(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 526:
Uy Trì Cung mắt sáng rực, vội nắm chặt tay Vân Diệp hỏi: – Bảo Lâm thật sự làm được chuyện đó ư? – Ngoại trừ hắn, tiểu chất không nghĩ ra được ai khác. Trường Tôn Xung thông minh nhưng lại chẳng chịu được khổ, Lý Hoài Nhân cũng không kém, song hễ nổi hứng là lại làm bậy. Còn Xử Mặc thì ngoài làm quan binh ra chẳng làm được gì khác. Chuyện này Trình bá bá hẳn phải nhiều lần cầu xin bệ hạ mới được. Hiện giờ Bảo Lâm và đám người đó đang ở nhà làm mô hình, tiểu chất đoán họ đã hoàn thành đến tám phần rồi. Bá bá rảnh rỗi thì cứ đến thư viện xem thành quả của họ cho yên tâm. Có bá bá ủng hộ trong triều, tiểu chất không tin ai có thể ngăn cản Bảo Lâm lập công.
Úy Trì Cung cầm bát rượu tu cạn, gằn giọng nói: – Kẻ nào dám cản trở con ta lập công sẽ là đại địch sinh tử của ta! Tiểu tử, sau khi Bảo Lâm thành công, lão phu sẽ dẫn nó đến thư viện tạ ơn Lý tiên sinh. Trút bỏ được nỗi lòng, Úy Trì Cung lớn tiếng mời rượu đám huynh đệ, ngay cả Lý Nhị cũng không ngoại lệ. Thấy ông ta vui vẻ như thế, Lý Nhị bất giác đưa mắt nhìn ông ta vài lượt. Ông vốn rất hiểu vị hàng tướng mình thu phục được, và quả thực lúc này Uy Trì Cung đang vô cùng cao hứng. Lý Nhị biết rõ nỗi lo của Uy Trì Cung. Giờ đây thấy ông ta đã thông suốt, mình cũng bớt đi phiền toái, càng có hứng uống rượu, đến nỗi Vân Diệp rót không xuể.
Mấy vị quan văn không chịu nổi kiểu uống rượu này, Vương Khuê vỗ bàn lớn tiếng: – Ức hiếp người quá lắm! Lão phu thấy giờ chúng ta nên bắt đầu làm thơ uống rượu! Lý Tịnh cười lớn: – Lão Vương, không uống được rượu thì thôi, việc gì phải đem bản lĩnh giữ nhà ra làm gì? Vương Khuê đáp trả: – Bọn lão phu là người nhã nhặn, các ngươi lại dùng cách uống rượu của đám dã nhân mà chuốc lão phu, lẽ nào không cho lão phu dùng cách văn minh để đáp lại? Làm thơ, mỗi người một bài, không làm được thì uống!
Lý Nhị ngồi ở chủ vị, nhìn bọn họ đối đáp nhau, bản thân thì thong thả rót rượu nho thưởng thức. Dù là làm thơ hay đấu rượu, với ông ta cũng chẳng thành vấn đề gì. Sài Thiệu cũng ngồi yên vị, ông ta văn võ song toàn, thời trẻ từng lang thang phóng túng ở Trường An, nổi tiếng là một lãng tử. Lý Tịnh chẳng hề e ngại, ông cũng được xem là người có văn tài phong phú. Thương cho Lý Tích xuất thân là tướng cướp, làm gì biết thơ phú, thấy Trường Tôn Xung gõ trống lảng cười ngốc nghếch, liền lập tức tóm lấy hắn trợ trận. Trường Tôn Vô Kỵ bực bội hỏi: – Ngươi bắt con ta làm gì? Nếu muốn giúp thì cũng phải giúp ta chứ! – Câu đó không đúng rồi! Ông đã nhập cuộc cùng đám quan văn thì ��ó là chuyện của ông. Nhưng con trai ông lại là giáo úy dưới trướng lão phu, chủ soái gặp nạn, lẽ nào nó không nên đứng ra gánh vác thay? Thủ đoạn vô lại này khiến đám Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh khịt mũi coi thường. Lý Tích làm việc luôn đi đường vòng, không đi đường thẳng, thậm chí gả khuê nữ cũng phải nhờ hoàng hậu giúp đỡ, cốt để đánh bóng tên tuổi.
– Tiểu tử, hãy làm thơ, phần của Tần bá bá, Ngưu bá bá, Úy Trì bá bá ngươi cứ làm thay, không cần hay, miễn qua được là xong. Trình Giảo Kim sắp xếp nhiệm vụ cho Vân Diệp. Còn Lý Thừa Càn thì đã bị Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông kéo mất; Lý Hoài Nhân bị gạt sang một bên, làm thơ với hắn thì quá khó. Vương Khuê, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hồi là những đại gia thi văn; Trường Tôn Vô Kỵ, Sài Thiệu cũng chẳng phải hạng tầm thường. Phía đối diện, trừ Lý Tịnh là nhân vật hạng nhất, những người còn lại thì không đáng kể. Vân Diệp tuy toán học cao siêu nhưng làm thơ lại là điểm yếu, chưa từng nghe y có bài thơ nổi tiếng nào. Trường Tôn Xung dù có chút danh tiếng, song đối đầu với cha hắn, khó mà thoát khỏi sự sắp đặt của ông ta. Hoàng đế đương nhiên là trọng tài, điều này khiến Lý Nhị vô cùng bất mãn, cũng rất hụt hẫng. Ông thích làm thơ trong các yến tiệc, nhưng thân phận luôn hạn chế ông, lần nào mở tiệc ông cũng chỉ có thể làm trọng tài.
Với cái tính của Lý Nhị, nếu bản thân không được tham gia, chơi không đã, thì ông cũng không cho người khác được thoải mái. Vừa mở miệng, ông đã đặt ra quy tắc: làm thơ phải đúng quy củ, hợp vần điệu thi ca, không được giống kiểu tùy tiện như bài thơ "Ôi chao mẹ của ta, một cành cây thật lớn" mà Trình Giảo Kim đã làm lần trước. Thơ phải có ý vị. Vừa nghe quy tắc đó, đám tướng quân kêu trời như bọng. Trước kia họ vốn dựa vào những bài thơ kiểu cây nhà lá vườn, đọc ra ngẫu hứng để qua cửa, vậy mà bệ hạ làm thế là thiên vị quan văn trắng trợn!
– Tiểu tử, có gặp khó khăn gì không? Bệ hạ đã nâng độ khó lên không ít, e rằng khó mà qua cửa ải này. Trình Giảo Kim lo lắng hỏi. Ông biết thơ văn không phải sở trường của Vân Diệp, nhưng võ tướng có thể thua chứ không thể sợ tham chiến, chết cũng phải cắn của kẻ địch vài lạng thịt, đó là truyền thống của tướng quân Đại Đường. – Bá bá yên tâm, chuyện vặt thôi. Bài thơ bá bá làm trước kia cũng không tệ. – Nói bậy! Đó là lão phu bị ép quá nên làm bừa! Thôi chết rồi, tiểu tử ngươi ngay cả thơ của lão phu cũng thích thì chắc chắn thua tới tám phần rồi! – Bá bá, thơ bọn họ làm chẳng qua chỉ là trò chơi chữ, lấy mấy chữ xếp đi xếp lại. Bậc đại gia thực sự làm thơ là từ cảm hứng, đem linh hồn, cả thân thể mình dung nhập vào đó, không thể thiếu tinh khí thần. Những bài thơ như thế, hoặc bi phẫn, hoặc cảm khái, hoặc hào hùng, đều phải mang linh hồn mới có tình cảm. Còn lại chỉ là đống chữ ghép lại, đâu đáng gọi là thơ.
Thấy Vân Diệp khoác lác, đám Trình Giảo Kim yên tâm hẳn, nhưng Vương Khuê ngồi bên kia, nghe lén được lời đó, tức đến xì khói, quát lớn: – Tức chết đi được! Tiểu tử, dám khoác lác coi thường tiên hiền! Hôm nay nếu ngươi không làm được bài thơ phù hợp vần luật, mai lão phu sẽ đánh lên Ngọc Sơn, xem ngươi còn mặt mũi nào mà dạy đệ tử! Chửi mắng Vân Diệp xong, Vương Khuê còn thêm dầu th��m mỡ vào lời bình luận của Vân Diệp về thơ phú mà mọi người vừa làm, khiến đám Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hồi đồng loạt tím mặt, chửi m��ng Vân Diệp không biết trời cao đất dày, xúc phạm đến văn hoa thiên hạ, đòi y phải có câu trả lời.
Vân Diệp nghĩ mãi nửa ngày trời cũng không nhớ ra được năm Trinh Quan có bài thơ nào nổi tiếng. Mấy bài thơ lưu lại của Lý Nhị chẳng qua cũng vì ông là hoàng đế, sử gia nể mặt mới chép vào; còn về người khác, đúng là chẳng nghe thấy gì. – Tiểu tử, khẩu khí lớn lắm! Hợp triệt, áp vận là vần luật mới có ở những năm đầu Đại Đường. Ngươi đã nói hùng hồn như thế thì hãy làm một bài thơ hay cho trẫm nghe xem. Nếu không, Vương khanh có đánh lên Ngọc Sơn thì trẫm cũng mặc kệ. Vân Diệp đứng dậy thi lễ với Vương Khuê: – Vừa rồi tiểu tử ăn nói có phần càn rỡ, mong lão tiên sinh tha thứ. Sắc mặt Vương Khuê vừa dịu xuống, lại nghe y nói tiếp: – Tiểu tử học toán, phát hiện ra chuyện trên đời đều tuân theo trình tự, thơ văn cũng thế. Dùng toán học để sắp xếp chữ, quả nhiên làm ra cả đống thơ hợp vần, đúng luật, có bài còn rất hay, ví như bài thơ của Trình bá bá tiểu tử làm, đúng là rất hay.
Vương Khuê thiếu điều hộc máu. Dùng cách sắp xếp toán học để làm thơ ư? Quá khinh người! Lý Nhị trấn an Vương Khuê đang sắp nổi cơn lôi đình, nghiến răng nói với Vân Diệp: – Hay lắm! Ngươi giải thích cho trẫm nghe xem danh tác vịnh cây khô của Trình bá bá ngươi hay ở chỗ nào. Đám võ tướng lo lắng nhìn Vân Diệp, bọn họ cũng chẳng thấy hai câu "Ôi chao mẹ của ta, một cành cây thật lớn" hay ở chỗ nào. Đi tới giữa sảnh, Vân Diệp chắp tay một vòng rồi nói: – Kính thưa các vị trưởng bối, khi đó quá gấp, Trình bá bá của tiểu tử còn chưa đọc hết hai câu sau. Chỉ cần nối lại sẽ là một bài thơ tuyệt cú, có vần có điệu.
– Mau đọc đi! Nếu không, mai lão phu sẽ tới Ngọc Sơn tìm Lý Cương tính sổ! Vân Diệp lắc lư đầu ngâm: Ôi chao mẹ của ta Một cành cây thật lớn Xuân tới rêu là lá Đông về tuyết là hoa. Vân Diệp vừa đọc xong, các vị tướng quân tức thì nhao nhao khen hay. Đến Lý Nhị cũng phải thừa nhận đó là một bài thơ hay: hai câu đầu thẳng thắn, hai câu sau miêu tả cái cây khô sống động, quả thật phải có đại tài mới làm được bài thơ như vậy.
Công sức biên dịch đoạn văn này xin được thuộc về truyen.free.