Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 502:

Về đến nhà, tám đứa nhóc mắt lim dim, lững thững bước xuống xe, đứa nào đứa nấy tự trở về phòng mình ngủ, dặn dò nha hoàn chăm sóc chủ tử. Còn yêu cầu tá túc vô lý của Lý Thái thì bị bác bỏ thẳng thừng. Đi thêm một đoạn nữa là đến tiểu lâu của hắn, về nhà ngủ cho yên, đỡ phải nghe hắn hỏi han từ sáng đến tối, phiền chết đi được.

Vừa mới tới thư phòng, Vân Diệp đặt lưng xuống định chợp mắt thì Tân Nguyệt đã đến, tay ôm một đống chăn. Mấy hôm nay trời âm u, nàng lo chồng bị lạnh. Nghe tiếng ngáy liền biết ngay là giả vờ, Tân Nguyệt thô bạo lôi Vân Diệp dậy.

“Cởi y phục ra rồi hãy ngủ! Sau này có về muộn thế nào cũng phải về phòng mà ngủ, thiếp đâu sợ bị đánh thức. Định một mình co ro trong thư phòng, giả vờ đáng thương cho ai xem đây?”

Ghét nhất là khi đang ngủ say lại bị người khác đánh thức, bắt cởi y phục, đưa ra đủ thứ yêu cầu. Vừa mới tìm được tư thế thoải mái, giờ thì chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa.

Cởi y phục chứ gì, được thôi, cởi sạch sành sanh, nội khố cũng không tha. Cứ trần như nhộng đứng đó, mặc nàng sắp đặt. Tân Nguyệt mắt không thèm chớp lấy một cái, vỗ mông Vân Diệp:

“Xấu chết đi được, khoe khoang cái gì chứ? Không đẹp bằng con trai thiếp đâu, mau giấu nó đi.”

Nàng ta đúng là đáng bị trừng phạt! Y phục đã cởi ra rồi thì không thể lãng phí nữa. Thấy nàng cúi người đặt lại chăn đệm, mông cong về phía mình đầy khiêu khích, hắn liền ôm lấy từ phía sau. Hai tay hắn đồng loạt thi triển. Tân Nguyệt phản kháng kịch liệt, nhưng điều kỳ lạ là ở chỗ đó, càng phản kháng, y phục càng cởi ra thuận lợi, chẳng tốn bao công sức. Khi Vân Diệp nhào lên người nàng, nàng vẫn còn biết lấy quạt tắt đèn.

Phụ nữ sinh con là lần phát dục thứ hai, câu nói này quả không sai chút nào. Tân Nguyệt càng trở nên đầy đặn, mẫn cảm hơn. Nụ hoa chẳng cần xoa nắn cũng đã căng lên. Nàng nhắm mắt lại, khẽ rên nho nhỏ, hưởng thụ sự phục vụ của trượng phu. Khi Vân Diệp rời ngọn đồi, dần dần hướng xuống dưới để thám hiểm, tay nàng bất giác xoa nắn bầu ngực nóng rẫy, khát khao của mình.

Tân Nguyệt đang thoải mái tận hưởng thì đột nhiên cảm thấy có thứ nong nóng chạm vào môi. Vừa định mở miệng hỏi thì thứ đó thừa cơ tiến vào. Nàng tức tối nhéo mông Vân Diệp một cái, rồi đành chấp nhận số phận, sau đó thì miệng phát ra tiếng say lòng…

Sáng hôm sau, kẻ “trừng phạt” thì nhũn như bún, vẫn còn đang ngủ mê mệt. Còn người bị “trừng phạt” thì tinh thần phơi phới, đã dậy từ rất sớm. Hôm nay là ngày thu tô, các trang hộ đã xếp hàng dài đợi ở kho từ sớm. Chủ không thể không tiếp đãi tử tế, nếu không sẽ bị người ta nói ra nói vào.

Chủ bạ huyện Lam Điền cũng đã có mặt tại nhà Vân gia từ rất sớm. Vân gia là hộ nộp thuế lớn nhất huyện, chỉ cần thu xong thuế của Vân gia là đã có ba thành tổng số thuế của toàn huyện rồi. Hàng năm, họ đều thu thuế của Vân gia đầu tiên, đó đã trở thành thông lệ.

Dưới giàn nho, trên bàn đã bày sẵn bộ cờ vây do Vân gia đặc chế, cùng một ấm trà thơm ngát. Chủ bạ và Lão Tiền bắt đầu “chém giết” nhau trên bàn cờ, chẳng thèm liếc nhìn cảnh thu tô dù chỉ một cái. Việc thu tô ở Vân gia có lẽ là chuyện nhàm chán nhất. Toàn bộ là đám nhóc con vác túi tới nộp, quản sự và trướng phòng chỉ việc hô tên nhà nào, thì thằng bé nhà đó sẽ ném túi lên bàn rồi đọc vanh vách:

“Tô điền nhà cháu có bốn mươi mẫu, mỗi mẫu nộp hai thành thu hoạch cho chủ gia. Năm nay mưa thuận gió hòa, thu hoạch không tệ. Bốn mươi mẫu thu được một trăm mười bảy đảm ba đấu lúa mạch. Á, nói thừa rồi! Tính cả số lẻ vào thì thật mất mặt. Năm nay cháu nộp hai mươi bốn đảm, số dư thì để gia chủ nuôi Hàm Hàm. Giá ở chợ Trường An một đấu là bốn đồng ba, một đảm bốn mươi mốt đồng. Cha cháu nói, tính theo giá một đấu thì chủ gia sẽ thiệt thòi, còn tính giá đảm thì lại có lợi. Tổng cộng…”

Chưa kịp tính xong, thằng bé đã bị quản sự đá phắt một cái sang bên, quát lớn với thằng bé:

“Lăn tay rồi thì cút đi! Ra lán bên ngoài chọn cái bánh nào chưa ăn thì mang về mà ăn. Không còn sớm nữa đâu, nếu muộn thêm một chút mà lỡ giờ học thì cẩn thận tiên sinh cho ăn đòn đấy!”

Thằng bé mặt ủ rũ, tủi thân bước đến bên trướng phòng, kiên quyết từ chối lăn tay. Nó cầm bút viết ba chữ “Trương Nhị Ngưu” rất chỉnh tề. Lúc này, nó mới cao hứng xách giỏ tới lán chọn bánh. Giờ đây, chẳng còn ai muốn ngồi xổm ăn nữa, vì chê mất mặt. Cả trang chỉ có duy nhất chủ bạ là vẫn ngồi xổm ăn ở đó.

Trẻ con trong Vân gia trang đứa nào đứa nấy đều lanh lợi, có lẽ đã có “tấm gương” trước mắt. Hễ tới lượt đứa nào là báo tổng số vanh vách luôn, chỉ đợi quản sự và trướng phòng ghi chép xong là cầm bút lông ký tên. Có mấy đứa bé viết chữ đẹp, trướng phòng luôn mỉm cười xoa đầu, khen một tiếng “trẻ ngoan”, rồi bảo: “Sau này nhất định sẽ được vào thư viện, mau đi lấy bánh đi, trẻ ngoan phải được thưởng, cứ lấy thật nhiều vào!”

“Lão Tiền, xem ra nhà ông không thu lương thực sao? Ta thấy toàn trẻ con tới nộp tô, sao chuyện quan trọng thế này mà chẳng thấy người lớn nào cả?”

“Người lớn đến làm gì? Có biết chữ đâu, cũng chẳng biết tính toán, còn không rõ ràng bằng bọn nhỏ nữa. Tất nhiên là để bọn chúng tới nộp tô thôi! Lúa mạch nhà ta là giống mới do hầu gia tìm được ở Ti Nông Tự, sản lượng cao, nhưng làm mì thì không đúng vị. Các trang hộ đều bán lúa mạch nhà mình đi, rồi mua lúa mạch ngon hơn về. Cứ thế một đổi một, trong nhà toàn là lúa mạch ngon. Còn lúa mạch không ngon thì để người trong thành ăn. Hầu gia nói rồi, người trong thành sống dai lắm, dù có cho thuốc độc vào cũng không chết đâu!”

Chủ bạ há hốc mồm, nghẹn họng không nói nên lời. Hắn xoa mặt thề rằng sẽ không bao giờ tới Trường An mua lương thực nữa, tức tối cầm quân cờ đập mạnh xuống bàn, hô lớn:

“Chiếu tướng!”

Lão Tiền thua cờ, tất nhiên là không vui rồi. Hắn liền quát phó dịch đi lấy cho mình một bầu rượu, nếu có tai lợn thì mang lên một đĩa nữa. Dù sao thì chủ bạ cũng là bằng hữu cũ, nên hắn không trách móc. Hai người lại chuẩn bị bày cờ, tiếp tục “chiến hỏa” trên bàn cờ.

Mỗi khi đến mùa thu tô, triều đình lại phái các ngự sử xuống tuần tra thôn quê. Nhiệm vụ của họ rất rõ ràng: kiểm tra xem có chuyện ức hiếp nông hộ xảy ra hay không. Tra gian cứu khổ là công tác chủ yếu của bọn họ, trong tay nắm đại quyền tùy nghi xử lý, hoành hành khắp thôn quê, khiến tất cả địa chủ kêu khổ không thôi. Huống hồ, nếu lúc này mà nông hộ có tranh chấp với chủ, đám ngự sử sẽ thiên vị nông hộ một cách vô nguyên tắc, cốt để kiếm lấy danh xưng “Thanh thiên đại lão gia” cho mình.

Trong ba huyện trực thuộc Trường An, huyện Trường An và huyện Vạn Niên nằm trong thành, còn huyện Lam Điền thì mới được sáp nhập vào. Chắc chắn nơi đó chất chứa đầy rẫy những chuyện bất công và đen tối. Thế nên, đám ngự sử trẻ tuổi mang theo tùy viên liền bỏ qua huyện Trường An và Vạn Niên, trực tiếp “đánh tới” huyện Lam Điền – nơi chưa bao giờ được ánh mặt trời công lý chiếu rọi.

Trong huyện nha không một bóng người. Huyện lệnh, chủ bạ đã xuống nông thôn. Huyện úy thì dẫn nha dịch đi tra xét nguyên nhân vì sao Ngưu Gia Thôn liên tiếp chết ba con trâu. Ai nấy đều có công vụ tại thân. Các ngự sử tỏ vẻ khẳng định sự cần cù của quan viên huyện Lam Điền. Thế là chẳng cần thông báo, họ trực tiếp đến nơi có nhiều địa chủ nhất, bởi đó chính là nơi cho họ cơ hội dương danh lập vạn.

Không cần nói cũng biết Ngọc Sơn là lựa chọn hàng đầu. Vân gia là nhà ác bá khét tiếng, những chuyện phạm pháp hoành hành ở Trường An kể ra không xiết. Trình gia, Ngưu gia cũng chẳng phải gia đình lương thiện gì. Không biết trong ngày thu tô này, sẽ có bao nhiêu bách tính lương thiện bị dồn ép đến mức bỏ nhà rời quê, vứt bỏ vợ con, bán rẻ con gái. Nghĩ đến đã thấy đau lòng, những lúc như thế này sao có thể thiếu bóng dáng mình được?

Những ngự sử được phái đi đều là các quan viên trẻ tuổi tài cao, được lựa chọn kỹ lưỡng từ các châu phủ. Trong không khí quan trường cởi mở của triều Đường, điều đó đã tạo nên khí độ dám nói dám làm cho họ. Nhiều năm qua, chính sách có vẻ hồ đồ của Lý Nhị đã mang lại vô số hào quang cho Lý gia. Ngay cả các nhà quyền quý, cho dù bị phạt trong thời gian này cũng đành chịu, không biết kêu oan ở đâu, chỉ đành tự nhận mình xui xẻo. Có điều, những chuyện như thế này rất ít khi xảy ra, bởi bách tính luôn mang trong mình tâm lý “dân không đấu với quan”, không tùy tiện gây sự với chủ. Một khi đã gây sự, gần như không còn đường sống nữa.

Ngựa bước lững thững trên đường, những thiếu niên ấy vẫn đắc chí, cành dương liễu lay động miên man trên đầu họ, tựa hồ muốn níu giữ các quan viên trẻ tuổi ở lại chốc lát để thưởng thức phong tư tha thướt của mình. Đáng tiếc thay, bách tính đang sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, bị các cao môn đại hộ giày xéo, dù cảnh đẹp đến đâu cũng chẳng có tâm tình nào để thưởng thức. Họ chỉ mong đám địa chủ kia đừng quá ác độc, để cho bách tính lương thiện còn có đường sống.

Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, mong bạn đọc không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free