Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 51:

“Bữa tối ngày mai để cháu làm, cả nhà chúng ta cùng nếm thử món ăn thường ngày cháu và ân sư vẫn dùng.”

Lời này vừa thốt ra, bà bếp đang cúi đầu bỗng nước mắt tuôn rơi. Vân Diệp sợ nhất phụ nữ khóc, vì một khi đã khóc thì như mưa không dứt, khiến người ta dù giận sôi nhưng cũng chẳng thể trút ra. Y vội vàng khuyên giải, rồi lại xin lỗi, còn phải thề thốt đủ điều mới làm bà nín khóc.

“Vương thị, cứ để ngày mai Diệp Nhi làm một lần. Ngươi ở bên cạnh mà học, học được chẳng phải là xong chuyện sao? Ta nghe Trình phu nhân nói, Trình công gia khen món ăn Diệp Nhi làm không ngớt lời, lão thân cũng muốn thử xem rốt cuộc là món ăn tuyệt diệu gì mà khiến công gia nhớ mãi.”

Lão phu nhân đã lên tiếng, bà bếp tất nhiên phải nghe theo.

“Mọi người ngày mai cứ chờ cháu về, cháu sẽ làm một bữa cơm nhớ đời cho mọi người.”

Nói tới ăn uống thì Vân Diệp rất tự tin:

“Cháu từ nhỏ đã được sư phụ bế đi ăn khắp nam bắc Đại Giang, hai bờ Hoàng Hà. Nói một câu hơi bất kính với sư trưởng, người là một kẻ kén ăn khó chiều. Món ăn tầm thường sao lọt được vào mắt người? Ngay cả dê nướng nguyên con của Tây Vực, thịt quay Đại Thực cũng bị sư phụ đánh giá là loại thức ăn quá thô sơ. Riêng thịt gà đã có mấy chục món, nào là rán, xào, nướng, chiên, hầm… Sư phụ thậm chí chỉ dùng một cái mỏ gà cùng vài tấm lá đã làm ra một món ăn tuyệt hảo. Thịt lợn mà ai ai cũng xem thường vì cho rằng nó bẩn thỉu, vậy mà qua tay người cũng biến thành hàng chục món ăn tuyệt vời. Về sau cháu lớn lên rồi, sư phụ không tự mình làm thức ăn nữa, đều do tay cháu làm. Cháu không học được học vấn uyên thâm như biển của sư phụ, nhưng tài nấu nướng thì cháu đã lĩnh hội được mười phần mười từ người. Ngay cả sư phụ cũng phải nói cháu là kẻ sinh ra để hưởng thụ ẩm thực.”

Vân Diệp chậm rãi kể chuyện quá khứ của mình cho người nhà nghe, đây không phải là lời lừa dối, mà là cách để y hoàn toàn hòa nhập vào gia đình này. Vì thế, đủ các món ăn lạ lùng mà về sau mới xuất hiện không ngừng hiện lên trong đầu cả nhà.

Mấy tiểu nha đầu nuốt nước bọt ừng ực, mặt đầy khao khát. Lão phu nhân cười tủm tỉm nghe Vân Diệp mang giọng tự trào mà kể chuyện, đến cả vị bà bếp vừa rồi còn khóc thút thít cũng nghe tới say sưa.

Vân Diệp cười thầm, tiếp đó, y kể về phong cảnh, phong tục ở các vùng đất xa lạ. Chỉ riêng chuyện con người ở đó có đủ các loại màu da khác nhau cũng đủ khiến cả nhà há hốc mồm kinh ngạc.

“Ca ca, người Châu Phi đen thật sao? Đen hơn cả than nữa ạ?”

Nhuận Nương nhìn than trong chậu hỏi ca ca:

“Trừ răng trắng ra thì toàn thân đều đen. Rơi vào đống than mà không há miệng ra thì muội có tìm cũng không thấy đâu. Hơn nữa, trong thành Trường An chắc hẳn cũng có người da đen, nhưng họ được gọi là Côn Lôn nô. Có cơ hội ca ca sẽ dẫn muội đi xem.”

Thấy trời tối dần, thời gian tập trung của Tả Vũ Vệ sắp đến, Vân Diệp đang định lên đường thì thấy Trang Tam Đình đến báo, Trình đại tướng quân đặc biệt cho phép Vân Diệp ngày mai mới phải tập trung cùng đội ngũ để tảo triều. Tiểu Nha thấy ca ca không phải đi nữa thì nhào vào lòng Vân Diệp không chịu xuống, lớn nhỏ trong nhà đều vui mừng.

“Họ đã bắt đầu chấp nhận mình rồi,” Vân Diệp thầm nghĩ.

Chuông điểm canh tư, đèn đuốc trong phủ Lam Điền hầu vẫn sáng rực. Đám nha hoàn, phó dịch bận rộn nhóm lửa đun nước, chuẩn bị cho chủ nhân rửa mặt, điểm tâm. Người giữ ngựa đã tắm rửa cho ngựa sạch sẽ, chuẩn bị sẵn yên cương; các thân vệ mặc áo mới, hoành đao cài bên hông. Vân cô cô bận trước bận sau không dám có chút sơ suất nào, hôm nay là ngày đầu tiên gia chủ lên triều cận kiến bệ hạ.

“Đúng là chẳng có nhân quyền gì!” Vân Diệp khó khăn lắm mới kéo y dậy khỏi giường, cứ đờ đẫn đứng cạnh giường mặc cho lão phu nhân lau mặt, đánh răng. Cành liễu chát xít cũng chẳng thể xua tan cơn buồn ngủ của y. Lão phu nhân không cho nha hoàn đụng tay, tự mình yêu thương dùng nước ấm lau mặt cho cháu. Đại Nha, Tiểu Nha đứng sau lưng đỡ ca ca, sợ y không cẩn thận té ngã. Mặc quan phục, đội kim quan. Vì chưa trưởng thành nên không đội mũ quan, chân mang giày da dê đế mỏng, nghi kiếm buộc chặt bên hông. Mãi cho đến khi lão phu nhân định đánh phấn lên mặt, Vân Diệp mới giật mình tỉnh hẳn. “Cái này không thể bôi, mình đâu phải gay!”, y thầm nghĩ. Vội vàng nói đã không còn sớm, không cần đánh phấn làm gì. Lão phu nhân tiếc nuối, vốn muốn trang điểm cho cháu mình đẹp hơn nữa.

Húp vội nửa bát cháo lớn, y mới cảm thấy hồn phách dần trở về thể xác.

Cổng chính Vân phủ mở ra, nha hoàn, phó dịch đứng hai bên. Lão phu nhân lau nước mắt, được quản gia cô cô dìu ra tiễn Vân Diệp. Đám tiểu nha đầu khóc ầm ĩ. Y vội vàng an ủi: “Đâu phải sinh ly tử biệt, chỉ là đi tảo triều thôi mà!”

Vì chưa đến giờ mở cửa phường, cả khu phố vẫn chìm trong im lặng. Một vầng trăng lạnh lẽo treo trên không. Hiện giờ mới 4 giờ sáng, tiếng vó ngựa lạch cạch vang lên giòn tan. Vân Diệp phun ra một làn hơi trắng, trong lòng lại lần nữa nguyền rủa cái việc tảo triều vô nhân tính này. Vân cô cô đã nói chuyện trước với phường quan. Vị phường quan đeo cả chùm chìa khóa bên hông, lần lượt mở bốn cánh cửa phường, đồng thời mời Vân Diệp đóng dấu xác nhận.

Người có phẩm cấp chưa đạt tam phẩm không có tư cách mở cửa nhỏ trên tường phường. Theo quy định của Đường luật, bất kỳ ai cũng không được tự ý mở cửa phường vào buổi tối. Kẻ tự ý mở cửa sẽ bị lưu đày 3000 dặm. 3000 dặm đó là nơi khỉ ho cò gáy, đảm bảo ngươi không được sống yên ổn.

Rời phường Vĩnh An là đến đường Chu Tước. Trên đường lúc này chỉ có lính tuần tra, không có bất kỳ quan viên nào khác. Kiểm tra thân phận xong, quân sĩ Binh mã ti đồng loạt hành lễ, rồi cử hai người cầm đèn lồng lớn đi trước dẫn đường.

Thái Cực cung ở phía bắc thành, xây dựa sông. Vân Diệp phải đi qua hơn nửa thành Trường An mới đến nơi. Nơi ở hướng nam, lưng dựa bắc là đặc quyền của hoàng gia. Đương nhiên, dân chúng ở nhà quay mặt về phía bắc cũng chẳng sao, Lý Nhị đâu đến mức quản cả việc này.

Xe ngựa trên đường càng lúc càng nhiều. Thấy nghi trượng hầu phủ, tất cả đều dừng lại, đợi Vân Diệp nghênh ngang đi qua rồi mới tiếp tục lên đường. Vân Diệp cầm roi quất nhẹ lên người Lưu Kim Báo: “Mẹ kiếp, mày không vênh váo thế này không chịu được à? Làm người ta tưởng mày là hầu gia!”

Lưu Kim Báo vội rụt cổ, quay đầu cười khì khì với hầu gia, khiến đám thân vệ xung quanh bật cười.

Đến hoàng thành, từ xa đã thấy cánh cổng đèn đuốc sáng rực, người người tấp nập, chắp tay thi lễ, đàm tiếu hàn huyên, trông thật hòa thuận. Thế nhưng, nhìn những đốm lửa nổ tanh tách trên đầu đuốc, người ta lại biết có vô số bóng đao ánh kiếm đang ẩn mình, chờ đợi tảo triều diễn ra.

Vân Diệp là võ quan, nhưng trước mắt lại toàn là quan văn. Thấy Vân Diệp là một thiếu niên đầu đội kim quan, khoác áo phi bò tứ phẩm, hông đeo nghi kiếm tượng trưng thân phận võ quan, lại vô cùng lạ mặt, họ đều thì thầm bàn tán hỏi han, và võ đoán rằng đây là con cháu nhà nào đó thay trưởng bối đến triều hội để mở mang kiến thức.

“Thằng nhóc thối, ngươi là quan võ chạy vào đống quan văn để làm gì?”

Cổ đau nhói, một cảm giác quen thuộc mà y không sao thoát khỏi. Lão Trình căn bản chẳng thèm để tâm đến ánh mắt khinh bỉ của đám quan văn, xách Vân Diệp đến đội ngũ quan võ, đặt y ra phía sau lưng mình:

“Lão phu giới thiệu cho ngươi các vị trưởng bối. Đây đều là những hảo hán trải qua trận chiến sinh tử, không được vô lễ.”

Vân Diệp vội vâng dạ, trao đổi ánh mắt với Trình Xử Mặc, theo sát bước chân của Lão Trình.

“Đây là Tần bá bá, bạn sinh tử của lão phu. Hiện giờ sức khỏe ông ấy không được tốt, thằng nhóc ngươi trên người toàn bản lĩnh kỳ quái, ngày mai phải xem kỹ cho Tần bá bá đấy.”

Một nam tử cao lớn, mặt vàng vọt đứng ngay phía trước mỉm cười nhìn Vân Diệp. Sau khi Vân Diệp thi đại lễ bái kiến, ông đỡ y dậy, đánh giá từ trên xuống dưới:

“Đúng là một chàng hầu sinh tuấn tú. Trì Tiết đã kể hết cho lão phu nghe chuyện của ngươi, chỉ tiếc là không có duyên gặp được sư phụ ngươi. Ngươi cứ việc nói thẳng chuyện không hay, lão phu biết ngươi là đứa trẻ ngoan, không phải người lòng dạ từ bi mà bỏ qua chuyện này. Đợi trong nhà an định rồi thì đến nhà lão phu nói chuyện kỹ hơn.”

Vân Diệp trong khoảnh khắc ngắn ngủi không sao có thể liên tưởng được lão giả hiền hòa trước mắt này với Tần Quỳnh Tần Thúc Bảo nghĩa khí vô song trong Tùy Đường Diễn Nghĩa. Trước kia, y cũng thường thấy hình ảnh ông ta vì gần như nhà nào cũng có tranh thờ. Hơn 800 người bạn có tên, bạn bè vô danh thì vô kể, cưỡi Hoàng Phiêu Mã, đầu đội Tử Kim Quan, người mặc Hoàng Kim Tỏa Tử Liên Hoàn Giáp, lưng đeo một đôi Giản Đồng, tay cầm Kim Thương Đầu Hổ, lấy đầu lâu tướng địch trong vạn quân dễ như trở bàn tay.

Một hào kiệt cái thế như vậy mà giờ lưng còng còng, thi thoảng ho khan. Nhìn vị hào kiệt chỉ còn chưa đến mười năm sinh mệnh này, Vân Diệp nghẹn ngào không nói nên lời.

Sắc mặt Lão Trình rất tệ. Ông ta thấy rõ phản ứng của Vân Diệp. Tiếc nuối ư? Đúng, là tiếc nuối. Nghĩ tới lão ca ca cả đời rong ruổi chiến trư��ng, ngày cướp Tam Quan, đêm đoạt Bát Trại, vũ lực mạnh mẽ hiếm có trong thiên hạ, tân hoàng đăng cơ phong làm Dực Quốc Công, Thượng Trụ Quốc, có gì phải tiếc nuối? Chỉ có sức khỏe mới khiến Lão Trình lo lắng. Lão ca ca từng nói: “Thuở trẻ chinh chiến, trải qua hơn 200 trận, bao lần trọng thương, tính ra máu đổ cũng vài đấu rồi, làm sao mà không bệnh được?” Thằng nhóc này đánh giá không đúng về sức khỏe của lão ca ca. Ngày mai, đúng ngày mai phải bắt nó nghĩ cách trị dứt bệnh cho lão ca ca.

Vân Diệp không biết rằng Lão Trình đã tính kế mình, vẫn đang thấp giọng trò chuyện với Tần Quỳnh, luôn miệng hỏi về phong thái lão quốc công năm xưa, thi thoảng lại khiến Tần Quỳnh cười ha hả, dần sinh thiện cảm với tên tiểu tử mới đến đã quen chuyện này.

“Thằng nhóc này là Lam Điền hầu hả?”

Một ngọn núi lớn đen sì sì dịch chuyển tới, thân hình cao tám xích, hông cũng rộng tám xích, căn bản không có cổ, mặt râu ria xồm xoàm, nhấc Vân Diệp lên hướng về phía mình:

“Lão phu muốn nhìn kỹ xem thằng nhóc thế nào mà có thể hiến lên lương thực sản lượng 50 thạch.”

Vân Diệp cảm giác như bị kẹp trong một cái kìm lớn, toàn thân không thể nhúc nhích. Y không cần hỏi cũng biết vị này chính là Úy Trì già ngốc, phụ thân của Úy Trì đại ngốc. Vốn y muốn gọi một tiếng Úy Trì bá phụ, nhưng nhớ tới cảnh ngộ trong tay Ngưu Tiến Đạt, trong lòng tức tối. Không thể để ai cũng coi lão tử như gà con mà xách đi xách lại được! Thế là y thay đổi chủ ý, thầm chửi mấy tiếng “Úy Trì già ngốc” để an ủi cái tâm lý nhỏ bé của mình.

“Úy Trì bá bá vạn an, tiểu chất Vân Diệp thỉnh an ạ.”

Y vội vàng đáp lời, nếu chậm thêm chút nữa, không chừng kết cục là nửa người tê liệt mất.

“Thằng nhóc hai mắt không tệ, chỉ là cơ thể mong manh quá, cầm trên tay nhẹ bẫng, không giống hảo hán trong quân ngũ của bọn ta.”

Lão già này vừa mở miệng đã đóng dấu “nửa tàn phế” lên người Vân Diệp.

“Nếu ai cũng như ngươi thì bảy tám cô con gái của lão tử biết gả cho ai? Trừ hai đứa em gái mù mắt trong nhà ngươi nhìn trúng ngươi, chứ cô nương khác mà nhìn cái tướng mạo ‘người chết’ của ngươi còn chẳng nhảy giếng tự tử à?”

Mẹ nó, là kẻ nào đấy? Kẻ nào to gan vậy? Dù có trêu Úy Trì Cung thì cũng không được đùa tùy tiện thế chứ? Y trố mắt nhìn vị vừa bước tới, phong độ lỗi lạc, áo bào tím vừa vặn, tay ôm triều vật, ống tay áo bay bay như thần tiên.

“Lão mũi trâu kia, miệng không nói được tiếng người, chẳng trách trong nhà lão toàn con gái, đó là ông trời phạt lão!”

Úy Trì già ngốc không chịu kém, chửi lại luôn:

Nếu Vân Diệp còn không biết tên vị mới tới này thì đúng là uổng công đọc Tùy Đường Diễn Nghĩa rồi. Từ Mậu Công, hiện giờ gọi là Lý Thế Tích, sau này khi Lý Nhị qua đời liền đổi gọi là Lý Tích, vì phải tránh tên húy của hoàng đế. Xuất thân cường đạo, độc ác tàn nhẫn, theo ba vị chủ công đều chết giữa chừng. Cũng may Lý Nhị phúc vận lớn nên chưa bị ông ta khắc chết ngay lập tức. Nếu đã không khắc chết được Lý Nhị thì bản thân ông ta đành gặp xui xẻo. Tương lai ông ta sinh con trai, thằng con trai này lại sinh cho ông ta một đứa cháu tên Lý Kính Nghiệp. Nghề nghiệp của th��ng cháu này là tạo phản, kết quả đem cả nhà xuống mồ.

Tránh xa lão già này một chút. Đây là nhân vật không lành, nhất là con gái của lão ta thì không được cưới, ai cưới người đó xui xẻo. Càng khỏi phải nói, lão ta có thói quen lấy con rể ra làm dê thế tội. Ba người con rể bị ông ta “làm thịt”, một người thoát chết và trở thành truyền kỳ. Chuyện này sắp xảy ra khi đông chinh Cao Ly, nên con gái ông ta dù có đẹp như tiên cũng không được cưới.

Y giả nhân giả nghĩa bái kiến Lý thúc thúc, làm bộ thái độ ngưỡng mộ, lời nịnh bợ từ miệng tuôn ra không dứt. Vỗ mông ngựa kiểu thế kỷ 21 này đâu phải ai cũng chịu nổi? Lý Thế Tích mặt hồng phát sáng. Trình Xử Mặc xoa xoa hai cánh tay, da gà da cóc nổi hết cả lên, do dự không biết có nên bịt miệng Vân Diệp lại không. Lão Trình hơi ngạc nhiên, Tần Quỳnh tỏ vẻ khác lạ, còn Úy Trì Cung mặt mày phẫn nộ, vì vừa rồi Vân Diệp không nịnh bợ ông ta như vậy.

Cuối cùng, Lý Thế Tích chịu không nổi nữa, bịt lấy miệng Vân Diệp:

“Thằng nhóc thối, ngươi học đâu ra cái thứ bàng môn tả đạo này?”

Ông ta bị Vân Diệp vỗ mông đến váng vất, còn chưa ngộ ra đạo lý trong đó, chỉ thấy thằng nhóc này lắm miệng, không có khí tiết của quân nhân, lòng xem nhẹ Vân Diệp vài phần.

Cửa cung chầm chậm mở ra. Ngự lâm quân toàn thân khải giáp sáng choang đứng hai bên, nhường đường ra cổng Chu Tước đối diện. Quan văn xếp một hàng, quan võ một hàng từ từ tiến lên, ai nấy mặt mày trang nghiêm, tay ôm triều vật. Trình Giảo Kim bất chấp quy củ, ép Vân Diệp đứng sau lưng mình. Đi được vài bước, ông đột nhiên quay đầu lại:

“Tiểu Diệp Tử, vì sao lại đối đãi với Lý Tích như thế?”

Sớm đã dự liệu được Lão Trình sẽ hỏi như vậy, Vân Diệp cười khẽ:

“Nếu Trình bá bá đánh cháu, Tiểu Diệp vui vẻ chịu đựng. Ngưu bá bá đánh cháu, Tiểu Diệp thản nhiên như không. Tần bá bá đánh cháu, Tiểu Diệp cam tâm lĩnh phạt. Úy Trì bá bá đánh cháu, Tiểu Diệp sẽ chạy trốn. Còn về Lý thúc thúc muốn đánh cháu, khả năng cháu sẽ đánh trả.”

Lão Trình vỗ vai Vân Diệp một phát, cười khà khà, không nói thêm nữa. Lão Ngưu chẳng biết từ đâu chui ra, trừng mắt nhìn, chỉ Vân Diệp bảo sắp tới chỗ không được nói chuyện. Nhìn Lão Ngưu tự nhiên khom lưng rụt cổ, ngoan ngoãn đứng vào đội ngũ. Bộ dạng kỳ quặc khiến quần thần cười lớn. Thị vệ duy trì trật tự hung dữ nhìn Vân Diệp, thấy y chỉ là thiếu niên liền bỏ qua. Người dẫn đầu là Phòng Huyền Linh vốn không vui, nhưng biết kẻ gây náo loạn là một thiếu niên, ông ta chỉ cười xòa coi như trẻ người non dạ mà thôi.

Vân Diệp cảm thấy rõ ràng cái lợi của tuổi trẻ: nói sai, làm sai, chỉ cần không trái với nguyên tắc, thế nào cũng tìm được lý do để được tha thứ. “Ngài phải cho người trẻ tuổi cơ hội sửa sai chứ,” Vân Diệp vô sỉ nghĩ thầm.

Quý độc giả vui lòng lưu ý rằng bản quyền của phần văn bản này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free