(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 497:
Tiểu Vũ vô tâm vâng một tiếng rồi chạy mất. Vân Diệp lau mồ hôi lạnh, nghĩ bụng, thật khủng khiếp, chỉ có thằng ngốc mới cưới nó. Cưới nó về rồi thì trong nhà còn sống yên ổn sao nổi.
Vân Diệp lắc đầu, gạt phắt suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Dưới vẻ ngoài xinh đẹp của Tiểu Vũ là một con bá vương long ăn thịt người không nhả xương, đáng sợ hơn cả họa bì. Ai mà thích ôm bá vương long ngủ chứ, chán sống chắc.
Sau khi Trường Tôn thị rời đi, Vân phủ tức thì trở nên yên tĩnh. Không còn khách tới nhà, cũng không có thám tử nhảy nhót trên nóc nhà nữa. Điều này khiến Đơn Ưng vô cùng thất vọng. Hắn đã đặc biệt chuẩn bị Nỏ Lang Nha với móc câu, nghe nói có sức sát thương kinh người, vậy mà đêm qua hắn và Lão Giang ngồi canh sân uống rượu cả đêm mà chẳng một ai xuất hiện, quả thật rất bực bội.
Cho đến khi tấm biển trên cửa Vân Diệp biến thành số một, một thanh y đạo nhân mới tới trước cổng Vân gia. Ông ta đưa một tấm danh thiếp lên, rồi ung dung đi về phía Ngọc Sơn, không nói một lời, không có lấy một động tác thừa thãi, mặt mang nụ cười ôn hòa, lưng vác bảo kiếm, tua kiếm rung rinh theo từng bước chân…
Vân Diệp nhìn thấy danh thiếp thì bật cười, sát khí trong mắt khiến người ta không rét mà run. Hắn ăn mặc chỉnh tề, dẫn Đơn Ưng lên đỉnh núi, sau lưng là một con chó vàng lưỡi thè ra, nước dãi ròng ròng, nó biết hôm nay có món ngon tới rồi.
Người Trung Quốc, dù là thời cổ đại hay sau này, đều thích bàn chuyện trên bàn ăn. Tại Truy Phong Đình trên đỉnh núi, hai chiếc bàn đã được bày biện thịnh soạn với đủ món ngon Trường An: nào là các loại thịt nướng, nào là món ăn gia truyền của Vân gia do quán cơm Trình gia chế biến. Trong vò ắp đầy thứ rượu mạnh trứ danh của Vân gia. Bên ngoài đình, một tráng hán đang nướng nguyên con dê, khiến mùi hương liệu nồng nặc lan khắp núi. Vân Diệp cực ghét mùi này, nhưng Đơn Ưng thì lại vô cùng hưởng thụ.
Sau khi đội thuyền từ Lĩnh Nam trở về Trường An, giá hương liệu tụt dốc thê thảm. Hiện giờ, ngay cả những tiểu hộ bình dân cũng có thể mua một ít về làm thịt ăn. Nếu nhà ai không có chút mùi hương liệu, người ta sẽ cho rằng họ sống gian khó. Thế rồi người người đua nhau dùng hương liệu nhiều, giá lại tăng lên. Ai ai cũng đợi đội thuyền ở Lĩnh Nam tới để khi giá xuống sẽ tích trữ, tránh việc mình ăn thịt không có hương liệu mà bị hàng xóm nhìn bằng ánh mắt quai quái.
Món ngon bị hương liệu làm hỏng, Vân Diệp luôn cho là như vậy. Thức ăn có trăm vị, thêm hương liệu vào thế là giống hệt nhau, ngửi thì không tệ, nhưng ăn thì khó chịu. Trong nhà, Tân Nguyệt đã cố gắng ra vẻ người có tiền mấy ngày, đem hương liệu về ướp hết món ăn. Kết quả là mấy tiểu cô khóc lóc không chịu ăn cơm. Hết cách, Vân gia lại khôi phục thời kỳ trà xanh cơm nhạt.
Nhìn thấy vị đạo sĩ trẻ trong đình trước mặt vắt phất trần lên vai hành lễ, Vân Diệp còn chưa kịp nói, con chó vàng sau lưng hắn đã hướng về phía đạo sĩ mà sủa. Trong mắt đạo sĩ thoáng qua một nét buồn bã, nhưng lập tức ẩn đi, ông ta cười nói:
– Sớm nghe đại danh Vân hầu đã lâu, nhưng chúng ta lại không có cơ hội nói chuyện kỹ, tạo thành hiểu lầm ngày hôm nay, đúng là tạo hóa trêu người. Thôi vậy, chuyện đã tới nước này không nói nhiều nữa. Hôm nay còn có thời gian, xin Vân hầu cho bần đạo thưởng thức những món ngon chưa từng được hưởng thụ, để sau này còn có chút hồi ức mà nhớ.
– Chỉ cần ngươi có thể làm những đứa bé đã chết sống lại, Vân Diệp đích thân xuống bếp làm một trăm món ăn thịnh soạn, để ngươi thưởng thức hết mỹ vị nhân gian, đồng thời khấu đầu tạ lỗi với ngươi.
Đàn ông có tướng mạo đẹp đẽ chẳng có kẻ nào tốt cả. Ít nhất, những kẻ Vân Diệp từng gặp, nếu không phải sắc ma thì cũng là biến thái. Lý Khác tí tuổi đầu đã có mười mấy phòng thiếp. Lý Thái ít hơn hắn mấy tháng, giờ chỉ có một lão bà. Xứng Tâm thì khỏi nói. Cẩu Tử bái một thái giám làm sư phụ, nay trở nên nửa âm nửa dương, không ngờ lại biết xin Vân Diệp xà phòng để tắm, trong khi trước kia hắn toàn ra sông lấy cát chà người. Hiện giờ, tên đạo sĩ trước mắt này, nếu cởi bỏ bộ đạo bào, ắt sẽ thành một thế gia công tử phong độ, rất dễ lừa tình.
Thành Huyền Anh không giải thích, mà đưa tay mời Vân Diệp ngồi. Đơn Ưng ngồi bên cạnh ngửi một lượt, nói lớn:
– Thức ăn không có vấn đề.
Thành Huyền Anh nghe thấy, cười khổ:
– Vân hầu yên tâm, thức ăn hôm nay đều do bần đạo mời danh trù Trường An đích thân nấu, hẳn bọn họ không có gan giở trò.
– Ta tin bọn họ, nhưng không tin ngươi. Một kẻ có thể tàn nhẫn ném trẻ con vào biển thì hạ độc người khác cũng chẳng có gì lạ.
– Vân hầu, chỉ bằng vào tin đồn mà ngài gán tội cho bần đạo, e rằng khó thuyết phục được người khác.
– Thành Huyền Anh, đừng để ta xem thường ngươi. Trên báo cáo của quan phủ cũng ghi rõ chuyện này do ngươi làm, huống hồ bổn hầu còn có bằng chứng. Ngươi muốn lấy con của Đông Ngư tế hải long vương, Đông Ngư không chịu, nói ngươi là yêu đạo. Kết quả lưỡi của hắn không còn nữa. Khi đó ngươi ở hiện trường, đừng nói chuyện này cũng là giả.
Thành Huyền Anh thống khổ nhắm mắt lại, gật đầu:
– Đúng thế. Hán tử đó tên là Đông Ngư? Không phải bần đạo đã tha cho con hắn rồi sao? Sao hắn còn hận bần đạo như thế?
– Ngươi xuất gia từ nhỏ, không biết tình thân là gì. Nếu có kẻ đối xử với con ta như thế, dù lên trời xuống đất ta cũng băm vằm thành vạn mảnh. Đông Ngư nhìn thấy ngươi ở Trường An. Nếu không phải hắn nói, và ta đã tra xét hết báo cáo của quan phủ, thì ta đã không biết Thành Huyền Anh ngươi độc ác đến mức nào.
Thành Huyền Anh đột nhiên cười lớn, nâng chén rượu trước mặt lên:
– Thế sự phức tạp, đúng và sai sao có thể nói rõ ràng? Vân hầu, cứ uống đã. Khi cơm no rượu say là lúc nên giữ mồm giữ miệng, nếu không ắt mang họa vào thân. Ngài vì một ca kỹ mà không tiếc hủy diệt Đậu gia trong một ngày. Nay vì đứa trẻ vô tội mà lấy lưỡi Thành Huyền Anh đã là xử nhẹ rồi, bần đạo sao còn không biết đủ.
Vân Diệp cầm chén mời Thành Huyền Anh, dù sao ông ta cũng là một kẻ dám làm dám chịu, bày tỏ tôn trọng một chút cũng không quá đáng.
Rượu rất mạnh, có một cục lửa chạy từ cổ họng xuống dạ dày. Cái lạnh do gió trên đỉnh núi mang tới tức thì bị xua tan. Ba người trong đình đều không nói gì, ăn vài miếng lại nâng chén mời nhau. Nếu người không biết nguồn cơn, còn tưởng ba hảo hữu lâu ngày không gặp đang chè chén.
Uống được một lúc, Thành Huyền Anh lấy bảo kiếm sau lưng, đặt lên đầu gối, lấy khăn tay yêu quý lau lưỡi kiếm, nói:
– Thanh kiếm này không phải chỉ để làm đẹp. Thuở thiếu niên bần đạo theo ân sư luyện kiếm, mười lăm năm có tiểu thành. Khi xách kiếm ngao du thiên hạ, thanh kiếm này từng uống máu nóng trên cổ ác tặc, từng chém đầu lâu tiểu nhân vô sỉ. Vân hầu, thanh kiếm này chưa từng làm nhục lời giáo huấn của ân sư, ngài có tin không?
Vân Diệp ném xương dê trong tay đi, gật đầu thừa nhận:
– Tin. Vì ta phát hiện ngươi ngoại trừ thích ném trẻ con xuống biển ra thì phương diện khác đúng là có thể làm tấm gương. Ngươi nói thanh kiếm này từng hành hiệp trượng nghĩa, vậy nhất định không sai.
Thành Huyền Anh gật đầu cảm tạ Vân Diệp:
– Đạo môn chưa bao giờ có thói quen dùng người sống cúng tế. Chỉ cần phát hiện, đừng nói là cần nhân sĩ chính nghĩa như Vân hầu truy sát, ngay đạo môn cũng không dung tha, thanh lý môn hộ là chuyện thường có.
Vân Diệp gãi đầu. Hắn cũng lấy làm lạ, một kẻ có lịch sử dùng người sống cúng tế làm sao lại thành Tây Hoa pháp sư? Phẫn nộ của Vân Diệp với Viên Thiên Cương tới từ đó, cho rằng ông ta bao che cho một tên hung thủ sát nhân. Giờ xem ra hình như có ẩn tình?
Không đúng. Bất kể hắn có ẩn tình gì, những đứa bé chết là nguyên do tại hắn. Dù khi đó thần kinh hắn thác loạn thì hung thủ cũng chính là hắn. Huống hồ, sang năm vẫn sẽ có đứa bé bị ném vào biển. Thói quen xấu hình thành sẽ tự thành quán tính của nó, cuối cùng đạt tới cảnh giới mỗi năm không ném trẻ con xuống biển thì không thoải mái. Khi ấy muốn ngăn cản cũng khó. Hiện giờ lấy cái lưỡi của Thành Huyền Anh không phải là quá đáng.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc của những câu chữ này.