Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 491:

Địch Nhân Kiệt được khen, ngượng ngùng xoa tay:

– Vân hầu cũng phá án như vậy sao? Tân bá bá nói con rể của ông ấy rất thông minh, không phải người thường có thể sánh bằng, còn nói đệ có ba phần giống huynh ấy, có phải thật không?

– Không, Vân Diệp thực ra là tên ngốc, luôn bị người ta tính kế. Người già trong trang đều nói y là bại gia tử, đệ ngàn vạn lần đừng học theo y. Trong thư viện, các vị lão tiên sinh như Lý Cương, Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch mới là cao thủ thực sự. Vân Diệp chỉ là kẻ sống nhờ ở tạm, cả Trường An đều nói thế.

– Không đúng!

Địch Nhân Kiệt đỏ mặt, nhảy dựng lên lớn tiếng phản bác:

– Vân hầu biết vó sắt, làm lò sắt, làm bánh, biết Bạch Ngọc Kinh, một kế sách bình định Nam Chiếu, viễn chinh vùng man hoang, tiêu diệt vô số quốc gia, vận chuyển về hàng trăm vạn thạch lương, bắt được cá kình, cứu đói Hà Bắc. Khúc Trác ca ca còn nói, Vân hầu học rộng tài cao, thuật cách vật đứng đầu đương thời. Huynh ấy thân là đệ tử thư viện, chưa học được một phần vạn đã vội vã nhập sĩ, đó là tiếc nuối lớn.

Lời của trẻ nhỏ là chất phác nhất. Việc nó thích Vân Diệp cũng có lý của nó, bởi một thiếu niên thành danh có sức ảnh hưởng to lớn hơn hẳn những người phải trải qua gian khổ cả đời mới vang danh thiên hạ. Thế nhưng, được khen như vậy làm Vân Diệp hơi xấu hổ. Chờ đến khi thằng bé biết cái tên mồm đen xì bên cạnh chính là thần tượng của mình, không biết trái tim thơ ngây của nó sẽ tổn thương đến mức nào.

Không đợi Vân Diệp kịp làm vỡ mộng Địch Nhân Kiệt, Vượng Tài đã ra tay trước. Ở cổng chợ có một tiệm bán dưa. Vượng Tài ăn nhiều vừng nên khát nước, nó đứng trước quán, gặm một quả dưa nhai rau ráu. Người bán dưa cười híp mắt không cản, còn giúp Vượng Tài bỏ hạt dưa ra, cắt thành từng miếng để Vượng Tài dễ ăn hơn.

Địch Nhân Kiệt vừa mới khen Vượng Tài là ngựa ngoan hiểu ý người, vậy mà giờ lại ngang nhiên cướp dưa của người ta mà ăn. Cha nó đã dạy, không được tùy tiện ăn đồ của người khác. Người dân trong trang đều là những người đáng thương, chỉ dựa vào thu hoạch trên đất để sắm áo mới cho con. Vượng Tài làm như vậy chẳng khác gì hành vi của một tên ác bá.

Thằng bé dùng toàn lực định đẩy Vượng Tài đi, tiếc rằng Vượng Tài chẳng hề nhúc nhích. Nó cứ tưởng Địch Nhân Kiệt đang đùa với mình, rất nghĩa khí ngậm một miếng dưa đưa cho Địch Nhân Kiệt, ý mời ăn cùng, coi như nó khao. Đám trẻ trong trang vẫn hay làm thế, Vượng Tài đã quen từ lâu.

Quan niệm sống của Địch Nhân Kiệt hoàn toàn bị đảo lộn. Người qua lại trên đường như thể chẳng ai nhìn thấy hành vi ác bá của Vượng Tài. Có người mua dưa vừa mặc cả với chủ quán, vừa nói chuyện với Vượng Tài, thảo luận xem dưa có ngọt không, mua về liệu có bị lừa không?

Nghe tới đó, chủ quán đắc ý đưa dưa sát miệng Vượng Tài, nói với khách rằng thứ mà ngay cả Vượng Tài cũng thích thì làm sao kém được. Nãy giờ nó đã ăn liền hai quả rồi đó, dưa nhà hắn nổi tiếng trong bán kính tám dặm quanh đây.

Thấy Vượng Tài ăn dưa xong, chủ quán lau miệng cho nó, rút từ túi tiền Vượng Tài ra một đồng, vỗ đầu nó, nói lần sau muốn ăn cứ tới, sẽ để phần dưa ngon cho nó.

Địch Nhân Kiệt tựa vào chân ngựa không biết nói gì nữa, hỏi Vân Diệp:

– Vân đại ca, ngựa nhà huynh ăn như thế à?

– Ừ, Vượng Tài kén ăn lắm, luôn không thích cơm trong nhà, chỉ bữa đói bữa no. Hết cách, trong nhà mỗi ngày cho nó hai mươi đồng, thích ăn gì thì tự đi mua.

Địch Nhân Kiệt ngơ ngơ ngác ngác đi theo Vân Diệp, cảm thấy người trong Vân gia trang rất thân thiện, ai cũng mỉm cười gật đầu với nó, thái độ còn rất tôn kính. Đó là trải nghiệm cuộc sống nó chưa từng có.

Đợi tới khi Vượng Tài uống hết một chậu rượu thì đám hộ vệ trố mắt. Người bán rượu chẳng những lấy ra một cái chậu rất đẹp, còn bỏ những khách hàng khác qua một bên, chăm sóc đặc biệt Vượng Tài. Khách cũng không giận, cười vui vẻ xem náo nhiệt. Đây là cảnh không bình thường, trong chuyện này ắt hẳn có ẩn tình. Lập tức, các hộ vệ đều căng thẳng thần kinh, ai nấy đặt tay lên đao, chỉ cần có dấu hiệu bất thường là sẵn sàng ra tay chém giết.

Vân Diệp nói với các hộ vệ:

– Không cần khẩn trương. Nếu là Tân lão gia tiến cử, vậy phải tới nhà chơi một chuyến, kẻo sau này lão nhân gia trách Vân gia không biết lễ nghĩa. Chủ mẫu Vân gia lại là người họ Tân, chắc sẽ hoan nghênh cố nhân tới.

Người nhà họ Địch lại là nữ quyến, Vân Diệp không tiện đứng ra tiếp đón. Đây lại là khách do nhạc phụ tiến cử, tuyệt đối không thể qua loa đại khái. Hơn nữa, biết đâu họ còn mang theo thư từ, nên lễ nghi cần có không thể thiếu. Nhân tiện, hắn thuận tay ném một thỏi bạc trong lòng cho vị đầu đà (sư khất thực). Hôm nay hắn treo bảng kêu gọi quyên góp xây học đường cho Trương Mạc trại. Mặc dù biết có thể một nửa số tiền này sẽ được dùng vào việc khác, Vân Diệp vẫn không hề do dự, bởi việc treo biển kêu gọi đã là ý nghĩa, vị ��ầu đà có dùng một chút cho việc ăn uống cũng không phải là điều quá đáng.

– Vân đại ca, huynh bán ngựa lấy bốn quan thật à?

– Đúng thế, bán bốn quan. Có điều ta bán những sợi lông rụng của Vượng Tài. Bọn chúng làm Vượng Tài rụng rất nhiều lông, vụ mua bán này ta thua lỗ lớn.

– Vậy những người đó đúng là không nói dối, huynh lừa bạc của bọn họ?

Địch Nhân Kiệt suýt ngất lịm. Ai mà ngờ cái tên trang chủ có vẻ hiền lành này mới là kẻ đáng bị xét xử nhất trong vụ giao dịch lúc nãy.

– Sao nói là lừa được? Ta có nói là bán ngựa đâu, bọn chúng cứ nhất định đưa tiền cho ta, ta không lấy có phải là uổng ý tốt của chúng không? Chuyện đó ta không bao giờ làm, ta là người nhân hậu.

Địch Nhân Kiệt còn định nói thì mẹ nó đã từ trên xe ngựa xuống, ngăn cản Địch Nhân Kiệt, cung kính hành lễ với Vân Diệp:

– Địch Hàn thị ra mắt Vân hầu. Vừa rồi ở trên đường có mắt không tròng, không nhận ra quý nhân, xin hầu gia đừng trách.

Nàng luôn chú ý theo dõi con bên ngoài, từ phản ứng của người xung quanh, lập tức đoán ra thân phận của Vân Diệp.

– Địch phu nhân khách khí quá. Vừa rồi ta nghịch ngợm, không trách mọi người được. Tiện nội vẫn luôn nhớ về đất Thục, nhưng gia sự bận rộn không thể trở về. Giờ có cố nhân ghé thăm, sao có thể không ra gặp mặt? Xin mời mau vào.

Vân Diệp nói xong, làm mặt quỷ với Địch Nhân Kiệt rồi vào nhà trước. Vượng Tài chân nam đá chân xiêu lảo đảo đi vào, tới thẳng chuồng của mình nghỉ ngơi, chẳng thèm để ý đến ai.

Địch Nhân Kiệt mấp máy môi, suýt bật khóc, mếu máo nói với mẫu thân:

– Mẹ, y lừa con.

Địch Hàn thị che miệng cười, nói với nhi tử:

– Chẳng phải con tự cho mình thông minh à? Thua thiệt lần này cũng là một bài học tốt. Con có một vị tiên sinh như vậy chẳng biết là phúc hay họa. Có điều, kỳ sĩ nào cũng có những nét kỳ quái riêng. Có vẻ Hầu gia rất quý con, đợi mẹ gặp chị Tân sẽ biết ngay.

Tân Nguyệt nghe tin Hàn thị tới thăm, mắt rưng rưng. Hồi còn ở Thục, Hàn thị là khách quen thân trong nhà nàng, nay nghe cố nhân ghé thăm, sao nàng còn có thể ngồi yên? Nàng lập tức nhét đứa con vào tay Vân Diệp, nghĩ lại thấy không ổn, liền giật con về. Nhìn Vân Diệp từ đầu đến chân, nước mắt càng tuôn rơi. Ném con cho Na Mộ Nhật, nàng giơ móng vuốt nhào tới xé toạc quần áo Vân Diệp. Nàng cảm thấy quá bẽ mặt, như thể không còn mặt mũi nào mà sống nữa.

Giờ phút này, không thể nào nói lý lẽ với phụ nữ được. Vân Diệp đành đứng yên để mặc nàng xử lý. Chiếc áo vải thô mới mặc được một ngày đã bị xé rách tả tơi, còn bị dẫm lên mấy cái. Đứng ở lập trường của nàng mà xét thì cũng đúng thôi. Bạn khuê phòng thân thiết đến thăm, vốn phải khoe khoang một phen về vị hầu gia trượng phu, về cậu con trai là giáo úy của mình. Ai ngờ đâu, trượng phu lại ăn mặc như một tên ăn mày, miệng còn đen sì, chẳng khác gì một tên tiểu tử nhà quê, đã bị bạn thân thấy hết rồi, bảo nàng còn mặt mũi nào mà khoe khoang nữa.

– Được rồi, được rồi, nội khố mới thay sáng nay, không cho cởi! Còn cởi nữa có tin mai ta vác giỏ ra phố nhặt phân ngựa không hả? Chẳng qua có một bà nương tới thôi, cần gì hành hạ ta như thế?

Tân Nguyệt không nói g��, nghiến răng nghiến lợi biến Vân Diệp từ một tên tiểu tử nhà quê ngốc nghếch trở lại thành vị hầu gia của Đại Đường. Nàng dùng chiếc khăn mặt nóng hôi hổi, đủ sức lột da lợn, không ngừng chà xát mặt Vân Diệp. Chăm sóc xong cho "ông lớn" (Vân Diệp), nàng lại kiểm tra "ông nhỏ" (con trai), nhìn khuôn mặt bầu bĩnh của nhi tử, lại nhìn mông, không thấy tè dầm hay ị đùn. Thằng nhóc thối này vẫn sạch sẽ tinh tươm. Nàng yêu thương thơm một cái lên mông con trai, rồi vội vã mang con trai đi khoe thành quả với Hàn thị.

Toàn bộ quyền sở hữu đối với nội dung này thuộc về truyen.free, và chúng tôi rất hân hạnh được chia sẻ cùng bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free