Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 423:

Tiểu Linh Đang không hiểu vì sao công chúa lại khóc, nước mắt cũng theo đó tuôn ra. Các thị nữ trong phòng bị nỗi buồn lây lan, cũng bắt đầu khóc nức nở, nhớ về những chuyện thương tâm của riêng mình.

Chỉ riêng Lý Dung đại thiếu gia, vẫn đang vui vẻ chơi những hạt trân châu trên giường, miệng cười khanh khách.

Lý An Lan thấy mình khóc chẳng ăn thua gì, kẻ nhẫn tâm kia vẫn cố thủ không chịu ra. Nhìn con trai cười vui vẻ, lửa giận trong nàng càng bùng lên: “Đúng là vô lương tâm giống hệt cha nó! Ta khóc chàng không bận tâm, không tin con trai chàng khóc mà chàng cũng chẳng bận tâm. Có giỏi thì cứ tiếp tục trốn đi!”

Lý Dung đại thiếu gia đang chơi đùa vui vẻ, thấy trong phòng mọi người ồn ào khóc lóc, cớ gì nó lại có thể đứng ngoài cuộc? Định cất tiếng cười góp vui cho không khí thêm sinh động thì một cơn đau dữ dội truyền đến mông. Lập tức, tiếng cười biến thành tiếng khóc thét xé ruột xé gan.

Vừa nhéo mông con xong, Lý An Lan liền hối hận, vội vàng ôm lấy dỗ dành. Nào ngờ, đứa bé càng khóc lớn hơn, nước mắt giàn giụa, trông còn đau đớn hơn cả nàng lúc nãy.

Lý An Lan định vén áo cho con bú để dỗ dành thì một cánh tay vươn ra, giằng lấy đứa bé từ lòng nàng.

Hà gia đại nương tử nghe tiếng tiểu thiếu gia gào khóc, lòng đau như cắt, vội vã xông vào. Bà thấy Hầu gia đang bế tiểu thiếu gia, đứa bé khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, tủi thân vùi mặt vào ngực cha, nước mắt nước mũi dính đầy lên y phục của Hầu gia.

Lý An Lan đuổi hết các thị nữ khác ra ngoài, còn mình thì phe phẩy khăn tay, ngồi trên ghế nhìn Vân Diệp đang luống cuống dỗ con. Riêng Tiểu Linh Đang thì đã hóa đá tại chỗ.

– Ái chà chà, ta còn tưởng Vân Hầu tim gan sắt đá thật chứ. Ta và Tiểu Linh Đang khóc chết đi sống lại, ngài coi bọn ta như đang hát hò. Vậy mà con trai ngài mới khóc có hai tiếng đã không chịu nổi rồi. Chậc chậc chậc, đúng là một người cha từ ái đó nha.

Vân Diệp chẳng còn tâm tư đâu mà để ý tới người đàn bà điên rồ kia. Y đặt con trai lên đùi, kiểm tra xem có chuyện gì. Cuối cùng, y tìm thấy một vết hằn đỏ trên mông đứa bé. Khỏi phải nói, chính là do người đàn bà kia nhéo.

Sầm mặt quát:

– Điên à, nàng xem con này, nhéo đỏ mông nó rồi!

– Bọn ta khóc lóc cũng vô ích. Chỉ có con trai chàng khóc mới khiến kẻ phụ bạc như chàng chịu lộ diện. Thiếp còn cách nào đâu? Lỡ đâu chàng lén lút giải quyết xong lại lén lút bỏ đi thì sao? Vậy chẳng phải uổng công Tiểu Linh Đang ngay cả trong mơ cũng gọi Vân đại ca? Nỗi đau ấy lẽ nào chàng không nghe thấy sao? Người tàn nhẫn như chàng thật sự hiếm có trên đời này!

Mặt Tiểu Linh Đang tức thì đỏ bừng như gấc, xấu hổ muốn độn thổ. Nàng vội lấy ống tay áo che mặt rồi vọt ra ngoài. Lý An Lan quay sang chỉ tay vào Hà gia đại nương tử:

– Ra ngoài!

Hà gia đại nương tử quyến luyến nhìn tiểu thiếu gia đang nấc cụt liên hồi, nhưng vẫn đành ra ngoài và khép cửa lại.

Tiểu thiếu gia khóc đến mệt lả. Lý An Lan đón lấy con, thản nhiên cởi áo ngay trước mặt Vân Diệp, đưa bầu vú căng sữa vào miệng con. Nàng miệng ngâm nga, tay vỗ nhẹ nhàng ru con vào giấc ngủ.

Vân Diệp lấy khăn tay lau đi nước mắt nước mũi dính đầy trên mặt thằng bé. Y ngồi đó, chăm chú nhìn Lý An Lan cho con bú. Bầu vú nàng đầy đặn hơn trước kia rất nhiều, đầu vú sẫm màu, sữa dồi dào. Thằng bé tham lam, mút mạnh đến mức còn cắn, sữa trào ra khóe miệng. Dù đau, Lý An Lan vẫn nhẹ nhàng dùng khăn lau đi, rồi lau cả khuôn mặt tèm lem của mình. Nàng biết Vân Diệp đang nhìn, nên không hề giấu diếm, ngược lại còn ưỡn ngực, đầy kiêu hãnh vì đã nuôi dưỡng đứa bé béo tốt này.

Cuối cùng, thằng bé không bú nữa mà ngẹo đầu ngủ say. Lý An Lan đứng dậy, đặt con vào nôi, rung nôi khẽ khàng. Nàng lại lau nước mắt, nhỏ giọng hỏi Vân Diệp:

– Chàng đến đây bao lâu rồi?

– Không lâu lắm, khoảng mười ngày nay. À, khối vàng trên bàn nàng là do ta mang tới đó.

– Vậy là khoảng mười hai ngày. Suốt thời gian qua, chàng đều ở trong phủ sao? Chỉ đứng từ một bên theo dõi mẹ con thiếp? Thiếp đã thắc mắc tại sao đám phó dịch kênh kiệu, tự cao tự đại của nhà chàng bỗng dưng lại dễ nói chuyện như vậy. Thì ra là chàng đã nhìn thấy con, và đây là phần thưởng cho thiếp. Thế nào, thiếp nuôi giọt máu của chàng không tồi phải không?

– Tốt lắm, nàng khỏe, con khỏe, Linh Đang cũng khỏe. Thế là ta yên tâm rồi, không uổng công ta cửu tử nhất sinh vượt bao hiểm nguy đến thăm các nàng. Rất tốt, không khiến ta thất vọng. Điều quý giá nhất ta nhận được trong chuyến đi này là vừa rồi thấy nàng cho con bú, ta nhớ về bao nhiêu chuyện cũ, bất giác thấy tràn đầy niềm tin vào tương lai. Những gì nàng muốn, ta sẽ ban cho nàng, vùng đất này rốt cuộc sẽ thuộc về tay nàng. Nàng đã hy sinh, xứng đáng được nhận. Nếu như không có gì bất ngờ, toàn bộ những kẻ gây phiền toái cho nàng trên lãnh địa chắc chắn đã bị trừ khử. Phùng Án chắc hẳn cũng đã đến nơi rồi, lão ta sẽ phải cho ta một câu trả lời thỏa đáng.

– Những sóng gió trong thành những ngày qua đều do chàng sắp đặt sao? Chẳng trách thiếp cảm thấy bất an mà không tìm ra điểm bất lợi nào cho bản thân. Nếu chàng đã ra tay rồi, hẳn thiếp và con nhất định sẽ được sống yên ổn. Mệnh của con tốt hơn của thiếp nhiều, có một người cha yêu thương nó. Chỉ cần nó chịu một chút ấm ức, chàng sẽ xuất hiện ngay, giúp nó đuổi hết những kẻ xấu xa. Ca ca, thiếp chỉ có đứa con này thôi, chàng đừng cướp nó đi khỏi thiếp được không?

Chỉ một tiếng "ca ca" của Lý An Lan đã đánh tan lớp vỏ bọc cứng rắn của Vân Diệp. Người phụ nữ này rốt cuộc cũng biết bản thân mình muốn gì, đó là một bước tiến lớn.

– Con do nàng sinh, đương nhiên phải theo nàng. Nó chỉ cần biết mình có cha, tuy cách xa, nhưng yêu thương nó chưa từng thiếu một phần nào. Lớn lên, nó sẽ theo ta học tập rất nhiều thứ mà chỉ người Vân gia mới được học. Đợi nó mười lăm tuổi, nàng hãy đưa nó tới, hoặc ta sẽ tới đón. Bất kể thành tài hay không thành tài, những gì nó xứng đáng được nhận, sẽ không thiếu thứ gì.

Lý An Lan ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn tuôn rơi, nhưng nụ cười trên gương mặt càng thêm rạng rỡ. Nàng ôm lấy Vân Diệp:

– Nam nhân thiếp nhìn trúng không sai được! Nam nhân thiếp đã chọn chưa bao giờ sai! Đây mới là nam nhân! Thì ra đây mới là đàn ông đích thực! Ông trời ơi, con đã đánh mất những gì?

– Kiềm chế lòng tham của nàng lại, đừng bộc lộ quá nhiều dã tâm. Lĩnh Nam quá nổi bật, nơi đây quá giàu có. Để an bài tốt cho cuộc sống của nàng và con, ta đã thả ra một thứ ma quỷ. Hiện giờ đã có rất nhiều người phải chết...

Lý An Lan không để y nói hết, dùng môi mình hôn lên môi Vân Diệp. Vân Diệp nhất thời hơi lúng túng. Sau một hồi hôn hít cuồng loạn, nỗi xúc động và cả sự táo bạo của Lý An Lan cũng vơi đi. Nàng vùi đầu vào cổ y, thấy Vân Diệp vẫn ngây ra như khúc gỗ, tức giận, nàng há miệng cắn một cái…

Nàng cắn khá mạnh, nhưng Vân Diệp không hề kêu la. Y nhẹ nhàng tách đầu nàng ra, hai tay ôm lấy má nàng. Dưới ánh mắt chăm chú của Vân Diệp, gò má nàng ửng lên sắc hồng vô cùng mê người, hệt như vừa uống say. Cổ áo sau khi cho con bú vẫn chưa khép lại, hé lộ vẻ xuân tình vô tận:

– An Lan, cởi y phục cho ta nào…

Lý An Lan cả người run rẩy. Y gọi nàng là An Lan, không phải Lý An Lan. Chưa bao giờ y gọi nàng dịu dàng như vậy. Vợ cởi áo hầu hạ chồng là chuyện đương nhiên, hợp tình hợp lý, y đã chấp nhận nàng rồi. Nàng quỳ bên cạnh Vân Diệp, bàn tay nhỏ nhắn chưa từng hầu hạ ai, vụng về cởi từng cúc áo. Người y vẫn gầy như thế, da vẫn trắng vậy, nhưng cơ thịt rắn chắc hơn nhiều. Hơi thở nam tính nồng nàn khiến ánh mắt nàng trở nên mơ màng. Người đàn ông này vốn lười biếng, hễ có thể nằm thì dứt khoát không ngồi. Dù chưa biết câu chuyện Vân Diệp đã trải qua thế nào, nhưng chắc chắn y phải trải qua muôn vàn gian nan mới đến được đây. Vậy thì tất cả đều đáng giá!

Trong cơn mơ màng, nàng chẳng hay y phục trên người mình đã bị cởi bỏ từ lúc nào. Một cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo nhỏ của nàng, bàn tay còn lại vuốt ve, xoa nắn đôi gò bồng đảo nảy nở mềm mại. Rồi bàn tay ấy dịch dần xuống vùng cấm địa phía dưới, lần theo mép đùi trơn như đậu hũ mà từ từ khám phá, nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống tấm đệm êm ái…

Một tiếng rên rỉ mê hoặc lòng người vang lên. Lý An Lan hai tay nắm chặt lấy tấm đệm phía dưới, khoái cảm như những đợt sóng cuộn trào nhấn chìm nàng hoàn toàn…

Tất thảy những dòng chữ trau chuốt này, xin được lưu giữ tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free