Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 433:

- Lão Tôn, ngươi là tướng quân Đại Đường, lần này chúng ta đi thu lương thực, không phải đi đánh trận. Mặc dù chúng ta có thể tiêu diệt Lâm Ấp một cách nhanh gọn, nhưng tiêu diệt xong thì sao? Để Khâu Hòa một mình lớn mạnh ư? Sự giàu có nơi đây ngươi đã tận mắt nhìn thấy rồi đấy, chúng ta mang đi lương thực, không tới hai năm hắn ta sẽ lại có số lương thực như cũ.

- Nếu hắn có lừa, chúng ta cũng chẳng làm gì được hắn. Cùng lắm chỉ bóc lột được một ít thôi, chứ không giết được hắn. Bệ hạ sẽ không cho phép chúng ta làm như vậy. Trừ khi bệ hạ phái quan đến cai trị vùng này, bấy giờ ngươi mới có thể yên tâm tiêu diệt Lâm Ấp.

Tướng quân luôn chỉ suy nghĩ từ góc độ quân sự. Khi có tiền, việc đầu tiên họ nghĩ đến là dùng làm quân lương, đem đi chinh chiến. Còn đất đai chiếm được phải làm sao lại là vấn đề của quan văn, không nằm trong phạm vi suy nghĩ của bọn họ.

Nói chuyện kinh tế chính trị với Tôn Nhân Sư khiến Vân Diệp cảm thấy mình đã nhầm đối tượng. Một tướng quân giống như một cái búa, với kẻ địch, ông ta chỉ muốn dùng búa đóng đinh. Đóng một cái không xong thì hai, ba cái, đến khi đóng lún vào mới thôi. Sống cuộc đời như thế lâu dần, nhìn cái gì cũng giống đinh, bất giác giơ búa đập vài cái, có búa thì các công cụ khác bỏ quên hết.

Lương thực được mang về, Vô Thiệt cười đến nhăn nhúm cả mặt, đích thân đến từng thuyền xem xét. Trời nóng như thế mà ông ta vẫn kiểm tra từng khoang thuyền một. Còn về bữa tối thì khỏi cần chuẩn bị cho ông ta nữa, bởi vì cứ đến mỗi thuyền, ông ta lại cho một nắm gạo vào miệng nhai. Đợi đến khi nếm xong số lương thực đó, có lẽ ông ta đã no rồi.

Khoang thuyền không phải nơi chứa lương thực lý tưởng, chỉ cần gặp nước là hỏng hết. Hơn nữa, mùa mưa ở Lĩnh Nam sắp đến, nên cần phải rời đi trước khi nó bắt đầu. Nhân lúc gió mùa đông nam, họ sẽ men theo bờ biển, đi vòng nửa Đại Đường để vận chuyển lương thực tới Sơn Đông. Từ đó, theo đường bộ đưa tới Kế Châu, rồi dùng Đại Vận Hà chuyển về Trường An.

Đường xa vạn dặm như thế, tất nhiên sẽ không thể bình an vô sự. Chuyến đi này do Tôn Nhân Sư phụ trách an bài.

Nghĩ lại mà thấy bi ai, việc vận chuyển vật tư trọng yếu như thế mà văn quan võ tướng khắp triều đình dường như vẫn làm ngơ, phớt lờ, để mặc cho đám người trẻ tuổi gánh vác trách nhiệm. Mật tấu của Vô Thiệt cứ như ném đá xuống biển, chẳng hiểu ở Trường An đã xảy ra chuyện gì. Ánh mắt của đế quốc đổ dồn vào thảo nguyên, còn đối với phương nam xa xôi này, họ lại chọn cách lãng quên.

Họ không phải không cảm thấy xót xa, thậm chí còn có chút oán giận. Lý Nhị đã tước đoạt sáu phần lợi nhuận của họ. Mặc dù Trương Lượng cố sức che đậy, nhưng cũng chẳng thể giấu nổi sự thật là hoàng gia đang chèn ép các môn phiệt lớn mạnh.

"Vận chuyển về, nhất định phải vận chuyển về!" Bức thư ngắn gọn của Lý Nhị khiến Vân Diệp cảm nhận được áp lực cực lớn mà ông ta đang chịu đựng. Có lẽ Lý Nhị không thể cử một đại thần đắc lực nào ra xử lý chuyện này. Từ việc thủy quân được phái tới, Vân Diệp đã hiểu rõ. Thuyền thì e là không lớn, còn quan viên thì e là không trẻ tuổi. Triều đình từ trên xuống dưới đang thông qua cách này để biểu đạt sự bất mãn của mình đối với Lý Nhị.

Khi đăng cơ, Lý Nhị đã cùng thủ hạ lập lời thề cùng chung phú quý, không bỏ rơi nhau, và sẽ không dùng đại hình trừ khi có mưu phản. Mấy năm qua, Lý Nhị đã chấp hành rất tốt lời thề ấy, không ngừng ban thưởng, tạo ra một tầng lớp lợi ích mới. Nhưng đã có tầng lớp thì sẽ có lợi ích riêng, thậm chí còn đi ngược lại lợi ích quốc gia.

Đáng thương cho Mã Chu, đến tận bây giờ vẫn cứ nghĩ ý kiến của mình được hoàng đế uyển chuyển thừa nhận, nhưng lại không hề hay biết rằng Lý Nhị đã lợi dụng hắn để gửi một tín hiệu tới đám quý tộc lòng tham không đáy, mong muốn họ biết kiềm chế lại. Kết quả là không tốt đẹp, Mã Chu trở thành nhân vật bị vạn người thóa mạ. Một nhân vật đích thân hoàng đế khen ngợi mà bị dẫm đạp tới mức đó, chứng tỏ họ đã không còn nể mặt hoàng đế nữa.

Lần này, ngay cả Trường Tôn Vô Kỵ cũng đứng về phía đối lập với ông ta, khiến vị hoàng đế cô lập ấy phẫn nộ đến cực điểm.

Việc Vân Diệp lưu lạc đến Lĩnh Nam đã mang lại cho ông ta một tia hy vọng, có lẽ đứa trẻ này sẽ cho ông ta một cơ hội để phá vây. Việc Đậu Yến Sơn bỗng dưng xuất hiện khiến hoàng đế tin rằng đây là ông trời giúp mình, nếu không thì chẳng thể giải thích nổi.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Lý Nhị không gửi ý chỉ thứ hai cho Vân Diệp, mà thay vào đó, viết mấy chữ dưới dạng thư nhà. Ông ta tin Vân Diệp hiểu được nỗi khổ của mình và sẽ dốc sức mang lương thực về.

Quốc khố ở Trường An đã bị vét sạch sành sanh vì những lý do không thể từ chối. Giờ đây, Lý Nhị đang đánh cược, đánh cược vào việc Vân Diệp sẽ mang lương thực về cứu vãn quốc khố trống rỗng.

Bức thư của Trường Tôn thị gửi đến dịu dàng hơn nhiều, chỉ muốn Vân Diệp bình an quay về, không hề nhắc đến lương thực hay tài bảo. Nhưng Vân Diệp vẫn nhận ra sự nóng lòng như lửa ẩn chứa trong từng hàng chữ.

Thư của Tân Nguyệt thì đơn giản hơn nhiều, chẳng nói gì hết, chỉ có dấu bàn chân, bàn tay của Vân bảo bảo Vân Thọ. Những dấu ấn nho nhỏ ấy khiến Vân Diệp khóc như mưa. Thư của hoàng đế, thư của hoàng hậu bị vứt sang một bên, bởi nhìn kỹ dưới ánh mặt trời, đây mới chính là bức hình đẹp nhất trên đời.

- Đây là dấu chân và dấu tay của Thọ Nhi à?

Lý An Lan nhận lấy lá thư, đưa tay so sánh và nói:

- Chân không to bằng chân Dung Nhi. Tân Nguyệt nuôi con thế nào vậy chứ? Nuôi con ở nơi tốt như Quan Trung mà lại không cư��ng tráng bằng đứa bé nuôi ở chốn lưu đày.

Nói đoạn, nàng giơ con trai mình lên, khoe trước mặt Vân Diệp. Vân Diệp nhận lấy con trai, nâng cánh tay thằng bé lên, nhìn dưới cằm, rồi nhẹ nhàng tách mông nó ra xem da có bị tổn thương không. Lĩnh Nam nóng ẩm, ảnh hưởng lớn đến da trẻ con, nhất là những chỗ da gấp nếp dễ bị lở loét. Chỉ cần không chú ý một chút thôi là sẽ bị ngứa. Không có phấn rôm, chỉ có thể liên tục xem xét, chăm tắm rửa.

- Đây đều là cốt nhục, là mạng sống của ta. Hãy lớn lên thật tốt. Khi nàng về kinh thành, nhất định phải mang con theo. Bà nội cứ nhắc mãi, muốn gặp đích tôn của mình. Chuyện này không thể chậm trễ được. Bà nội đã tuổi cao rồi, lần này ta gặp chuyện, nói không chừng sẽ tạo thành đả kích nặng nề đối với người.

Lý An Lan cười chấp thuận, rồi lại cầm hai phong thư trên bàn lên xem:

- Đã mang trọng trách công vụ như thế trên người, sao chàng lại còn nói chuyện nhà? Danh tướng Triệu Xa thời Chiến Quốc, mỗi lần nhận công vụ là tuyệt đối không hỏi han chuyện nhà. Chàng không biết học theo người ta sao?

Vân Diệp gật đầu, tỏ vẻ đã tiếp thu lời dạy. Sau đó, chàng đẩy Lý An Lan ra khỏi cửa, và nói với nàng:

- Cha con ta phải nghiên cứu kỹ càng tuyến đường hành quân. Từ giờ trở đi, ta không cho phép nàng gặp ta nữa. Mười năm sau, nếu có duyên, hai ta sẽ gặp lại.

Nói xong gài then cửa lại, Lý An Lan ở ngoài đá cửa rầm rầm, thấy không ai mở cửa cho mình đành hậm hực bỏ đi.

- Này con, cha con ghét nhất là bị phụ nữ làm cho mình phải căng thẳng, bó buộc. Hôm nay cha con mà thành Triệu Xa, sau này con sẽ thành Triệu Quát. Chuyện của nam nhân mà phụ nữ xen vào thì chỉ hỏng việc. Ở phương diện này, cha con có thể nói là đã có bài học đau xót, nhớ lại vẫn thấy đau, hối hận không thôi. Con phải rút kinh nghiệm từ cha con, sau khi lớn lên rồi không được kém cỏi mà cứ chạy theo sau phụ nữ như cha con nhé.

Thằng bé cười toe toét hưởng ứng, há cái miệng nhỏ không ngừng chảy dãi ra ngoài.

Lý Nhị không phải luôn khôn khéo à, sao lần này lại trở nên cứng rắn như thế? Bao năm qua, ông ta đánh đâu thắng đó. Kẻ duy nhất từng khiến ông ta m��t mặt là Hiệt Lợi, nay đang sống không bằng chết ở Hồng Lư Tự, chỉ cần nhớ tới là bị lôi ra triển lãm, biểu diễn ca vũ cho quần thần Đại Đường xem. Lần trước nghe Trình Xử Mặc nói, tên đó lưng đeo hai cái trống nhỏ, đầu cắm bông hoa lớn, vừa ca vừa hát ở buổi lễ, vũ đạo cực đẹp, được mọi người reo hò cổ vũ, Lý Nhị thưởng cho hai trăm lượng hoàng kim, cho phép mỗi năm có thể đi dạo trong thành Trường An, chỉ ba canh giờ.

Lý Nhị có phải đã đánh giá quá cao sức mạnh của bản thân không? Không thể nào. Lão ta là tổ tông của trò giả heo ăn thịt hổ cơ mà. Mỗi khi Lý Nhị giả vờ ngu ngốc, Vân Diệp liền biết rằng chiến thắng thực ra đã rất gần ông ta rồi. Lần này ông ta muốn làm gì?

Bản quyền văn phong được trau chuốt này thuộc về truyen.free, với mong muốn mang lại trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free