(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 47:
Vân Diệp đang ngâm mình trong thùng gỗ, mùi dầu thông từ lá bách pha trong nước xộc lên nồng nặc, thật khó chịu. Dầu thông vốn chỉ dùng cho những thứ thô ráp, cần tăng độ ma sát; lẽ nào hắn đã trở nên khô khan đến vậy rồi? Không thể nào từ chối, chỉ cần vừa nói không, lão thái thái liền rưng rưng nước mắt, mấy tiểu nha đầu đứng cạnh cũng làm bộ mếu máo s��p khóc. Những người thân khác trong phủ cũng lo lắng, sợ làm mất lòng Vân Diệp, đây tuyệt nhiên không phải không khí gia đình bình thường. Để không khiến họ phải câu nệ, Vân Diệp đành buông xuôi mặc kệ, ai muốn làm gì thì cứ làm nấy, kể cả có biến hắn thành dầu thông hay dầu bôi trơn thì cũng đành chịu.
Đã bỏ lá bách vào nước tắm, còn cho thêm đủ loại quả khô cứ như muốn nấu cháo bát bảo cho hắn ăn vậy, sao lại còn cả nhà hơn 40 người đứng xem hắn tắm? Lão thái thái thì dùng tro bếp gội đầu cho hắn, các tiểu cô nương đun nước nóng từng chậu từng chậu. Vân Diệp cảm thấy mình phải lên tiếng ngăn lại, bằng không thực sự sẽ bị luộc chín mất. May mà lão thái thái đã kịp thời ngăn hành vi mưu sát của các tiểu nha đầu.
– Diệp nhi, mấy năm nay cháu sống thế nào? Thấy trên người cháu không có vết thương, tay chân cũng không có vết chai, cảm tạ trời đất cuối cùng cháu cũng không phải chịu khổ cực.
Lão thái thái lại bắt đầu rớt nước mắt. Vân Diệp không rõ, một lão nhân gia nuôi được hai tiểu nha đầu chưa đầy tám tuổi h���n phải rất kiên cường, sao lại dễ rơi nước mắt đến vậy?
– Tổ mẫu, thực ra hài nhi nào có chịu khổ gì đâu. Nghe ngài nói mẫu thân liều mạng ôm hài nhi chạy khỏi gia môn là để cho hài nhi một cơ hội sống. Cũng không biết mẫu thân sống hay chết, hài nhi lại được ân sư cứu. Ân sư là thế ngoại cao nhân, sao có thể để hài nhi chịu khổ được. Tuy không có cha mẹ, nhưng ân sư coi hài nhi như con đẻ, rất mực thương yêu. Đừng nói chịu khổ, ngay cả đói bụng cũng chưa từng chịu. Ngài biết không, ngài Trình công gia còn bảo hài nhi được ân sư nuông chiều đến mức quen rồi, không ăn món không vừa miệng, không mặc đồ không thoải mái, không dùng vật không thuận tay, còn khó hầu hạ hơn cả thế gia công tử.
Lúc này không thể nhắc tới những chuyện khổ sở, nói mấy chuyện thoải mái để bầu không khí sôi nổi hơn. Dù sao thì đó cũng là lời thật lòng.
– Cháu là người có phúc. Trong nhà gặp khó khăn lớn như vậy, toàn gia chỉ có cháu sống vô ưu vô lo, lại còn trắng trẻo mập mạp. Đây là phúc phận lớn đến thế nào chứ. Để ta đi thắp cho ông bà mấy nén hương, dập đầu cảm tạ vì đã chăm sóc cháu ta chu đáo đến vậy.
Nói xong liền muốn đi, Vân Diệp vội vàng.
– Tổ mẫu, quần áo cháu ở đâu? Ngài không thể cứ bắt cháu ngâm mãi trong nước thế này chứ.
Lời này khiến các nữ nhân cả nhà đều bật cười. Một người thím vừa mới quen biết tiến tới, cầm lấy mớ tóc vừa được lão thái thái gội dở mà xoa xoa, miệng còn cằn nhằn:
– Lúc con mới sinh ra, thứ gì thím mà chẳng thấy qua. Giờ này còn xấu hổ. Cả nhà sau này đều trông cậy hết vào con rồi. Cô cô, tỷ tỷ con theo chồng đều không quay lại, chỉ còn mình con chăm sóc chúng ta khi về già thôi.
– Chăm sóc khi về già ư? Đây là việc cơ bản nhất. Sau này tiểu điệt còn muốn mọi người sống vui vẻ sung sướng. Ai cướp của ta sẽ phải trả lại cho ta, ăn của ta phải nhổ ra cho ta. Lúc trước bọn chúng đuổi các cô cô, tỷ tỷ ra khỏi nhà, đâu thèm màng đến tình nghĩa phu thê. Ngay cả mấy biểu muội cũng chịu liên lụy, quả thật là hành vi cầm thú. Nếu không bắt chúng phải trả giá, chẳng lẽ bọn chúng nghĩ Vân gia ta dễ bắt nạt lắm sao?
Sự uy nghiêm được tôi luyện trong quân doanh bao ngày bất giác bộc lộ ra, các thân quyến lúc này mới nhớ tới vị trong thùng gỗ vẫn còn là huyện hầu Lam Điền.
Tắm, thay y phục, tế tổ, làm hết mọi việc đã đến nửa đêm. Vân phủ vẫn đèn đuốc sáng trưng. Hôm nay là lần đầu tiên gia chủ và gia nhân gặp mặt, các quản gia, nha hoàn trong phủ ai nấy cũng cúi đầu đứng trang nghiêm phía trước đại đường. Vân Diệp oai nghiêm ngồi ở cửa đại đường, Trang Tam Đình, Lưu Kim Bảo thân vận thanh y, lưng đeo Hoành đao đứng hai bên, sát khí đằng đằng làm cho tôi tớ trước đường nơm nớp lo sợ.
Không thể giảng đạo lý nhân quyền với những người này được, nhu nhược sẽ chỉ khiến họ càng thêm khinh thường. Vân Diệp từ lâu đã vứt bỏ tư tưởng của người đời sau. Lão Trình nói rất đúng, nếu vào đời, nhất định phải tòng chúng, càng tòng chúng càng tốt.
– Nhìn rõ đây! Ta chính là gia chủ, huyện hầu Lam Điền Vân Diệp. Ngôi nhà này ta là người làm chủ. Nếu ta không có ở đây, lão phu nhân sẽ là người quyết định. Hiện giờ Vân gia ta tính ra c��ng đã có 44 người, trên dưới, tôn ti phải phân minh. 44 người này chính là chủ nhân của ngôi nhà này. Đừng để ta nghe được có người thất lễ, một khi phát hiện, tuyệt không nương tay. Ta không quản người từ trong hoàng cung đi ra, hay là Trình phủ đưa qua đây, nếu đã đến Vân gia, ngươi chính là người của Vân gia, ta sẽ đối xử bình đẳng. Người có công được thưởng, người có lỗi chịu phạt, đây là gia quy Vân gia. Những người trong Vân gia đều từng chịu khổ, chắc hẳn sẽ không vô cớ khi nhục hạ nhân. Các ngươi chỉ cần nghiêm túc chấp hành, Vân gia cũng sẽ không bạc đãi. Cứ ba năm, Vân gia sẽ giải trừ nô tịch cho năm người. Nếu như nguyện ý ở lại có thể tiếp tục làm việc tại Vân gia. Đây cũng là gia quy. Việc trong nhà ta thường ngày sẽ không đích thân quản lý, có việc gì cứ tìm lão phu nhân quyết định là được. Các ngươi tự lo liệu cho ổn thỏa.
Rất tốt, rất uy nghiêm, Vân Diệp rất thỏa mãn, mặc dù giọng nói vẫn còn pha chút khàn đặc của tuổi vỡ giọng, nhưng vẫn rất hoàn mỹ. Các tôi tớ ai nấy đều tỏ ra vui mừng. Khi lão phu nhân tuyên bố gia chủ đã về, thưởng cho mỗi người 300 đồng, mọi người lại càng hoan hô nhiệt liệt hơn.
Yến hội, đại yến hội, toàn gia cuồng hoan. Ngoại trừ Trang Tam Đình và bốn người ở trong phủ tuần tra, mọi người còn lại mở tiệc 20 bàn. Các trù nương, nha hoàn bưng gà, vịt, dê lên không ngớt, cùng chúc mừng gia chủ trở về.
Vân Diệp trong lòng ôm Đại Nha, Tiểu Nha, lưng cõng Tiểu Nam, Tiểu Đông và Tiểu Bắc thì ôm chặt lấy chân hắn, Tiểu Tây chu miệng khóc. Hai đứa Nhất Nương, Nhuận Nương lớn hơn thì ở bên cạnh an ủi Tiểu Tây. Mấy người chị đã gả đi nhưng bị từ hôn thì vừa uống rượu vừa khóc lóc. Các trưởng bối đã sớm chấp nhận số phận thì đang lải nhải gì đó với lão thái thái, không biết đang nói chuyện gì.
Tiệc rượu chưa đủ say thì Vân Diệp móc ra một cái túi từ trong người. Trừ lão thái thái, mỗi người đều được hai viên. Quả nhiên không hổ là người Vân gia, ai nấy đều mắt sáng rực. Người đang rơi lệ cũng quên khóc, người đang lải nhải cũng nín bặt. Đại Nha, Tiểu Nha đã cầm bảo thạch khoe ngay với lão thái thái. Tiểu Tây thừa cơ chui vào lòng Vân Diệp làm nũng. Cũng không biết lão Trình cho bao nhiêu, mỗi người hai viên mà vẫn còn thừa không ít. Đang định ban phát thêm một vòng nữa để mọi người vui vẻ hơn thì lão thái thái đã giật lấy, còn mắng hắn là đồ bại gia tử.
Không biết đã uống bao nhiêu rượu, rượu của Đường triều lúc này rất hợp khẩu vị. Hắn chỉ nhớ rõ mình nằm trên sập, chơi đùa cùng mấy đứa muội muội, sau đó không còn ấn tượng gì nữa.
Thói quen là một thứ rất mạnh mẽ. Thói quen dậy sớm lúc 6 giờ mỗi ngày do lão Ngưu thao luyện trong quân doanh vẫn phát huy tác dụng. Miệng khát khô, định thức dậy uống nước lập tức có ngay nha hoàn rót một ly nước ấm đưa qua. Vân Diệp hưởng thụ sự tiện nghi mà chế độ phong kiến mang lại mà không hề do dự, ực ực uống cạn rồi lại chui vào chăn ngủ tiếp.
Nhớ lại lời mình đã nói, "Chuyện trong nhà ta bình thường sẽ không quản, có chuyện gì tìm lão phu nhân làm chủ là được". Nghe Trình Xử Mặc nói, đàn ông không nên quản mấy việc lặt vặt trong nhà, chỉ khi có việc giao thiệp với quan phủ thì gia chủ mới đích thân ra mặt.
Giấy dán cửa sổ rất dày, tia sáng không len vào được. Gà đã kêu ba lần, Vân Diệp lật qua lật lại ngủ không được, lại không muốn thức dậy. Đang lúc khó xử thì Tiểu Nha mặc áo da cừu dày cùng món đồ chơi thêu thùa chạy vào phòng, thò đôi bàn tay lạnh toát vào chăn của Vân Diệp, nhưng không k��p phòng bị, liền bị Vân Diệp kéo vào chăn, ôm chặt lấy. Hai huynh muội vui đùa ầm ĩ một lúc mãi đến khi bị lão phu nhân đuổi ra khỏi phòng để dọn phòng, lúc này mới thôi.
Lão phu nhân muốn đến Đại Từ Ân Tự thắp hương hoàn nguyện, nói là bà đã cầu Phật tổ hết mười năm, mới có kỳ tích Vân gia khởi tử hồi sinh. Nguyện ước này phải được hoàn thành, công lao của Phật tổ, nói cho cùng cũng là công lao của Vân Diệp vậy.
Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, xin đừng quên điều đó.