(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 492:
Na Mộ Nhật là một người vợ tốt, nhặt chiếc áo vải trên đất lên, đau lòng nhìn chỗ rách, đặt cô con gái nhỏ bên cạnh chồng. Nàng lấy kim chỉ chuẩn bị vá lại chỗ rách. Na Mộ Nhật khâu vá theo phong cách thô mộc đặc trưng của thảo nguyên, kim to chỉ lớn, chỉ vài đường kim là xong. Nàng hài lòng cất đi, dáng vẻ vợ hiền dâu thảo ấy khiến người ta yêu mến không thôi. Chỉ là chiếc áo vá xong trông còn kinh hơn cả khi rách, chiếc áo này xem như hoàn toàn hỏng trong tay vợ mình rồi.
Đầu đội kim quan, dải lụa hồng buộc dưới cằm, thân khoác áo sam lụa màu xanh, chân đi giày mềm da hươu, hông đeo khối bạch ngọc, tay cầm cuốn Đại Hoang Kinh. Đôi mắt lấp lánh, thần sắc trang nghiêm, bước đi đĩnh đạc, lưng ưỡn thẳng như tùng, phong thái của trọng thần triều đình không lẫn đi đâu được.
Địch Nhân Kiệt vừa mới bình phục lại đã muốn khóc lần nữa. Cậu vốn định cáo trạng với Tân tỷ tỷ để xoa dịu tâm hồn bé nhỏ bị lừa gạt, ai ngờ người trước mặt cao lớn, uy nghiêm như núi, tạo ra áp lực cực lớn khiến cậu không thốt nên lời cáo trạng.
– Ngươi là Địch Nhân Kiệt, trưởng tử của Địch Chi Tốn phải không? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Vân Diệp đặt sách trong tay xuống, liếc nhìn đứa bé:
– Thưa hầu gia, Nhân Kiệt năm nay đã bảy tuổi. Chỉ là thằng bé không chịu ăn uống nên người gầy nhỏ một chút. Lang quân của thiếp đang nhậm chức ở Ba Thục, không thể tùy ý rời nhiệm sở, vì vậy thiếp thân mới đưa Nhân Kiệt đi bái sư. Mong Vân hầu nể mặt Tân tiên sinh mà nhận cháu làm đệ tử, toàn bộ Địch gia sẽ vô cùng cảm kích.
– Đem con thơ đi ngàn dặm cầu học chẳng phải là chuyện dễ dàng. Nếu ta không nhận thì thật chẳng hiểu tình người chút nào. Thôi được, ta sẽ nhận đứa bé này. Cũng là để nể mặt nhạc phụ và Dương Thụ tiên sinh.
Hàn thị vội vàng cùng Địch Nhân Kiệt quỳ xuống. Đó là lễ nghi cần có khi bái sư. Vân Diệp ngồi trên ghế, nhận ba lạy của Địch Nhân Kiệt rồi nghiêm giọng nói với cậu bé:
– Làm môn hạ của ta, giữ vững đạo làm người, giữ trọn bát đức. Ngươi nhớ chưa?
Địch Nhân Kiệt quỳ trên mặt đất trịnh trọng đáp:
– Đệ tử nhớ rồi.
– Tốt lắm. Trước con, vi sư còn có hai đệ tử, chỉ có điều chúng đều là nữ nhi. Con và chúng phải yêu thương, kính trọng, khích lệ lẫn nhau, cùng nghiên cứu học tập, không được quấy phá. Con nhớ chưa?
Thực ra, Vân Diệp rất muốn xem Tiểu Vũ tinh quái và vị thủ tướng tâm cao khí ngạo kia sẽ đối đầu với nhau ra sao. Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi đã thấy thú vị rồi. Bàn tay vận mệnh thật kỳ diệu, số mệnh của Tiểu Vũ đã thay đổi nhưng cuối cùng vẫn gặp tiểu đệ định sẵn của mình theo một cách khác.
– Thì Thì, Tiểu Vũ, ra đây gặp sư đệ của các con đi.
Vân Diệp vừa gọi, Thì Thì và Tiểu Vũ từ cửa bước vào, ngoan ngoãn hành lễ với Vân Diệp, Tân Nguyệt và Hàn thị. Hai đứa bé này, dưới sự rèn giũa của Tân Nguyệt, từ ăn mặc tới lễ nghi đều không thiếu sót thứ gì. Hàn thị nhìn mà mắt sáng lên, không ngừng dùng ánh mắt của một mẹ chồng tương lai để nhìn hai cô bé. Tướng mạo không chê vào đâu được, học vấn đoán chừng cũng không kém. Còn gia giáo ư? Sống trong hầu phủ thì còn thiếu gia giáo sao?
Càng nhìn càng hài lòng, bà ta kích động tháo ngay chiếc vòng bạch ngọc ở cổ tay mình, đeo vào cổ tay mỗi đứa bé một cái, hoàn toàn chẳng để ý đây là Vân gia chứ không phải Địch gia ở đất Thục.
Sư tỷ, sư đệ làm lễ ra mắt nhau. Vân Diệp ban cho Địch Nhân Kiệt một bộ bút mực và một bộ thanh sam. Tiểu Vũ nhìn thấy liền bĩu môi. Khi nó bái sư thì không có những thứ này. Bộ bút mực sư phụ ban cho ��ịch Nhân Kiệt, nhìn một cái cũng biết là đồ cao cấp. Nghĩ tới những đồ dùng cũ của mình và Thì Thì, lòng nó vô cùng khó chịu. Trước kia sư phụ chỉ có mỗi nó và Thì Thì. Thì Thì đến trước thì đành chịu, nhưng sư phụ đã nhận một đồ đệ thông minh như nó rồi, sao còn nhận thêm một tên nam sinh thối, nhìn đôi mắt đảo tròn kia là biết không phải hạng tử tế gì.
Nhận đồ đệ xong, Vân Diệp liền rời đi, để Tân Nguyệt tiếp đãi Hàn thị. Hai người phụ nữ không ngờ lại muốn bày tiệc rượu, chuẩn bị uống một trận. Dù sao đó cũng không phải chuyện liên quan tới mình. Tối nay Hàn thị không thể ở lại Vân gia mà phải đến chỗ Ngọc Sơn tiên sinh tá túc.
Vừa rời khỏi hậu viện, khi đi qua rừng trúc, Vân Diệp đã loáng thoáng nghe thấy tiếng Tiểu Vũ. Anh vội dừng bước, nghiêng tai lắng nghe. Tiểu Vũ đang hung dữ uy hiếp Địch Nhân Kiệt:
– Này tiểu tử, vừa rồi sư phụ mới nói cho ngươi biết quy củ của chúng ta, giờ ta bổ sung thêm một điều: Thì Thì là Đại sư tỷ, ngươi đã thấy công phu của tỷ ấy rồi đấy. Không phục là ăn đòn! Ta là Nhị sư tỷ, ngươi phải hiếu kính. Ví dụ như bộ bút mực của ngươi rất tốt, tuy đó là do sư phụ ban cho, ta không cần, nhưng khi ta mượn thì ngươi không được từ chối.
– Mẹ đệ đã cho tỷ vòng rồi, tỷ còn muốn gì nữa? Đôi vòng đó mẹ đệ rất thích, nói là để lại cho vợ đệ, chẳng biết sao lại cho hai tỷ.
Vân Diệp thở dài. Tên tiểu tử này đúng là không biết ăn nói gì cả. Nói ra câu này thì làm sao còn đường sống được nữa? Thôi thì chuyện giữa đám yêu nghiệt cứ để bọn chúng tự giải quyết với nhau. Anh lắc đầu, coi như không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Địch Nhân Kiệt.
Nhớ tới quỳ ngưu được ghi chép trong Đại Hoang Kinh, Vân Diệp thầm nghĩ không biết nguyên mẫu của thứ này được sáng tạo từ loài động vật nào. Ví dụ như rồng, có thể nói cổ nhân đã dùng trâu, hươu, ngựa, rắn, vảy cá dung hợp lại mà thành. Tiếng kêu như sấm à? Khoa trương quá! Không biết nghe thấy tiếng con gì mà lại vừa vặn sáng tạo ra quỳ ngưu, rồi gán cho nó hình ảnh đó. Nhưng lại có mỗi một cái chân? Quá đáng! Phải chăng sợ con quái thú mình sáng tạo ra quá khủng khiếp nên mới nói nó chỉ có một chân thôi? Chẳng may thứ này thật sự xuất hiện, liệu mình có chạy thoát không?
Cổ nhân quả thực thật tài tình, vì muốn lừa người khác mà tự lừa cả chính mình. Có điều cũng phải thôi, muốn lừa người thì trước hết phải tự lừa chính mình đã. Bản thân mình còn chẳng tin thì làm sao lừa nổi người khác?
Thời gian qua, Vân Diệp đã dồn toàn tâm nghiên cứu Sơn Hải Kinh. Thế giới kỳ quái trong đó thực sự khiến người ta phải há hốc mồm kinh ngạc. Nào là lấy da quỳ ngưu làm trống trận, gõ một cái vang xa năm trăm dặm, gõ liên tiếp thì chấn động tới ba nghìn tám trăm dặm. Quá khoa trương! Ngay cả vũ khí sóng âm cũng chẳng lợi hại được như vậy. Nếu người gõ chiếc trống này, chắc chắn đã chết ngắc từ lâu rồi còn đâu.
Cổ nhân nói khoác lác ư? Thật vô lý! Một mình ngồi trên ghế đu, anh suy nghĩ lung tung không mục đích. Đầu óc luôn phải nghĩ ngợi điều gì đó, tránh để bị rỉ sét.
Tiểu Nha sợ nhất là ca ca lại ngồi ở ghế đu trầm ngâm suy nghĩ. Lần trước anh đã nghĩ liền một ngày một đêm. Ngàn vạn lần đừng để chuyện này xảy ra lần nữa! Nó vội vàng tới đẩy ca ca, làm cho chiếc xích đu lay động.
– Tiểu Nha, làm sao thế?
Nhân lúc chiếc ghế đu đang đưa, Vân Diệp liền ôm Tiểu Nha vào lòng. Hai huynh muội cùng nhau đu ghế. Tiểu Nha thấy ca ca chưa bị chìm đắm vào suy tưởng, liền cao hứng cười khanh khách không đáp.
Mái tóc hoe hoe của cô bé đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là mái tóc đen dày, bóng mượt. Tiểu Nha rất yêu mái tóc của mình. Trước kia nó luôn ghét mùi xà phòng, nhưng khi phát hiện ra xà phòng có năng lực tẩy rửa siêu cường, nó liền thích xà phòng. Hiện giờ, khi ôm nó vào lòng, anh có thể ngửi thấy mùi xà phòng thơm mát. Tiểu Nha không thích nước hoa, bảo rằng ngửi vào là buồn nôn. Người của Vân gia dường như đều không thích nước hoa lắm. Chỉ có Xứng Tâm là cứ nấp trong động không chịu ra, lại còn luôn xịt nước hoa thơm nức, khiến người ta nhìn mà thấy tội nghiệp.
Tiểu Vũ "dắt hộ" Địch Nhân Kiệt, trông vô cùng tình cảm, bước ra từ trong rừng trúc. Hai đứa cùng khom người chào Vân Diệp, nói l�� muốn tới chỗ Thì Thì sư tỷ để xem bức tranh mới vẽ của Tiểu Vũ.
Vân Diệp mỉm cười xua chúng đi. Từ đằng sau, anh nhìn thấy hai vành tai của Địch Nhân Kiệt đỏ bừng. Tay của Tiểu Vũ thì không ngừng nhéo vào phần thịt mềm ở hông nó. Chỉ cần Địch Nhân Kiệt đi chậm một bước là bị nhéo một cái. Đoạn đường này, nhất định Địch Nhân Kiệt đã đi rất gian nan.
– Ca ca, đồ đệ mới của huynh ngốc quá. Muội có thể bắt nạt nó được không? Tiểu Vũ mà bị bắt nạt là la hét chói tai, còn muội lần nào cũng bị mẹ và tẩu tử phạt. Lần trước muội chỉ nói muốn tóm tóc nó, thế mà nó đã ngồi bệt xuống đất khóc ầm ĩ, làm bẩn hết cả y phục. Kết quả là mẹ đã đánh muội một trận. Nó thật đáng ghét! Không giống như Thì Thì tỷ tỷ, ngã từ trên tường xuống cũng không khóc, đầu gối chảy máu cũng không khóc. Muội thích Thì Thì tỷ tỷ, không thích Tiểu Vũ chút nào.
Người nhà Vân gia có tư chất bình thường, đọc sách không bằng Tiểu Vũ, luyện võ cũng không hơn được Thì Thì. Tiểu Nha đã mấy lần tìm Vân Diệp xin thuốc thông minh, vì nghe người ta nói ca ca uống thuốc thông minh nên mới trở nên thông minh như vậy. Áp lực của trẻ con cũng thật lớn, đến nỗi Tiểu Nha, dù ghét nhất uống thuốc, cũng chuẩn bị tự tìm lấy khổ cực.
– Ca ca, muội không thông minh như Tiểu Vũ, cũng không xinh đẹp bằng, huynh có còn thích muội như trước kia không?
Câu hỏi này khiến Vân Diệp không khỏi xót xa. Anh ôm chặt Tiểu Nha vào lòng, hôn lên trán cô bé và nói:
– Ca ca thích nhất là Tiểu Nha. Trước kia là thế, bây giờ cũng thế, và sau này vẫn sẽ như thế.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, mong nhận được sự đón nhận nồng nhiệt từ độc giả.