Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 437:

Vô Thiệt cười khùng khục như quạ, khiến Hồng Thành ngỡ ngàng như mới lần đầu gặp Vân Diệp. Hắn cứ nhìn Tiếu Thương Sinh, rồi lại nhìn Vân Diệp, tay gãi đầu thắc mắc. Hắn không thể hiểu nổi sao Vân Diệp có thể làm một chuyện vô sỉ một cách công khai và đường đường chính chính như vậy, mà dường như bên được lợi lại còn là những người Hồ kia.

Vô Thiệt vỗ vai hắn: – Hiện giờ ngươi đã hiểu vì sao y là hầu gia, còn ngươi chỉ là bá tước, lại còn bị bệ hạ điều động tới lui, chỉ biết giết chóc để lập công thôi chưa đủ. So với người ta, vừa thu quà cáp, vừa bán ân tình, cuối cùng triều đình vẫn có lợi. Kẻ như vậy sinh ra để làm quan lớn, còn ngươi với ta thì cứ làm tốt phận tôi tớ là được. Đừng có suy nghĩ lung tung làm gì, thế giới này là của bọn họ, chẳng liên quan gì đến chúng ta.

Vượng Tài sốt ruột chạy quanh năm con ngựa cái, thế nhưng dường như chúng chẳng hề hứng thú với nó. Vừa mới đến gần, chúng liền chạy mất, khiến Vượng Tài cuống quýt hí lên. – Hầu gia, mấy con ngựa cái này đi đường xa mệt mỏi, lại chưa động dục, cho nên Vượng Tài uổng công rồi.

Vân gia có cao thủ nuôi ngựa, chỉ cần quan sát mấy con ngựa cái là hiểu ngay.

Ba thương nhân tóc đen đầu quấn vải theo Tiếu Thương Sinh tới trước mặt Vân Diệp, ôm ngực hành lễ, miệng nói liến thoắng một hồi.

Tiếu Thương Sinh nghe xong dịch: – Hầu tước các hạ tôn kính, A Lạp Đinh, bằng hữu trung thành của ngài, c�� lời hỏi thăm. Được gặp ngài ở bờ biển xinh đẹp này là do A Lạp an bài.

A Lạp Đinh rất béo, béo ịch. Chỉ một động tác khom lưng thôi cũng khiến ông ta thở dốc. Không hiểu vì nguyên nhân gì, Vân Diệp luôn có thiện cảm cực lớn với những thương nhân béo, bất kể là Hà Thiệu hay các thương cổ khác. Y luôn cảm thấy thân hình phì nộn của họ đại diện cho tài lực hùng hậu. – Ta đã nhận lễ vật của ngươi, đương nhiên nên gặp ngươi. Sông Ấu Phát Lạp Đề và sông Để Cách Lý Tư hàng năm vẫn ban ân huệ cho các ngươi chứ? – Các hạ tôn kính, hai con sông đó là lễ vật An Lạp ban tặng cho con dân sa mạc. Mỗi năm sau khi nước tràn lên, mặt đất đều mọc ra đại mạch. Đó là thiên đường mang mật và sữa, là cố hương của A Lạp Đinh. – A Lạp Đinh, ngươi không ngại vạn dặm xa xôi đến nước ta, ngươi muốn điều gì? Thương nhân không đầu tư vào thứ không có báo đáp. Nói đi, nếu chuyện không quá khó khăn, ta sẽ hỗ trợ, tất nhiên là phải nằm trong quyền hạn của ta.

A Lạp Đinh quỳ xuống dưới chân Vân Diệp, ra sức hôn giày của y, nói đứt quãng một thôi một hồi, tựa hồ vô cùng thương tâm. – Hầu tước đại nhân tôn kính, xin ngài giúp đỡ A Lạp Đinh đáng thương này. Cường đạo đến từ Mạch Địa Na đã cướp mất của tiểu nhân ba con thuyền, cả tiểu nhi tử thân yêu của tiểu nhân cũng bị bọn chúng bắt đi. Ngay trên biển, cách ngài không xa, bọn chúng đang đợi đội thuyền của ngài xuất phát để cướp bóc. Hiện thần phong của An Lạp đã nổi lên, tiểu nhân mang theo chiếc thuyền duy nhất, trải qua bao gian hiểm, được gió biển đưa đến đây. Đây chính là sự an bài của An Lạp, muốn tiểu nhân báo cáo với ngài về âm mưu đáng sợ này.

Con ngươi của Vân Diệp bất giác co lại. Hải tặc Ả Rập lại đến tận nơi này ư? Chẳng lẽ tuyến đường biển Đông Phi đã được mở rồi à? Mặc Hãn Mặc Đức đã chết, hiện giờ Cáp Lý Phát hẳn là một nhân vật kiệt xuất. Chẳng lẽ hắn ta kế thừa dục vọng vô cùng tận với đất đai của Mặc Hãn Mặc Đức, muốn tay cầm kinh Cổ Lan, tay cầm kiếm đem ý chí của An Lạp truyền đến khắp thế giới? Ba Tư còn chưa bị diệt, bọn chúng dựa vào cái gì mà dám nhắm vào Đại Đường?

– A Lạp Đinh, chúng là quân đội hay hải tặc? – Hầu tước tôn kính, đám hải tặc đáng chết đó vừa là quân đội, cũng vừa là hải tặc. Bọn chúng tiếp nhận sự thống trị của Cáp Lý Phát, nhưng không nhận sự chiêu mộ của ông ta. Dựa vào số lượng đông đảo, bọn chúng đã phong tỏa eo biển.

A Lạp Đinh đã liều mạng xông qua eo biển, bị bọn chúng truy sát. Nhờ An Lạp phù hộ, cuối cùng tiểu nhân bình an đến được Trung Thổ, nhưng bốn con thuyền chỉ còn lại một. Đứa con đáng thương của tiểu nhân hiện giờ nhất định đã bị đem bán khắp nơi như nô lệ. An Lạp sẽ không bất công với tiểu nhân như thế đâu, xin hầu tước vĩ đại cứu con tiểu nhân. Tiểu nhân nguyện đem toàn bộ hàng hóa hiến dâng cho ngài. – Bọn chúng có bao nhiêu người, bao nhiêu thuyền? Hiện đang ở đâu? – Hầu tước tôn kính, lũ hải tặc đáng chết đó có tổng cộng mười lăm thuyền, mỗi thuyền có tám mươi người, nếu tính cả nô lệ thì chừng một trăm mười. Bọn chúng đang canh giữ lối ra vịnh, ở đó có một hòn đảo nhỏ, chúng gác ở đó không cho bọn tiểu nhân ra ngoài.

Vân Diệp mặt nghiêm lại, nói với Lưu Tiến Bảo: – Trông chừng bọn họ, không cho đi, tự ý đi, giết!

Y triệu tập tất cả quan viên cấp giáo úy trở lên đến đại trướng họp, chuẩn bị nghĩ ra phương sách khả thi để tiêu diệt đám hải tặc, đả thông đường ra biển. Kết quả, vừa nghe y nói xong, trong đại trướng đã náo loạn cả lên.

Nghe được tin tức có hải tặc, chẳng ngờ đám quân tốt lại trở nên hưng phấn tột độ. Không ít người còn chắp tay cảm tạ trời cao đã đưa hải tặc đến cho bọn họ. Sau đó, họ chẳng buồn quay đầu lại, chạy thẳng về thuyền của mình, chuẩn bị giương buồm ra biển. Trời ơi! Đã bao nhiêu lâu rồi không nghe thấy tin tức của hải tặc?

Hai năm hay ba năm rồi? Đây là tài nguyên lớn nhất của thủy quân! Lần này lại có tới mười lăm chiếc thuyền hải tặc, mà lại là hải tặc béo bở vừa cướp bóc thương đội xong. Ngay cả đám lính cầm chĩa cũng dám tấn công hải tặc, vì trong mắt họ chỉ nhìn thấy quân công và vật tư vô tận. Đám hải tặc này chính là tài bảo, là quân công. Triều đ��nh đã có định luận từ lâu: bắt sống hay giết chết hải tặc đều ngang với giết địch.

Thủy quân kiếm chút cơ hội lập quân công đâu có dễ. Suốt một năm lênh đênh trên biển, đi từ đông sang tây rồi đi từ tây sang đông, hạm thuyền của quân đội đừng nói là gặp hải tặc, ngay cả trộm vặt cũng chẳng có mấy tên. Cho nên lần này những người ở lâu trong thủy quân cực kỳ nhiệt tình, cơ hội hiếm có.

Đợi khi người trong đại trướng chạy sạch rồi Vân Diệp mới phát hiện ra mình còn chưa hạ mệnh lệnh. Lưu Nhân Nguyện từ ngoài chạy vào, kéo Vân Diệp chạy ra ngoài: – Tiên sinh còn đợi gì nữa? Chúng ta phải mau chóng ra biển, muộn rồi sẽ không có cơ hội nữa.

Trong lúc ù ù cạc cạc lên thuyền, nhân lúc mọi người còn giữ chút lý trí, Vân Diệp lập tức lệnh cho Tôn Nhân Sư đưa thủy sư Trường Giang vừa mới đến bảo vệ tài vật, lương thực. Còn y thì ngồi thuyền của Lưu Nhân Nguyện giương buồm ra khơi. Từ xa, y nhìn thấy Tôn Nhân Sư đang khuyên giải vị đô úy mới đến đang nổi trận lôi đình.

Trên mặt biển, từng đội thuyền tự nhiên hình thành mũi tên, trên mỗi thuyền giương hết buồm, phá sóng tiến về phía trước. Bố cục thế nào? Vân Diệp hoàn toàn không nhìn ra. – Lưu Nhân Nguyện, chúng ta ùa tới như bầy ong thế này nếu trúng mai phục thì sao? – Tiên sinh, trên biển rộng không có gì che chắn. Muốn mai phục thì trừ phi ở vùng nước đặc thù. Đám giáo úy kia gần như ai cũng mấy đời kiếm ăn trên sông nước, làm sao để xưng hùng trên biển họ đã thuộc nằm lòng. Tiên sinh không thấy họ đã tự sắp xếp xong xuôi phân công xung phong, chi viện, cứu hộ rồi sao? Giao tranh trên biển là so thuyền ai lớn hơn, thuyền ai nhiều hơn. Người Hồ không có khả năng phái một đội thuyền lớn đến tận cửa nhà của chúng ta, đường đi quá xa. Từ nơi này đến Đại Thực, nếu thuận buồm xuôi gió cũng phải mất chín mươi ngày. Hiện giờ gió mùa đã nổi lên, có lợi cho chúng ta, bọn chúng muốn bỏ chạy phải đi ngược gió. Miếng thịt béo bở như vậy mà không ăn, ông trời cũng không tha thứ đâu!

Mọi bản quyền đối với phần biên tập này thuộc về truyen.free, nơi các câu chuyện được thổi hồn một cách tinh tế nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free