Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 496:

- Vân Diệp, ngươi nói thần quyền lớn hơn hoàng quyền, thực sự có chuyện này sao?

Trường Tôn thị nghĩ thế nào cũng không ra một đám hòa thượng đạo sĩ lại được tôn sùng hơn hoàng gia.

- Đương nhiên có, một số quốc gia, hoàng đế do tông giáo phong, ngươi nói quyền lợi của ai lớn hơn? Lương Vũ đế bốn lần xá thân, ở thời đại đó, chẳng phải thần quyền lớn hơn vương quyền sao?

Trường Tôn thị trầm ngâm không nói, chuyện này không phải tầm thường, không tiện bàn sâu vào lúc này, bèn quay sang chuyện khác:

- Lần trước ngươi bảo Thanh Tước mang ngọc mễ tới hoàng cung ngon lắm, bệ hạ rất thích, Trường Nhạc xưa nay ăn không nhiều, nhưng lại mê ngọc mễ. Hôm nay hái nhiều một chút, ta về sẽ mang đi. Sau này không cho ngươi ăn vụng, lương thực tốt như thế, phải để lại làm giống.

- Thần sai người đi bẻ hết đây, để lại làm giống gì chứ, thứ tốt như khoai tây còn đem đi nuôi lợn cơ mà.

Câu này làm Trường Tôn thị bật cười. Chuyện khoai tây là do phụ nhân mấy nhà ra quyết định, Trường Tôn thị cầm đầu. Người đời vẫn còn nghi ngại khoai tây, nếu cho không, họ sẽ chẳng quý trọng. Nhưng nếu phải mua với giá cao thì lại khác. Cái tính “hạ tiện” này không chỉ bách tính mới có, mà ngay cả các hào môn đại tộc cũng chẳng ngoại lệ. Còn về đám hòa thượng và đạo sĩ kia tranh đấu, đó chỉ là vì lợi ích. Chỉ cần một gậy là xong chuyện. Kẻ nào dám nhòm ngó hoàng quyền thì đúng là chán sống, nói nhiều cũng thấy ghét.

- Khoai tây năm sau sẽ trồng quy mô lớn, giờ ngươi hài lòng chưa? Ngọc mễ trồng cho tốt, đừng có giận dỗi trẻ con nữa, thiên hạ không cần ngươi bận lòng, ta và bệ hạ ở trong lòng là được. Muốn tới Trường An xem ca vũ thì lén lút mà đi, đừng để quan quân bắt được là được. À phải, cái kẻ biết bắn tên trong đêm ấy đưa tới hoàng cung trực đêm cũng không tệ.

Yêu cầu này của Trường Tôn thị đánh chết Vân Diệp cũng không thể đồng ý. Nếu Đơn Ưng mà tới hoàng cung trực đêm, thì người hắn muốn bắn chết nhất chính là Lý Nhị, lần trước không bắn chết đã hối hận lắm rồi. Nếu còn nhìn thấy, nói không chừng lại nảy ra suy nghĩ giết hoàng đế.

- Không được, hắn là một tên trộm, muội tử của thần sắp bị hắn trộm mất rồi. Nếu tới hoàng cung trộm mất một hai công chúa thì thần sẽ gặp phiền phức lớn, tuyệt đối không được. Tên này lập chí làm cướp, nếu không phải do thần níu giữ, nói không chừng đã chiếm núi xưng vương làm chuyện mua bán không vốn rồi.

Trường Tôn thị tưởng Vân Diệp lừa mình, bĩu môi nói:

- Cái đồ nhỏ nhen này, ngươi đem Vô Thiệt tới thư viện làm tiên sinh, ta cũng đồng ý rồi. Xin ngươi một người mà lại khó khăn đến vậy. Hoàng gia thiếu gì loại người này? Trong quân có không biết bao nhiêu thần tiễn thủ muốn vào cung làm thị vệ, việc ta đòi một người từ nhà ngươi là đang nâng cao giá trị cho nhà ngươi đấy, cái đồ không biết tốt xấu.

Miệng nói không cần, nhưng vẻ tiếc nuối thì ai cũng nhìn ra được. Trên đường về vẫn còn lẩm bẩm trách móc Vân Diệp suốt. Sau khi rời thư phòng, vị hoàng hậu nương nương hòa ái dễ gần ấy lại trở về với phong thái vốn có. Bà nắm tay lão nãi nãi chúc mừng luôn mồm, lại khen Tân Nguyệt biết quản lý nhà, ngay cả Na Mộ Nhật cũng được một cái trâm. Bà bế từng đứa bé xem, nói mấy câu tốt lành, vừa có uy nghiêm của hoàng hậu, lại không mất thân thiết, khoảng cách giữ vừa phải, trò này bà ta luyện thuần thục lắm rồi.

Cầm lấy ngọc mễ do hộ vệ Vân gia dùng khoái mã mang về, Trường Tôn thị khen vài câu rồi dẫn đội ngũ rầm rộ về Trường An. Tiểu Vũ thò đầu nhìn mãi cho tới khi không thấy đội ngũ đâu nữa mới về phủ. Vừa qua cửa đã thấy Vân Diệp cười hì hì nhìn mình, mặt đỏ lên ��ịnh lách qua sư phụ để về hậu trạch.

- Thích chuyện phô trương này hả? Vừa rồi ở trong phòng thấy con rất bài xích cảm giác bị áp chế, cắn sắp nát răng rồi. Có muốn tương lai làm tiểu thiếp của hoàng đế không? Ta và thái tử quan hệ rất tốt, thái tử phi không có phần của con rồi. Người ta đã cưới hai lão bà, con gả tới cùng lắm là làm bà ba. Nếu không hài lòng với vị trí đó, con có thể giết hai nữ nhân bên trên đi, nói không chừng quá trình đó sẽ vô cùng đẫm máu. Con phải giết sạch những người cản trở mình mới có thể làm hoàng hậu. Mà cũng có khi, trong quá trình đó, con lại bị người ta giết chết.

Tiểu Vũ nhìn Vân Diệp nói:

- Sư phụ, con thích cảm giác được ngạo nghễ nhìn xuống thiên hạ đó, nhưng không thích giết người, vì sư phụ không thích, Thì Thì không thích, Tiểu Địch không thích, các tiên sinh trong thư viện không thích, nên con cũng không thích. Con sẽ không làm sư phụ thất vọng, chuyện làm tiểu thiếp cho người ta có đánh chết cũng không làm. Mẹ con làm vợ kế còn chẳng được vui, ai thèm làm tiểu thiếp, đã không thèm làm tiểu thiếp của hoàng đế, huống chi là của thái tử.

Vân Diệp cười. Y luôn giữ cho Tiểu Vũ một tâm thế kiêu ngạo, người kiêu ngạo sẽ không làm chuyện khiến bản thân mất mặt. Tiểu nha đầu mười một tuổi là lúc mẫn cảm nhất. Từ góc độ sinh lý mà nói, lúc này ngực bắt đầu phát dục, sắp có kỳ kinh đầu tiên, thân thể, tư tưởng đều có thay đổi lớn, là giai đoạn định hình nhân sinh quan tốt nhất.

Lúc này giữ cho Tiểu Vũ luôn có sự kiêu ngạo rất quan trọng. Theo lịch sử, vào tuổi này Tiểu Vũ ở thời kỳ đen tối nhất trong đời, sớm học được cách nhẫn nhục, đối diện với sự bức bách của mấy ca ca không thể không học quyền mưu.

Giờ không cần nữa, Vân Diệp cấp cho nó sự bảo vệ tuyệt đối, để nó tự do phát huy sự kiêu ngạo đã ngấm vào xương tủy. Thông minh tài trí dùng vào học vấn, mong nó sẽ là nhân vật kiệt xuất kế cận của thư viện. Vân Diệp hi vọng đó là Tiểu Vũ, chỉ có người mạnh mẽ như nó mới có thể đưa thư viện tới đỉnh cao, nhưng lại rất lo nó đem toàn bộ thư viện đi tạo phản, trong lòng rất rối.

- Sư phụ cũng không muốn gả con vào hoàng gia phải không? Người không bao giờ cho con tiếp xúc với đám hoàng tử, nếu không, vài năm nữa con lớn lên, đám hoàng tử ngốc nghếch đó, con muốn gả cho ai thì gả cho người đó.

Tiểu Vũ và Vân Diệp nói chuyện luôn thẳng thắn như vậy. Vân Diệp biết nó nói thật. Lý Thái gặp nó một lần mà luôn miệng nhắc đến, sự thông minh của Tiểu Vũ để lại ấn tượng rất sâu với Lý Thái. Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng Lý gia sẽ lại có những màn tranh giành trong hậu cung. Giờ mới mười một tuổi đã biết thể hiện sức hút của mình. Nếu lớn thêm vài tuổi, ông trời ơi, Vũ Mị Nương dựa vào mỹ sắc lập nghiệp. Cho dù không gả cho Lý Thái, với trí tuệ, đám Lý Hữu, Lý Ảm sẽ bị nó bóp thành bùn. Càng khỏi nói Tiểu Vũ có được kiến thức và tầm nhìn chưa từng có nhờ ở bên mình, còn có những học vấn chẳng biết hữu dụng hay vô dụng.

- Bớt đắc ý đi. Sao con không kiếm vài mỹ nam tử tài hoa mà gả đi? Con mà vào cung là ngày tàn của đám phi tử.

Vân Diệp yêu thương vỗ đầu tiểu nha đầu.

- Mỹ nam tử? Ý sư phụ là như thế ấy à?

Ngón tay thon thả nõn nà như cọng hành chỉ vào vườn, miệng còn phát ra ti��ng nôn ọe.

Vân Diệp quay đầu lại mới phát hiện Xứng Tâm từ trong viện tử của mình đi ra, còn cầm một cái gương nhỏ đang tỉa tót mi của mình dưới ánh mặt trời. Vân Diệp thấy dạ dày đảo lộn, cũng buồn nôn. Sư đồ nắm tay nhau bỏ chạy, thật ghê tởm. Chỉ có mấy tiểu nha hoàn vô tri mắt tóe lửa sán tới bên Xứng Tâm.

Tới bên rừng trúc, Tiểu Vũ đột nhiên đứng lại nói chém đinh chặt sắt:

- Nếu như trên đời có nam tử như sư phụ, con dù phải đối địch với toàn thiên hạ cũng gả cho hắn.

Vân Diệp ngồi xuống vuốt nhẹ gò má tiểu nha đầu, nhìn kỹ nữ đồ đệ như đóa thu cúc thanh tao diễm lệ đang e ấp chớm nở, mỉm cười nói:

- Miễn đi, trên đời này không có người giống hệt nhau. Con muốn gả cho ta cứ nói thẳng, vòng vo làm gì, nhưng mà nằm mơ. Cứ tìm tình lang của con đi, giờ con đang thấy mang ơn, nên cho rằng sư phụ là người tốt nhất. Tiểu nha đầu mười một tuổi thì biết cái gì, con có cuộc đời của con, sư phụ có cuộc đời của mình, điểm giao cắt vận mệnh của chúng ta là sư đồ. Lời này con mà nói với sư phụ khác sẽ bị chửi chết, chỉ có người như ta mới cho con nói lung tung. Đợi khi con lớn lên rồi sẽ thấy suy nghĩ của mình buồn cười thế nào. Giờ về tắm rửa, ngủ một giấc, quên chuyện này đi, sau này không được nhắc tới nữa, đó là sự xỉ nhục với sư phụ, cũng là sự xỉ nhục với con.

Phiên bản dịch thuật này là thành quả của truyen.free, độc quyền tại website.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free