Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 429:

Vừa vào phòng, Vân Diệp đã xé toạc y phục trên người vì dính nhớp cực kỳ khó chịu. Thấy Vân Diệp trần truồng, Lý An Lan giật mình lùi lại, ngỡ y có ý đồ xấu.

– Ban ngày thì không được, tối đến thì tùy chàng.

– Mơ đi, ta sợ đến toàn thân nhũn cả ra rồi, ai mà còn hứng thú với nàng nữa. Mau chuẩn bị nước tắm cho ta, toàn thân ta đầm đìa mồ hôi. Nàng nghĩ tên Phùng Áng chỉ giỏi dọa dẫm thôi sao? Kẻ nhát gan chỉ cần nghe đến thôi cũng sợ mật vỡ rồi.

Lý An Lan hếch mũi lên:

– Thiếp cũng bị ông ta nhắm vào, sao chân thiếp lại không run rẩy?

– Nàng bị nhắm vào sau lưng, còn ta thì đối mặt trực tiếp. Hơn nữa, nàng chỉ nghĩ đến việc tuẫn tình, còn ta thì lại nghĩ cách làm sao để sống sót, đương nhiên là khác biệt rồi.

Vân Diệp lấy y phục lau nách, lau hông, rồi ném nó đi thật xa, thứ này không thể mặc lại được nữa.

– Nếu chúng ta chết cùng nhau, liệu có được chôn cất cùng nhau không? Chàng có vui mừng không?

– Nàng ngốc à, chết rồi thì ai mà vui nổi. Lần sau nếu muốn chết thì nàng cứ tự đi mà chết, đem con giao lại cho ta. Ta còn muốn nhìn nó trưởng thành, lấy vợ sinh con, biết bao tư vị trên nhân gian còn chưa nếm trải đủ, sao ta có thể chết được? Nếu nàng chán sống rồi thì đây này, thắt lưng của ta, cứ treo cổ lên, một lát là xong. Ta sẽ an táng nàng thật long trọng, đọc cho nàng nghe câu thơ "thập niên sinh tử lưỡng mang mang, bất tư lượng, tự nan vong", sau đó cười bi thương ba tiếng, rồi mang con về Trường An sống hạnh phúc.

Thập niên sinh tử lưỡng mang mang, Bất tư lường, Tự nan vong. Thiên lý cô phần, Vô xứ thoại thê lương. Túng sử tương phùng ưng bất thức, Trần mãn diện, Mấn như sương.

Lý An Lan nghe Vân Diệp nói thế thì tức điên, nhào tới há miệng ra. Vân Diệp đã từng lĩnh giáo bản lĩnh cắn người của nàng rồi, vội đưa hai tay nắm lấy vai Lý An Lan, xoay người nàng lại. Lý An Lan đang vùng vẫy, đột nhiên bị Vân Diệp đẩy ngã xuống giường.

Lý An Lan quay đầu nhìn lại, thấy ánh mắt của Vân Diệp, nàng giật mình nói:

– Bây giờ là ban ngày, không được…

Vân Diệp lúc này còn bận tâm gì đến ngày hay đêm nữa. Vốn dĩ y chỉ mặc độc nội y, lại bị mông nàng cọ qua cọ lại, dục vọng bỗng trỗi dậy. Tuổi trẻ tinh lực tràn trề, y phục đã cởi sẵn, y liền làm tới luôn. Đôi tay đã thuộc đường đi lối về, vén váy nàng lên, thuận theo đùi nàng mà mò vào nơi kín đáo. Lý An Lan hơi thở gấp gáp, không ngừng rên rỉ:

– Ca ca, đừng… đừng…

Với Tân Nguyệt cần dịu dàng, với Na Mộ Nhật cũng cần dịu dàng, nhưng riêng với Lý An Lan thì không cần. Chẳng mấy chốc, Lý An Lan không nói được lời nào nữa, chỉ còn những tiếng kêu kéo dài trong sung sướng.

Vân Diệp tắm nước nóng một cách sảng khoái, loại nước nóng có thể lột cả da lợn. Toàn thân bị luộc đỏ như tôm, thật sảng khoái, mọi dơ bẩn từ trong ra ngoài đều được rửa sạch.

Lúc này, y mới phát hiện ra việc tự than tự trách của mấy ngày trước hóa ra chỉ là sản phẩm của áp lực, cộng thêm sự sám hối từ tận đáy lòng sau khi giết người.

Sám hối và giết người vốn là hai khái niệm đối lập. Trên đời này, kẻ vừa sám hối vừa giết người nhiều vô kể, thêm một tên Vân Diệp cũng chẳng đáng là bao. Lý An Lan vẫn không thoát khỏi ma chưởng của y, nhũn như bún nằm trên giường mà rên rỉ.

Đầu bếp trong nhà bèn làm cho hầu gia một bát cháo thịt nạc lớn, thêm tỏi vào. Ăn một cách ngon lành rồi, y mới nhớ tới Lý An Lan đang nằm bẹp dí trên giường, bèn bảo Linh Đang múc cho công chúa một bát, dặn là đích thân hầu gia đã nấu.

Nhi tử chê miệng Vân Diệp có mùi tỏi, không chịu cho y thơm, cứ lắc đầu quầy quậy, không chịu giữ yên. Y đành chịu. Thế nhưng thằng con ngoan này vừa rồi còn nhét một quả quất xanh vào bát của cha nó, nói là để cha nó bồi bổ thân thể.

Vượng Tài cường tráng giờ đây cứ rảnh rỗi là thích ngửi mông ngựa cái, đánh cho hai cái cũng không sửa được tật. Mã phu bảo Vượng Tài là đã động dục với ngựa cái rồi.

Phương Nam thuộc hành Hỏa, chưa kể trời nóng nực, người cũng dễ bốc hỏa. Huống chi Vượng Tài giờ đã thành tuấn mã, lửa tình quá lớn hại thân. Vấn đề của bản thân còn chưa giải quyết xong, y đành kệ Vượng Tài đáng thương, giờ nó thấy trâu cái cũng sấn tới ngửi, thật tội nghiệp.

Hồng Thành mấy ngày qua vất vả đến mức sắp không ra người nữa rồi. Lão binh bị hắn xua đi khắp nơi như lừa, cưỡi ngựa, vung roi, đi khắp nơi thu mua hàng hóa.

Không đủ người, chỉ còn lại chưa đến một nghìn người. Tôn Nhân Sư đã mang đi hai nghìn người, không biết chiêu mộ từ đâu ra ba nghìn tân binh. Cần phải tăng cường huấn luyện tân binh, vì hai nghìn lão binh ấy chưa thể về ngay được. Phải đợi đến khi tân binh đã thành thạo như lão binh mới có thể theo đường bộ về Trường An.

Ở biển bắc có một cảng biển tự nhiên, thuyền do Vân gia đóng đều tụ tập ở đó, có mớn nước rất sâu. Trên boong tàu chất đầy lương thực. Đáng tiếc là thuyền quá ít, không thể vận chuyển hết lương thực. Thủy sư của triều đình cũng neo đậu tại đây, chuẩn bị vận chuyển toàn bộ lương thực tới Sơn Đông. Thực ra, triều đình không đặt quá nhiều hy vọng vào bọn họ, cho rằng đem vận mệnh của quốc gia buộc dưới chân ông trời là không thỏa đáng.

Người đưa thuyền tới là Lưu Nhân Nguyện. Vừa nhìn thấy tên này là Vân Diệp đã muốn đánh cho một trận, một năm trước y đã muốn đánh rồi. Chẳng có học sinh nào khác như hắn, đi học rồi lại bỏ chạy mất tăm. Khi Vân Diệp rảnh rỗi ba hoa về hải tặc Caribbe, hắn đã bị hình tượng những tên cướp biển đầu buộc khăn đỏ, tay cầm loan đao, một mắt đeo miếng bịt, tay trái gắn móc câu lấy mất hồn.

Tên ngốc đó muốn ra biển tìm suối nguồn tuổi trẻ, thuận tiện bắt một nàng tiên cá nhốt vào chum để nghe hát. Cha hắn, Lưu Đại Câu, đúng là con bảo gì cha nghe nấy, bỏ ra cả đống tiền nhét con vào thủy sư, kiếm cho hắn chức Trí quả giáo úy chính thất phẩm. Nếu ở vệ sở trên đất liền th�� dù có tán gia bại sản cũng chẳng làm được, nhưng với thủy sư thì không thành vấn đề, vì Đại Đường không mấy coi trọng thủy sư.

Riêng việc hắn đem lâu thuyền ra biển là đã đủ để bị ngũ mã phanh thây rồi, cho nên Vân Diệp dùng roi quất tên này không hề có chút gánh nặng tâm lý nào.

– Thư viện mà lại sinh ra thứ như ngươi thì đúng là một sự sỉ nhục! Ngươi dám đem lâu thuyền ra biển, còn mang cả mông đồng (chiến thuyền) ra đây, chỉ cần một con sóng không quá lớn cũng đủ đưa ngươi xuống đáy biển rồi. Ngươi chết thì không sao, còn tính mạng các binh sĩ khác thì con mẹ nhà ngươi không quan tâm à? Có thứ Trí quả giáo úy như ngươi thì mới có được cái tên khốn kiếp Ninh Viễn tướng quân kia! Đánh chết ngươi rồi, ta còn phải tham tấu tên tướng quân khốn kiếp đó, dám đem tính mạng sĩ tốt ra làm trò đùa, không đưa hắn tới Bắc Hải chăn dê, khiến hắn còn thảm hại hơn Tô Vũ mới thôi!

Lưu Nhân Nguyện không dám phản kháng, may mà trên người mặc khải giáp nên roi quất không mấy đau. Chỉ là nghe tiên sinh nói đến cả cấp trên của mình cũng không tha thì hắn mới cuống quýt lên, bởi tấu chương của tiên sinh chưa bao giờ bị hoàng đế bác bỏ cả. Cấp trên của hắn vốn là người không có chỗ dựa, nếu bị đưa tới Bắc Hải, nơi đó là địa bàn của người Đột Quyết, e là đến cỏ mà ăn cũng thành vấn đề.

– Oan quá! Oan quá! Đó không phải là lâu thuyền. Triều đình không cho phép đóng thuyền lớn, học sinh bèn cải tạo thuyền một chút. Nếu đem lâu thuyền ra biển thì học sinh sớm đã bị ngũ mã phanh thây rồi.

Vân Diệp nghe thấy hắn nói vậy thì ngừng roi lại, nghi hoặc nhìn mấy chục con thuyền đang dập dềnh trên biển. Sàn thuyền thì cực kỳ cao, trên đó còn ngu xuẩn xây thêm lầu phòng. Tức hơn cả là mũi thuyền còn lắp cả máy ném đá, đuôi thuyền thì nhẹ bỗng, chổng mông lên trời. Đây mà không phải là lâu thuyền dùng trên sông thì là cái gì đây?

Y điên tiết, vứt roi đi, chạy khắp nơi tìm chùy để đánh. Hôm nay mà không giáo huấn cái tên khốn kiếp khi sư diệt tổ này một trận nên thân thì thực sự có lỗi với cái thân đã khổ công dạy dỗ học sinh.

“Gậy nhỏ thì chịu, gậy lớn thì bỏ chạy” – đó là điều thư viện dạy học sinh của mình. Chính là để phòng vị tiên sinh nào đó vì bị tên học sinh ngu dốt làm cho mất lý trí, mà lỡ tay đánh chết học sinh. Vì để tránh loại bi kịch này xảy ra, học sinh được phép bỏ chạy.

Lưu Nhân Nguyện cứ chạy vòng tròn ở phía trước, còn Vân Diệp xách một cây lang nha bổng đuổi theo sau. Chưa chạy nổi hai vòng thì Vân Diệp đã không nhúc nhích nổi nữa. Hôm nay báo thù cho công chúa nhiệt tình quá mức, hai chân mềm nhũn, chỉ có thể chống lang nha bổng mà thở hổn hển.

Truyen.free hân hạnh mang đến bạn bản chuyển ngữ tinh tế này, chắp cánh cho từng trang truyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free