Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 48:

Sau trận tuyết rơi, bầu trời quang đãng, ánh nắng mặt trời chiếu rọi mặt đất, phản chiếu thứ ánh sáng chói chang. Cả thế giới bỗng bừng sáng, không chỉ những góc khuất chưa từng thấy ánh mặt trời mà ngay cả sự u tối tận sâu trong đáy lòng cũng cảm nhận được đôi chút tia hy vọng.

Vân Diệp cảm thấy hình như mình có một thứ bệnh kỳ lạ trong lòng. Khi thấy người khác cười, mình cũng cười; khi thấy người khác khóc, mình cũng rưng rưng theo. Chung quy, hắn luôn có cảm giác mình phải chờ xem phản ứng của người khác rồi mới tự mình biểu lộ, hệt như một kẻ ngốc nghếch. Tiểu Nha cứ thế bò lên lưng hắn, không chịu xuống. Thôi thì cõng cũng được, nha đầu nhỏ cũng chẳng nặng là bao. Nhưng điều này lại khiến mấy đứa trẻ khác không vui, đứa nào đứa nấy chu môi. Cuối cùng, một cái vỗ tay của lão phu nhân đã khiến chúng ngoan ngoãn chui vào xe ngựa.

Chiếc xe ngựa độc đáo mà Vân Diệp lấy từ ngân quỹ công cộng chế tạo ở Lũng Hữu đêm qua đã được thuộc hạ đưa về phủ. Nó được những người thợ mộc trong nhà coi như một kiệt tác. Trục xe được làm từ thép bách luyện, phía trên tán bốn cây đinh có thép mỏng đàn hồi. Một bộ vành đồng bao lấy trục xe giúp chuyển động êm ái. Bánh xe làm từ dây mây giảm thiểu xóc nảy, còn bên trong xe trải một tấm nệm không biết làm từ vật liệu gì, vừa mềm mại lại vừa nhẹ nhàng. Nghe quân lính đưa về nói, Hầu gia đã ngồi chiếc xe ngựa này đi hơn hai ngàn dặm từ Lũng Hữu trở về Trường An mà không hề hư hại. Khắp Trường An có rất nhiều xe ngựa xa hoa hơn chiếc này, nhưng để nói về độ thoải mái thì hiếm có chiếc nào sánh bằng. Cô cô của quản gia đã trưng cầu ý kiến Vân Diệp. Nếu hắn đồng ý, chiếc xe sẽ được coi là xe ngựa chuyên dụng của gia chủ Vân gia, và sẽ phái một xà phu tay nghề cao chuyên trách việc quản lý nó.

Lão thái thái ôm Tiểu Nha ngồi vào chiếc xe ngựa song mã kéo – theo quy chế của hầu phủ, gia chủ phải đi xe song mã. Vân Diệp bước lên lưng con ngựa mẹ mà hắn vẫn thường cưỡi, đi bên cạnh xe ngựa. Lưu Kim Bảo và Trang Tam Đình đi trước mở đường, bốn nam phụ tá tay cầm cờ, bốn nha hoàn cầm lư hương, mỗi bên tám gã hộ vệ, trùng trùng điệp điệp hướng về Từ Ân Tự.

Trên thực tế, Đại Từ Ân Tự không xa, nó nằm ngay phía nam thành Trường An. Đi qua đường Chu Tước, vòng qua năm phường nữa là đến Từ Ân Tự. Lúc này, Từ Ân Tự không đồ sộ to lớn như trong truyền thuyết. Mãi đến năm Trinh Quán thứ hai mươi hai, nó mới được Lý Nhị bệ hạ hạ chiếu chỉ mở rộng, rồi lại do Lý Trị tu sửa. Hơn nữa, phải đến khi Huyền Trang hòa thượng kiến tạo Đại Nhạn Tháp thì nơi đây mới trở thành một trong tứ đại dịch kinh viện, nơi phật pháp Duy Thức Tông ra đời.

Khu vực xung quanh Từ Ân Tự thuộc về khu dân nghèo. Những bức tường phường cũ nát bị năm tháng bào mòn đến loang lổ, để lộ cả nền đất vàng bên trong, chi chít những lỗ hổng do chim sẻ đào. Lúc này, phía sau những lỗ hổng khắp tường, rất nhiều đôi mắt kinh ngạc đang nhìn đoàn xe có thể nói là xa hoa của Vân gia, nhỏ giọng bình luận rốt cuộc là đại tộc nào giá lâm nơi ô uế này.

Phường quan trong bộ trang phục mới tinh tươm đã mở cửa phường từ lâu. Bụi bặm trên đường bên trong đã được quét sạch sẽ, mấy vị lão nhân cao tuổi khom lưng đứng thẳng một bên.

Lão phu nhân cũng không thể ngồi yên được nữa, bà kéo Đại Nha và Tiểu Nha xuống xe ngựa. Mấy vị lão nhân đó nhìn thấy lão phu nhân liền vội bước tới vài bước, nhưng dưới sự răn dạy của phường quan đã vội kéo họ lùi lại phía sau. Rất rõ ràng, khi lão phu nhân còn nghèo khổ đã quen biết với mấy vị lão nhân này. Giờ đây phú quý rồi, phường quan lo sợ những lão hán nghèo nàn này tiến lên bắt chuyện như trước sẽ làm hạ thấp thể diện Vân gia.

“Lưu lão ca, Hà lão ca, Đại Toàn, Nhân Trụ sao làm ngơ lão muội rồi?”

Lão phu nhân không quan tâm, vẫn dùng xưng hô trước đây, mặt cười rất tươi, đưa tay kéo một vị lão hán râu tóc bạc trắng:

“Lưu lão ca năm đó nếu không có huynh suốt đêm cõng Đại Nha vượt tường đi tìm thầy thuốc mua thuốc cho nó, thì đã không có nha đầu này hiện tại rồi. Hôm nay sao lại trở nên xa lạ vậy?”

Đại Nha và Tiểu Nha đã ôm lấy chân của các lão nhân, luôn miệng gọi gia gia. Lưu lão hán đưa tay quệt vài cái lên đùi, cẩn thận ôm lấy hai tiểu nha đầu, mắt đỏ hoe, môi run run không thốt nên lời. Đại Nha lôi ra một gói thịt bò khô, tự tay bóc một miếng rồi đút vào miệng lão hán:

“Đây là ca ca từ Lũng Hữu rất xa đem về cho Đại Nha, ngon lắm đó. Đại Nha vẫn giữ lại cho gia gia, ngon không ạ?”

Lão hán lưng tròng nước mắt, cố gắng nhai miếng thịt bò khô dù hàm răng đã chẳng còn chiếc nào, rồi gật đầu lia lịa.

Vân Diệp đã gặp qua loại cảnh tượng này, biết rằng một khi cánh cửa tình cảm đã mở ra, khoảng cách về thân phận sẽ chẳng còn là gì. Quả nhiên, những phụ nhân trốn ở trong phòng đều đã ra ngoài, vây quanh lão phu nhân líu ríu không ngừng. Lão thái thái mặt tươi rói, liên tục kéo Vân Diệp khoe cái này hai câu, khoe cái kia hai cái, dưới ánh mắt đầy ước ao, kính nể của các láng giềng, bà thỏa mãn tâm hư vinh.

Vân Diệp chỉnh y phục, phủi tay áo cung kính thi lễ với các láng giềng. Chúng lão hán ngay cả gọi cũng không dám. Vân Diệp nghiêm mặt nói:

“Hoạn nạn mới thấy chân tình. Vân gia gặp nạn cả nhà đều nhận được sự tiếp tế từ hàng xóm. Vân Diệp cả đời không dám quên. Hôm nay chuẩn bị chút lễ mọn khó mà trả được ân nghĩa của các vị, xin nhận cho.”

Tôi tớ phía sau kéo qua mấy xe ngựa lễ vật. Lão phu nhân từng sống trong nghèo túng biết người nghèo cần cái gì. Mấy xe ngựa vải, một trăm gánh lương thực, sáu con heo, thậm chí còn có than củi mà rất ít nhà dùng đến, muối, rượu tất nhiên là không thiếu. Vân Diệp thưởng phường quan một lượng bạc, y thật sự bực mình vì trong người cất nhiều tiền.

Phường quan vui cười tít mắt. Nếu là trả ơn đương nhiên phải bỏ qua quan phủ, ngay cả loại nhân sĩ bán chính thức như phường quan cũng phải bỏ qua. Giao cho mấy vị lão nhân dẫn đầu phân phát là được. Đám trẻ con bu quanh mấy tiểu nha đầu, mặc dù quần áo cũ nát nhưng rất vui. Thì ra Đại Nha và Tiểu Nha đang phát bánh cho tụi nó. Nhìn bộ dáng của chúng cầm bánh cho cha mẹ nếm thử, lòng Vân Diệp như thắt lại.

Lưu luyến không rời cáo biệt các láng giềng, Vân Diệp tiếp tục đi về hướng Từ Ân Tự. Nói đến cùng, Vân gia hiện tại đã không thích hợp hòa mình với bần dân. Không phải là Vân gia tự nâng giá trị lên, mà là giai cấp không giống nhau, lễ giáo sâm nghiêm không phải một tân đinh như Vân Diệp có thể phá vỡ.

Từ Ân Tự ở phía trước, ngôi chùa miếu rách nát, tăng lữ nghèo khổ, trong khí trời lạnh buốt đứng ngoài miếu chờ đợi. Lão phu nhân bảo xà phu tăng tốc, sợ các vị đại sư bị lạnh.

Hòa thượng thường tự xưng bần tăng, bạn xem vị đại sư này nghèo thế nào. Khoác bộ tăng bào màu xám trên người, trời lạnh trơ đầu bị lạnh đến xanh cả đi. Mấy vị cao tăng theo phía sau đúng là vừa ốm vừa cao, quần áo đầy mụn vá, chắp tay trước ngực lễ kính tam bảo. Đợi Vân Diệp đỡ lão phu nhân xuống xe ngựa, họ mới tiến lên chào. Một câu Nam mô A di đà phật cũng nói không hoàn chỉnh. Lão phụ nhân và trưởng lão chào hỏi hoàn tất, trưởng lão liền dẫn đường, cả nhà nối đuôi nhau đi vào Từ Ân Tự.

Đại Hùng bảo điện cũng không lớn, cao không đến hai trượng. Tội nghiệp Phật tổ phải cọ đầu lên nóc nhà. Nước sơn vàng trên người loang lổ giống như bị bệnh ngoài da. Chùa miếu rách nát như vậy, tăng không đến năm người, điện không đến một tòa, phật không được ba bức, chỉ chiếm diện tích mười mẫu. Bất kể thế nào, cũng không thể khiến Vân Diệp liên hệ với Đại Từ Ân Tự sau này được. Huyền Trang đi Ấn Độ một chuyến, quả thật đã nhận được hồi báo rất lớn. Không nói đến việc sau này nó trở thành Đại Nhạn Tháp tiêu biểu của Tây An, cho dù kiến trúc còn sót lại đã trải qua chi��n hỏa thiên tai cũng không phải Từ Ân Tự này có thể sánh bằng.

Lão thái thái dâng lên cống phẩm, Vân Diệp hình như thấy các hòa thượng đang chảy nước miếng, mơ hồ nghe tiếng bụng kêu ùng ục. Trời ơi, miếu như vậy cũng khiến lão thái thái kính như thần linh sao? Gạt người ngươi cũng nên bỏ chút vốn có được không. Không thấy chùa miếu của hậu thế, Phật tổ linh hay không không nói, vào cửa nộp tiền mãi lộ trước bằng không là không thấy được Phật tổ đâu. Cái này gọi là tăng nhân coi Phật tổ như con khỉ trong vườn bách thú, mua phiếu tham quan, khiến người không dám sinh ra kính ý. Thế giới này người không lễ kính Phật tổ nhất chính là đám tăng nhân này.

May mà đám hòa thượng này vẫn rất chuyên nghiệp, kiên trì lo liệu hoàn chỉnh quá trình hoàn nguyện. Lão thái thái thành kính quỳ gối trên bồ đoàn, miệng lẩm bẩm, chỉ sợ có chút bất kính sẽ khiến Phật tổ trách tội. Không chỉ lão thái thái, các thân quyến từng chịu tội cũng cực độ thành kính. Trước tiên đi tắm, thay y phục, mỗi người đội một quả đào to. Hỏi mới biết, đây là kiểu tóc người Hồ thịnh hành nhất năm nay. Cố gắng diện bản thân thuận mắt nhất trước mắt Phật tổ, phúc vận sẽ được thêm một ít. Tám đứa trẻ lớn bé, học người lớn nhắm mắt niệm A di đà phật, bộ dạng thành kính khiến người ta không khỏi động lòng trắc ẩn.

Thôi được, Vân Diệp thở dài một tiếng, qu�� gối trư��c tượng Phật cảm tạ Phật tổ cho mình người thân như vậy. Những gì đã mất, ông trời lại ban trả cho mình. Số phận không hề bạc đãi hắn. Cúi đầu chẳng phải để bái những pho tượng đất này, mà là để quỳ lạy sự kỳ diệu của số phận và sự ấm áp của tình thân.

Quả nhiên, từ cổ chí kim có một quá trình bất biến, đó chính là trả tiền. Một rương tiền đồng đầy ắp, mười cuộn vải, hai mươi đôi tăng hài, hai mươi bộ tăng y, năm mươi thạch lương thực, còn có hương nến, dầu ăn thì vô số kể. Trên khuôn mặt tỉnh bơ của lão tăng đã không giấu nổi vẻ hưng phấn. Phỏng chừng trong lòng ông ta đang reo hò: “Mùa đông này ấm no rồi!”

Lão thái thái đã sáng tỏ một tâm sự, tôn tử tôn nữ bu quanh người, cười như phật Di Lặc, rất có tinh thần. Cứ thế sống thêm hai mươi năm nữa cũng chẳng thành vấn đề.

Ngựa giao cho tôi tớ dắt, lão thái thái giao cho nha hoàn chăm sóc. Các trưởng bối không muốn lộ mặt trên đường, nhưng đám con cháu thì không có những lo lắng ấy. Đại Nha đã chiếm lấy cái cổ của Vân Diệp, khoái chí làm mặt quỷ với đám tỷ muội. Trang Tam Đình, Lưu Kim Bảo hộ vệ đám trẻ con líu ríu đi về hướng Tây Thị.

Vân Diệp không phải chưa từng thấy đường rộng lớn, nhưng chưa thấy qua đường nào rộng đến thế này. Rộng chừng một trăm năm mươi mét, dài mười dặm. Nếu có World Cup bây giờ, đâu cần tìm sân thi đấu ở đâu xa, cứ đưa hết lên đường Chu Tước mà đá thì còn gì bằng. Ban đầu, hắn còn tưởng đoàn người, đoàn ngựa đông đúc của mình đã đủ gây sự chú ý rồi, không ngờ xe ngựa tới lui không ngừng, người đi lại như mắc cửi. Giữa biển người đông đúc, một nữ tử vô danh thản nhiên cười, suýt nữa đã khiến Vân Diệp ngả nghiêng. Nàng ta thấy Vân Diệp giả vờ ngớ ngẩn như một tên nhà quê thì khẽ che miệng cười tủm tỉm. Đại Nha vội che mắt ca ca, không cho hắn bị "hồ ly tinh" mê hoặc, còn nhe răng đe dọa nàng ta. Nàng kia thấy vậy lại càng cười khoái chí hơn.

Đáng tiếc, Trương Nghệ Mưu đã sai rồi, chẳng hề có cung trang nữ tử hở nửa ngực, chỉ toàn những phụ nhân mập mạp, kín mít như gấu bông.

Vân Diệp chân thành hy vọng mùa hè những nữ tử này đừng mặc kín như mùa đông. Lão tử ta đây vất vả lắm mới đến được Đường triều, ít nhiều gì cũng phải có chút "phúc lợi" chứ!

Tác phẩm này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free