Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 430:

Thấy tiên sinh không đuổi nữa, Lưu Nhân Nguyện tránh xa tiên sinh rồi xin lỗi. Sau đó, hắn ra một loạt mệnh lệnh với sĩ tốt, và một kỳ tích đã xảy ra: kiến trúc thượng tầng chớp mắt như hoa mẫu đơn nở rộ, từng tầng từng tầng tách ra, biến thành một sàn tàu lớn mới trong tiếng hò reo của binh sĩ. Trạng thái chúi đầu về phía trước cũng biến mất. Máy bắn đá thoáng cái bị tháo ra, và một cỗ nỏ tám trâu uy phong đứng sừng sững ở mũi thuyền.

Vân Diệp ném lang nha bổng đi, tới bên bờ biển quan sát kỹ con thuyền. May mắn thay, buồm trên cột cũng chuyển từ một chiếc cố định thành ba chiếc mềm có thể điều chỉnh phương hướng. Điều đáng ngạc nhiên là buồm được làm bằng lụa.

Lưu Nhân Nguyện ưỡn ngực đứng bên cạnh Vân Diệp, chỉ đội thuyền: – Tiên sinh cho rằng học sinh là thằng ngốc sao? Học sinh đã nhờ Công Thâu tiên sinh thiết kế thứ này. Thời Tam Quốc đã có buồm gấm xuất hiện, học sinh dùng buồm lụa. Có thứ buồm này, học sinh có thể lợi dụng sức gió ở mức lớn nhất. Chẳng phải thuyền buồm của tiên sinh cũng vậy sao?

– Còn về tầng lầu ở bên trên là dùng để đánh nhau trên sông, ở biển vô dụng. Như tiên sinh nói, một đợt sóng nhỏ là đủ lật thuyền rồi. Học sinh làm tầng lâu có thể hoạt động, về tới sông thì dựng lên, ra tới biển thì thu vào, còn có thể gia cố thêm sàn tàu.

– Tiên sinh không cần nhìn học sinh như thế. Vấn đề chất liệu gỗ cũng được học sinh nghĩ tới rồi, đều d��ng gỗ cho thuyền biển, chủ yếu dùng gỗ nhãn, gỗ vải, đóng bằng đinh sắt. Học sinh tìm một đám hán tử trên biển, họ điều khiển thuyền số một. Học sinh đã xem thuyền của tiên sinh rồi, ở phương diện này còn chưa bằng thuyền của học sinh.

Nói xong những lời này, hắn liền nhìn Vân Diệp chờ đợi, mong tiên sinh khen mình vài câu.

– Long cốt thì sao? Cái ta hỏi là long cốt, thuyền của ngươi có dùng long cốt không? Nếu không có thì tranh thủ còn sớm mà về sông đi, đừng ra biển cho mất mặt.

– Tiên sinh, thuyền biển của học sinh đúng là dùng long cốt. Mới đầu còn không hiểu, tìm rất nhiều thợ thuyền giỏi mới hiểu tác dụng của nó. Một người thợ vô tình bắt được một con cá lớn, khi lóc thịt cá ra mới hiểu được cách dựng long cốt. Nhà học sinh xưa nay kiếm cơm nhờ sông nước, những chuyện tiên sinh kể, học sinh đều ghi nhớ. Mỗi khi nghe nói đến thứ gì liền bảo cha ta đi thử nghiệm, giao cho cô phụ của ta, chính là người mà tiên sinh định đưa tới Bắc Hải chăn dê đó. Thực hiện từng thứ từng thứ một, cuối cùng mới làm được số thuyền này. Cho nên học sinh mới không chào một tiếng đã bỏ đi, đi làm ra số thuyền này. Vì nó, Lưu gia gần như khuynh gia bại sản, cha ta mỗi ngày chỉ ăn hai bữa cơm, hai năm nay chưa được ăn thịt, tất cả đều vì mộng tưởng đưa con cháu ra xem biển lớn...

Gia tộc lớn đến đâu cũng không chịu nổi chi phí kiểu này. Vân Diệp còn nhớ sau khi Lưu Nhân Nguyện chạy rồi, phụ thân hắn đã quỳ trước mặt Lý Cương khổ sở cầu xin thư viện đừng khai trừ con mình, cho con mình một đường lui.

Đáng thương cho tấm lòng bậc cha mẹ thiên hạ. Lý Cương cuối cùng không làm việc tàn nhẫn ấy, bởi Lưu Nhân Nguyện nếu như thất bại vẫn còn cơ hội đông sơn tái khởi. Đó là nguyên nhân Vân Diệp gặp hắn không hỏi rõ trắng đen đã ra tay đánh luôn.

Lưu Nhân Nguyện hai mươi hai tuổi đã dũ bỏ sự non nớt khi còn ở thư viện. Bả vai rộng lớn, thân hình vạm vỡ, thêm vào khuôn mặt bị gió biển thổi sạm đi, đã trở thành một nam tử đỉnh thiên lập địa rồi.

– Lần này theo ta về kinh tới thư viện hoàn thành nốt khóa học, và cùng tham gia kỳ đại khảo mùa đông năm nay. Đây là điều quan trọng với ngươi. Để lý tưởng của ngươi bay cao, ngươi cần một khởi điểm vững chắc hơn.

– Đa tạ tiên sinh tha thứ.

Lưu Nhân Nguyện khom người thi lễ đệ tử.

Vân Diệp vỗ lưng hắn: – Không học tới nơi tới chốn, cái gì cũng chỉ biết nửa vời. Ngươi học được cách đóng thuyền, nhưng lại chưa học được cách hệ thống để lợi dụng những chiến thuyền này mà kiếm ra tài phú. Cha ngươi hai năm qua không có thịt ăn, tất cả đều vì sự ngu xuẩn của ngươi mà ra.

Vân Diệp ra vẻ tiên sinh, bước lên thuyền nhỏ. Lưu Nhân Nguyện chèo thuyền đưa y lên thuyền lớn, chuẩn bị xem kỹ xem chiếc thuyền này ra sao, chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng, hay thực sự hữu dụng. Hiện giờ không có bản mẫu để nghiên cứu, cho nên tất cả phải không ngừng nghiên cứu, không ngừng cải tiến, cũng sẽ không ngừng có người chết.

Loạng chà loạng choạng đi trên sàn thuyền, đám hán tử để thân trần đều ném tới những ánh mắt khinh bỉ. Họ không hiểu vì sao giáo úy nhà mình lại cung kính mời một con vịt cạn lên thuyền, còn kiểm tra chiếc bảo thuyền mà bản thân luôn kiêu ngạo. Một con vịt cạn thì kiểm tra cái gì, đứng còn chẳng vững, chẳng lẽ kiểm tra xem thuyền có bò được lên bờ không?

– Dây thừng không được cuộn gọn gàng, không hợp quy cách.

– Bánh lái lại là hai thanh sắt, không biết động não sửa thành hình tròn à? Thao tác sẽ thoải mái và dễ dàng hơn nhiều. Không hợp quy cách.

– Nút thắt không thống nhất, lung tung, không hợp quy cách.

– Khoang thuyền toàn góc nhọn, khi sóng lớn rất dễ gây chấn thương. Không hợp quy cách.

– Vật tư không cố định, thùng hàng bày khắp nơi, khi sóng lớn sẽ xê dịch gây thương tích. Không hợp quy cách.

– Trên thuyền có chuột, sẽ mang tới bệnh tật. Không hợp quy cách.

– Đi xa không chuẩn bị cam quýt, giá đỗ, ngu xuẩn. Không hợp quy cách.

Đi qua một đám hán tử đang trừng mắt phẫn nộ nhìn mình, y phẩy mũi ra chiều ghê tởm: – Tên nào tên nấy người bốc mùi, thiếu vệ sinh, không đạt yêu cầu.

Một kẻ một mắt nghe Vân Diệp nói một loạt điều không đạt yêu cầu tức thì nổi giận, há miệng ú ớ. Nhìn kỹ té ra hắn thiếu nửa cái lưỡi.

Vân Diệp quay đầu lại nhìn Lưu Nhân Nguyện, đợi hắn giải thích cho mình. Với người tàn tật, y luôn tỏ ra kiên nhẫn hơn hẳn, không phải vì thương hại, mà vì loại người này thường rất quá khích, nói không ra được, không thể trao đổi với người khác, lửa giận tích trữ trong lòng, dễ xảy chuyện ngoài ý muốn. Y không muốn lúc ở trên thuyền có kẻ nào đó lén lút ném mình xuống biển.

– Tiên sinh, Đông Ngư là người tàn tật, xin tiên sinh đừng chấp nhặt hắn. Hắn là thủy thủ tốt nhất trong đội thuyền, học sinh bảo hắn câm miệng ngay.

Chỉ nhìn sắc mặt Lưu Nhân Nguyện cũng đủ biết tên kia chẳng nói lời tử tế nào. Vân Diệp đi tới cạnh Đông Ngư, nói: – Thiếu nửa cái lưỡi, nhưng lỗ tai thì không có vấn đề chứ?

Đông Ngư quật cường lắc đầu. Vân Diệp lại nói: – Người đàn ông chỉ cần không thiếu dũng khí, ta nghĩ thiếu thốn những thứ khác cũng chẳng có gì to tát. Trận chiến ở Mạc Bắc, ta đích thân chém vô số ngón chân, ngón tay. Những hán tử đó không ai bắt người khác đối xử với mình một cách đặc biệt, lẽ nào đến thủy quân lại có ngoại lệ?

Đông Ngư rống lên, muốn lao tới chỗ Lưu Nhân Nguyện. Lưu Tiến Bảo từ mạn thuyền thò đầu ra, nhìn thấy có kẻ bất kính với hầu gia, đạp mạn thuyền vọt lên. Chân xuyên qua dưới sườn Lưu Nhân Nguyện, một cước đá trúng bụng Đông Ngư. Đông Ngư lùi lại vài bước, gầm gừ đạp mạn thuyền lao ầm ầm tới. Thật đáng tiếc, Lưu Tiến Bảo là chuyên gia giết người. Dưới nước, mười tên Lưu Tiến Bảo cũng không phải đối thủ của Đông Ngư, nhưng đây là trên thuyền. Lưu Tiến Bảo cố định thân mình vào cột buồm, đơn thủ biến thành trảo, tóm lấy cánh tay Đông Ngư. Da hắn trơn như bôi mỡ, thân người vặn một cái đã thoát khỏi trảo của Lưu Tiến Bảo.

Lưu Tiến Bảo khẽ "í" một tiếng, tay phải bám cột thuyền buông ra, bấm lò xo. Chỉ nghe "loảng xoảng" một tiếng, đao rời vỏ, trường đao sáng loáng đã chém thẳng vào cổ Đông Ngư. Lưu Nhân Nguyện thất kinh, định lên tiếng thì đã muộn rồi.

Trường đao của Lưu Tiến Bảo xoay ngang đập vào cổ Đông Ngư. Đông Ngư ngã bịch xuống sàn thuyền, đà lao đi chưa giảm, trượt thêm một đoạn nữa, người đã ngất xỉu.

– Lưu Nhân Nguyện, ngươi huấn luyện quân đội như thế đấy hả? Khi thượng quan nói ai cho hắn gan quát tháo, dám xung đột với thượng quan, sao hắn sống được tới bây giờ?

Vân Diệp lúc này lấy thân phận võ quan tam phẩm chất vấn. Lưu Nhân Nguyện vội đáp: – Bẩm hầu gia, Đông Ngư là cao thủ lái thuyền do mạt tướng tìm được từ Đông Hải. Vốn là một ngư dân, sau có xung đột với quan phủ nên chạy ra biển. Mạt tướng bắt sống hắn trên đảo, tiếc một thân bản lĩnh của hắn nên chiêu mộ nhập ngũ. Xin hầu gia xử phạt.

Mồ hôi trên mặt Lưu Nhân Nguyện nhỏ ròng ròng xuống sàn thuyền, thực sự không biết phải giải thích hành vi của Đông Ngư ra sao. Tự ý chiêu mộ là đại tội, càng khỏi nói Đông Ngư là đào phạm.

Đông Ngư từ trong hôn mê lờ đờ tỉnh lại, quay đầu nhìn quanh, phát hiện thượng quan của mình quỳ trên sàn thuyền không ngừng cầu xin cho mình, nhưng tên hầu gia nhãi con kia lại chắp tay sau lưng ngắm biển.

Khỏi phải nói, mình chết chắc rồi. Ở quê chẳng qua chỉ đắc tội với một tên bộ đầu đã khiến mình phải bỏ chạy ra biển làm dã nhân. Hiện giờ xung đột với một vị quan còn to hơn bộ đầu rất nhiều, nhất định sẽ chết thảm vô cùng. Cổ bị trúng một đao, tới giờ đầu vẫn váng vất, toàn thân bủn rủn. Trong lòng thở dài, chỉ biết khoanh tay chờ chết.

– Đông Ngư, hình như ngươi không tán đồng đánh giá của bổn hầu. Ngươi nói cho bổn hầu biết chỗ nào không ổn. Nếu ta nói sai, tội phạm thượng của ngươi có thể xóa bỏ. Nếu ta nói không sai, ngày này năm sau là ngày giỗ của ngươi.

Đông Ngư là dân chuyên đi biển, sao không hiểu Vân Diệp nói rất có lý? Chỉ là ý thức xem thường tất cả những kẻ làm quan, cho rằng bọn họ đều là lũ sâu mọt ăn tới béo múp. Lại nhớ tới thê nhi của mình ở quê, hắn cắn chặt răng không nói. Đối diện với quan phủ nói nhiều thì sai nhiều, chi bằng không nói, nhắm mắt chờ đầu rơi xuống đất.

– Lưu Nhân Nguyện, ngươi đưa binh sĩ của ngươi lên thương thuyền đối diện xem, để thấy thế nào là đội thuyền viễn dương. Thuyền của ngươi chỉ xứng để bơi trong bồn tắm mà thôi. Đem cả tên khốn kiếp này theo, bổn hầu muốn hắn chết tâm phục khẩu phục.

Đội thuyền đối diện là của Vân gia, bỏ giá cao mua lại từ Lý Hiếu Cung. Thuyền tự đóng còn đang ở bến, đợi hạ thủy.

Xuất hiện một chiếc Mộc Lan chu, đây là con thuyền cực lớn dài ba mươi trượng, khiến Lưu Nhân Nguyện không khỏi hâm mộ. Đây chính là thứ thuyền lớn có thể chở một nghìn binh sĩ. Sóng biển không ngừng vỗ vào thân thuyền, nhưng bị thân thuyền màu đỏ sậm chặn đứng. Vừa rồi Vân Diệp đi trên thuyền mình không vững, nhưng đi trên Mộc Lan chu như trên đất liền. Nhi tử của Lão Giang là thủ lĩnh đội thuyền Vân gia, mặc dù chỉ có một chiếc thuyền, nhưng là chiếc lớn nhất trong cảng.

Vỗ mạn thuyền, trong lòng Vân Diệp thoải mái hơn rất nhiều. Ban đầu còn cho rằng Lý Hiếu Cung đòi giá tám ngàn quan là muốn xẻo thịt heo béo, giờ nhìn thấy món hàng mới hiểu giá của Lý Hiếu Cung đã rất phải chăng. Đây là thế giới của gỗ, mặc dù Vân gia đã mài toàn bộ chỗ nhọn thành tròn, làm cả con thuyền mang tới cảm giác mượt mà, nhưng mũi thuyền bọc vỏ đồng nhọn hoắt nói với tất cả mọi người, chiếc thuyền này có thể biến thành vũ khí giết người.

– Hầu gia, người ở trên thuyền của chúng ta là tốt rồi, mắc gì phải bực mình với đám ngu xuẩn ấy? Chúng chỉ mới bơi trong bồn tắm hai vòng đã không biết trời cao đất dày là gì. Chỉ có người nhà ta mới biến những kiến nghị của người thành những thứ cứu được biết bao nhân mạng. Hiện giờ đội thuyền hoàng gia cũng học nhà ta, quan quản sự nội phủ vì chuyện này đã mời tiểu nhân uống rượu mấy bận.

Lưu Tiến Bảo vừa lên thuyền liền đem chuyện kể cho Giang Nguyên. Nghe hắn kể, Giang Nguyên chỉ muốn giết hết đám ngu xuẩn kia ngay lập tức.

Lưu Nhân Nguyện cúi đầu xuống, nhưng không phải xấu hổ mà đang chăm chú nhìn xem thuyền của Vân gia rốt cuộc là đẹp mã bên ngoài hay thực sự chịu nổi sóng gió. Chuyện này không thể qua mắt hắn, với hàng hải, hắn không chỉ là yêu thích, mà còn là cuồng nhiệt.

Sạch sẽ, chỉnh tề, tất cả những thứ có thể di động đều bị dây thừng buộc chặt. Dây thừng cuộn từng vòng trên sàn thuyền, vừa mới sơn xong, khiến cả con thuyền toát lên một vẻ cổ kính. Một bánh lái tròn có bảy tám cái tay nắm, có thứ này thì không cần người đi điều chỉnh hai cánh bánh lái chết tiệt kia nữa. Đứng trong khoang thuyền lái thuyền, nhất định sẽ thoải mái hơn trên sàn thuyền.

Đông Ngư quay bánh lái hai vòng, sau đó chạy tới đuôi thuyền xem phương hướng. Hắn rất tò mò, một mình chạy đi chạy lại nghiên cứu, đến nỗi quên bẵng chuyện Vân Diệp muốn lấy đầu mình.

Bữa trưa ăn trên thuyền, Vân Diệp một mình ngồi trên cái bàn ở trên cùng. Thức ăn cũng phong phú hơn của những người khác nhiều. Đây là suất ăn của thuyền trưởng, chỉ thuyền trưởng mới có tư cách này. Vốn dĩ là Giang Nguyên ăn một mình, nhưng giờ đây chỉ có thể là Vân Diệp. Vì muốn tạo dựng quyền uy của thuyền trưởng, Vân Diệp đã bỏ rất nhiều công sức, ngay cả một chi tiết nhỏ cũng không bỏ qua.

Lưu Nhân Nguyện bưng khay thức ăn đến cửa sổ nhận khẩu phần. Hắn đã quen rồi, vì nhà ăn ở thư viện cũng giống như thế. Một đầu bếp mặc áo trắng chất đầy thức ăn vào khay của hắn, trước khi đi còn cho thêm nửa quả quất xanh và một bát rượu.

Đông Ngư không hiểu gì hết, học thượng quan của mình cầm khay đưa cho đầu bếp. Đầu bếp thò đầu ra nhìn vóc người của hắn, thức ăn chuyên môn cho thêm rất nhiều, nghĩ bụng người to lớn thì sức ăn cũng lớn là cái chắc. Nhìn thấy có rượu, Đông Ngư làm một hơi hết sạch, đưa bát vào ý bảo đầu bếp rót đầy cho mình. Đầu bếp ném bát rượu qua cửa sổ, "Đồ nhà quê, mỗi ngày hai lạng rượu là quy định."

Đông Ngư rất phẫn nộ, thân phận đê tiện khiến lòng tự tôn của hắn rất yếu ớt. Hắn giơ tay lên muốn ném khay thức ăn, nhưng lại tiếc thức ăn nên đành đặt khay xuống, rồi kêu gào một hồi. Lưu Nhân Nguyện mặt đỏ tía tai tóm lấy hắn, rồi chỉ vào bát rượu của mình nói: – Mỗi người chỉ có bấy nhiêu thôi, ngay cả hầu gia cũng không ngoại lệ.

Đông Ngư vươn cổ nhìn quanh, phát hiện Lưu Nhân Nguyện không lừa mình, hơi xấu hổ, cúi gằm mặt bưng khay về bàn. Đang chuẩn bị ăn thì phát hiện những người khác đều ngồi ngay ngắn trên ghế, trừng mắt nhìn mình, đành phải rụt đầu lại ngồi đàng hoàng.

Ôi chao, nhìn thấy thức ăn Đông Ngư liền kêu lên. Trên khay không ngờ lại có một cái đùi gà vàng óng, mấy cọng rau xanh, một ít đậu hũ, và cuối cùng mới là cơm gạo trắng phau phau.

Cầm cái đùi gà lên ngửi, thở dài, ăn thật chậm. Không có đũa, chỉ có một cái thìa nhỏ, hắn ăn rất chuyên chú. Ăn hết đùi gà, đến nỗi ngay cả xương cũng nhai nát nuốt vào, hắn mới bắt đầu ăn cơm. Hắn thích ăn cơm như thế này, đây mới là cơm dành cho người ăn nhất.

Hắn cố nhịn không ăn hết miếng cơm cuối cùng, để lại một ít giữa khay, giống như ở quê, được ăn món ngon tuyệt đối không ăn hết, đều phải giữ lại một chút, tượng trưng cho việc sau này còn có cái mà ăn.

– Vì sao không ăn hết?

Một viên quan trực nhật đi tới, tay áo đeo băng đỏ – đó là sở thích của Vân Diệp, y luôn bất giác đem những thứ quen thuộc với mình ở đời sau vào.

– Bẩm quan trực nhật, đó là tập tục ở quê Đông Ngư, tượng trưng cho năm sau còn có lương thực.

Lưu Nhân Nguyện trả lời thay: – Ăn hết. Người trên biển chỉ tin Hải Long Vương, còn những thứ lung tung khác đừng có đem lên thuyền.

Đông Ngư ấm ức ăn miếng cơm cuối cùng, cảm thấy sau này mình sẽ không còn phúc được ăn món ngon như thế nữa. Lưu Nhân Nguyện thở dài, hắn rất hiểu quy củ của Vân gia, thư viện cũng có những quy củ ấy, ví dụ như không cho uống nước lã, không cho đại tiểu tiện lung tung, không cho thừa cơm. Lý Thái chẳng qua chỉ một lần lén đổ cơm thừa đi, kết quả bị Lý Cương tiên sinh nhìn thấy. Mặc dù không biết Ngụy vương điện hạ bị trừng phạt ra sao, nhưng tóm lại, lần sau khay cơm của điện hạ còn sạch hơn chó liếm.

Sau bữa cơm mọi người đi hết, chỉ còn lại Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo, Lưu Nhân Nguyện cùng với Đông Ngư.

– Lưu Nhân Nguyện, hiện giờ ngươi thấy viễn dương phải làm những gì rồi chứ? Ngươi có biết chỉ cần lên thuyền, tính mạng của những người này sẽ nằm trong tay ngươi. Không phải cứ có thuyền tốt là có thể ra biển mạo hiểm. Thuyền của ngươi quá nhỏ. Lần này chúng ta phải vận chuyển rất nhiều thứ, để triều đình tin vào thủy vận, nên chỉ được phép thành công, chứ không được thất bại. Ngươi phải làm chu đáo từng chi tiết nhỏ.

Không đợi Lưu Nhân Nguyện nói, Vân Diệp lại bảo Đông Ngư: – Ngươi vô cớ va chạm với cấp trên, không tuân hiệu lệnh, đây vốn là tội chém đầu. Niệm tình ngươi phạm lần đầu, sẽ đánh ba mươi roi để cảnh cáo.

Bản dịch này thuộc về trang truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kể lại bằng ngôn ngữ mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free