằm mơ.
Bản văn này được hiệu đính và bản quyền thuộc về truyen.free.