(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 517:
Lan Lăng quả nhiên rất thông minh, nàng lập tức gọi nhũ mẫu cùng bốn cung nữ của mình tới, năn nỉ Vân Diệp làm thêm một lần nữa. Vân Diệp mỉm cười, làm lại một mẻ. Việc này vốn rất đơn giản, gần như không có chút kỹ thuật phức tạp nào. Một người lớn và năm tiểu nha đầu chẳng mấy chốc đã làm ra những viên kẹo sữa. Hương vị có vẻ còn ngon hơn cả của Vân Diệp làm, bởi Đại Đường vốn dĩ chưa bao giờ thiếu các cao thủ chế biến sữa.
Việc còn lại chỉ cần xem tiểu cô nương này sẽ làm thế nào để chiếm lĩnh thị trường hoàng cung. Khi đã có chỗ đứng vững chắc ở đó, việc mở rộng ra các thị trường khác sẽ chẳng tốn mấy công sức. Chỉ cần bước những bước đầu tiên, sức mạnh của khát vọng và tư bản sẽ dần dần thúc đẩy nó tiến lên, cuối cùng biến thành một công ty kẹo lớn. Rõ ràng, Lan Lăng có tiềm năng lớn ở phương diện này...
Trở về Ngọc Sơn, Vân Diệp không về thẳng nhà mà ghé qua y quán của Tôn Tư Mạc. Đến nơi, hắn tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân một lượt, lại ngâm mình trong nước lá liễu. Hắn ít nhiều đã bị nhiễm cái thói sợ vi trùng của Tôn Tư Mạc.
Vừa bước qua cổng, hắn đã thấy người thợ mộc và mấy đồ đệ đang khiêng gỗ từ cửa sau rẽ vào xưởng mộc ở tiền viện. Thấy Hầu gia về, họ vội đặt gỗ xuống hành lễ.
- Gỗ tốt lắm, trong nhà định làm gì thế?
- Bẩm Hầu gia, tiếng tăm về những chiếc xe đẩy trẻ con của nhà ta đã đồn xa rồi. Thời gian qua, tiểu nhân làm không ngơi tay, vừa mới giao ba chiếc cho nhà Ngạc quốc công, giờ phủ Hàn quốc công lại cử người mang gỗ tới, xin chúng ta làm thêm ba chiếc nữa. Tiện Nghi phường còn gửi đơn đặt hàng tiểu nhân, muốn chúng tôi cung cấp năm mươi chiếc mỗi tháng. Hầu gia xem, chuyện trong phủ còn chưa lo xuể, ai còn thì giờ đâu mà bận tâm tới thương hộ bên ngoài chứ?
- Ngốc, ngươi dạy mấy tên đồ đệ là được. Bảo chúng đi làm cho thương hộ, còn ngươi thì chuyên tâm làm cho các nhà phú quý.
Vân Diệp lắc đầu ngao ngán, lo lắng cho trí thông minh của người thợ mộc nhà mình:
- Hầu gia, không được đâu ạ! Đây là kỹ thuật gia truyền của nhà tiểu nhân, không thể truyền cho người ngoài được. Tiểu nhân mà làm vậy, thể nào cũng bị chửi cho chết mất!
Người thợ mộc như bị ong đốt, lập tức phản đối:
(Mặc kệ ngươi muốn làm gì thì làm!) Hắn định cho người thợ mộc một cước thì Tân Nguyệt đẩy Vân bảo bảo đi tới, nói:
- Kỹ thuật nhà ta quý giá, ai thèm mấy đồng tiền lẻ ấy chứ? Cứ làm cho các nhà quyền quý là được rồi. Hà Thiệu càng ngày càng quá đáng, dám đưa ra yêu cầu này, thật đáng đánh đòn.
Thấy nhi tử cười toe toét chảy dãi, ai còn bận tâm tới mấy khúc gỗ đó nữa chứ. Hà Thiệu giờ béo đến mức không đi nổi, phải làm riêng một cái kiệu để mấy Côn Lôn nô khiêng, cho ăn đòn cũng đáng đời.
Bế nhi tử từ trong xe ra, Vân Diệp cảm thấy đây mới thật sự là bảo bối của mình. Hắn cùng nhi tử thân mật một lúc, lại ngậm bàn tay mũm mĩm của nó trong miệng. Bất chợt, hắn thấy Tiểu Nha vội vàng chạy từ hậu viện ra. Cô bé cầm một con dao chặt củi, chặt một cây trúc to bằng ngón tay thành ba đoạn, rồi lại nhanh chóng chạy về.
Tân Nguyệt giận tím mặt, tóm ngay Tiểu Nha lại, vỗ vào mông cô bé mấy cái. Còn đâu dáng vẻ đại gia khuê tú nữa chứ, ngay cả mấy đứa nha đầu thôn quê cũng chẳng quậy phá đến mức này!
Có Tân Nguyệt lo dạy dỗ rồi, Vân Diệp cũng chẳng bận tâm nữa. Hắn bế nhi tử đi tìm khuê nữ của mình. Đến hậu hoa viên, hắn liền sững sờ: Na Mộ Nhật đang đứng trong căn nhà trên cây, thò đầu ra khỏi cửa sổ, lè lưỡi trêu chọc mấy tiểu nha ��ầu. Cô bé lại còn thu cả thang dây lên, khiến mấy tiểu nha đầu phía dưới phẫn nộ lên án. Na Mộ Nhật cực kỳ đắc ý, thậm chí còn bế đứa con gái nhỏ của Vân Diệp ra khoe.
Vân Diệp đang ngớ người ra thì Tân Nguyệt đã nổi điên. Nàng hạ lệnh cho Na Mộ Nhật từ trên cây xuống, rồi nhét đứa con gái nhỏ vào lòng Vân Diệp. Tiếp đó, nàng véo tai Na Mộ Nhật, vỗ đen đét lên lưng cô bé. Mấy tiểu nha đầu kia còn chưa kịp cười tiếng thứ hai thì tai họa đã ập đến. Những đoạn trúc Tiểu Nha vừa chặt được liền được dùng để giáo huấn chúng. Tức thì, trong hoa viên vang lên tiếng khóc la ầm ĩ. Các thím, các cô thò đầu ra từ trong phòng, nhìn một cái rồi lại tiếp tục chơi mạt chược. Xem chừng chuyện này đã quá đỗi bình thường rồi.
Cả nhà thật đầm ấm, náo nhiệt. Nhưng Địch Nhân Kiệt đâu rồi? Nhà trên cây cũng không phải chỉ có một cái. Đi vòng qua bồn hoa, Vân Diệp thấy Địch Nhân Kiệt đang tay cầm sách ngồi trong một căn nhà trên cây khác, đầu lắc lư theo điệu đọc. Dưới gốc cây, Hàm Hàm khổng lồ nằm đó, lấy người cọ vào thân cây, lớp mỡ trên mặt đã che gần hết cả đôi mắt. Thấy Vân Diệp đến, nó vất vả đứng dậy, đong đưa cái mông mỡ ú na ú nần chạy đi tìm Tiểu Nha cứu mạng.
Hắn đã muốn làm thịt con lợn này từ lâu rồi, nhưng lần nào Tiểu Nha cũng không cho. Nhà nào mà lại nuôi một con lợn đến hơn ba năm chứ? Giờ nó chắc phải nặng cả nghìn cân rồi, nhưng nãi nãi cũng không cho giết. Bà bảo, trong nhà có thêm một con vật sống thì luôn tốt, chỉ có điều, nó quá hay ăn vụng thì không hay chút nào.
Bảo Địch Nhân Kiệt đón lấy nhi tử, Vân Diệp bế khuê nữ leo lên thang. Nhìn quanh căn nhà, hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao đám tiểu nha đầu không dám bén mảng đến nơi này.
Trên chiếc bàn gỗ nhỏ xinh, những chiếc trâm cài hoa ghim đầy các loại tiêu bản côn trùng, thậm chí còn có cả một con rắn, miệng há to, trông thật rợn người. Chẳng trách đám Tiểu Nha chẳng dám bén mảng lên đây, ngay cả Thì Thì to gan nhất cũng không dám ở cùng với rắn.
- Tiểu Kiệt, con kh��n khéo thật đấy.
Vân Diệp đặt khuê nữ nằm trong lòng, đặt nhi tử xuống cho nó bò trên thảm, rồi cầm tiêu bản lên quan sát:
Địch Nhân Kiệt gãi đầu:
- Con chẳng có chỗ nào yên tĩnh cả. Bọn họ thích nhất là xông vào phòng con đùa nghịch, nhảy lên nhảy xuống giường, lại còn mặc cả y phục của con. Hết cách, con đành mang tiêu bản côn trùng ra. Từ khi Tiến Bảo thúc thúc bắt cho con một con rắn thì chẳng còn ai dám bén mảng tới n���a.
- Có thể tự mình giải quyết khó khăn như vậy mới thật sự giỏi. Ta cứ ngỡ con sẽ cầu cứu ta, nhưng con lại không hề. Có thể tự mình giải quyết những chuyện vụn vặt này, tương lai nhất định sẽ xử lý tốt cả những chuyện lớn lao. Tiểu Kiệt, con giỏi lắm!
Với trẻ con, Vân Diệp luôn hào phóng khích lệ. Địch Nhân Kiệt nghe xong liền hớn hở, hết lần này đến lần khác kéo Vân bảo bảo đang định bò ra khỏi cửa sổ về.
Trẻ ngoan thì phải thưởng. Đứa bé này thích nhất là thịt kho, hôm nay rảnh rỗi, hắn sẽ làm cho nó một bữa. Vả lại, bản thân hắn cũng đang thèm, ở trong núi ăn không ngon, ngủ không tốt, thật có lỗi với cái bụng.
Người mà đắc ý thì dễ quên hết mọi chuyện. Địch Nhân Kiệt gắp hai miếng thịt kho to như nắm tay vào bát, mới ăn được một miếng đã vội vàng chạy ra vườn hoa khoe khoang.
Đám tiểu nha đầu cùng với Na Mộ Nhật đang bị Đại nương phạt đứng xếp hàng ngay ngắn dưới gốc cây. Chúng đang không ngừng trách móc, đổ lỗi cho nhau thì phát hiện Địch Nhân Kiệt bê bát thịt kho xuất hiện.
Lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt lấm lem của Địch Nhân Kiệt, rồi nhìn cái bát đã trống rỗng, Vân Diệp lại lấy hai miếng thịt trong lồng hấp định để dành ăn khuya cho nó. Lần này, Địch Nhân Kiệt biết ý mà ngồi cạnh sư phụ ăn, không dám ra vườn hoa khoe nữa.
Buổi tối đi ngủ, Na Mộ Nhật nằm lì trên giường Tân Nguyệt không chịu xuống. Cô bé mách với Vân Diệp rằng Tân Nguyệt đã lấy gậy đánh mình, lại còn bày chứng cứ ra cho trượng phu xem. Nhìn Na Mộ Nhật nằm trên giường chổng cái mông trắng nõn lên, Vân Diệp suýt nữa thì phun máu mũi. Tân Nguyệt liền nổi lửa giận ngùn ngụt, vỗ đen đét vào mông Na Mộ Nhật, rồi đẩy ngay Vân Diệp ra ngoài, bảo đêm nay nàng phải xử lý Na Mộ Nhật cho ra ngô ra khoai...
Trong nhà là thế đấy, hơi ồn ào một chút nhưng không tệ, ngược lại rất có sức sống. Một mình uống rượu dưới trăng cũng mang một nét ý vị riêng. Người ta nói, trăng sáng thời Tần là gợi người ta suy tư nhất, nhưng trăng sáng triều Đường cũng đẹp lắm, vàng rực treo trên ngọn núi. Giờ đây hắn không còn vướng bận nhiều suy nghĩ lung tung, chỉ muốn sống một đời cao hứng. Bỗng có người đang múa kiếm, kiếm khí loang loáng ánh hàn quang, múa rất đẹp, chỉ thấy ánh kiếm lấp loáng, mà không thấy bóng người.
Một thiếu nữ khẽ ngâm nga:
Người đẹp nay đã trưởng thành đằm thắm, Áo mỏng che lớp gấm rực màu. Nàng là ái nữ Tề hầu, Phu nhân nước Vệ, đứng đầu cung nga.
Nàng là em gái Tề Đông Cung, Chị của nàng đã lấy Hình Hầu, Đàm Công là dì dượng của nàng.
Tay mềm như mầm cỏ non vừa nhú, Da trắng mịn màng như mỡ đông. Cổ cao thon, trắng nõn nà, Răng đều đặn như hạt dưa, trắng ngà.
Trán cao rộng, mày cong nhỏ nhắn, Miệng duyên dáng mỉm cười, Mắt xinh đen trắng sáng ngời.
Người đẹp nay đã trưởng thành lộng lẫy, Đến nơi xa dừng lại thung dung. Xe nàng bốn ngựa tráng hùng, Quai hàm ngựa quấn lụa đỏ trùng trùng.
Đến triều, nàng buông tấm che lông trĩ, Đại phu hãy sớm nghỉ lui về, Để vua khỏi nhọc, sớm được gần nàng.
Nước Hoàng Hà mênh mông bát ngát, Cuồn cuộn trôi về bắc xuôi dòng. Đặt lờ xuống, tiếng cá vẫy vùng tung tóe, Cả sông cá v�� dồi dào.
Đã lên đài ngắm cỏ lau xanh mướt, Cô gái đưa dâu trang sức rườm rà. Quan theo đều dũng tráng tài ba.
Thôi rồi, con bé này sắp hỏng rồi! Sao nó có thể nói với một tên cướp múa kiếm rằng mình muốn gả đi chứ? Tề Khương xuất giá long trọng thì đã sao chứ, muội tử của ta còn hơn nàng trăm lần! Nhất Nương, Nhuận Nương là biểu tiểu thư, lễ nghi của Vân gia không thể áp dụng cho các nàng. Đại Nha thì khác, con bé mới là đại tiểu thư thực sự của Vân gia. Họ Vân của Nhất Nương, Nhuận Nương là do Vân Diệp cố ép thêm vào, nhưng các nàng không được nhập tộc phổ, cũng chẳng được vào từ đường. Chuyện này cũng đành chịu thôi, đừng nói tới người khác, ngay cả cửa ải của nãi nãi cũng không qua nổi rồi. Khi gả Nhất Nương, nãi nãi nói nếu dùng quá nhiều lễ tiết, sẽ khiến tất cả quyền quý chê cười. Nhuận Nương sắp xuất giá cũng không cho Vân Diệp nhúng tay vào, muốn cho thêm tiền cũng phải lén lút cho sau lưng.
Đại Nha mà xuất giá thì nghi trượng của Vân gia mới có thể dùng tới. Trong cái thế giới mà thể diện được đặt lên hàng đầu này, dù không có một xu hồi môn, chỉ cần dùng nghi trượng, nhà chồng còn mừng hơn cả được của hồi môn bạc vàng. Hiện giờ xem ra tiểu cô nương mười sáu tuổi này đã muốn gả đi rồi, nuôi tốn công bao năm trời, giờ lại bị một thằng ăn cướp lấy mất hồn.
Nghĩ tới đó, hắn tức giận không chỗ nào phát tiết, liền rống lên với phía bên kia tường:
- Nằm mơ đi! Muốn học Tề Khương xuất giá sớm thì trước tiên hãy trả hết nợ cho cái tên ăn cướp kia đi đã. Sau đó thì tay không rời nhà, một xu ta cũng không cho! Đúng là đồ không có lương tâm, nửa đêm nửa hôm còn múa kiếm quấy rầy giấc mộng của người khác!
Đại Nha đâu có ngờ ca ca ở ngay sau tường hét một tiếng rồi chui ngay vào phòng, đóng sầm cửa lại. Rất nhanh sau đó, trên đầu tường xuất hiện bộ mặt phẫn nộ của Đơn Ưng. Chẳng thấy hắn dùng lực như thế nào đã nhảy tới, tay hắn rung lên, bảo kiếm sáng loáng cắm phập xuống đất. Hắn ngồi trước mặt Vân Diệp, lấy bầu rượu nốc một ngụm, rồi đàng hoàng nói:
- Đại cữu ca, Đơn gia ta giờ chỉ còn mỗi mình ta thôi. Đại cữu ca thấy khi nào thì thích hợp để cưới Đại Nha về làm vợ, để ta khỏi phải trèo tường suốt nữa chứ.
- Cưới cái gì mà cưới! Hiện giờ trên vai ngươi chỉ có mỗi cái đầu, nhà không có nửa gian, đất cũng chẳng có nổi một tấc. Ngươi muốn Đại Nha đi ăn cướp cùng ngươi chắc? Nha đầu này từ nhỏ đã chịu bao khổ cực, ta không nỡ để nó phải chịu khổ thêm nữa. Đợi ngươi có nhà, có xe, có bạc rồi hẵng cưới. Ta cứ giữ Đại Nha thêm vài năm nữa rồi tính sau.
- Ai nói ta không có gì! Ở Lạc Dương ta có sản nghiệp to đùng đấy chứ!
Đơn Ưng không phục:
- Ta mới xem sổ sách xong. Năm ngoái ngươi kiếm được một trăm ba mươi quan, sau đó lại dùng một nghìn tám trăm quan để xây nhà cho những người cô quả. Tức là ngươi lại nợ thêm hơn một nghìn sáu trăm quan nữa. Chưởng quầy tìm ta khóc lóc, nói rằng ngươi trả lương cho những người đó quá hậu hĩnh. Nếu không kiếm lại được tiền vốn, cuối năm Vân gia tổ chức họp, ông ta sẽ mất hết thể diện. Ông ta còn xin tẩu tử của ngươi hãy chọn người khác, bảo rằng ông ta chuẩn bị đi ăn xin rồi.
- Ngươi cũng biết họ rất nghèo mà.
- Ngươi còn nghèo hơn! Nợ nần chồng chất, bảo đao bên mình còn đem đi thế chấp, giờ lấy vợ cũng chẳng có tiền. Muốn cứu người thì trước hết phải cứu lấy mình đã, ngươi không hiểu sao?
- Ta sẽ kiếm được tiền, chuyện nhỏ.
Nói xong, hắn đứng dậy, mượn lực cành cây thoáng cái đã biến mất hút.
- Ca ca, Tiểu Ưng liệu có xảy ra chuyện gì không? Huynh ấy lại đi ăn cướp rồi!
Đại Nha từ sau cây chạy ra, nắm tay Vân Diệp lắc lấy lắc để.
Xin lưu ý, bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.