Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 434:

Chuyện vận chuyển lương thực, Vân Diệp chẳng hề lo. Y tin rằng chỉ cần đi theo gió mùa, trận gió lớn này sẽ đưa y thẳng tới bán đảo Liêu Đông. Trên đường đi không gặp sóng gió lớn, đó là ân điển trời ban. Chỉ cần thuyền không bị thủng, sẽ chẳng có nguy hiểm gì. Thế nhưng, y không biết vẽ hải đồ, mà chuyến đi này lại vô cùng quan trọng, cần ghi chú đá ngầm, đường thủy, dọc đường phải chú ý tới tình hình thủy văn, và những vị trí chiến lược cũng cần được khảo sát thực tế; những nơi có thể xây cảng thì cần cử người đo đạc.

Thuyền đi trước dò đường rất nguy hiểm, nhưng tìm vài kẻ như Đông Ngư thì chẳng có gì khó. Bọn chúng chẳng ngán gì sóng gió; Đông Ngư từng khoe với Lưu Tiến Bảo rằng, dù thuyền có đắm, hắn cũng dư sức đưa hầu gia vào bờ, hai ba chục dặm chẳng nhằm nhò gì. "Thằng chó, chỉ muốn mình gặp chuyện chẳng lành, trên biển mà cứ luôn mồm nói chuyện chìm thuyền, đúng là xúi quẩy!"

Một hơi ấm áp lan tỏa, xua đi trầm tư trong lòng Vân Diệp. Nhi tử nằm trong lòng cha ngủ ngon lành, cái chim nhỏ đang tuôn ra một dòng nước trong. Không dám quấy rầy con, chờ con tiểu xong, y mới đặt nó xuống bàn để kiểm tra quần áo.

"Không hổ là con mình, tiểu tiện cũng có trình độ." Quần áo con vẫn khô nguyên, còn cha nó thì ướt sũng cả đũng quần, cứ như mình vừa tiểu vậy.

– Có tiền đồ đấy, con à, sau này phải làm việc như thế nhé, đó mới là cách làm việc của quý tộc.

Gọi Lý An Lan vào nhưng không thấy ai thưa. Y định ra tiền sảnh tìm thì vừa qua cổng vòm, đã nghe thấy giọng Lưu Phúc Lộc đang ba hoa nịnh bợ.

– Công chúa điện hạ, nay Lĩnh Nam đã bị hầu gia quét sạch, kỳ thực là cơ hội tốt để cai trị. Những kẻ dám chống đối đã bị hầu gia diệt trừ hết rồi. Giờ công chúa chỉ cần phái năm trăm võ quan đến, cùng năm trăm sĩ tốt ở lại làm nha dịch, giao cho đám quan văn chúng hạ quan quản lý. Hạ quan đảm bảo không tới ba năm, vùng Liêu sẽ thành nơi đêm đêm nhà nhà không phải đóng cửa. Công chúa sẽ có thể yên tâm, rảnh rỗi tới Trường An chơi, ở nửa năm hay một năm cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.

– Ôi, ta chỉ là một nữ nhân, không giống như nam nhân các ngươi có thể làm chuyện lớn. Ta chỉ cần một lãnh địa bình an, giàu có, vui vẻ, tương lai để lại cho con ta là mãn nguyện rồi.

Nữ nhân này chỉ cần có cơ hội là ra vẻ đáng thương. Mặc dù như thế khiến đám Lưu Phúc Lộc dốc lòng làm việc, nhưng còn mình thì bị mất mặt.

"Điên thật, quên mất đũng quần mình vẫn còn ướt sũng." Bế con bước ra, y nói với Lưu Phúc Lộc:

– Quản lý Lĩnh Nam cho tốt. Nếu có thể lấy công chuộc tội, nói không chừng còn có thể về Quan Trung. Người Quan Trung đều nói trẻ không vào Xuyên, già không rời Quan. Cứ làm tốt vài năm, có cơ hội ta sẽ cho các ngươi được về chôn cất nơi mộ tổ. Nếu gây họa cho nơi này, ta sẽ cho các ngươi vào rừng làm mồi cho gấu mèo.

Mười mấy phạm quan đồng loạt khom người tạ ơn. Trước sự uy nghi của hầu gia, kẻ nào kẻ nấy run rẩy như chim cút vội vã rời khỏi phòng khách.

– Ái chà chà, hầu gia tiểu tiện ra quần mà vẫn oai phong lẫm liệt quá chừng! Tiểu nữ mở rộng tầm mắt rồi. Có điều hầu gia có thể thay quần áo trước đã không, cứ thế này giáo huấn thuộc hạ sợ rằng sẽ mất đi đôi phần uy nghiêm.

Lý An Lan không bỏ lỡ cơ hội châm chọc Vân Diệp:

– Vùng Lĩnh Nam khô nóng, khiến lòng người phiền muộn. Bổn hầu đang cần nước tiểu đồng tử để giải độc. Con bổn hầu biết bổn hầu cần gấp, nên ban nước lành, giải tỏa ưu lo cho bổn hầu, đúng lúc biết bao, có gì mà không ổn? Nàng thân phận phụ nhân, lại ra phòng khách gặp đám thô bỉ này, trên không có trưởng bối giám sát, dưới không có tì nữ làm bạn, vậy là mất đi phụ đức, còn dám lớn tiếng ư?

Lý An Lan nghe xong cười khúc khích, nói:

– Vậy là bị bắt tại trận rồi, lang quân định làm sao? Thiếp thân nếu bước vào cửa Vân gia, sẽ dọa chết chàng. Nếu như năm xưa không phải thiếp giở tính trẻ con, nay chính thê của Vân gia chính là thiếp rồi. Dung Nhi danh chính ngôn thuận là Vân gia đại thiếu gia, Tân Nguyệt cùng lắm cũng chỉ là tiểu thiếp, còn dám nói móc nói máy thiếp sao? Hay là ngày mai thiếp dâng tấu cho phụ hoàng, chuẩn bị gả thiếp cho chàng? Thanh bạch của thiếp đã bị chàng hủy hoại, lấy thiếp, chàng cũng chẳng thiệt thòi gì.

Vân Diệp sờ mũi, "Thôi bỏ đi, không nói chuyện này rõ ràng ngọn ngành được." Bản tính của nữ nhân luôn cho rằng mình là kẻ bị hại, bị thiệt thòi, chẳng biết cái lý lẽ này có từ bao giờ. Nói tóm lại là đàn ông chẳng bao giờ có lý. Bổn hầu không thèm chấp với phụ nhân, y phẩy tay áo định bỏ đi.

– Y phục còn chưa thay đã chạy cái gì, hầu gia toàn thân bốc mùi ở Lĩnh Nam này thì không được đâu.

Lý An Lan hiện giờ biết có những lời nên nói tới mức độ nào. Thấy Vân Diệp xoay người muốn chạy, lòng dâng lên nỗi chua xót, nhưng nàng vẫn cố giấu đi. Hai năm dày vò đã biến một nữ nhân kiêu ngạo thành tiểu phụ nhân như bây giờ.

Dắt Vượng Tài ra khỏi chuồng ngựa. Hiện giờ, cả ngày nó chẳng đi đâu, chỉ quanh quẩn bên mấy con ngựa cái trong chuồng. Vân Diệp dặn mã phu không cho Vượng Tài đến gần ngựa cái ở đây, vì ngựa phương Nam đều lùn nhỏ. Để nghĩ cho con cái sau này của Vượng Tài, bắt nó phải nhẫn nại một chút. Chiến mã động dục tối đa cũng chỉ một tháng, cắn răng chịu đựng rồi sẽ qua.

Mới lang thang được một lúc, y bỗng nghe thấy có người đứng ở lan can Thúy Phượng Lâu hô vang:

– Ngã bốn Sở cuồng nhân, phượng ca tiếu Khổng Khâu.

Nghe câu này, Vân Diệp suýt nữa thì ngã cắm mặt xuống đất. Không ngờ lại gặp được Lý Bạch ở nơi này, đúng là phúc đức tám đời.

Dẫn Vượng Tài vào Thúy Phượng lâu, Vân Diệp chuẩn bị quỳ bái thần tượng trong lòng. Lão quản gia thấy ba nam nhân cùng một con ngựa bước vào, vội vàng ra đón, nhưng bị Lưu Tiến Bảo tóm tay kéo sang một bên, thấp giọng hỏi:

– Nam nhân vừa rồi đọc thơ là ai? Gọi hắn ra đây, chủ nhân nhà ta có điều muốn hỏi.

Tố chất nghề nghiệp của lão quản gia cực tốt, dù bị đối xử thô bạo cũng không giận, y cười đáp:

– Chà chà chà, ngài tìm Tiếu Thương Sinh ạ? Hắn hết tiền rồi, định quỵt nợ nhảy lầu, bị Hoa Nương kéo lại. Ngài là bằng hữu của hắn?

Vân Diệp không để ý đến mụ ta. Đông Ngư thì không biết ăn nói, nên đương nhiên chỉ đành để Lưu Tiến Bảo hỏi.

– Dẫn hắn ra đây, ta có lời muốn hỏi.

Vân Diệp kiếm một cái giường ngồi xuống, tiện tay nhặt bánh trên bàn cho Vượng Tài ăn.

Lão quản gia nhận ra Lưu Tiến Bảo, thấy hắn chỉ có thể đứng sau chàng trai trẻ kia thì lập tức hiểu phải làm thế nào.

– Hoa Nương, đem nam nhân của ngươi xuống đây. Có khách muốn gặp Tiếu Thương Sinh, nhanh lên!

Nói xong những lời này, mụ ta cũng có chút xấu hổ. Đến thanh lâu không gặp cô nương xinh đẹp mà lại muốn gặp đàn ông, bao năm qua mụ ta chưa từng thấy cảnh này.

Sơn trà trong thanh lâu vị không tệ, vàng óng ánh nhìn đã thấy thích mắt. Vân Diệp nhón một quả cho vào miệng thong thả nhai, chuẩn bị đợi Tiếu Thương Sinh ra, để xem rốt cuộc là ai mà lại đọc thơ của Lý Bạch. Quyền lợi này xưa nay chỉ mình y có, chẳng lẽ lai lịch của kẻ này cũng mơ hồ đến vậy sao?

Một nữ tử áo gấm to béo vác một hán tử áo xanh say như chết từ trên cầu thang đi xuống. Tới gần, nàng ta đặt hán tử xuống cái giường trống còn lại, rồi mạnh dạn nói:

– Quý nhân, Tiếu Thương Sinh chỉ là một thư sinh nghèo túng, thường ngày có lẽ miệng lưỡi có chút bỗ bã, nhưng hắn chắc chắn không dám đắc tội quý nhân đâu.

Vân Diệp không nói gì, bảo Đông Ngư:

– Làm hắn tỉnh lại.

Đông Ngư cười ngoác miệng, bước ngay ra khỏi cửa. Hắn vận sức hai tay, nâng cái chum hứng nước mưa lên, trong chum còn đầy nước. Đi vào, đặt chum lên bàn, rồi túm lấy Tiếu Thương Sinh như túm một con gà, nhét hắn vào trong chum. Bong bóng tức thì sủi lên ùng ục trong chum.

Hoa Nương cuống quýt muốn cứu Tiếu Thương Sinh, nhưng Đông Ngư vạm vỡ to khỏe, một nữ tử như ả không thể làm gì được, đành cắn bừa.

Đông Ngư nhíu mày, hất tay một cái khiến Hoa Nương thân hình to béo văng đi, xô vào giàn hoa, bị giàn hoa đổ đè lên, khóc lóc thảm thiết.

– Dừng... Dừng tay! Có gì cứ nhắm vào ta... Ức hiếp nữ nhân không phải là hảo hán!

Tiếu Thương Sinh gục mặt bên thành chum, lấy tay lau nước trên mặt, nói đứt quãng.

Vân Diệp nhổ bã sơn trà, thứ này ăn nhiều đắng miệng. Y lau tay, ngồi trước mặt Tiếu Thương Sinh hỏi:

– Câu thơ kia ở đâu ra?

Tiếu Thương Sinh lười biếng ngáp một cái, nói:

– Đó là tại hạ sau khi đọc hết tàng thư của năm thế gia lớn ở Lĩnh Nam, đứng trên đỉnh núi cao, nhìn sông lớn sóng cuộn, thấy văn từ thiên hạ câu cú buồn chán, chữ nghĩa quái gở. Vì thế mới ví với cuồng nhân đất Sở, cất giọng phượng ca giễu Khổng Khâu. Ngài cũng là người đọc sách, thấy thế nào?

"Hai câu thơ này nếu là do hắn làm ra thì mới thật kỳ lạ." Hai câu thơ này là điển cố quen thuộc, ai nói ra cũng chẳng có gì lạ, nhưng tuyệt đối không phải cái tên lừa g��t trước mắt này có thể nói ra được. Vân Diệp cười, quay lại giường, định lấy thêm một cái bánh đậu nữa đút cho Vượng Tài.

Đông Ngư hiểu ý nhếch mép cười, túm lấy tóc Tiếu Thương Sinh chuẩn bị mời hắn uống thêm vài ngụm nước nữa. "Cái tên này rõ ràng còn chưa nhìn rõ tình cảnh của mình, tới nước này rồi mà còn định lừa gạt hầu gia, đây là chuyện Đông Ngư không chấp nhận được." Từ khi hắn đi theo Vân Diệp, được ăn ngon, được mặc đẹp, cũng tích góp được ít tiền. Chỉ cần về Sơn Đông, đem tiền giao cho vợ nuôi con khôn lớn. Hắn định đi theo Vân Diệp xông pha thiên hạ, xem ra là một chủ tử tốt.

Trước kia sở dĩ hận những kẻ làm quan là vì cho rằng mình bị ức hiếp. Nay giá trị bản thân tăng lên, hắn quên hết những khổ nạn trước kia, gia nhập vào hàng ngũ ức hiếp người khác, thậm chí còn độc ác hơn cả những quan viên trước đây. Một khi đã ra tay là tuyệt đối không dung tình, đó là hiện thực bi ai.

Tiếu Thương Sinh định nói, nhưng Đông Ngư không cho hắn cơ hội. Thế là mặt nước lại sủi bong bóng, hắn hai tay tóm lấy mép chum muốn đứng dậy nhưng chỉ hoài công vô ích.

Hoa Nương lại gào khóc, ả tưởng Tiếu Thương Sinh đã chết đuối rồi.

Khi Tiếu Thương Sinh lần nữa được nhấc lên, mắt đã trắng dã. Đông Ngư ném hắn xuống mặt đất, dẫm chân lên bụng hắn. Trong miệng Tiếu Thương Sinh phun ra một vòi nước thật dài...

– Đại Đường không có bạch y tể tướng, cũng không có bạch y có thể ngạo vương hầu. Nếu ngươi đã ngâm thơ khiến ta chú ý tới, chắc hẳn rất tự tin vào tài học của mình. Hai câu thơ đó đúng là khiến ta chú ý, ngươi đã thành công một nửa. Giờ ngươi chỉ cần thể hiện được tài học xứng đáng với khẩu khí của mình, ta sẽ không tiếc công tiến cử ngươi lên triều đình.

Tiếu Thương Sinh gian nan trở mình quỳ rạp trên mặt đất, chổng bốn vó lên trời thật là mất hết phong độ.

– Xuất xứ của hai câu thơ đó là trên phiến đá nơi sơn cùng thủy tận Việt Châu. Dân chúng không nhận ra, sau khi tại hạ phát hiện liền tự nhận là mình sáng tác. Vân hầu, tại hạ chỉ mượn hai câu thơ này mong có cơ hội thăng tiến. Ngài đã phát hiện ra, tại sao còn xỉ nhục tại hạ như vậy?

Vân Diệp bấy giờ mới yên tâm. Tổ tiên có cái thói xấu là khi rảnh rỗi không có việc gì làm thì khắc bừa lên đá. Khi ấy đất Sở văn chương nở rộ, không có thiện cảm với Nho giáo. Bọn họ phóng túng, ngâm thơ giữa núi rừng, lưu lại bút tích trên đá cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.

– Tiếu Thương Sinh, đừng trách ta đánh ngươi. Nguyên nhân là vì ngươi đáng ăn đòn, cái tên của ngươi nghe đã muốn đánh rồi. Bản thân không làm việc, suốt ngày chìm đắm trong thanh lâu. Nghe lão quản gia nói ngươi còn phải nhờ nhân tình cứu tế mới sống nổi, có phải thế không? Một kẻ mà ngay bản thân mình cũng không nuôi nổi, ngươi cho rằng Đại Đường cần lắm sao?

– Suốt ngày nhai câu cắn chữ, cắm mặt vào đống giấy, dựa vào mấy chiêu trò kiếm cơm ăn, sống bằng thứ bố thí. Tiếu Thương Sinh, nếu ngươi đã sống kiểu đó, thì phải chuẩn bị chịu nhục. Chỉ bằng một câu thơ vay mượn mà thành thượng khách sao? Ngươi nằm mơ đi!

Tiếu Thương Sinh khó khăn nuốt nước bọt. Hai tháng qua, hắn ngày ngày quan sát phủ công chúa, chính là vì muốn tìm cơ hội tiến cử bản thân cho vị hầu gia từ kinh thành tới, hy vọng dựa vào thế lực của y để rời khỏi vùng Lĩnh Nam ma thiêng nước độc này. Trong lời đồn, huân quý ở Trường An rất thích văn chương màu mè, có người chỉ dựa vào một câu thơ mà con đường công danh rộng mở. Hắn vô ý phát hiện ra hai câu thơ kia, cho rằng là ông trời ban phúc. Ai ngờ vừa mở miệng ra, không có cảnh chủ khách đối đáp như trong tưởng tượng, chỉ có xỉ nhục vô tận.

Hắn vốn là con trai của một ngư dân, không chịu an phận với tổ nghiệp. Dựa vào việc biết vài chữ, kỳ vọng có cuộc sống cao sang hơn người. Thì ra chẳng qua chỉ là nằm mơ giữa ban ngày mà thôi.

– Vân hầu, Tiếu Thương Sinh xin nhận lời dạy bảo rồi. Tại hạ vốn chỉ là nhi tử của ngư phu, nằm mơ chuyện một bước lên trời gì chứ. Nếu có chỗ nào đắc tội, mong hầu gia lượng thứ. Lần này về nhà, tại hạ sẽ tìm một nhà thuyền, thành thật vẽ vài tấm hải đồ, kiếm chút tiền chuộc thân cho Hoa Nương. Thời gian qua nếu không có nữ nhân ngốc nghếch này giúp, nói không chừng tại hạ đã chết đói rồi. Vừa rồi ả đã vô lý, mong hầu gia tha cho. Chấp nhặt với một ca kỹ, truyền ra ngoài sẽ không có lợi cho thanh danh của hầu gia đâu.

Khi một người trở về với bản tính thật của mình, tự nhiên sẽ có thần thái trầm tĩnh, không giả dối, không kiểu cách, chỉ còn lại sự thản nhiên. Cho nên Đông Ngư rất tự nhiên buông hắn ra, nhìn hắn ướt như chuột lột bò ra khỏi chum, rồi nâng giàn hoa lên để Hoa Nương bò ra.

– Hoa Nương, ta vốn định ghi nhớ ân tình của nàng, đợi sau khi thành công sẽ báo đáp gấp trăm lần. Hiện giờ xem ra ta thất bại rồi, ta không tài giỏi như nàng nghĩ, tương lai chắc vẫn là một tên quỷ nghèo. Nếu như nàng không chê, ta sẽ kiếm chút tiền chuộc nàng ra, kiếp này hai ta sống qua ngày.

Hoa Nương thân hình béo ú khóc tưởng chừng sắp đứt hơi. Những ca kỹ ở lầu hai đi ra xem náo nhiệt cũng sướt mướt nước mắt, ngay cả lão quản gia cũng không ngừng lau khóe mắt. Khóe miệng Lưu Tiến Bảo nhếch lên, Đông Ngư trầm tư. Chuyện tốt đẹp thì ai mà chẳng muốn. Kết cục đại đoàn viên tuy chưa trọn vẹn lắm, khi Tiếu Thương Sinh không mang áo gấm kiệu hoa tới cưới Hoa Nương, nhưng mối tình nghèo khó này lại càng khiến lòng người cảm động. Tức thì, không biết ai đã lên tiếng khen Tiếu Thương Sinh là hảo hán tử có tình có nghĩa.

Riêng Vân Diệp thì giận dữ tột độ, quát Đông Ngư:

– Đánh tên này một trận nữa cho ta, tức chết đi được!

Đông Ngư khó xử nhìn hầu gia. Thấy hầu gia nhà mình tức đến sắp xỉu, chút không đành lòng liền tiêu tan sạch sẽ. Hắn túm lấy Tiếu Thương Sinh đấm một cái vào bụng. Dù thấy hắn đáng thương, thu lại vài phần lực đạo, nhưng Tiếu Thương Sinh vẫn lập tức gập người lại, co quắp như con tôm. Hoa Nương xông tới như phát điên, miệng phát ra tiếng gào thê lương, vung móng vuốt định vồ, nhưng bị Lưu Tiến Bảo tóm lấy cổ áo, không tiến lên được nửa bước.

Không khí trong thanh lâu tức thì biến đổi hoàn toàn. Những người vừa rồi còn cười hì hì xem náo nhiệt đều đanh mặt lại. Lão quản gia mấy lần định xông tới, đều bị một tên hộ vệ vai u thịt bắp ngăn lại. Tất cả khách làng chơi và ca kỹ chỉ có thể nhìn Vân Diệp với ánh mắt khinh bỉ. Cảnh này làm Vân Diệp nhớ tới cảnh đám ác thiếu gia bị đám đông cười nhạo trong phim ảnh của đời sau. Chỉ là không có hiệp khách trượng nghĩa xuất hiện, chỉ có sự phẫn nộ, căm hận chất chứa mà không dám nói ra.

Nội dung này là bản chuyển ngữ độc quyền thuộc sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free