Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 417:

Thưa công chúa, con thỏ này không được đâu ạ, đó là quà sinh nhật thiếu phu nhân đã chọn lựa rất kỹ lưỡng để tặng tiểu thiếu gia. Tiểu thiếu gia cũng rất yêu quý nó, nên không tiện để công chúa mang đi.

Hà gia đại nương tử rất xem thường cái vẻ nhà quê của công chúa khi nàng trầm trồ. Lưu ly ở Vân gia có đáng giá gì đâu, ngay cả trong nhà bà ta cũng có hai cái cốc lưu ly rồi. Có điều, người ở trang viên Vân gia vốn chẳng bao giờ khoe khoang chuyện này với người ngoài. Mỗi khi có ai nhắc đến lưu ly và tâng bốc nó quý giá thế nào, người nông dân trồng lúa ở trang viên Vân gia cũng chỉ mỉm cười rồi bỏ đi, trong lòng thầm nghĩ người vừa nói chuyện với mình thật nhà quê, không đáng để bận tâm.

– Hà di, ta chỉ xem chứ không mang đi đâu. Có được không ạ? Hà di cho ta chơi thêm một lát thôi mà.

Linh Đang vốn rất được mọi người yêu mến, đặc biệt là Hà gia đại nương tử. Bà không có con gái, ngay từ lần đầu gặp đã quý mến nàng rồi, làm gì có chuyện không đồng ý.

Lý An Lan cố gắng dời mắt khỏi con thỏ, một cỗ oán niệm dâng trào như thủy triều. Nếu trước kia nàng không có những tâm tư xằng bậy ấy thì số bảo bối này đã là của nàng hết rồi. Giờ đây nàng lại tự biến mình thành một nữ nhân không biết xấu hổ, bị chủ mẫu nhà người ta nghi kỵ đủ điều. Đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy hối hận vì những lựa chọn của mình.

Lĩnh địa cần phải phát triển, con dân cần cơm ăn, nhưng quan viên lại chẳng chịu quản việc. Khi nàng đến với dân chúng, thứ nghênh đón nàng không phải sự hoài nghi thì cũng là thái độ thù địch.

Hồng Thành giết sạch vô số loạn dân trong lãnh địa, bao gồm cả dòng dõi thổ vương. Còn nàng đến đây thì lại được ở trong phủ lãnh chủ sạch sẽ, nha hoàn, phó dịch đều được chuẩn bị sẵn, chẳng phải lo lắng điều gì. Nếu là một con heo, ắt hẳn sẽ sống rất hạnh phúc, đáng tiếc Lý An Lan luôn muốn làm chút gì đó, muốn con dân sùng bái mình.

Vân Diệp từng nói đây là một loại bệnh, cần được chữa trị. Đại bộ phận người Lý gia đều mắc phải căn bệnh này, hơn nữa còn rất nặng. Loại bệnh này dễ gây chết người, lại còn truyền nhiễm, chết một người là kéo theo cả một đám.

Trước kia nàng còn cho rằng Vân Diệp nói đùa, giờ mới biết y hoàn toàn không có ý đùa cợt. Tất cả đều là lời vàng ý ngọc.

Một nha hoàn đứng ngoài kho không ngừng gọi Lý An Lan. Hộ vệ Vân gia không cho ả vào, khiến Lý An Lan đang mải mê chọn bảo vật phải bực bội đặt khối ngọc phỉ thúy trong tay xuống. Nàng rất thích thứ này, đang tính dùng nó làm trang sức thì bị nha hoàn cắt ngang, đành tức tối đi ra ngoài.

– Công chúa, Phùng gia Lục công tử tới, muốn cận kiến công chúa.

Hắn đến đây làm gì? Lý An Lan hoang mang. Từ trước đến nay toàn là đám đệ đệ của hắn đến gặp mình cơ mà? Sao lần này lại đổi người rồi? Có điều, Phùng Trí Dũng là một nhân vật có tiếng, đám đệ đệ ăn hại kia không thể sánh bằng. Nghĩ đến những hành động ấu trĩ của mấy tên đệ đệ hắn, Lý An Lan cảm thấy buồn cười, ngay cả ý muốn trêu đùa chúng nàng cũng chẳng có. Nếu như Vân Diệp biết, chắc chắn bọn chúng chết thế nào cũng chẳng hiểu.

Thay y phục xong, nàng đến tiền sảnh, thấy Phùng Trí Dũng đang sốt ruột đi đi lại lại. Hắn cực kỳ lo lắng về tin tức Vân Diệp đã đến. Trong số những quý nhân không thể đắc tội ở Trường An mà phụ thân hắn nhắc đến, Vân Diệp gần như xếp đầu bảng. Phụ thân hắn rất ít khi đích thân dạy dỗ đám con cái đông đảo của mình, mà chỉ yêu cầu bọn họ tự mình lĩnh ngộ. Thế nhưng, những điều ông nói với họ đều là những chuyện họ bắt buộc phải biết, phải tuân theo. Thân đệ đệ của hắn đã bị công chúa làm cho tẩu hỏa nhập ma rồi, nên hắn cố ý kéo cả hai đệ đệ khác vào cuộc, là để hy vọng nhỡ có chuyện gì thì cũng có cơ hội quấy đục ao lên, nói không chừng còn cứu được thân đệ đệ của mình.

– Hạ thần bái kiến công chúa, tới đường đột, mong công chúa thứ lỗi.

Lý An Lan ưu nhã phất tay ra hiệu:

– Công tử khách sáo quá rồi. Nay ta thân ở Lĩnh Nam, mọi sự đều cần lão quốc công chiếu cố, nói đường đột thì thật là khách sáo.

Vừa gặp Lý An Lan, Phùng Trí Dũng lập tức hạ thấp thân phận, tự đặt mình vào vị trí thần tử. Hắn không biết vì sao Vân Diệp tới, tới với sứ mệnh gì, sẽ làm gì? Để tìm được manh mối từ chỗ Lý An Lan, hắn cần đủ kiên nhẫn và trí tuệ.

– Thời gian qua, hạ thần nghe nói điện hạ phiền lòng vì quan viên làm việc không đắc lực. Trong nhà hạ thần còn có vài môn khách ưa thanh đàm. Mặc dù không có tài kinh thiên động địa, nhưng dùng vào chút sự vụ thường ngày, chi tiêu tiền bạc thì vẫn hữu ích. Ít nhất cũng có thể giảm bớt phần nào vất vả cho điện hạ. Trong đó có người tên Tiêu Thương Sinh, rất hóm hỉnh, thường nghe hắn thanh đàm có thể giải tỏa ưu phiền. Nếu công chúa cần, hạ thần sẽ lệnh bọn họ tới phủ nghe sai khiến.

Lý An Lan còn lâu mới chịu để người Phùng gia xen vào việc nhà mình. Bởi như vậy, nàng sẽ có nguy cơ bị gạt sang một bên. Quyền lực của nàng vốn chẳng còn bao nhiêu, giờ mà chia sẻ thêm chút nữa thì chẳng khác nào thành người rảnh rỗi. Nếu đã thế, chi bằng nàng cứ an phận làm đương gia nãi nãi ở hầu tước phủ cho xong, hà cớ gì phải chạy tới vùng hoang vắng này làm gì.

Lý An Lan nhoẻn miệng cười, khéo léo đáp:

– Đa tạ ý tốt của công tử. Chỉ là chút vất vả nhỏ, không đáng để phủ công chúa phải bận tâm. Trong nhà cũng còn vài nô tài dùng được việc, dùng quen người cũ rồi, nhất thời chưa muốn thay đổi.

– Cũng phải. Điện hạ có Vân hầu toàn lực ủng hộ, tất nhiên không thiếu người tài. Vân hầu nắm giữ thư viện lớn nhất Đại Đường, chỉ cần nghiêng về phía Lĩnh Nam một chút, nhân tài cho công chúa dùng sẽ có cả xe ngựa. Nghe nói không bao lâu nữa Vân hầu sẽ tới Lĩnh Nam, hẳn Lĩnh Nam ta sẽ đón nhận tin lành. Không biết điện hạ có thể mách bảo cho hạ thần chút ít, để gia phụ sớm quét dọn cửa nhà nghênh đón? Gia phụ hạ thần vẫn thường kể, hồi ở Trường An, được Vân hầu khoản đãi, hầu tước tôn quý đích thân xuống bếp làm món ăn thiên hạ vô song. Từ sau khi nếm thử, gia phụ cho rằng món ăn trên đời đều trở nên vô vị. Ông hận không thể chắp cánh bay tới Trường An để được thưởng thức thêm lần nữa. Lần tương ngộ này, nhất định sẽ giúp gia phụ được đền bù ước nguyện.

Lý An Lan dường như chẳng còn nghe lọt câu nào nữa. Chỉ nghe thấy đoạn Vân Diệp sắp tới Lĩnh Nam là mừng rỡ đến nỗi hồn phách như muốn bay ra ngoài. Lúc thì sung sướng, lúc thì lo lắng, lúc lại bi thương tột độ. Công chúa điện hạ tinh minh mạnh mẽ dường như đã biến mất, chỉ còn lại một phụ nhân thương thân trách phận.

Chìm đắm trong hồi ức, sắc mặt Lý An Lan dần ánh lên một sắc đỏ kiều diễm, khiến Phùng Trí Dũng bất giác bị vẻ yêu kiều của nàng hút hồn. Hắn đang nói chuyện mà bỗng im bặt, nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt. Lý An Lan khi gặp khách, đặc biệt là nam khách, luôn mặc y phục đen, ngụ ý mình là quả phụ. Chiếc váy đen kết hợp với làn da trắng ngọc, càng tôn lên dung mạo của nàng. Dáng vẻ quả phụ mới sinh con với những đường cong quyến rũ càng khiến người ta tơ tưởng. Nhất là lúc này, khuôn mặt nàng đỏ lựng, đôi mắt ướt át yếu mềm ẩn chứa vẻ cô đơn, khiến nam nhân hận không thể ôm nàng vào lòng âu yếm an ủi.

Có điều, hắn chỉ đơn thuần tán thưởng vẻ đẹp của Lý An Lan mà thôi. Phùng Trí Dũng là kẻ thông minh, không có bất kỳ suy nghĩ quá phận nào. Hắn thầm thở dài: đệ đệ của mình chẳng còn cơ hội nào nữa rồi, tâm tư của công chúa hoàn toàn đặt lên người Vân Diệp. Một khi giao phong với Vân Diệp, bản thân hắn cũng chẳng có chút phần thắng nào. Chẳng thể hy vọng vào phụ thân, bởi ông có quá nhiều con, không thể để ý tới tất cả, mặc cho chúng đấu đá lẫn nhau để chọn ra đứa ưu tú nhất. Nghĩ tới đó, Phùng Trí Dũng cảm thấy miệng chát vô cùng. Có lẽ Trí Tuệ vào rừng tìm vàng chưa chắc không phải là một chuyện tốt để tránh họa.

Nhưng phụ thân dùng cách nuôi cổ để dạy con, chẳng sợ một ngày sẽ hại chính mình sao?

Mọi quyền đối với bản văn này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free