(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 436:
Lão Hồng, cứ xem như họ đã tử trận ở Lĩnh Nam, như vậy sẽ dễ xử lý hơn. Dù sao thì chính đề nghị của ta đã khiến họ thiệt mạng. Lần này ta sẽ trích một phần lợi nhuận của Vân gia để cấp tiền tuất cho gia đình họ, chắc bệ hạ cũng sẽ chấp thuận. Cứ làm thế đi, mọi rắc rối cứ để ta gánh vác.
Trong cả hạm đội, chỉ có Vân Diệp có quyền phân phối tiền bạc, nhưng y không định chạm vào khoản tiền thuộc về hoàng gia. Hoàng đế và các huân quý đang trong giai đoạn đối đầu gay gắt, uy quyền của hoàng đế cần được củng cố, không thể suy giảm dù chỉ một chút.
– Lòng từ bi của Vân hầu lại nổi lên rồi. Với những kẻ không xem quân vương ra gì như vậy, phải giết sạch toàn bộ, vợ con chúng đày làm nô lệ, để chúng biết kết cục khi đối đầu với hoàng gia là gì.
Lão Vô Thiệt này lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần, giọng nói âm u từ sau lưng Vân Diệp vọng đến, khiến y toát mồ hôi lạnh.
– Vô Thiệt, ngươi đi lại làm ơn gây tiếng động một chút đi. Cứ thình lình xuất hiện thế này, thế nào rồi cũng có ngày ta bị ngươi dọa chết. Ta vừa mới bị Đậu Yến Sơn dọa một trận, không chịu nổi nữa đâu.
– Vân hầu bất mãn vì lão nô ra tay tàn độc sao?
– Đương nhiên rồi! Tất cả đều là đồng bào, ngươi giết một người ta cũng thấy đau lòng. Vô Thiệt, đây là lần cuối ta nói với ngươi, trong đội thuyền này ta là người đứng đầu cao nhất, không có mệnh lệnh của ta, ngươi không được giết bất cứ ai nữa. Ngươi hãy ở yên trên Mộc Lan chu canh giữ tài vật, giao nộp suôn sẻ cho bệ hạ mới là việc ngươi nên làm.
Bị Vân Diệp trách mắng, Vô Thiệt không hề nổi giận, chỉ cười hắc hắc:
– Cái tính Bồ Tát này đâu phải là phẩm chất của một quan chức. Tim không đen, tay không độc, không hiểu sao ngài vẫn có thể yên ổn làm hầu tước. Dù là khi ngài mất tích, ân sủng của thánh thượng vẫn không hề suy giảm. Trong nhà chịu đôi chút ấm ức, phu nhân của ngài dám mặc phục sức cáo mệnh vào cung diện kiến quân vương. Kỳ lạ là bệ hạ cũng chẳng thấy bất ngờ. Một vị quốc công đường đường như Trương Lượng mà cũng phải cúi đầu trước phu nhân của ngài. Lão nô không dám nghĩ sau khi ngài trở về, vị Trương công kia còn đường sống nữa không.
Vân Diệp biết chuyện này rồi. Không ngờ việc mình giết vài kẻ có ý đồ với nữ nhân của y ở đây lại khiến Trường An có kẻ ngược vảy nhắm vào Na Mộ Nhật. Y nghiến răng nói:
– Ta sẽ đánh què chân toàn bộ năm trăm đứa con của Trương Lượng, chặt đứt hết chân thứ năm để răn đe kẻ khác.
Vô Thiệt cười tới suýt tắt thở, vịn vai Hồng Thành nói:
– Kẻ hung tàn đến m��y cũng hi vọng có cấp trên nhân từ, lão nô cũng không phải là ngoại lệ. Đoán chừng thêm một năm nữa lão nô sẽ rời cung, tới khi đó sẽ chuyển đến thư viện sống, tìm vài đệ tử có tư chất tốt để dạy dỗ, làm tiên sinh cho thỏa chí. Đó là điều ngài đã đồng ý với lão nô từ trước, đừng nuốt lời nhé.
Hồng Thành lúc này mới chợt tỉnh ngộ. Vô Thiệt đang nói cho hắn biết đâu mới là phép tắc tự bảo toàn tính mạng tốt nhất. Lần này hắn đã đắc tội với quá nhiều quan quý, đi tới đâu cũng sẽ bị trả thù, chỉ có ở lại thư viện mới có thể giữ được phú quý và tính mạng.
Cảm kích nhìn Vô Thiệt một lượt, hắn khom người nói với Vân Diệp:
– Vân hầu cứu ta!
– Sau khi ta về thì Lưu Hiến sẽ tới nhậm chức trong quân. Nếu huynh có bản lĩnh thì cứ xin bệ hạ cho tới thư viện, ta không có ý kiến.
Hồng Thành và Vô Thiệt nhìn nhau cười, lòng tin dâng cao, cùng nhau lao ra bờ biển, quát tháo những quân tốt lười biếng.
Lưu Nhân Nguyện tay cầm một tờ giấy, miệng ngậm một quả trứng. Thứ này là do hắn ăn trộm từ phòng Vân Diệp. Chẳng biết bằng cách nào mà Vân gia lại biến trứng gà thành trong veo như vậy. Nói chung là ăn cũng không tệ, mặc dù có chút vị vôi sống, nhưng vừa rồi chấm ít dấm, mùi vị lại cực ngon.
Hắn đã xem tờ giấy hướng dẫn sắp xếp hàng hóa này mấy lần rồi, vô cùng bội phục. Rương loại nào xếp ở đâu, trước sau, trái phải đều có quy hoạch rõ ràng, tận dụng không gian tối đa, tiết kiệm được vô số không gian và thời gian so với cách họ vứt bừa bãi trước đây. Thứ này nhất định phải học hỏi.
Có kẻ ngu xuẩn đưa ra ý kiến với Vân Diệp, muốn y dùng đinh sắt đóng tất cả các thuyền lại với nhau, rồi đặt ván lên trên, như vậy sẽ không sợ sóng gió nữa. Lập tức bị Lưu Nhân Nguyện đấm cho một cú rụng hết răng.
Người "thông minh" kia sau khi bị ăn đòn xong không ai giải thích cho hắn tại sao lại bị ăn đòn. Cuối cùng, hắn đành hỏi viên văn thư, và viên văn thư mới nói cho hắn biết rằng Tào Tháo từng làm như vậy, kết quả là bị lửa thiêu rụi hoàn toàn. Hiện nay, cách làm này là điều đại kỵ của thủy quân.
Chân trời có tầng mây thấp xuất hiện, sóng biển reo vui vỗ vào bờ. Vân Diệp nhìn thế nào cũng không thấy sóng biển khác biệt gì so với mấy ngày trước, càng không nói đến việc phát hiện ra bọt biển.
Đông Ngư không ngừng giải thích cho Vân Diệp, thậm chí còn vốc nước biển lên cho y xem. Tiếc là càng giải thích thì Vân Diệp càng hồ đồ. Thôi vậy, những chuyện này cứ giao cho chuyên gia là được, mình cứ lo hậu cần thôi.
Chỉ có Vượng Tài là vui sướng đuổi sóng trên bãi cát. Mặc dù thứ không mấy văn nhã của nó buông thõng, nhưng hứng thú vẫn không hề giảm. Đáng thương cho Vượng Tài, chỉ có thể thông qua cách này để phát tiết tinh lực dư thừa.
– Hầu gia, có mấy người Hồ muốn gặp ngài.
Tiếu Thương Sinh vừa rồi còn không thấy bóng dáng đâu, nay từ trong đám đông chui ra, cười nịnh bợ với Vân Diệp:
– Bọn họ muốn gì? Nếu muốn đi nhờ thuyền thì không được, đây là thuyền quân sự, không được mang người ngoài vào.
Vân Diệp bực mình, vì miệng Vượng Tài đang ngậm một con cua, đau đến mức không ngừng rên rỉ. Y vội đi gỡ cua cho nó, đâu có rảnh để gặp người Hồ chứ.
Tiếu Thương Sinh rất thuần thục lấy nước biển rưới lên con cua. Con cua li��n buông càng ra và rơi xuống đất, Vượng Tài lập tức tránh ra thật xa, cảnh giác nhìn con cua.
– Hầu gia, những người Hồ đó đến từ một nơi tên là Ba Cách Đạt của Đại Thực, muốn làm ăn với hầu gia.
– Bảo họ cút đi. Hầu gia ta hiện giờ không thiếu mấy thứ như ngà voi, sừng tê giác hay bảo thạch. Dám cả gan tới đây lừa ta sao? Tiếu Thương Sinh, ngươi đừng có ăn hối lộ rồi cấu kết với họ để lừa ta. Nếu đúng như vậy, ngươi sẽ chết rất thảm đấy.
Tiếu Thương Sinh quỳ sụp xuống, lớn tiếng nói:
– Hầu gia, tiểu nhân dù có một nghìn cái gan cũng không dám làm vậy. Tiểu nhân biết ngài không thèm những thứ kia, nhưng còn ngựa tốt thì sao ạ? Chiến mã sa mạc thượng hạng, tiểu nhân đã xem rồi, con nào cũng cao lớn, mạnh mẽ, đều là ngựa tốt hàng đầu.
Ngựa tốt cái gì mà ngựa tốt! Ngựa sa mạc khi tới thảo nguyên vốn đã gặp vấn đề thích nghi rồi. Dù ngươi có tìm được con ngựa mạnh mẽ nhất, nếu không thích nghi được thì cũng vô dụng.
Có điều nhìn thấy Vượng Tài đáng thương, thấy kiếm cho nó mấy cô vợ Ả Rập cũng không tồi.
– Nói với họ, ta chỉ cần ngựa cái, không cần ngựa đực.
Nói xong, y cởi trên thắt lưng một con tỳ hưu lưu ly ném cho Tiếu Thương Sinh.
Tiếu Thương Sinh cẩn thận ôm con tỳ hưu đến thuyền của người Đại Thực ở đằng xa. Lưu Tiến Bảo tò mò đi theo. Không bao lâu sau, Tiếu Thương Sinh hớn hở dắt năm con ngựa về.
– Hầu gia, đây mới là bảo mã. Ngài xem cái chân trước này, cái chân sau này, đúng là tướng bảo mã mười phần. Tiếu Thương Sinh không tệ chút nào, cầm trang sức của ngài đổi được năm con, còn đổi được ba cân đồ bổ cho Nhị phu nhân, có lợi cho việc phục hồi sức khỏe của phu nhân sau khi sinh nở.
Vân Diệp nhận lấy cái mũ trong tay Tiếu Thương Sinh. Trong mũ chứa bảy tám cành cây màu nâu, có mùi hương nhạt phát ra. Chưa tinh chế đã mê người đến vậy, nếu luyện thành tinh dầu, mùi hương chắc chắn sẽ càng nồng đậm hơn.
– Hầu gia, đây là hương liệu phẩm chất thượng hạng nhất, chỉ có quốc gia Da Đen mới sản xuất thứ này.
– Một cái ngọc bội lưu ly trước kia có đổi được năm con bảo mã không?
Tiếu Thương Sinh ngẩn ra, lắc đầu:
– Không thể, hầu gia. Trước kia một ngọc bội lưu ly nhiều lắm cũng chỉ đổi được một con ngựa tốt, còn thứ chiến mã cực phẩm như thế này thì không đổi được.
Vân Diệp nghĩ một lúc rồi bảo Tiếu Thương Sinh:
– Ngươi lấy ngọc bội của ta về đây, thuận tiện dắt về những chiến mã còn lại. Nói với những thương nhân kia, ta đợi ở dải đá ngầm, bọn họ chỉ có một tuần hương để thuyết phục ta.
Truyen.free hân hạnh mang đến bản chuyển ngữ này, một sản phẩm của sự kiên trì và tỉ mỉ.