Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 49:

Giữa biển người qua lại, Vân Diệp bỗng thấy cô độc đến lạ, mọi âm thanh dường như đã lùi xa, bản thân như đang chìm trong mộng, mọi thứ vừa xa vời lại vừa hiển hiện ngay trước mắt. Y cố gắng níu giữ chút cảm giác chân thực đó, tay tưởng chừng chạm được nhưng lại với không tới. Những mâu thuẫn cứ thế giằng co liên hồi, khiến y bỗng trở nên phẫn nộ: thân thể lẫn tư tư��ng của mình lại không thể do mình làm chủ ư?

Trong tay y là một bình hoa màu vàng nhạt, bị siết chặt đến mức kêu ken két. Y đang cố gắng khống chế bản thân, không để mình thất thố, không để những suy nghĩ hỗn loạn, bất lương quấy nhiễu lý trí.

Cảm nhận được Nhất Nương đang nấp sau lưng mình, nàng đang sợ điều gì? Chưa kịp làm rõ thì một nam tử cẩm y, cằm nhẵn nhụi, đã vươn tay định tóm lấy Nhất Nương. Vân Diệp liền giơ tay ngăn cản cánh tay bẩn thỉu kia.

– Tiểu tiện nhân, dám tìm tình nhân ngăn cản.....

Lời còn chưa dứt, bình hoa trong tay Vân Diệp đã nện thẳng vào mặt hắn. Hắn không kịp thốt lên tiếng kêu thảm thiết, hai tay ôm mặt, máu tuôn ra từ kẽ tay, trong miệng còn văng ra tiếng răng rắc. Nhất Nương sợ đến run lên, Vân Diệp xoay người lại khẽ ôm lấy nàng, vỗ vỗ lưng nàng.

– Đừng sợ, ca ca ở đây. Em cứ ôm Đại Nha quay đi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Giọng y bình tĩnh.

Tên người hầu của gã cẩm y la ầm lên: – Giết người! Giết người! Nhị thiếu gia bị giết rồi! Người đâu!

Trang Tam Đình và Lưu Kim Bảo lập tức tóm lấy tên người hầu, đấm cho hắn một cú, khiến hắn rụng hết răng.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, những người xung quanh lập tức xúm lại. Thói quen thích xem náo nhiệt của người Trường An mấy ngàn năm nay vẫn chẳng hề thay đổi. Một vài người quen biết gã cẩm y thì bắt đầu xì xào bàn tán:

– A, huynh đệ mau chạy đi! Đây là nhị thiếu gia của Chủ bộ Nội Phủ Hạ Nhân Am, hắn quen thói hoành hành ngang ngược lắm. Cậu đánh hắn thì rắc rối lớn rồi, mau chạy đi!

Vân Diệp tai như điếc đặc. Chủ bạc Nội Phủ ư? Ngay cả Thái tử ta còn dám cướp, một Chủ bạc thì tính là cái thá gì, mà làm như ghê gớm lắm sao? Y lại đi tới chỗ cửa hàng đồ sứ, chộp lấy hai cái bút tẩy chắc nịch, thứ này hẳn là đập không vỡ. Y nói với người chủ cửa hàng đang co rúm người lại:

– Cái bình hoa vừa rồi, hai thứ này, ta mua.

Nói xong, y vứt cho ông chủ một lượng bạc, rồi đi tới trước mặt Hạ nhị thiếu gia đang rên la thảm thiết. Nhất Nương kéo áo ca ca, lí nhí giải thích:

– Trước đây hắn muốn muội tiếp rượu cho hắn, muội...

Vân Diệp lấy tay che miệng Nhất Nương:

– Người của Vân gia ra tay với loại này vốn không cần lý do, huống chi trước đây hắn đã từng ức hiếp muội. Em cứ ôm Đại Nha đi, việc này không cần em bận tâm.

Vân Diệp dẫm chân lên tay phải của Hạ nhị thiếu gia, giơ bút tẩy đập xuống tay hắn. Một tiếng hét thảm thấu tim gan khiến những người đang xem không khỏi rùng mình.

Khung cảnh chợt trở nên tĩnh lặng. Vị này quả là kẻ tàn nhẫn, Hạ nhị thiếu gia gặp phải kẻ này coi như xui xẻo rồi. Ở Trường An này, người ta đã thấy nhiều cảnh du hiệp khoe khoang trừ gian diệt ác, những cảnh tượng thê thảm gấp mười lần thế này cũng không phải chưa từng thấy, nhưng chưa từng khiến mọi người sợ hãi run rẩy đến thế. Không phải vì Hạ nhị thiếu gia hét thảm đến mức nào, mà là vẻ mặt của kẻ hành hung, không hề có chút biến đổi. Bút tẩy đập vào tay khiến máu thịt tung tóe, nhưng y mặt vẫn vô cảm, tựa như đang đập đá mà thôi.

Đập bảy tám lần, Vân Diệp ngạc nhiên khi phát hiện có một đầu ngón tay vẫn còn nguyên vẹn, điều này khiến y cảm thấy thật mất mặt. Bút tẩy đã vỡ, Hạ nhị thiếu gia đã bất tỉnh, còn tên người hầu miệng đầy máu đang trừng mắt sợ hãi nhìn Vân Diệp. Cả khu chợ im ắng lạ thường, tiếng buôn bán, tiếng cò kè mặc cả, tiếng huyên náo, tiếng chửi bới hoàn toàn biến mất.

Vân Diệp tìm kiếm vũ khí thuận tay khắp xung quanh, thấy có một chiếc đòn cân thì mừng rỡ, đúng là thứ mình cần. Y giơ quả cân lên định đập nát nốt ngón tay còn lại. Lúc này, đội bộ khoái đã tới. Đám đông tự động tách ra một con đường, nhưng họ vừa định tiến lên thì bị Trang Tam Đình và Lưu Kim Bảo ngăn cản.

Là địa đầu xà, họ có ưu thế của riêng mình. Thấy Trang Tam Đình và Lưu Kim Bảo thân đầy sát khí, tay lăm lăm Hoành đao đặc chế, sắc mặt không đổi, đội bộ khoái liền biết kẻ hành hung trước mặt không phải người thường. Hắn ta tự nhiên sẽ không bỏ chạy. Viên đội trưởng đang định lên tiếng thì bị Trang Tam Đình chặn lại.

– Không được qua đó! Đợi Hầu gia trút giận xong sẽ buông tay.

– Hầu gia?

Viên đội trưởng bộ khoái muốn xụi cả chân. Khắp kinh thành này, Hầu gia tự mình động thủ đánh người thì vị này quả là người đầu tiên. Hắn cũng không dám nghĩ Hầu gia là giả mạo, bởi ở Trường An, giả mạo Hầu gia là tội tru di tam tộc, không ai dám làm việc này. Hắn chỉ đành đợi Hầu gia trút giận xong rồi tính sau.

Vân Diệp thỏa mãn đập nát nốt ngón tay cuối cùng mới đứng lên ngắm nghía "tác phẩm" của mình. Nhìn trái nhìn phải đều không hài lòng, chung quy vẫn cảm thấy thiếu sót điều gì đó. Thấy đũng quần kẻ này ẩm ướt, y mới nhớ ra vẫn chưa "trừ tận gốc".

Lấy quả cân đập thì thật ghê tởm. Thấy trên quả cân buộc một sợi dây thừng chắc chắn, y liền nảy ra một chủ ý. Vung vẩy vài cái, trông hệt như Lưu Tinh Chùy, rồi xoay tròn đập thẳng vào giữa đũng quần Hạ nhị thiếu gia. Vang lên tiếng vỡ vụn rất nhỏ, Hạ nhị thiếu gia đang hôn mê, bỗng cong người như con tôm, giãy đành đạch trên mặt đất, a lên một tiếng rồi bất động. Các nam nhân ở đó vô thức kẹp chặt hai chân, cảm thấy đũng quần lạnh buốt. Còn các nữ nhân thì che mặt, khẽ thì thầm to nhỏ với nhau.

Vân Di��p thở phào nhẹ nhõm, vươn vai giãn ngực hai cái, rồi rút yêu bài Tả Võ Vệ đeo bên hông, ném cho viên bộ khoái. Y lại ôm lấy bé Đại Nha từ vòng tay Nhất Nương đang sợ hãi, đặt lên cổ mình. Nhất Nương nắm lấy ống tay áo Vân Diệp không buông. Nhuận Nương, tuy nhỏ mà lớn mật, vẫn cười khanh khách, nắm tay mấy muội muội đang trượt chân chơi đùa trên mặt đất. Mấy đứa bé khác cũng không tỏ ra sợ hãi, vẻ mặt sùng bái nhìn ca ca của mình. Tiểu Nam quơ quơ cánh tay, cười lớn:

– Ta biết là ca ca lợi hại nhất! Lần trước thúc thúc râu mép kia bóp chết con chó của gã thiếu gia béo, lấy hết răng của gã đó, còn lấy da chó cho ta làm đệm giường, ấm lắm đấy! Hắn còn nói ca ca là lợi hại nhất.

Viên đội trưởng bộ khoái lật xem yêu bài, vừa nhìn đã thấy mấy chữ "Tả Võ Vệ lương thảo đô đốc sự, Lam Điền huyện hầu Vân", lập tức hai tay cung kính trả lại yêu bài cho Vân Diệp.

Y không nhận lại, ôn tồn nói với viên bộ khoái:

– Hôm nay bản hầu nổi giận trong lòng, hành vi có phần không thích đáng. Tiểu tử này tuy gieo gió gặt bão, nhưng làm như thế rốt cuộc vẫn không thuận theo luật pháp Đại Đường. Ta đã làm khó ngươi rồi, yêu bài này cứ để trong tay ngươi, cũng dễ ăn nói với thượng quan hơn.

– Hầu gia quá lời rồi. Hạ nhị thiếu gia va chạm Hầu gia là tội trước, Hầu gia phẫn nộ ra tay là sau, tiểu nhân tự nhiên sẽ bẩm báo đúng sự thật, không dám làm phiền hành trình của Hầu gia. Về phần yêu bài, tiểu nhân không dám nhận.

Viên bộ khoái chưa từng tiếp xúc với người tôn quý như thế này, lưng càng cúi thấp hơn.

Vân Diệp gật đầu, thu lại yêu bài, lần lượt ôm từng cô muội muội lên xe ngựa. Y cùng Trang Tam Đình và Lưu Kim Bảo quay người rời đi. Thế là chuyến đi dạo trên phố đành phải bỏ dở.

Trong huyện nha Trường An đang cảnh hỗn loạn. Huyện lệnh Tả Khuê thì đang sứt đầu mẻ trán, chủ mẫu Hạ gia thì sắp chỉ thẳng ngón tay lên trán hắn mà mắng. Hạ nhị thiếu gia được băng bó như một cái bánh chưng, nằm trên cáng cứu thương, thỉnh thoảng lại hét thảm lên. Hạ Nhân Am mặc quan bào, áo bào màu xanh bó chặt lấy người, đi đi lại lại trên đại đường, vẻ mặt vô cùng bất an.

Từ khi nhận được bẩm báo của gia nhân, hắn từ lửa giận ngút trời đến lo sợ bất an khi nghe tin hung thủ là một vị Hầu gia. Hai loại tâm tư này cứ đấu tranh không ngừng trong lòng hắn. Nếu như con trai hắn chỉ bị đánh tàn phế một bàn tay, hắn căn bản sẽ không coi trọng việc này đến mức đó. Nhưng đại phu nói sau này con trai hắn sợ rằng sẽ khó có con nối dõi, hãn thê (vợ dữ) trong nhà liền không ngừng tranh cãi, lồng lộn lên. Lúc này hắn mới dám bẩm báo nha môn.

Nhìn thê tử kêu gào không dứt, lòng hắn chợt dâng lên cảm giác bi thương. Chẳng biết bản thân đã tạo nghiệt gì, không chỉ có hãn thê, lại còn đứa nghiệt tử không biết liêm sỉ này. Gần ba mươi tuổi rồi mà suốt ngày chỉ biết tầm hoa vấn liễu. Bản thân đường đường là Chủ bạc Nội Phủ, lại không thể tìm cho nó một thê thất môn đăng hộ đối. Nhắc tới Hạ nhị thiếu gia với người khác, ai cũng phải nhượng bộ lui binh. Hôm nay lại gây ra tai họa lớn. Hầu gia, Hầu gia dễ chọc sao? Nghe nói hắn còn là một đại tướng trong quân, là thủ hạ của Trình công gia hung danh hiển hách. Án này cho dù có kiện tới trước mặt bệ hạ cũng sẽ không thắng được, dù sao đứa nghiệt tử này cũng là kẻ vô lễ trước.

Nghe thê tử làm ầm ĩ, hắn bực mình, gầm lên:

– Được rồi, đồ đàn bà ngu xuẩn! Ngày thường không dạy dỗ con cái cho tốt, để nó gây ra họa lớn đến thế. Hôm nay toàn gia hơn trăm người đang nguy nan ngay trước mắt, bà còn ầm ĩ cái gì nữa? Muốn ép chết ta mới hài lòng phải không?

Người phụ nữ kia chưa từng thấy trượng phu lớn tiếng với mình như vậy, trong lòng cũng hơi e sợ. Mặc dù sắc mặt khó coi, nhưng cũng không ầm ĩ thêm nữa.

Hạ Nhân Am chắp tay nói với huyện lệnh Tả Khuê:

– Việc hôm nay hoàn toàn là do nghiệt tử gieo gió gặt bão, không thể trách ai được. Lão phu rút đơn kiện thì mọi việc coi như hòa giải, đúng không?

Tả Khuê thở dài một tiếng. Vị này cuối cùng cũng nhìn rõ tình hình. Rút đơn kiện cũng tốt, mọi người cũng không còn phiền phức nữa, thiên hạ thái bình.

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, nơi lưu giữ những dòng chữ đẹp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free