(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 516:
"Trông coi kỹ thứ này, không được để nó truyền ra ngoài."
Lý Nhị trịnh trọng căn dặn:
"Vi thần đã chuẩn bị xong rồi, nguồn nhiễm bệnh còn lại sẽ giao hết cho bệ hạ. Trách nhiệm này thần gánh không nổi, xin bệ hạ chọn người cao minh hơn."
Chỉ có kẻ ngốc mới dám nhận củ khoai nóng này. Sơ sẩy một chút là họa lớn, đến khi đó chết thế nào cũng không biết.
"Tiểu tử, ngươi không muốn gánh trách nhiệm, trẫm hiểu băn khoăn của ngươi. Nhưng việc này dù sao cũng cần có người làm. Ngươi có nhân tuyển nào tốt không? Chắc hẳn ngươi cũng đã có kế hoạch rồi, nói đi, dù sao ngươi cũng là chuyên gia trong lĩnh vực này."
Lý Nhị cũng thấy giao thứ này cho Vân Diệp là không thỏa đáng. Nó quá kinh khủng, chỉ cần lơ là một chút là gây họa vô cùng, cần phải tìm người vững vàng hơn để đảm nhiệm.
"Bệ hạ, nơi để thứ này phải cách xa con người. Núi sâu tốt hơn ngoại thành, hải đảo lại tốt hơn núi sâu. Thần kiến nghị chọn một hải đảo không bóng người, xây một tòa thành nhỏ chuyên để cất giữ thứ này. Nếu cần, thuốc nổ cũng nên đưa tới. Việc kiểm soát người ra vào, bao gồm những người có phận sự, quân sĩ, nhân viên nghiên cứu của thư viện, hay quan viên triều đình, đều cần phải cực kỳ nghiêm ngặt. Chẳng may có sự cố, chúng ta có thể giảm thiểu tổn thất tới mức thấp nhất."
"Chủ ý này không tệ. Trẫm sẽ chọn một nơi bí mật, điều động những nhân lực đắc lực nhất tới. Nội dung cuộc nói chuy���n vừa rồi tuyệt đối không được truyền ra ngoài. Nếu có người biết trẫm từng có ý định dùng thứ này để tác chiến, trẫm sẽ không chém đầu ngươi, mà sẽ đánh ngươi một nghìn cái, chia ra mà đánh: nay ba mươi cái, mai năm mươi cái, tóm lại là muốn ngươi phải chịu tội sống."
Vân Diệp sờ mông, nghĩ bụng, nếu thế thì lão tử còn sống nổi sao, chẳng bằng chết quách cho xong! Cái lũ chó má chuyên đánh người đó, cả đời chỉ nghĩ cách làm sao để đánh cho người ta đau. Lần trước hắn còn cảm giác mông không còn là của mình nữa, cái tư vị đó cả đời không quên. Hắn vội lắc đầu quầy quậy, đảm bảo không tiết lộ ra. Nhưng rồi, thấy Trường Tôn thị mặt mày hớn hở, hắn vội bổ sung:
"Nếu chẳng may nương nương tiết lộ ra thì sao?"
"Thì cũng đánh ngươi, thế nào, ngươi không phục à?"
Lời rít ra từ kẽ răng, Lý Nhị mặt hầm hầm nhìn Vân Diệp.
Nhìn Vân Diệp mang bộ mặt ấm ức rời điện Lập Chính, Lý Nhị và Trường Tôn thị nhìn nhau cười. Giờ đây, những lúc rảnh rỗi ức hiếp Vân Diệp đã trở thành lạc thú hiếm hoi của vợ chồng nhà này.
Vừa ra ngoài, Vân Diệp đã thấy một tiểu cô nương nước mắt chứa chan nhìn mình, mang bộ dạng như thể hắn là kẻ xấu xa. Vân Diệp bực tức gãi đầu, tựa hồ chính mình đã ức hiếp tiểu cô nương này thật.
Hắn đi tới bên cạnh tiểu cô nương ngồi xuống:
"Vì chuyện đổ trường mà không vui à?"
Tiểu cô nương tức thì khóc lớn, nức nở nói:
"Ta không có mẹ, không ai tích góp của hồi môn cho ta. Cữu cữu ta mở đổ trường kiếm ít tiền làm hồi môn cho ta, vậy mà ngươi còn phái người tới đập phá, còn đánh cữu cữu ta bị thương. Ta không có của hồi môn, sau này làm sao mà gả đi được?"
Lan Lăng thực sự thương tâm rồi. Mặc dù thông minh nhưng rốt cuộc nó chỉ là một đứa bé, bị người mình tín nhiệm làm tổn thương, nó rất đau lòng và cảm thấy trong hoàng cung không còn ai đáng tin nữa.
Nhìn đôi mắt to long lanh nước, cái môi hồng hồng mím chặt đầy tủi thân, cùng thân hình nhỏ nhắn đứng trước sân điện bao la trông thật tội nghiệp, ai nhìn mà chẳng thương xót. Hắn lấy khăn tay ra, lau hết nước mắt cho nó:
"Muội biết vì sao ta biết đó là đổ trường của muội lại vẫn phái người tới đập không? Công chúa mở đổ trường, những chỗ làm ăn phi pháp tương tự nhiều lắm, vì sao ta không đập của họ mà lại đập của muội?"
Lan Lăng khóc càng to:
"Vì ta không có mẹ, dễ bắt nạt."
"Rắm thối! Vì trong tất cả các công chúa, ta thích nhất là Lan Lăng, một tiểu mỹ nữ như muội, sao phải đi kiếm thứ tiền bẩn thỉu đó? Muốn kiếm tiền làm của hồi môn dễ lắm, chỉ cần nói với ta một tiếng là được, ta sẽ chỉ cho muội cách kiếm tiền. Tiểu mỹ nữ phải kiếm tiền sạch sẽ, như thế dùng mới không phải lăn tăn, thích dùng thế nào thì dùng, để đám ngự sử ngôn quan không phải vài ba ngày lại tới chỗ phụ hoàng của muội cáo trạng. Tới khi đó, phụ hoàng muội mới chọn cho muội một phu quân anh tuấn, có tài học."
Lan Lăng ngừng khóc ngay, mắt đỏ hoe nhìn Vân Diệp:
"Thật à? Trong hoàng cung ngươi thích ta nhất?"
"Đương nhiên. Muội là công chúa thông minh nhất. Ngay từ khi còn rất nhỏ muội đã biết dùng đầu óc, ta biết ngay muội thông minh rồi. Ta là người thông minh nhất thiên hạ, tất nhiên thích công chúa thông minh nhất."
"Nhưng ta không có tiền để kinh doanh. Hiện giờ ta chỉ có hai trăm quan, không thể kinh doanh lớn được. Các tỷ tỷ khác đều có rất nhiều tiền, ta được chia phần ít lắm."
"Chỉ có đồ ngốc mới mang nhiều tiền đi kinh doanh. Muội cũng biết xưa nay ta toàn làm ăn không cần vốn mà. Người thông minh thì dùng đầu óc kiếm tiền từ kẻ ngốc. Muội nhìn đám người đi đi lại lại trong cung xem, có phải ngu tới mức làm người ta phát bực không?"
Lan Lăng quay đầu nhìn quanh, thấy đám cung nữ thái giám rụt rè, cùng với những phi tần chuyên ngồi trong đình chờ phụ hoàng. Đúng là nàng cảm thấy xung quanh mình toàn kẻ ngốc, liền gật mạnh đầu. Lúc này, Lan Lăng cảm thấy mình thông minh hơn những người kia rất nhiều.
Lan Lăng vừa rồi đang uống sữa, đúng là sữa bò thật. Vân Diệp nhíu mày, lập tức có chủ ý. Hắn kéo tay tiểu cô nương nói:
"Muội xem, chúng ta là người thông minh. Ở cùng với đám ngốc sẽ thành kẻ ngốc, nên phải tránh xa bọn chúng ra, tránh cái khí ngốc ô nhiễm. Bây giờ ta sẽ cho muội thấy ta dùng bát sữa này kiếm khoản tiền đầu tiên cho muội ra sao."
Hai người tới nhà bếp hoàng cung. Vân Diệp đá vài phát đuổi hết đầu bếp đi, Lan Lăng cũng nhiệt tình lấy chổi đuổi giúp. Cô bé nóng ruột đợi xem Vân Diệp sẽ dùng sữa kiếm tiền như thế nào, vì trong cung thứ này nhiều nhất, đến cả cung nữ cũng uống.
Trong hoàng cung có rất nhiều rong biển, mà trong những loài thực vật biển đó có nhiều rau câu đỏ. Vân Diệp thuận tay lấy một nắm, ngâm vào nước ấm. Hắn lại đổ sữa chua vào một cái thùng, không ngừng trộn đều. Chẳng bao lâu, trên sữa chua nổi lên một lớp màu trắng. Hắn dùng thìa múc ra, bảo Lan Lăng đây là kem. Cô bé thử một ít, may quá, không bị chua.
Lại cho rau câu đã ngâm xong vào nồi đun, không bao lâu thì thành một thứ hồ đặc. Hắn đổ lên phiến đá lạnh băng, rồi lấy ra một tầng bên trên. Không tệ, thứ này có màu nâu.
Cuối cùng, hắn cho vào trong nồi ít dầu đậu nành, rồi lấy hai nắm đường cho vào nấu. Đợi đường sủi bọt, hắn cho kem, sữa chua và rau câu vào quấy đều lên, để hỗn hợp hoàn toàn biến thành một chất lỏng dính dính. Sau đó, hắn đổ lên thớt cho khô một lúc. Nhân lúc đường chưa rắn lại, hắn dùng tay vê thành sợi dài, lấy dao cắt, rồi ném hết lên đá làm lạnh. Đợi kẹo nguội, hắn kéo một miếng cho vào miệng Lan Lăng, mình cũng nếm một cái. "Tạm được," hắn lẩm bẩm, "Nhiều năm không làm, tài nghệ có chút giảm sút, không ngon bằng năm xưa, có lẽ là do vật liệu thôi."
Còn chưa ăn hết một miếng thì Lan Lăng đã ăn tới miếng thứ ba rồi. Vị đường cháy trộn với sữa đánh bông thực sự cực ngon. Tuy ngon, song cô bé vẫn không biết phải đi lừa bọn ngốc ra sao.
Vân Diệp lấy trong lòng ra một viên lạp hoàn, đập vỡ, lấy thuốc bên trong ra, rồi cho kẹo sữa vào, cẩn thận đóng sáp mềm lại. Hắn hỏi Lan Lăng:
"Bán cho muội hai đồng, có mua không?"
Tiểu nha đầu hiểu ngay, nhảy cẫng lên:
"Đương nhiên, ngon như vậy mà, muội sẽ nói với họ một bát sữa mới làm được một viên."
Nghe một cái là biết đứa bé thông minh, nhưng rõ ràng vẫn còn biết xấu hổ, chưa hiểu tác dụng của tuyên truyền. Vân Diệp vỗ đầu nó nói:
"Mu��i còn chưa trưởng thành, ăn của phụ hoàng, dùng của phụ hoàng, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Cho nên muội không cần vốn. Khuê nữ muốn uống sữa, phụ thân lại không cho sao?"
"Còn về kẹo đường, muội nên nói thế này: Một hôm muội ngủ, mơ thấy có một vị lão gia gia râu trắng, trong mơ đã dạy muội làm thứ này. Ông ấy nói ăn thường xuyên sẽ dưỡng nhan, da dẻ mịn màng, quan trọng hơn là sẽ có mùi thơm. Vì thế, muội đã chuyên môn kiếm mười mấy loại thuốc, mời Tôn tiên sinh điều phối mới ra được thứ này. Tôn tiên sinh cũng nói đây là thứ tốt! Vì Tôn tiên sinh cũng nói là thứ tốt, nên một viên bán mười đồng. Thanh Tước thích nhất ăn đồ ngọt, muội có thể lấy được lời khen ngợi của hắn. Sau đó bán trong cung, nhớ là đừng bán cho đám tỷ muội quan hệ không tốt với muội, hiểu chưa?"
Hãy nhớ rằng, từng câu chữ trong bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, xin trân trọng sự độc quyền ấy.