(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 422:
Sau khi đại quân vào thành, trừ những người áp giải tiền lương, tất cả quân sĩ khác đều tản đi, mục tiêu chính là những nữ nhân vẫy khăn.
Hồng Thành cười hăng hắc, quay đầu nói với những quân sĩ còn lại:
– Tính toán xong xuôi, chúng ta cũng sẽ đi. Lão ta đã nói rồi, những thứ ngon nhất sẽ để lại cho chúng ta.
Một đám tráng hán râu ria xồm xoàm cười ha hả, thúc xe ngựa tiến vào quân doanh. Dưới khu quân doanh là một kho chứa cực lớn, giờ đây Hồng Thành đang lo không chứa nổi nữa. Hắn đã gửi thư cho bệ hạ nhưng không có hồi âm, khiến hắn khó xử. Các thủ hạ của hắn đã không còn kìm nén được nữa, bởi sau hơn một năm chinh chiến, kiếm chác đã quá đủ rồi. Điều cấp thiết nhất lúc này là trở về nhà, điều một nhóm người khác đến thay thế. Nơi này đúng là kho tàng thiên nhiên lớn nhất Đại Đường, thiếu thốn gì, chỉ cần đến đây là có đủ.
Khi vào kho báu, Hồng Thành phẫn nộ đến không kìm chế nổi. Trong kho đã có người, ung dung chắp tay thưởng thức, thậm chí còn tiện tay cho thứ hay ho vào túi.
Kẻ nào lại to gan như thế? Không biết làm vậy sẽ bị ngũ mã phanh thây sao? Nhìn thấy tên kia nhét một viên trân châu to bằng trứng gà vào ống tay áo, Hồng Thành lập tức rút đao ra, phải giết tên này! Nếu không giết hắn, ta thề không làm người!
Trong kho rất tối, mấy tráng hán khác cười khúc khích chờ xem kịch hay. Hồng lão đại nhất định sẽ trình diễn một màn đẫm máu nhất, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến bọn họ trợn tròn mắt.
Hồng lão đại hùng hổ vác đao xông tới, đột nhiên đặt đao lên giá châu báu, rồi tìm trong đó một viên trân châu đen to hơn, lớn hơn đưa cho người kia. Người kia gật đầu, lại nhét vào ống tay áo, nói gì đó. Hồng lão đại tức thì ngửa mặt cười lớn, cười đến mức bụi đất trên nóc kho rơi rào rào.
Không ngờ người kia lại đá Hồng lão đại một cái. Hồng lão đại không hề để ý, nắm lấy vai người kia nói chuyện, chẳng hiểu nói gì. Nói đến chỗ cao hứng, hắn còn ôm chầm lấy người kia.
Hai người bụi đất lem luốc từ trong kho báu tối tăm đi ra. Vân Diệp đã nặng trĩu người, toàn thân trên dưới chứa đầy bảo bối, còn không ngừng oán trách vì sao không mang theo một cái bao tải.
– Bái kiến hầu gia.
Đám tráng hán đều nhận ra Vân Diệp, biết lần này mình phát tài là nhờ phúc của hầu gia, lập tức hiểu ra vì sao Hồng lão đại lại có bộ dạng như thế.
– Vất vả rồi, nhưng cũng không sao. Mỗi người đều kiếm được một phần gia sản. Nếu muốn có quan chức, hãy đến chỗ ta báo danh. Chức quan có thể thế tập ba đời, tuy không lớn, chỉ là Ngự Võ Giáo Úy tòng bát phẩm, và cứ mỗi đời lại giảm một cấp. Có điều, không có địa phương tốt để các ngươi làm quan đâu, chỉ có thể làm ngay tại Lĩnh Nam này thôi. Muốn làm thì báo rõ gốc gác tám đời, ta sẽ dâng tấu lên cho các ngươi. Phê chuẩn hay không còn tùy vào ý chỉ của bệ hạ. Dù sao vì các ngươi mà ta đã dâng tấu rồi, mấy ngày nữa sẽ có tin tức chính xác. Đây đúng là cơ hội trời cho, đám khốn kiếp các ngươi đúng là dẫm phải phân chó rồi!
– Hầu gia, ngài nói bọn chém giết không biết chữ chúng tôi cũng làm quan được à?
Một tên to lớn nhất môi run run, cẩn thận hỏi Vân Diệp:
– Các ngươi không làm thì ai sẽ làm? Các ngươi chiếm được mảnh đất lớn như thế, chắc chắn phải có người quản lý. Quan viên triều đình thiếu hụt, không dư dả để phái tới Lĩnh Nam, chẳng lẽ bảo bệ hạ mời thổ dân làm quan? Mẹ nó, giờ đất đai Quan Trung không đủ để chia nữa. Đứa nào đứa nấy sinh con như lợn, đứa nào mà chẳng có ba bốn đứa con. Mỗi người chia tám mươi mẫu ruộng, hai mươi mẫu ruộng vĩnh viễn, sinh mười đứa là ngàn mẫu đất rồi, con mẹ nó! Sắp bằng cả hầu gia ta rồi. Bệ hạ lấy đâu ra nhiều ruộng mà chia cho các ngươi? Quan Trung nhỏ như cái rắm, chia đi chia lại còn lại cái gì nữa? Nơi này đất đai màu mỡ, lương thực một năm trồng ba vụ, là một nơi tốt. Các ngươi đến đây một năm rồi, tốt xấu thế nào, các ngươi tự biết.
– Hầu gia, bọn mỗ là kẻ thô kệch, chẳng hiểu chuyện triều đình, ngài đừng lừa chúng mỗ. Lão Mạc năm nay đã năm mươi ba tuổi rồi, chẳng còn sống được bao nhiêu năm nữa, nhân lúc còn mạnh khỏe, chỉ mong tích chút gia sản cho con cháu. Nếu ngài nói là thật, mỗ sẽ báo danh ngay. Đời đời làm lính ăn lương, nhà mỗ chưa từng có ai làm quan cả. Nếu mỗ được làm Ngự Võ Giáo Úy đường hoàng, ân tình này cả nhà mỗ sẽ ghi nhớ suốt đời.
– Nói cái gì thế? Hầu gia lại đi lừa loại đâm chém như ngươi sao?
Hồng Thành đi tới đá cho hai cái, nhưng hán tử đó cứng như thép, thân hình không hề xê dịch, chỉ chăm chăm nhìn Vân Diệp đợi câu trả lời.
– Lão Mạc, ngươi hãy nghe cho kỹ, ta sẽ nói một lần nữa. Ta đã dâng tấu cho bệ hạ, chuẩn bị đưa vùng đất giàu có này vào diện quốc hữu. Nếu đã là quốc hữu, vậy cần quan viên quản lý. Triều đình không có nhiều quan viên như thế, vậy phải làm sao đây? Vậy nên chọn trong số các ngươi. Thứ nhất, phải một lòng trung thành với Đại Đường, không thể hôm nay làm quan mà ngày mai đã tạo phản. Thứ hai, người Đường ở Lĩnh Nam quá ít, đại bộ phận là thổ dân và man tộc, quan viên bình thường không thể quản nổi, nên cần các ngươi ra tay. Thứ ba, các ngươi đều đã trên năm mươi tuổi rồi, đã ra sức vì triều đình nhiều năm, coi như kiếm chút phúc lợi cho các ngươi, điều đó cũng là xứng đáng.
Lão Mạc tức thì quỳ rạp xuống mặt đất, đầu đập rầm rầm, lớn tiếng nói:
– Mỗ sinh ra là người Đại Đường, chết là ma của Đại Đường. Nếu mỗ làm quan mà lại tạo phản, thì nguyện cả nhà mỗ chết trong loạn tiễn!
Trong quân ngũ, đó là lời thề độc địa nhất. Vân Diệp đỡ ông ta lên, phủi bụi trên đầu gối, rồi nói:
– Tốt, vậy coi như ngươi được rồi. Chúng ta cùng đợi ý chỉ b��� hạ. Nếu ý chỉ được ban xuống, các ngươi theo ta vào kinh, để bệ hạ kiểm duyệt, sau đó dẫn cả gia đình đến nhậm chức.
Lão Mạc cười hớn hở. Quan chức Đại Đường khó kiếm được đến mức nào thì bọn họ biết rõ lắm. Thấy Lão Mạc đi đầu, đám đông lập tức ùa lên, lũ lượt báo danh, chỉ sợ đi sau người khác.
– Các ngươi tới chỗ Hồng Thành báo danh trước, ta sẽ phái một quan viên đi xác thực thân phận của các ngươi, ưu tiên xuất thân quân ngũ.
Vân Diệp nói xong, nhấc chân chuẩn bị lên ngựa, ngờ đâu bảo vật quá nhiều, nặng trĩu đến mức không leo lên được. Lão Mạc cười tủm tỉm, nắm lấy eo Vân Diệp nhẹ nhàng đưa y lên ngựa.
Trong quân ngũ, mọi người đã quen với cảnh quan lớn lấy đồ như Vân Diệp rồi. Nếu quan mà không lấy, sĩ tốt phía dưới mới lo lắng. Chẳng ai cho rằng không được phép lấy, chỉ cần đảm bảo lợi ích của mình, chẳng ai đi tố cáo. Kẻ nào đi tố cáo sẽ thành kẻ thù chung, dù là dưới trướng vị tướng soái nào cũng chỉ có nước chết.
Ở Đại Đường, chỉ có Hầu Quân Tập và Lý Tịnh tham ô gặp xui xẻo, có điều nguyên nhân là vì quân công của họ quá lớn. Lý Nhị biết cũng chỉ mắng một trận là xong chuyện, chẳng ai coi đó là chuyện nghiêm trọng.
Lý An Lan gần đây rất tập trung. Nhi tử trong tay cầm một hạt châu màu đen lớn như trứng gà, ném đi ném lại, khiến nàng rất hoài nghi. Vừa mới giật từ trong tay nhi tử, liền nghe thấy con khóc toáng lên, đành bực tức trả lại cho con. Nàng không biết rằng trẻ con ở tuổi này đang rất hứng thú với các loại màu sắc.
Tức giận bế con lên, nàng ghé mặt vào người con hít hà. Mũi nàng rất thính, trừ mùi sữa hơi chua ra, còn có một mùi rất quen thuộc, đôi khi mùi này xuất hiện trong mơ, lẩn quẩn không rời.
Nàng dí sát mũi lại, lần này rất chắc chắn, chính là mùi thơm mát đó, rất đặc thù, giống như mùi chăn đệm phơi dưới ánh mặt trời. Mùi này chỉ có trên người một người mà thôi.
Lý An Lan lập tức bật khóc lớn. Cái tên phụ bạc đó đã tới rồi mà không thăm mình, lén lút thăm nhi tử, cũng không chịu gặp nàng. Cảm giác tủi thân không biết tỏ cùng ai. Mùi vị đó là mùi của thứ gọi là xà bông. Cả Đại Đường chỉ có Vân Diệp có thói quen dùng thứ đó. Người khác đều cho rằng thứ làm từ mỡ lợn thì kinh tởm, nhưng chỉ có y là thích dùng. Người Vân gia dùng nó để giặt y phục, nhưng chỉ có Vân Diệp dùng nó để tắm.
Biết đâu chừng hiện giờ y đang nấp ở một góc nhìn mình, cho nên Lý An Lan càng khóc thảm thiết hơn. Nội dung bản dịch này thuộc độc quyền của truyen.free, kính mong quý vị đọc giả tôn trọng bản quyền.