(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 52:
Thái Cực cung sừng sững trên ba mươi sáu thềm đá, đứng dưới bậc thềm chỉ có thể nhìn thấy mái ngói uốn cong, đầu mái là những linh thú Toan Nghê, Giải Trĩ, dưới ánh sáng lờ mờ trông vô cùng oai phong. Hoàng quyền chí cao vô thượng, mái hiên nhọn hoắt cứ như muốn đâm thẳng lên trời cao để biểu trưng sự tôn quý của hoàng thất, m* kiếp, thế này chẳng phải tự rước sét đánh xuống hay sao, lại còn làm bằng đồng, đúng là dẫn điện quá tốt. Người ta đồn rằng mùa hè bị sét đánh vài bận, là ông trời không hài lòng với hành vi của Lý Nhị bệ hạ, chỉ là lời cảnh cáo nhẹ nhàng, dân gian đều nói thế, cũng có khả năng là trời cao đang răn đe Lý Nhị bệ hạ đừng làm những chuyện táng tận lương tâm như giết cha.
Đương nhiên đó chỉ là suy nghĩ ác ý trong đầu Vân Diệp, không thể nói ra được, nói ra là mất mạng như chơi. Hoàng đế mà thẹn quá hóa giận sẽ chẳng thèm biết ngươi có tài hay không, dù có tài năng đến mấy, dù là kỳ tài, đại tài hay quái tài mà dám nói những lời kia thì cũng bị chặt đầu như củi khô.
Thái giám, một sinh vật kỳ lạ luôn theo sát hoàng gia ở Trung Quốc mấy nghìn năm, đứng trên đài cao, rướn cổ gào:
- Đại triều sắp bắt đầu, chư công thần cận kiến.
Chỉ một câu này thôi đã làm Vân Diệp vô cùng bội phục. Giọng the thé chói tai mà lại gào lên được những lời lẽ đường đường chính chính như thế, đúng là nhân tài, sau này nhất định phải thân cận.
Đại điện trống hoác trong khoảnh khắc đã ồn ào, người tìm vị trí, người trộm nệm của kẻ khác, thi lễ mời nhau ngồi. Miệng nồng nặc hơi men mà vẫn dám lớn tiếng rằng mình không hề động một giọt rượu, quá đáng hơn nữa là có một vị thản nhiên đánh rắm cái "bủm", khiến người xung quanh bịt hết mũi lại, ra chiều như không phải mình. Đoán chừng vị vừa đánh rắm cũng ở ngay trong đám người đang bịt mũi đó.
Thường ngày chỉ có trăm người thượng triều, đại triều thoáng chốc đã có mặt hơn hai nghìn người, không hỗn loạn mới là chuyện lạ. Đội ngũ xếp tới tận ngoài điện, đoán chừng đám Trình Xử Mặc đang ngồi run cầm cập trong gió lạnh. Vân Diệp cười thầm trong lòng, may mà lão tử đây là hầu tước, mới được ngồi trong đại điện. Xung quanh toàn là thúc bá đã ngoài bốn mươi, thậm chí có vài vị tuổi tác đã hàng ông nội đang lúng túng tìm tấm nệm bị kẻ khác đánh cắp mất.
Vân Diệp kiếm được vị trí tốt, lưng dựa vào một cái cột rồng làm bằng gỗ, mặt đất trải hai tấm nệm ngồi. Nghe nói đại triều mà không tới bốn năm tiếng thì không kết thúc được, tối nay còn phải về làm món ăn cho cả nhà. Y đã bảo người quản gia chọn một con lợn nặng một trăm năm mươi sáu cân, giết xong lột da, không được vứt nội tạng, phải làm sạch sẽ đợi y về tự tay chế biến.
Lý Nhị ra rồi, đầu đội thông thiên quan, mình mặc long bào thêu rồng. Rèm trân châu buông xuống vừa tầm mắt, dưới ánh sáng của chín mươi chín cây nến làm từ mỡ trâu khổng lồ, mấy viên ngọc trên mũ lấp lánh trông giống như ngôi sao sân khấu đang nháy mắt, làm người ta hoa mắt chóng mặt, nhìn không rõ dáng vẻ thế nào. Đại khái đây chính là công dụng lớn nhất của chiếc thông thiên quan.
Chúng thần tung hô vạn tuế ba lần, Lý Nhị tiếp nhận lễ quỳ bái của chúng thần, rồi tuyên miễn lễ. Mọi người sau khi an tọa, cúi đầu rủ mắt, Vân Diệp cũng không thể quá khác người, cũng vờ như đang trầm tư. Hai chân duỗi thật dài dưới bàn.
Trước tiên là Phòng Huyền Linh ca tụng những thành tựu vĩ đại mà Đại Đường đã đạt được trong một năm qua, bình diệt bao nhiêu phản loạn, đánh bại bao nhiêu phản tặc, thu được bao nhiêu lương thực, vũ khí cùng với phụ nữ. Trong nước tuy có nạn châu chấu phạm vi nhỏ, nhưng không ảnh hưởng tới sản xuất lương thực, dù có hơi thấp hơn năm ngoái. Thành phố ngày càng phồn vinh, thuế má ngày càng nhiều, nhân khẩu tăng trưởng ổn định... vân vân. Nói tóm lại, Đại Đường năm qua là một năm thắng lợi, một năm huy hoàng, hoàn toàn là vì có hoàng đế Lý Nhị anh minh, dẫn dắt dân chúng thiên hạ tạo nên những thành tích rực rỡ này.
Tiếp đó Đỗ Như Hối bước lên, tiếp lời Phòng Huyền Linh mà ra sức vỗ mông ngựa. Đại Đường năm qua là một năm bình yên, mặc dù có Đột Quyết làm loạn, nhưng hoàng đế trí tuệ chỉ dùng vài ba câu ở bờ Vị Thủy đã thuyết phục được người Đột Quyết rút lui. Mở ra một trang sử mới về thắng lợi dùng yếu thắng mạnh ngoạn mục nhất: sáu kỵ binh rời Trường An, cùng thủ lĩnh Đột Quyết kết minh ước ở bờ Vị Thủy, thông qua nỗ lực ngoại giao, đặt nền móng vững chắc nhất để Đại Đường đi đến thắng lợi. Chúng ta đang trưởng thành mạnh mẽ dưới ánh hào quang của Lý Nhị bệ hạ, sự nghiệp vĩ đại của Người ắt sẽ lưu danh thiên cổ.
Báo cáo của Đỗ Như Hối khiến mọi quan lại được khích lệ, đang định nhân cơ hội không khí sôi nổi mà thổi phồng thêm vài câu, không ngờ bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Ngụy Trưng, người được ngàn đời tôn kính, không vừa lòng, chà, hóa ra công việc toàn bộ Đại Đường đều do bệ hạ làm cả ư? Chẳng lẽ bọn ta chỉ ngồi chơi xơi nước? Bọn ta đều là lũ giá áo túi cơm, quân sĩ toàn là lũ hèn nhát, bách tính toàn hạng lười biếng sao? Thiên hạ thái bình? Nực cười, Đột Quyết cướp bóc dân biên ải gọi là cái gì? Trường Tôn Vô Kỵ vừa mới dẹp yên Ấu Lương gọi là cái gì? Người Khương bị Trình Giảo Kim giết chết, chẳng lẽ là do bùn đất nặn thành? Bệ hạ làm rất nhiều việc, nhưng không phải tất cả. Hai đầu sỏ văn thần Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối có thể nói là thiếu đạo đức, chỉ vì mua vui nhất thời cho bệ hạ mà trở thành hạng nịnh thần.
"Chuột trong nồi canh, cứt gián trong bánh bao", đó chính là ngoại hiệu của Ngụy Trưng. Vỗ mông ngựa chút thôi mà cũng bị coi là thiếu đạo đức? Lão nhân huynh còn chưa từng nghe báo cáo chính phủ thời hiện đại. Nếu nghe được báo cáo kiểu này ở hậu thế, chắc chẳng phải sẽ cầm dao chém người, rồi sau đó tức đến nổ tung mà ch���t sao?
Đại triều cuối năm Trinh Quán thứ hai là lần đại triều đầu tiên Lý Nhị bệ hạ dưới thân phận hoàng đế chủ trì, giống như Đại hội đại biểu nhân dân của hậu thế, chính phủ cần phải báo cáo thành tích một năm qua, và vạch ra triển vọng cho năm tới. Đương nhiên người đánh giá là hoàng đế, đời sau người đánh giá là nhân dân. Vân Diệp làm nhân dân ba mươi mấy năm tất nhiên biết quyền lợi của nhân dân do một số ít người đại diện, cũng chẳng khác gì tình trạng hiện tại. Chỉ báo tin vui, không báo tin buồn, tiền đồ luôn tươi sáng, dù đường đi có gập ghềnh, song thắng lợi cuối cùng nhất định sẽ thuộc về chúng ta. Một nghìn bốn trăm năm sau, báo cáo chính phủ chỉ thay đổi từ thể văn ngôn sang bạch thoại, còn nghệ thuật nói chuyện thì đạt đến trình độ tinh tế hơn cả thuật tương thanh.
Vân Diệp ngáp dài đến sái cả quai hàm, báo cáo của các quan chủ chốt lục bộ như khúc ca thôi miên, khiến người ta mệt mỏi. Trong lòng sớm đã chai sạn rồi. Quan phủ là công cụ thống trị bạo lực, từ khi nhân loại sản sinh giai cấp, đã cùng chúng ta mà lớn lên. Cái không đổi vẫn là sự cứng nhắc, lạnh lùng, cố chấp. Chẳng còn tâm trí nào để nghe bọn họ nói những lời nhảm nhí nữa. Đại chính của triều đình đã được các vị tinh anh xác lập từ lâu, giờ họ đang nói toàn những thứ vứt đi.
Nhìn trộm một cái, tâm tình ngưỡng mộ dâng trào như nước lũ Hoàng Hà, một khi đã tuôn ra thì không thể ngăn lại được. Vị bá thúc ngồi cạnh, vì chẳng biết gọi người này là bá bá hay thúc thúc cho đúng, ba chòm râu dài buông xuống trước ngực, đầu lắc lư mà không ngừng gật gù tán thưởng, tựa như bản báo cáo khô khan của Công bộ thượng thư Ôn Đại Nhã là một kỳ văn, mỗi câu chữ đều khiến người ta say như uống mỹ tửu. Nếu như vị thúc bá này mà không ngáy khò khò, không chảy nước dãi thì Vân Diệp sẽ hổ thẹn vì sự vô tri của bản thân lắm. Nếu vị thúc bá này đã ngủ, Vân Diệp thấy mình mà không ngủ gật thì có vẻ không hòa đồng cho lắm.
Mặt trời ngoài cửa điện càng lúc càng lên cao, ánh sáng xuyên qua lớp sương mỏng trải khắp Thái Cực cung. Ánh sáng mặt trời tự nó đã có khả năng xua tan u ám, dù là về mặt vật lý hay bóng tối trong tâm hồn. Giọng của Đới Trụ, Đại lý tự thiếu khanh, càng ngày càng thấp, không còn thốt ra nổi bốn chữ "thiên hạ thái bình", thậm chí còn vứt bỏ cả bản tấu đã viết sẵn.
- Thần quản lý Đại lý tự từ những năm đầu Trinh Quán, phong khí dân gian thuần phác, những chuyện hung tàn tệ hại giảm thiểu, kẻ làm việc phi pháp cũng thu tay. Tân chính Trinh Quán rất được lòng người. Thế nhưng trong nhà giam vẫn cứ chật ních, kẻ phạm tội đa phần thuộc hệ Tức vương, thường ngày không làm chuyện gì đại ác, trong đó có không ít bậc đại nho đại đức. Hoàng thượng nhân từ soi chiếu vạn dặm, vì sao không đem sự từ bi của đế vương rọi chiếu đến mọi ngóc ngách của Đại Đường ta? Nay thiên hạ đã định, thực sự không nên giết chóc để máu tươi của người vô tội vấy bẩn triều đường thanh khiết của Đại Đường. Thần hôm nay trên đại điện Thái Cực cung, dưới ánh sáng mặt trời xin hô to ba lần: "Bệ hạ, xin hãy cân nhắc!"
Lời này chẳng khác gì ném một quả lựu đạn vào nhà xí, gây nên một trận tranh cãi ầm ĩ. Có người tán đồng, có người chỉ trích, không ít người hoang mang, đứng ngoài quan sát. Lý Nhị bệ hạ rõ ràng giật mình, chắc hẳn Tức vương Lý Kiến Thành vẫn là một cái gai trong lòng Người. Nay vết thương bị người ta khoét sâu ngay giữa đại triều, không biết sẽ có phản ứng gì? Vân Diệp trợn to mắt, đợi xem phản ứng của Lý Nhị.
Thất vọng quá, không có cảnh lôi đi chém đầu, hay cảnh đầu người đặt lên khay để kiểm nghiệm. Vân Diệp vô cùng thất vọng. Lý Nhị tha cho người già, phụ nữ, trẻ nhỏ và đám phó dịch, nhưng chính chủ thì không một ai được tha. Đại lý tự phải thẩm vấn nghiêm khắc, làm rõ mọi nghi ngờ. Xem ra Lý Nhị tin tưởng rất lớn vào tính hợp pháp trong việc chấp chính của mình.
Mây đen tan hết, triều đường lại khôi phục cảnh tốt đẹp, mọi người hòa thuận như trước. Trường Tôn Vô Kỵ béo tốt vừa bước lên, tức thì khung cảnh liền tươi vui hẳn, quả nhiên người béo chính là điềm lành. Tiêu diệt Trường Lạc vương Ấu Lương là một đại công với xã tắc, được tăng thêm ba trăm ấp, lại phong Phiêu kỵ đại tướng quân, thêm Tề quốc quận công, quả không ai sánh bằng.
Trình Giảo Kim mặt đầy vẻ phẫn nộ. Ông ta chỉ là Lô quốc huyện công, thực ấp chỉ thêm một trăm hộ, đến cả nghi trượng cũng chưa tới tay. Ừ thì cái đó bỏ qua cũng được, song Tề quốc là nước truyền thừa ngàn năm, ngươi đã từng nghe đến Lô quốc bao giờ chưa? Nghe thấy chưa? Chưa từng nghe bao giờ cả. Nói không chừng đó là trại nhỏ của một tên cướp đường nào đó trốn trong ngóc ngách tự xưng vương. Lão tử đây xuất thân từ cướp đường, ngươi không thể lấy một trại nhỏ của bọn cướp đường mà phong đất, như vậy là thiên vị nghiêm trọng! Lão Trình yêu cầu phải đối đãi công bằng!
Lý Nhị suýt nữa thì tức chết. Ai nói Lô quốc là trại của đám cướp đường? Đồ vô học ngu dốt kia! Lô quốc là tên xưa của quê nhà ngươi, đất phong ngay ở quê nhà, còn có gì mà không hài lòng? Lão Trình ngoác miệng cười thỏa mãn, thì ra Lô quốc chính là Tề Châu phủ à?
Vân Diệp cảm kích vô tận. Lão Trình sao có thể không biết Lô quốc ở đâu, ông ta đang ngầm nhắc nhở Lý Nhị đừng có bạc đãi Vân Diệp sẽ được phong thưởng sau này. Ngưu Tiến Đạt được thăng quan tam phẩm mà không vui không buồn, mặt mày dửng dưng như chẳng liên quan gì đến mình.
- Lam Điền huyện hầu Vân Diệp yết kiến bệ hạ.
Nghe thấy người gọi mình, Vân Diệp vội bước ra khỏi hàng, thi hành đại lễ triều bái hoàng đế. Lý Nhị nhìn Vân Diệp chằm chằm, ánh mắt như có cái móc câu, khiến Vân Diệp cảm thấy vô cùng khó chịu.
- Ngươi từ nhỏ theo dị nhân học đạo, phương pháp chế muối đã giải nỗi khổ cho bách tính Lũng Hữu, đây là công thứ nhất. Ngươi hiến lên thuật luyện thân cho quân đội, hai trăm chàng trai đã trở thành hùng binh, đây là công thứ hai. Ngươi cải tiến cách luyện thép, thép bách luyện mỗi ngày làm được trăm cân, đây là công thứ ba. Ngươi hiến lên khoai tây, lương thực kỳ diệu ngàn năm, có công lớn với xã tắc, lợi ích ngàn đời, trẫm vô cùng cảm kích. Ở triều đường, công thưởng tội phạt, tận dụng hiền tài, đó là quyền lợi trời ban cho trẫm. Ngươi cứ nói xem, có yêu cầu gì, trẫm sẽ thỏa mãn ngươi.
"M* kiếp!" Vân Diệp chửi lớn trong lòng, "muốn thưởng cho lão tử thì ngươi cứ thống khoái mà ban thưởng đi, muốn lão tử nói ư? Ta muốn hoàng vị của ông đấy, ông có dám cho không? Ta biết phải xin cái gì đây? Rõ ràng là không cho ta cơ hội mở miệng, m* kiếp, cả triều đình đang nhìn chằm chằm vào một mình lão tử, hồng mềm dễ bóp quả là danh ngôn thiên cổ!"
- Thần thoát chết nơi hoang dã, đã là may mắn lớn bằng trời rồi, nhờ quân sĩ Đại Đường tương trợ mới thoát khỏi bị sói ăn thịt. Đem chút thuật chế muối cỏn con dâng lên đã cảm thấy mặt dày. Bệ hạ rộng lượng phong làm Bình An huyện nam, thần đã cảm kích rơi lệ. Thuật luyện thân là bổn phận của thần, sao dám vì thế mà xin công với Bệ hạ. Khoai tây là do khách du hành tìm được trên biển khơi mênh mông mà mang về, thần không dám cướp công người khác, mong Hoàng thượng minh xét.
"Ông muốn thần mở miệng, thần sẽ không mở miệng. Thần cứ nói bản thân không đáng một xu. Ông là minh quân thiên cổ, không tin ông không ban thưởng tiền tài cho lão tử."
- Vậy vị khách du hành kia ở đâu? Bậc nghĩa sĩ như vậy không thể không ban thưởng.
Lý Nhị truy hỏi:
- Đó là bằng hữu của gia sư, thần lấy lễ vãn bối mà đối đãi, không dám hỏi danh tính của bậc trưởng bối. Gia sư mỗi lần nhắc đến, đều gọi là Cầu Nhiệm Khách.
Phong Trần Tam Hiệp không biết là thật hay giả, dù sao trong Tam Hiệp đã có hai vị đang ở ngay Đại Đường của Người, Người cứ hỏi họ là sẽ biết:
Quả nhiên Lý Tịnh bước ra khỏi hàng, liền túm lấy Vân Diệp hỏi:
- Trông như thế nào?
- Xấu, mặt râu ria xồm xoàm, đen sì. Thân hình thì cường tráng, thường dùng một thanh trường đao, biết nói tiếng hải ngoại. Ông ấy muốn dạy hạ quan chơi đao, vì hắn ta xấu quá nên hạ quan không học.
Vân Diệp quyết định lừa chiến thần.
Lý Tịnh đá một cước khiến Vân Diệp bay đi, xoay người quỳ xuống trước mặt Lý Nhị, khóc thất thanh.
Vân Diệp kêu đau nửa buổi mới lồm cồm bò dậy được, Lão Trình đỡ y dậy, trừng mắt phẫn nộ nhìn Lý Tịnh.
Lý Tịnh xưa nay luôn vững chãi như núi Thái Sơn, nay lại gục xuống đất mà khóc. Lý Nhị hoang mang, chúng thần cũng hoang mang. Thấy Lý Tịnh khóc đến đau lòng, không phải là giả vờ. Nước mắt rơi không ngừng, giọng cũng khàn cả đi, luôn miệng thỉnh cầu Bệ hạ cho nghỉ phép dài ngày, ông ta muốn đi tìm huynh đệ, để an ủi nỗi khổ nhớ nhung bao nhiêu năm.
Vân Diệp xoa mông thầm cảm khái, chỉ một sự thăm dò nho nhỏ thế mà gây ra động tĩnh lớn đến vậy. Đường đường là một đại tướng quân, lại muốn bỏ lại thiên quân vạn mã, kiều thê mỹ thiếp để chạy đi tìm tên bán than trong truyền thuyết. Tình cảm giữa hai người này xem ra đã vượt xa tình hữu nghị thông thường. Chẳng... chẳng lẽ ông ta và Cầu Nhiệm Khách mới thực sự là một đôi, còn Hồng Phất Nữ lại là người thứ ba xen vào ư?
- Vân Diệp, ngươi mau nói cho Lý ái khanh biết Cầu Nhiệm Khách đã đi đâu? Không được che giấu!
Lý Nhị chắc hẳn đã bị làm phiền đến phát bực, gầm lên với Vân Diệp:
- Bẩm bệ hạ, Cầu Nhiệm Khách đi tới Bạch Ngọc Kinh rồi, e rằng sẽ không quay về nữa.
Thời Đường, hoàng quyền trời ban đã ăn sâu vào tư tưởng của dân chúng. Trên đời này đâu đâu cũng là những vùng đất vô định. Núi Côn Lôn có Vương Mẫu, Đông Hải có Long Vương, trên trời có các vị thần Phật, dưới đất có Diêm Vương. Tóm lại là thần tiên đầy rẫy, dù ngươi ngồi trong nhà xí nói không chừng cũng có một vị thần tiên thô bỉ đang nhìn trộm. Lão tử thêm vào một cái Bạch Ngọc Kinh thì có sao đâu? Vả lại cái tên này, vừa nghe đã khiến người ta muốn đến xem rốt cuộc là nơi nào. Vân Diệp khoái chí về trò đùa ác của mình.
Toàn bộ nội dung chương truyện này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.